Cô Nàng Xui Xẻo

Quyển 5 - Chương 3: Phút giây ngọt ngào



Honey Time



Địa điểm:

Nhà Thái Linh

Nông Trại Hạnh Phúc

Nhân vật:

Thái Linh – học sinh lớp 12 trường Maria

Giang Hựu Thần – học sinh lớp 12 trường British

Ông Giang – ông nội của Giang Hựu Thần

Giang Tiểu Vân

LỜI THÌ THẦM CỦA ĐÓA HOA BÉ NHỎ

Nếu có thể

Tôi nguyên trở thành một cô bé ngây thơ

Thầm ước nguyện trong vòng tay anh

Chúa đáp: Ta đã nghe thấy lời cầu nguyện của con

Thế là tôi đắm chìm trong bài hát đồng dao của

những đứa trẻ.



oOo

Píp… Bạn có E-mail, hãy vào check mail.

- Ôi! – Trải qua một trận đấu tranh kịch liệt với lũ bọ ngủ, cuối cùng tôi cũng cố gắng mở được đôi mắt khép chặt như được dính keo.

Híc… Chúa ơi! Hội học sinh phải xử lí bao nhiêu hồ sơ, giấy tờ, thư từ qua email chất cao như núi. Tôi mất cả buổi tối, khó khăn lắm mới giải quyết xong, ai dè lại nhảy ra ở đâu một email mới. Cũng tại bây giờ công nghệ thông tin phát triển quá, máy tính của tôi kết nối internet với cả trường British, kết quả là báo hại tôi cuối tuần vẫn phải ở nhà làm việc.

To: Thái Linh

Công việc của hội học sinh rất quan trọng nhưng sức khỏe còn quan trọng hơn! Sau này không được thức trắng đêm làm việc đâu đấy! Xuống dưới ăn sáng đi nhé!

From: Giang Hựu Thần

Gửi lúc 6 giờ sáng.

A! Giang Hựu Thần biết tôi vất vả, cực nhọc nên bảo tôi không được thức khuya. Trong lòng tôi bỗng ấm áp lạ thường, hơi ấm như lùa lên tận cổ họng, rồi tràn cả vào mắt.

Tạm stop lại đã!

Tôi định thần lại, xem kĩ lần nữa cái email đó. Email gửi lúc 6 giờ sáng?!

Không… không phải chính là bây giờ sao?!

Giang Hựu Thần bảo tôi xuống ăn sáng, lẽ nào cậu ấy đứng ngay dưới lầu?! Ha ha ha… Thái Linh, mày đừng có mà nằm mơ giữa ban ngày đi. Nếu như thế giới này xuất hiện kì tích thì may ra điều đó mới là sự thật.

Tôi chép miệng một lúc, vươn vai đứng dậy, mắt nhìn tứ phía thăm dò.

Má... má ơi! Thế giới này đúng là có kì tích sao?!

- Giang... – Tôi không dám tin vào mắt mình, vội vã mở cửa sổ, thò vội người ra.

Dưới màn sương mù lờ mờ buổi sáng có một bóng người cao cao đang vẫy tay với tôi.

Mặt trời uể oải vương mình qua những đám mây dày, những tia nắng ấm áp xuyên qua tán cây chiếu sáng trên khuôn mặt Hựu làm cho người khác có cảm giác bị choáng ngợp. Ánh mặt trời nhè nhẹ lách qua từng sợi tóc của Hựu, mái tóc màu đen tuyền như được nhuộm màu vàng óng.

Một làn gió mát lạnh khẽ thổi, sự ấm áp chan hòa của nắng sớm như hòa vào với cái lạnh lẽo còn sót lại của ban đêm, làm cho tôi thấy lâng lâng trong người.

Thình thịch... thình thịch...

Tôi có cảm giác mình như bị phù phé, ngơ ngẩn đứng im thít nhìn chàng hoàng tử đang cưỡi bạch mã màu trắng – Giang Hựu Thần.

- Thái Linh ! Đây là bữa sáng của cậu ! – Giang Hựu Thần mỉm cười rồi huơ huơ chiếc hộp giấy. Bầu trời ban nãy còn tờ mờ thế mà thoắt một cái tràn đầy ánh sáng rực rỡ.

- Ơ ! – Tôi như bừng tỉnh lại, đóng sập cửa, mặt nóng bừng rồi chạy một mạch xuống. Tôi vừa thở dốc vừa hỏi – Cậu... sao cậu biết mà đến?

- Mình thấy phòng cậu đèn còn sáng nên nghĩ chắc chắn cậu còn đang làm việc. - Giang Hựu Thần nhẹ nhàng xoa đầu tôi rồi lấy chiếc di động ra. Dùng cái này gửi email cho cậu!

