Cô Nàng Mắt Xanh Ngọc

Chương 42: Chuyện gì tới cũng tới



" Tích....tích"

Sợ hãi. Nó đang rất rất sợ hãi. Nó hoàn toàn không biết gỡ bom, đây dù không phải lần đầu nó thấy bom nhưng đây là lần đầu nó một thân một mình ở chung vs quả bom này, theo như nó biết một quả bom được kết cấu ba dây: xanh, càng, đỏ đôi khi trắng vàng đỏ....nói chung chỉ có 3 dây thôi nhưng cái này tới 5 dây: xanh, vàng, đỏ, trắng và một màu đen ( chém nha). Nó nhíu mày, nó cắn cắn móng tay, nó dù có là thần thì cũng chả biết nên cắt cái nài cho phải.

Trong các màu đó nó thích màu đen mà nếu thích thì cắt được không nhỉ? Nó suy nghĩ một hồi thì đưa ra kết luận đó là............................

Quay lại vs tụi hắn, tụi hắn muốn nhào vào đập tên này thành 8 phần bằng nhau dữ lắm rồi! Hắn dăng muốn nhìn thấy nó ngay bây giờ, nó mà bị gì hắn sẽ rất là hận bản thân mình, hắn đập tay xuống bàn rướng người tác mặt Tuấn một cái, một cái mạnh bảo nhất, máu nơi khoé miệng của Tuấn chảy dài xuống, Tuấn lấy tay quẹt ngang Tuấn nói:

- Được! Tôi biết chọn lựa của anh là không muốn giải hoà trong hoà bình chứ gì? Vậy anh từ từ mà coi tôi làm gì con nhỏ đó.

Hắn tức giận đi tới vo tròn nắm đấm đập mạnh bạo vào mặt Tuấn, Tuấn lấy tay đỡ lại, Tuấn càng đỡ hắn đánh càng nhanh và mạnh hơn, hai tay liên tục đụt vào bụng Tuấn nhưng đều bị Tuấn đỡ hết, hắn nhảy lên đá chân trái vào mặt Tuấn, vì bị bất ngờ Tuấn né không kịp nên nguyên khuân mặt lãnh trọn cứu đá, hắn thừa cơ hội Tuấn vừa lui xuống, hắn liền đụt mạnh vào bụng tay chân Tuấn, Tuấn vì đợ không kịp nên té xuống đất. Thy Thy đứng kế bên đột nhiên cười nham hiển nói:

- Hahaha........Cứ tiếp tục đi. Trong vòng 3' nữa tôi tin chắc rằng con nhỏ đó hoàn toàn không tồn tại trên thế giới này. Hahahaha...............

Duyên nghe xong thì tức giận không thôi đi tới tác vào mặt Thy, Thy trợn mắt nhìn, Duyên nắm cổ áo của Thy khiến cô ta phải nhắc chân khỏi đất, Thy Thy hoản hồn, Duyên nói như rít từng khẽ răng nói:

- Mày-vừa-nói-gì?

- Tao nói là con nhỏ đó còn 3 phút nữa thì chết, mày nghe rõ chưa? Hay mày bị điê........khụ.....khụ....khụ

Thy chưa nói xong thì Duyên đã bóp chặt cổ áo khiến Thy không thở được ho sặ sụa, Duyên tác mạnh tay cả mấy chục cái vào bản mặt Thy, mặt Thy sưng to lên trong thấy. Trong khi nghe hết đoạn đối thoại thì hắn, Quân và Duyên bỏ lại hai người này mà chạy đi cứu nó.

Nó đang ngồi xem mình nên chọn cái gì và cái cuối cùng là..........nó chọn màu trắng vì màu trắng là màu nó ghét, nếu nó ghét thì nó sẽ chọn vì đời có nhiều bất ngờ mà.

