Cô Nàng Mắt Xanh Ngọc

Chương 29: Buồi tối đầy thú vị!!!!



“ Rầm…………Á”

Hắn bước vào phòng trước, Quân bước theo sau, vừa vào đập vào mắt hắn là cái cửa sổ mở toan, một bên cửa vắt vẻo sắp rớt tới nơi, vài chiếc lá khô cùng là tươi cứ bay bay, đất nhìn mà thấy ghê khi nó dính đầy sàn. Mà đáng chú ý hơn là một chiếc giầy cao gót đang vắt trên bệ cửa sổ, nhìn khung cảnh này khiến người ta nhớ tới cảnh người nào đó mới trốn thoát hoặc lẻn vào đây.

Tụi hắn nhìn xung quanh căn phòng, rướng đầu qua cửa sổ nhìn xuống đất, còn lợi hại hơn tụi hắn còn mở đèn pin tìm cho kỷ nhưng vẫn không có gì. Tụi hắn quay lên, chưa quay hết gương mặt thì tự nhiên: “ Sột…………….Soạt”, tiếng cây cỏ vang lên, cứ y như có người đang ở đâu đây tạo nên, tụi hắn nhìn quanh.

Trong khi tụi hắn đang tìm kiếm thì ở dưới đất, tụi nó đang trốn trui trốn nhũi, tụi nó đang cố giấu mình trong tán lá, căng thẳng đến đáng sợ, tụi hắn mà biết tụi nó là ai thì coi như tụi nó coi như xong. Duyên cảm thấy ngứa mũi vì mấy cái cây ở đây khiến cô khó chịu, vào thời điểm mấu chốt, sắp rồi……………sắp rồi………….sắp nhảy mũi tới nơi…………tụi hắn vì không tìm thấy nên quay lên thì tự nhiên:

“ Ách……” chì vang lên tiếng ách như tiếng nhảy mũi, không mấy lớn như mũi kêu nhưng vì không gian im lặng nên tụi hắn nghe hết. Nó đang bụm miệng, bụm mũi của Duyên lại, nó ác một cách vô tư, nó đang giết một người mà không hay biết, nghĩ thế nào mà nó lại bụm cà miệng là mũi thì làm sao mà Duyên thờ chứ. Nó nghe tiếng tụi hắn chạy xuống, nó nhìn qua Duyên thì giật mình mà buông ra, mặt Duyên xanh lè, nó thì vô cùng có lỗi nhưng vẫn xem tụi hắn trước đã. Tụi hắn chạy với tốc độ ánh sáng, lao nhanh trong bóng tối, chạy tới nơi phát ra tiếng kêu, tụi hắn tìm xung quanh, tụi nó sợ muốn mất mật, sợ đứng tim, tự nhiên nó mắt sáng rỡ, không nói không rằng kéo Duyên vào hang.

“ Sột…………..Soạt………….Um……Um”

Duyên bị kéo rồi còn bị bụm miệng nên cứ ú rồi ớ, torng khi đó tụi hắn lại nghe tiếng kêu thì liền chạy tới, tụi hắn rất là nghi ngờ tụi nó chính là con của ông Trang và con của ông Cao ( ba Duyên). Tụi hắn nghi ngờ từ lúc ờ bửa tiệc, hai cô nàng này có cử chỉ rất giống vs Quỳnh và Duyên, giọng nói lại háo háo. Khi về tới phòng lại thấy phòng không có ai, lại thấy giầy vắt ngay cửa sổ, đất, lá cây. Cho thấy nó và Duyên có ra khỏi phòng, tụi hắn càng nghi ngờ thì càng cảm thấy tụi nó chính là các tiểu thư nổi tiếng không chừng.

Duyên bị nó kéo vào một cái hang chật vào hẹp, Duyên kều kều vai nó:

-Điên à!? Vào đây chi!? – nó quay sang nhìn con bạn, nó cười một cái, ánh mắt như nói lên điều này là kế hay, nó nói:

-Mày đi hết con đường này đi! Sẽ có điều bất ngờ! Chúng ta sẽ lên tới phòng!! – nó có nhớ qua hình như căn phòng của nó thông vái cái hang này thì phải, nó chì nhớ mang mán không chắc chắn lắm nhưng bây giờ nguy cấp rồi nên nó phải làm liều một lần.

Tụi hắn đi tới thấy cái hang, cái hang quá nhò và hẹp, tụi hắn không vào được nên tức giận đá một phát vào hang, nghe tiếng bùm bùm do tụi hắn gây ra tụi nó bò như bay lên. Đi hết con đường cuối cùng cũng thấy ánh sáng, mở cửa ra, tụi nó đang ở……………..phòng……của……………TỤI HẮN!?

Tụi nó đơ cà người thế này là thế nào? Tụi nó nhầm à? Duyên nhìn nó, nó cười hì hì, xen lỗi. Tụi nó định chạy qua phòng mình thì tiếng bước chân dồn dập, nó và Duyên thất kinh, tụi hắn lên, tụi hắn tới phòng rồi. Làm sao đây? Làm sao đây!

Đầu tóc, quần áo tụi nó đều toàn là đất vs lá cây, nếu tụi hắn vào giải thích thế nào!? Làm sao!? Tụi nó vào thế bí rồi!? Ai giúp tụi nó đây!?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.