- Ơ…

Rốt cuộc là tại sao? Hôm nay Giang Hựu Thần trông quyến rũ mê hồn…

Thình thịch! Thình thịch…

Khó khăn lắm tôi mới điều chỉnh được nhịp thở của mình nhưng tim tôi lại đập loạn xạ. Trước mắt tôi, Giang Hựu Thần như muốn làm tôi tan chảy đến nơi. Ánh mắt, giọng nói của cậu ấy đều dịu dàng đến thế.

Bỗng Hựu kéo tay tôi, quay người bước đi.

Lúc này tôi mới trấn tĩnh, ý thức trở lại:

- Giang Hựu Thần! Cậu… cậu muốn đi đâu vậy?

- Mình muốn đưa cậu đến một chỗ rất đẹp, mình đảm bảo cậu sẽ thích! - Giang Hựu Thần cười híp mí làm tôi đỏ bừng mặt.

- Được… được – Nhìn cậu ấy thế, tôi không còn sức phản kháng lại nữa.

- Đợi đã! – Đột nhiên Giang Hựu Thần đứng sững lại. – Bây giờ mình vẫn chưa thể đi cùng cậu!

- Tại… tại sao?

- Ha ha… Thái Linh, bộ áo ngủ của cậu nhìn đáng yêu thật… - Giang Hựu Thần vẻ vô tội, chớp chớp mắt nhìn tôi, cố ý chống cằm suy tư. – Nếu cậu không ngại thì chúng ta cứ như thế này đi tiếp vậy!

- Oái! – Một tiếng hét thảm thiết như phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng buổi sáng, tôi chạy vút về phòng.

Ông thần xui ơi! Sao ông lại cho con một vố đau vào đúng lúc giây phút lãng mạn như vậy!

***Chiếc xe chạy liên tục không nghỉ qua một thành phố trông rất phồn hoa, chầm chậm đi đến một nơi rộng rãi, thoáng đãng. Phong cảnh xung quanh giống như những thước phim tuyệt đẹp chuyển hết cảnh này đến cảnh khác.

Trên bầu trời le lói những tia nắng làm khung cảnh càng đẹp mê hồn hơn. Làn gió mát tinh nghịch như đuổi bắt những đám sương sớm trên chạc cây, chúng cuộn lại với nhau trên ngọn cây rồi từ từ đọng lại trên lá.

Trên khoảng đất mênh mông là một cánh đồng lúa chín vàng óng được điểm xuyết màu xanh mượt của những lùm cây, thảm cỏ non. Tất cả rất thanh khiết làm cho người ta liên tưởng đến khúc ca mùa thu.

- Thái Linh, đến nơi rồi, xuống xe thôi!

- Ừ! – Tôi ngây ngất theo Giang Hựu Thần bước xuống xe.

- Ôi! Oa!

Đây… đây không phải là khu nông trại lớn chỉ có trong phim “Garfield” sao? Chả nhẽ đây là sự thực?

Sân được lát gạch đỏ, bao bọc xung quanh toàn cây xanh hiện ra ngay trước mắt chúng tôi. Bốn phía sân là những cánh đồng như trải dài bất tận, nhìn cảm tưởng đó là bức tranh sơn dầu phủ màu vàng óng.

- Thái Linh! Mau vào đi! - Giang Hựu Thần đã đi đến phía trước, quay đâu lại vẫy tay với tôi.

- Đến nơi rồi! – Tôi há hốc miệng, chạy về phía Giang Hựu Thần. Nông trại này lớn thật!

Tôi đi theo Hựu, tò mò nhìn ngó những cảnh vật mới lạ xung quanh. Nông trại rộng đến mức khó tưởng tượng nổi, chỉ riêng cái cửa bước vào đã to ngang với một căn phòng nhà tôi.

Tôi lóng ngóng cởi giầy ra giống như Hựu rồi nhẹ nhàng đặt lên giá giầy ở chỗ cửa.

Sao Hựu Thần lại đưa tôi đến đây nhỉ? Tôi nhìn sang bên cạnh thấy sắc mặt Giang Hựu Thần thay đổi, miệng mấp máy định nói gì thì bỗng nghe thấy những giọng nói nheo nhéo, mừng rỡ tíu tít.

- A! Anh Hựu về rồi!

- Anh Hựu! Anh Hựu!

Một đám nhóc khoảng bốn, năm tuổi, khuôn mặt trắng hồng, chân tay huơ loạn xạ, sung sướng cực độ lao như tên bắn về phía chúng tôi.

Một bé gái buộc tóc chỏm đào và một bé trai thò lò mũi xanh chạy lên đầu tiên. Hai nhóc này không nói gì cả, cứ chạy nhằm thẳng về phía Hựu. Trông chúng cứ như đang chạy đua nước rút với nhau, đứa thì bên trái, đứa thì bên phải, lao bổ đến rồi ôm chặt lấy Giang Hựu Thần.

Oái… chứng dị ứng với con gái!

Tôi lo lắng lao ngay về phía đó nhưng Giang Hựu Thần không bị sao cả. Cậu ấy dang rộng tay để ôm cả những đứa trẻ khác, mỉm cười rất vui vẻ.