Tay nó run run cầm cây kiềm, nó nuốt nước bọt, tim đập liên hồi, trán đầy mồ hôi, mắt nó đầy kiên định nhưng cũng đầy sợ hãi, nó hoàn toàn muốn cái dây màu trắng này là dây chính xác để quả bom dừng lại, bom chạy nhanh hơn trông thấy, nó run run tay mồ hôi nhễ nhại, nó nhắm đôi mắt cầm lấy dây màu trắng và CẮT

" Tích, tích, tích, tích, tích"

Sai rồi! Nó cắt sai rồi! Nó hoàn toàn sai rồi. Thời gian còn lại 59s.....rồi......30s......tiếp tục giảm, giảm, giảm, nó hoảng sợ thật sự, trên đời này nó chưa từng sợ như thế này bao giờ. Nó không sợ chết chỉ là nó chưa báo hiếu cho cha mẹ, chưa tìm ra bạn trai, chưa hoàn thành nhiều việc, nó hoàn toàn chưa muốn chết nhưng có lẽ cái gì nó tới thì cũng tới.

" Bùm...............Ầm........Choang....choang..."

Tụi hắn vừa chạy tới nơi thì căn phòng đã nổ, tụi hắn nằm sấp xuống tránh bom, ngọn lửa bắt đầu phừng cháy, nó........như thế nào rồi?

Trong ngọn lửa, hắn muốn chạy vào thì bị Duyên và Quân ngăn lại:

- Buông tao ra! Tao phải cứu Quỳnh!

Giọng nói hơi hơi xúc động, hắn đang muốn một tay đấm chết bản thân, tất cà là tại hắn, phải chi người bị bắt là hắn? Phải chi hắn đến sớm hơn? Phải chi hắn cứu nó sớm hơn? Phải chi...? Phải chi.....? Dù có thế nào thì sự thật vẫn là sự thật nó chết rồi.

Ngọn lửa từ từ giảm xuống khi cả cứu hoả. Duyên ngồi bệt xuống sàn khóc nửa nở, Quân lặng người nhìn cảnh tượng trước mắt, hắn như chết tại chố khi nhìn thấy một người bị cháy đen. Hắn đưa tay lên sờ thân thể đó.

Sự thật cuối cùng khó chói bỏ người nằm đây chính là nó. Hắn lấy tay tự đấm chính mình, hối hận thì muộn màng, tại hắn hết nếu hắn không có xích mít vs Tuấn thì nó sẽ không bị bắt và sẽ không gây ra cớ sự ngày hôm nay.

1 ngày sau đó:

Mẹ nó chạy tới chỗ tụi hắn, hắn như người chết cứ ngồi đó nhìn bầu trời âm u, Duyên thì không ăn không uống thân thể càng gầy yếu, mẹ nó đi tới, bà chưa hỏi gì nhưng nước mắt đã rơi, bà run run lay người Duyên nói:

- Quỳnh! Nó! Quỳnh! - Duyên khóc oà lên, cô đã cạn nước mắt vì nó, tìm nó mệt mõi quá, cái xác kia thật ra không phải của nó, hắn tin là nó chưa chết nhưng dù có tìm hết cái nhà, lục tung lên thì cũng không thấy, mẹ nó đi tới đánh vào người hắn, hắn đứng im chịu trận, ba nó ngăn mẹ nó ra, mẹ nó đang rất tức giận, đau khổ, bà không ngờ đứa con gái duy nhất của bà lại chết rồi, tại sao chứ? Tại sao chứ hả?

2 ngày sau đó:

Không khí càng ngày càng ảm đạm, vẫn đi tìm nó, vẫn không nói gì, mọi người như búp bê di động vậy, mẹ nó bắt đầu tái phát bệnh, vì nhớ nó thương nó, nó thiệt sự đã chết?

3 ngày sau đó:

Mọi người không chịu làm đám tan, họ tin nó còn sống nhưng từng ngày từng ngày là một ngày càng thất vọng, có lẽ nó chết thật.

1 tuần sau đó:

Tin tức lan rộng rãi: " Con gái của ông Trang - Trang Như Quỳnh chết vào ngày .......", mọi người vẫn thế vẫn như xác không hồn nhưng sự thay đổi là họ tin là nó chết thật rồi, mọi hi vọng chấm hết, chết rồi, chết thật rồi, ông trời tàn nhẫn vs con người thế sao? Ai cũng hoàn toàn không còn như trước.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.