Nhìn nụ cười tự nhiên đó, tôi thộn người ra. Người trước mặt tôi có đúng là Giang Hựu Thần không?

Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, Giang Hựu Thần như một chiếc rương phép thuật chứa đựng biết bao nhiêu điều bí ẩn, mang lại cho tôi hết bất ngờ này đến bất ngờ khác. Lúc trên sân khấu, Hựu như một chàng hoàng tử, lúc thì dũng cảm chấp nhận lời quyết đấu trên sân bóng rổ, lúc lại ấm áp, dịu dàng như ánh mặt trời…

Rốt cuộc con người nào mới là cậu ấy thực sự? Tôi nhìn Giang Hựu Thần đang nô đùa cùng đám nhóc tí, trong lòng đột nhiên thấy ấm áp.

Nhưng…

Một phút… hai phút…

Năm phút đã trôi qua.

Không thể nào! Tôi đứng ở cửa, trễ môi ra, xoa xoa đôi chân sắp tê của mình, trong lòng cảm thấy như nước sôi sung sục nổi bọt trắng.

- Ừm… - Tôi lấy hết sức hắng giọng một cái.

Bên cạnh tiếng cười nói vẫn say sưa không ngớt.

- Ừm… Ừm ừm… - Tôi lấy hết hơi, lên “giây cót” cổ họng, hắng giọng rõ to mấy cái.

- Ủa?! Anh ta là ai vậy? – Đứa bé gái buộc tóc chỏm đào ban nãy chạy tiên phong phát hiện ra tôi. Cô nhóc ngạc nhiên, lấy tay chỉ vào tôi hét lên rõ to.

- Anh ý nhìn đẹp trai quá!

- Đáng yêu giống y như anh Hựu!

Tiếng nói oang oang của bé gái làm đổ dồn mọi sự chú ý của những đứa trẻ khác. Thoắt một cái, đám nhóc tì đó đều quay sang nhìn tôi chằm chằm không chớp mắt.

Oái! Anh ư? Đám nhóc đó gọi tôi là anh?

Tách tách… tách tách.

Trán tôi mồ hôi tuôn xối xả.

- Mấy cậu làm trò gì thế? Đó là con gái mà! – Bỗng có một giọng nói rất quả quyết vang lên.

Hu hu hu… Xúc động quá! May mà còn có người nhận ra.

Cuối cùng cũng có người biết tôi là con gái! Tôi cảm kích quay đầu sang nhìn vị “ân nhân” đó nhưng vừa mới đầu sang thì…

Xèo xèo!

Tôi cứ như ngọn lửa đang cháy hừng hực bị dội ngay một gáo nước lạnh tái người.

Một cô bé cắt tóc ngắn nhìn tôi chòng chọc không dời với ánh mắt đầy vẻ hoài nghi. Ánh mắt đó lạnh như tảng băng vậy! Trông cứ ngỡ là Nghiêm Ngôn phiên bản mới.

- Là con trai! Con trai mà! – Cô bé tóc chỏm đào không tin, vừa nhìn tôi cười lấy lòng, vừa “tuyên bố” ngọt xớt.

- Ngốc thế! Làm sao có thể là con trai được! Làm gì có đứa con trai nào lùn thế! Chỉ cao bằng nửa anh Hựu – Đứa nhóc tóc ngắn đó giọng càng quả quyết hơn. Ủa?! Phía sau lưng cô bé có tiếng gì ồn ào thế nhỉ?

Tôi đưa mắt nhìn, ngay sau đó đơ người ra. Ối cha mẹ ơi! Đám nhóc con gái không biết từ lúc nào đã nhảy xuống khỏi lòng Hựu, chia thành hai phe. Một phe do bé gái buộc tóc chỏm đào dẫn đầu, chạy rào rào về phía tôi rồi xếp thành một hàng dài, giơ hai tay lên hét rõ to:

- Anh ơi! Trông anh đáng yêu quá!

Phe còn lại do đứa bé gái tóc ngắn làm “đại ca”, giơ tay ra phản kích:

- Là con gái! Nhất định là con gái!

- Con trai!

- Con gái!



- Được rồi! Được rồi! – Đúng lúc hai bên đang giằng co kịch liệt, bất phân thắng bại thì Giang Hựu Thần đi về phía đó rồi đứng ở giữa. Hựu lấy tay xoa xoa đầu tôi, coi tôi cũng như một đứa nhóc con.

Cánh tay của Giang Hựu Thần thật to rộng, ánh mắt như muốn nói:

- Đừng để ý! Tụi nhỏ chưa biết gì mà!

Hựu nhìn tôi mỉm cười, môi khẽ mấp máy để lộ hàm răng trắng đều:

- Nghe anh nói này! Đây là chị Thái Linh, là con gái thật 100% đấy. Các em có thể gọi chị ấy là Tiểu Linh. Chị ấy tốt bụng lắm!

- Chị Tiểu Linh?

Đám nhóc tì cùng thốt lên kinh ngạc. Tôi nghệt người ra, cảm giác trong lòng mình như tỏa ra một hơi ấm. Giang Hựu Thần đang giới thiệu tôi với tụi nhóc sao? Trong mắt Hựu hóa ra tôi là một người như vậy!

Trong khoảnh khắc đó, giọng nói của Hựu như những nốt nhạc êm ru không ngừng vang vọng lại, quanh quẩn bên tai tôi. Tôi thấy mình như được thưởng thức một bản hòa tấu tuyệt vời, cả người khoan khoái lạ thường, cảm giác lo lắng, ngại ngùng ban nãy tan biến đi đâu hết.

- Hóa ra đúng là con gái… buồn quá! – Bé gái lúc nãy khen tôi đẹp trai, đáng yêu tỏ ra hụt hẫng, cúi rụp đầu xuống.

- Đã bảo là con gái rồi mà! – Bé gái tóc ngắn lạnh lùng ngẩng đầu lên, nhìn tôi với ánh mắt đầy thù địch, sau đó kéo tay Giang Hựu Thần. – Anh Hựu! Chơi trò trốn tìm với Tiểu Vân đi!

- Đợi đã… phải chơi với cả chị ấy nữa! - Giang Hựu Thần rụt tay lại, vẫn đứng bên cạnh tôi, giọng nói thân thiện vô cùng. – Chúng ta cùng chơi trò trốn tìm.

- Không chịu đâu! Em chỉ muốn chơi với anh Hựu thôi! – Hóa ra đứa bé tóc ngắn tên là Tiểu Vân. Nhóc ta phụng phịu, nhăn mặt lại như khỉ ăn gừng nhìn tôi. – Chị này tự đi ngủ đi!

Hả?! Tôi giật mình. Sao Tiểu Vân lại ghét tôi đến thế nhỉ?! Híc… tôi có làm gì sai đâu?

- Tiểu Vân ngoan nào! Để anh xách hành lí giúp chị Linh vào phòng đã, được không? – Hựu vẫn dịu dàng dỗ dành đứa bé gái đó rồi quay sang đỡ lấy ba lô của tôi, ra hiệu đi theo cậu ấy.

- Ừm! – Tiểu Vân miễn cưỡng đồng ý, dẩu môi lên rõ cao.

Vèo vèo vèo vèo!

Một dáng người thấp bé lao vào chen giữa tôi và Giang Hựu Thần nhưng đột nhiên bị ngã bổ chửng ra đất. Tôi ngạc nhiên quay đầu lại, chưa kịp giơ tay ra thì Hựu Thần đã bế Tiểu Vân vừa bị ngã lên.

- Tiểu Vân! Có đau không? - Giang Hựu Thần đặt Tiểu Vân xuống, nhẹ nhàng quay người cô nhóc để kiểm tra xem có bị thương ở đâu không.

Tôi định thở phào nhẹ nhõm thì…

Xoẹt! Xoẹt!

Ánh mắt Tiểu Vân nhìn tôi như nhìn thấy kẻ thù, khóe mắt lóe lên lời cảnh báo: Hừ! Sau này tôi không cho phép chị đi gần anh Hựu của tôi như thế!

Tách! Tách! Tách!

Tôi vã mồ hôi như tắm. Lẽ nào mình làm người khác ghét đến vậy?!

- E hèm! E hèm!

Đúng lúc tôi không biết nên làm thế nào thì bỗng có một tiếng hắng giọng phía sau lưng chúng tôi vọng lại.

Lũ nhóc tì khi nãy còn nhí nhố cãi nhau ỏm tỏi thế mà thoắt một cái đã giải tán, ai chạy về phòng nấy. Tôi đứng dậy, tò mò nhìn xem có ai lại đáng sợ đến vậy.

Tiếng guốc mộc kêu cộp cộp trên sán gỗ màu đỏ hun, quần vải thô màu nâu, áo vải xanh… Một người lớn tuổi chậm rãi đi từ đầu hành lang bên kia đến, hai tay đút vào túi áo, đôi lông mày to đậm trông rất nghiêm nghị, chỉ có điều… Ặc ặc… ông ta để kiểu đầu quả dưa.

Giang Hựu Thần quay lại nhìn ông lão đầu quả dưa đó, đi lên phía trước mấy bước:

- Ông nội!

Hở? Ông nội?! Đó là ông của Giang Hựu Thần?!

- Hựu! Cháu đến rồi!

Ông ấy xem ra không dữ dằn lắm, còn nhìn Hựu gật đầu trìu mến. Nhưng sao lũ nhỏ đều chạy mất hết cả dép vậy cà? Tôi mặt ngây ra không hiểu, nhìn hai ông cháu.

Thình lình, ông lão quay sang nhìn đứa bên cạnh đang đứng thộn ra là tôi. Mặt mày ông đang tươi như hoa thược dược được mùa bỗng đanh lại như thép, hai tay chắp đằng sau.

Cộp! Cộp! Cộp!

Ông lão bước mấy bước đến trước mặt tôi, mắt liếc nhìn xăm xoi tôi từ đầu đến chân.

- Cô là ai? – Oái! Giọng nói của ông ta khác hẳn lúc vừa rồi. Không khí nghẹt thở còn hơn cả ra pháp trường.

Tim tôi đập như gõ mõ, lát sau mới hoàn hồn lại, đặt tay lên ngực lắp ba lắp bắp giới thiệu:

- Chào… chào ông ạ! Cháu là… là bạn học của Giang Hựu Thần, cháu… cháu tên… là… là Thái Linh!

Nghe tôi tự giới thiệu xong, mặt mày ông lão vẫn ớn lạnh như nước đá Bắc Cực. Ông ta lặng thinh không nói câu nào, nhìn tôi trừng trừng, ánh mắt sắc bén như dao găm, cứ như muốn xuyên một phát cho tôi “ngủm” luôn.

Ối! Ối! Khủng bố quá… Chả nhẽ tôi nói gì sai sao? Ông lão và Tiểu Vân y hệt nhau, đều không ưa nổi tôi sao?

Tôi lo ngay ngáy như cá nằm trên thớt, thấy sống lưng lạnh toát.

- Ông à! Thái Linh là con gái mà! Ông cứ nhìn cô ấy chằm chằm thế làm cô ấy hiểu lầm đó! - Giang Hựu Thần nhẹ nhàng đi về phía tôi, chặn lại ánh mắt sắc lạnh của ông lão.

- Hừm! Lạ thật! Lạ thật! – Ông lão chau mày, liếc xéo Hựu một cái rồi lại quay sang nhìn “ thăm dò” tôi – Cháu nội tôi biến thành vệ sĩ từ lúc nào vậy?

- Ông! Ông không thay đổi thì sao cháu thay đổi được. Vả lại từ trước đến giờ ông hiếu khách lắm mà! - Giang Hựu Thần đứng chếch sang một bước, quay đầu lại giới thiệu với tôi. - Thái Linh! Đây là ông nội mình!

- Chào… chào ông ạ! – Tôi không dám ngẩng đầu lên nhìn ông lão, cúi đầu ấp úng chào.

- Khà khà! Xem ra chẳng có điểm gì nổi bật cả! Nhưng cháu nội tôi đã thích thì tôi đành miễn cưỡng đồng ý vậy! Ha ha ha! Vào ăn cơm đi! – Ông lão nói với giọng điệu phớt lờ nhưng không hiểu sao tôi thấy cách nói của ông như ẩn chứa điều sâu xa gì đó làm tim tôi thấp thỏm.

- Hừm hừm! Đồ đáng ghét! Ai mà ưa nổi! Anh Hựu! Chúng ta đi ăn cơm thôi! – Tiểu Vân mừng rỡ vỗ tay, lè lưỡi lêu lêu tôi, nhảy nhót kéo tay Hựu đi.



Quác quác quác quác!

Tôi đứng như chôn chân. Chúa ơi! Bộ con đến nhầm chỗ rồi sao?

***- Ăn thôi!

- Ăn thôi! Ăn thôi!

Tôi bước vào trong thấy phòng ăn đã ngồi kín người. Trên chiếc bàn tròn lớn đặt những dĩa thức ăn thơm nức mũi: Thịt kho nước hàng, những hạt ngô ngọt lịm, rau tươi trông rất ngon mắt, lại còn cả một bát khoai lang to tướng còn nóng hổi.

Đám nhóc cười nói rôm rả, chen chúc nhau ở chỗ bàn của Giang Hựu Thần. Tôi không biết nên ngồi chỗ nào. Hựu nhìn thấy tôi, vui mừng giơ tay ra chỉ:

- Thái Linh! Ngồi bên cạnh mình!

- Ơ… - Tôi hơi bối rối, mặt đỏ bừng đi đến bên cạnh Hựu rồi ngồi xuống. Vừa ngồi xuống…

- Anh Hựu sao lại muốn ngồi với chị ta chứ? Tại sao lại không ngồi với Tiểu Vân? – Một giọng nói kiểu “bà cụ non” vang lên.

- Tiểu Vân! Hì hì… chị ấy là khách mà nên phải ngồi bên cạnh anh chứ! – Tôi ngạc nhiên nhìn mặt cô nhóc đó dần dần biến sắc. Mắt hằm hằm nhìn tôi, môi dẩu cong lên như cái loa nhỏ, tỏ vẻ khó chịu ra mặt.

- Tiểu Vân cũng muốn làm khách!

- Tiểu Vân ngoan nào, nghe lời anh! Phải tốt bụng như chị Linh thì nhiều người mới thích Tiểu Vân! – Hựu… Hựu Thần hôm nay sao vậy? Nói gì cũng nhắc đến tôi. Trong mắt cậu ấy tôi tốt bụng, lương thiện lắm sao?

Tôi cảm động, mặt nóng bừng lên.

- Ha ha ha…! Chị ấy đỏ mặt kìa! – Bỗng có một bé trai hét tướng lên.

Tên nhóc tì đó nhìn thấy đúng lúc tôi đang xấu hổ. Mặt tôi càng đỏ hơn, chắc nóng cỡ nhiệt độ của sao Hỏa quá! Tôi vội cúi đầu xuống, sợ người khác trông thấy.

- Nào các cháu! Ăn cơm thôi! – Một giọng nói sang sảng cất lên, là ông lão đầu quả dưa.

- Thái Linh, ăn đi! – Tôi cúi đầu, bên cạnh vang lên một giọng nói ấm áp – Mau ăn đi! Thức ăn ở nông trại ngon lắm, cậu nhất định sẽ thích!

- À, ờ… - Tôi ngẩng đầu lên, thấy trong bát mình có một miếng khoai lang tròn xoe và mấy cọng rau xanh.

Giang Hựu Thần mỉm cười, huơ huơ chiếc đũa như muốn nói: Không được phụ lòng tốt của mình đâu đấy!

- Thơm quá! Khoai lang thơm thật!

- Em muốn ăn! Em muốn ăn! – Bọn nhóc không nhịn được nữa, xúm vào “tấn công” bát khoai lang thơm nức.

- Cám… cám, cám ơn… - Mặt tôi nhất định còn đỏ hơn cả vỏ khoai lang nướng vừa lấy ở lò ra.

- A, cái cô… tên Thái Linh, cô hay ở bên cạnh Giang Hựu Thần hả? – Ông đầu quả dưa quay sang hỏi tôi.

- Vâng ạ! – Tôi tò mò nhìn ông lão, rồi lại len lén nhìn Giang Hựu Thần ngồi bên cạnh.

- Vì Giang Hựu Thần thấy họ không đủ tư cách để đến đây làm khách! – Ông lão nói tiếp. – Tôi phát hiện ra bạn của Hựu Thần không phải là vô địch môn toán toàn quốc thì cũng là các nhà văn trẻ. Thái Linh, cô giỏi môn nào?

Thịch!

Nghe ông lão nói, miếng nước tôi vừa uống bỗng nghẹn lại, sặc cả lên họng làm tôi ho sặc sụa.

Giang Hựu Thần nhẹ nhàng vỗ vai tôi, khẽ nói.

- Cẩn thận!

- Cháu… cháu chưa tham gia những kì thi đó bao giờ… - Tôi cố kìm cơn ho lại, trả lời lí nha lí nhí, mặt đỏ gay như quả cà chua.

- Ồ, vậy cũng chả sao! – Ông lão không giận mà tỏ ra rất bình tĩnh, vừa ăn vừa nói. – Con gái cũng không cần thiết phải giật giải này giải kia, chỉ cần tinh thông cầm kì thi họa là được. Thái Linh, tôi nói có đúng không?

Khụ khụ khụ…

Câu nói của ông lão làm tim tôi như bay lên tận chín tầng mây, căng thẳng đến mức nuốt nước miếng cũng khó. Tôi… tôi biết trả lời thế nào bây giờ?

Cầm kì thi họa… Tôi… tôi có biết tí gì đâu.

- Ồ… ồ… Hóa ra chị ta ngốc thật! Cái gì cũng chẳng biết! – Tiểu Vân ngồi đối diện, vỗ tay hét lên, cười mỉa mai.

Hu hu hu… Xem ra tôi không có duyên với trẻ con.

- Ông ơi, sắp đến giờ ông nghỉ trưa rồi! - Giang Hựu Thần vỗ nhẹ vai tôi để giúp tôi điều chỉnh lại nhịp thở rồi mỉm cười nhìn ông lão.

- Ông vẫn chưa ăn xong mà! – Ông lão thu lại ánh mắt sắc như dao vừa rồi, ra hiệu với Hựu Thần là trong bát mình vẫn còn thức ăn.

- Ông! Không phải ông thường nói với cháu khi ăn không nên nói chuyện sao. Ông phải chú ý sức khỏe, vừa ăn vừa nói chuyện không tốt cho việc tiêu hóa! - Giang Hựu Thần mỉm cười, cứ như dặn dò đứa trẻ.

Cậu ấy đứng dậy vỗ nhẹ vào vai tôi:

- Chúng ta đi đào khoai đi!

- Khoai?! – Tôi vẫn còn chưa hiểu mẩu đối thoại ban nãy giữa Hựu Thần và ông lão đầu cua tai nheo ra sao thì lại đến chuyện đi đào khoai. Tôi mơ mơ hồ hồ, chẳng hiểu gì cả.

- Ơ! Tiểu Vân cũng đi đào khoai với anh Hựu. – Không đợi tôi kịp phản ứng, Tiểu Vân đã lao ngay sang kéo Hựu Thần đi ra ngoài, đám nhóc còn lại cũng hưng phấn, buông bát đũa xuống lao ra theo.

Tôi sợ họ để lại tôi với ông lão “đáng sợ” đó nên đành gật đầu nhìn ông lão rồi cũng chạy theo sau.

***Dưới chân là đồng ruộng rộng thênh thang, trên đỉnh đầu là bầu trời xanh thẳm, những đám mây trắng xóa tung tăng bay lượn, ánh mặt trời rực rỡ như hàng vạn sợi tơ vàng óng trải dài xuống.

- Chúng ta đào khoai ở chỗ này đi! - Giang Hựu Thần dẫn theo một đội quân nhóc tì đến “cứ địa khoai lang” rồi vung tay lên làm động tác ra hiệu trong quân đội. - Ở đây… ở kia… ở đằng kia nữa! Các em chia thành nhóm để xem nhóm nào đào được khoai lang nhiều nhất!

- Tuân lệnh anh Hựu! – Đám nhóc tì đó tỏ ra rất vui vẻ, đứng nghiêm rồi cùng hô lên rõ to, trông lố nhố như đàn ong đi kiếm mật.

Xẹt! Xẹt!

Cảm giác lung túng lúc ngồi trên bàn ăn không còn nữa, nhìn Giang Hựu Thần lúc này giống như một vị đại tướng quân. Tôi bỗng nảy ra một sáng kiến, tôi đi đến trước mặt Giang Hựu Thần, ưỡn ngực, vươn vai, đứng nghiêm như quân đội, giơ tay lên trước trán.

- Báo cáo tướng quân! Tôi vẫn chưa được phân nhiệm vụ! – Ban đầu Giang Hựu Thần sững người ra, sau đó lại cười hì hì. – Cậu với tôi một đội! Chúng ta hành động riêng.

- Tuân lệnh! – Tôi thu chân lại đứng nghiêm, nhưng thật sự là không thể diễn kịch tiếp được nữa. – Ha ha ha ha…

- Woa! Anh Hựu! Em đào được rồi nè! Đào được rồi! – Đúng lúc tôi và Hựu đang ôm bụng cười nghiêng ngả thì có một giọng nói lanh lảnh cất lên.

- Thái Linh! Chúng ta cũng phải cố gắng lên, không được thua tụi nhóc! - Giang Hựu Thần quay lại rồi ngồi xuống, bắt đầu dùng cái cuốc nhỏ bới đất tìm khoai.

Không ngờ bình thường Giang Hựu Thần nho nhã, quý tộc là thế, vậy mà cũng có lúc trông rất bình dân, hơn nữa trông cậu ấy chẳng có vẻ gì là kì quặc hay kiêu ngạo. Dưới bầu trời xanh thẳm được tô điểm bởi những đám mây trắng xóa như bông, trông Hựu đẹp như một bức tranh.

Tôi muốn đi đến chỗ đó nhưng đột nhiên trước mặt tôi lù lù xuất hiện một “bức tường” nhỏ bé ngăn lại. – Không được đến gần anh Hựu như thế! – Giọng nói lạnh như băng của một bé gái tóc ngắn, mặt tròn xoe vang lên. Không biết Tiểu Vân xuất hiện từ lúc nào, lông mày nhíu lại, hai tay nắm chặt rồi giơ trước ngực, nói rõ từng câu từng chữ cảnh cáo.

Nhìn khuôn mặt đáng yêu của Tiểu Vân, tôi chỉ còn cách đầu hàng vô điều kiện, quay người đi mấy bước rồi ngồi xuống đào khoai một mình.

Sau lưng nghe thấy rõ mồn một tiếng bước chân kêu xoạt xoạt. Có một cái bóng bé nhỏ xuất hiện ngay cạnh tôi. Tiểu Vân nheo mày, giọng lanh lảnh vang lên:

- Chị có biết bắn cung không?

- Hả? – Tôi lắc đầu nhìn Tiểu Vân đứng bên cạnh mình. Hai tay cô bé khoanh trước ngực trông y như bà cụ non, môi cong lên.

- Xì! Đến bắn cung mà cũng không biết! – Tiểu Vân bĩu môi, đắc ý nói tiếp. – Ngày xưa anh Hựu hay dẫn tôi đi bắn cung lắm. Thế nào? Thấy ghen tị chưa? – Nhìn bộ dạng đắc ý đó, thực lòng tôi chỉ muốn nhéo má cô nhóc đó.

- Chị biết tự ăn cơm không?

- …

- Chị biết kể chuyện với gấu không?

- …

- Chị biết bện hoa thành vòng nguyệt quế, bện cỏ thành nhẫn không? – Cuối cùng, Tiểu Vân lao về phía tôi, mắt trừng lên, tiếp tục truy hỏi quyết không buông.

- … - Tôi chỉ còn cách im lặng, lắc đầu.

- Đến cái đó cũng không biết, thế mà còn muốn làm cô dâu của anh Hựu?! – Tiểu Vân khoanh tay trước ngực, trợn trừng mắt nhìn cứ như tôi làm điều gì sai trái lớn lắm.

Cô dâu? Làm cô dâu của Hựu?

Tôi thấy mặt mình hơi nóng, nhịp tim đập loạn xạ.

- Mọi người xem chị ta kìa! Khoai không biết đào, không biết bắn cung, chẳng biết bện cỏ thành nhẫn. Đã thế chân thì ngắn, eo thì thô, làm sao xứng đáng với anh Hựu của chúng ta được. Mọi người nói xem có đúng không? – Tiểu Vân tức tối quay ngoắt người đi, đắc ý bóc mẽ tôi trước mặt đám nhóc.

Ôi trời!

Tiểu Vân không cẩn thận dẫm phải một cái xẻng để dưới đất, hai tay huơ lấy hươ để, sắp ngã đến nơi.

Tôi lao về phía trước, ôm chặt lấy Tiểu Vân nhưng do chạy nhanh quá nên tôi cũng bị mất thăng bằng, ngã vật ra phía sau. Tôi cố gắng bảo vệ Tiểu Vân nên bị ngã một cú đau điếng người, lưng đau nhói.

- Thái Linh! Cậu không sao chứ? - Giang Hựu Thần vội vã chạy đến, đỡ lấy Tiểu Vân đang ngã trên người tôi xuống, lo lắng hỏi. – Có bị thương ở đâu không?

- Không sao! Không sao! – Tôi phủi quần áo, vội vàng hỏi Tiểu Vân. – Tiểu Vân! Có sao không?

- Không… không sao! – Ánh mắt của Tiểu Vân không còn khó chịu, đối địch như ban nãy. Cô nhóc nấp sau lưng Hựu, không dám nhìn thẳng tôi. Chẳng nhẽ cô nhóc khó xử sao?

- Tiểu Vân phải cẩn thận chứ! - Giang Hựu Thần vỗ nhè nhẹ vào đầu Tiểu Vân rồi mỉm cười.

Trong chốc lát, tôi có cảm giác hơi ghen tị với cô nhóc đó. Tiểu Vân được Giang Hựu Thần yêu chiều đến vậy, tôi chợt hiểu ra tại sao Tiểu Vân lại ghét tôi, hóa ra cô nhóc đó cũng đố kị với tôi đây mà.

- Chị mới cẩn thận đó. – Tiểu Vân không phục, bĩu môi. – Vì lúc nãy chị cứu tôi nên tôi đưa chị đến chỗ hồ chơi trò ném đá.

- Ơ! Cám ơn em! – Tôi cười rồi gật đầu, ngoan ngoãn đi theo Tiểu Vân, nghe thấy tiếng hò hét ầm ĩ của bọn nhóc đang chạy về phía hồ.

***Xế chiều, ánh nắng lấp lánh trên mặt hồ nhìn đẹp quá!

Bộp… Bộp… Bộp

Tôi vừa đi vừa đếm số khoai trong giỏ, bỗng có một tràng cười nổ như pháo rang làm tôi giật mình.

Hóa ra là mấy cậu nhóc nghịch ngợm nhặt những viên đá tìm được trên bờ rồi khoái chí ném xuống hồ.

Bõm… Bõm…

Mặt nước lập tức gợn sóng lăn tăn.

- Muốn chơi không? – Tôi đang mải mê nhìn thì có một giọng nói ấm áp vang lên phía sau lưng.

- Giang Hựu Thần? – Tôi vừa quay đầu nhìn đã thấy khuôn mặt có nước da rám nắng như phát ra ánh sáng long lanh trước mặt tôi. Trông Hựu vô cùng quyến rũ. Tôi vội lùi lại hai bước:

- Phải cách cậu hai mét, không thì Tiểu Vân…

- Ha ha ha… Thái Linh! Cậu đúng là tốt bụng thật! - Giang Hựu Thần khẽ nói, mắt sáng long lanh. – Kệ Tiểu Vân đi! Bây giờ mình chỉ muốn chơi trò ném đá với cậu thôi!

- Giang Hựu Thần… - Tôi chưa kịp phản ứng lại, Giang Hựu Thần đỡ lấy chiếc giỏ đựng đầy khoai lang trên tay tôi đặt xuống. Tay Hựu vừa to vừa ấm nắm chặt lấy tay tôi. Hựu không nói gì cả, dẫn tôi chạy đến bên hồ.

- Nhìn kĩ nhé! Thần ném bách phát bách trúng xuất chiêu đây! – Bóng Hựu Thần in xuống mặt nước trông như một đứa trẻ. Cậu phấn khích tìm một hòn đá tròn tròn, nheo một mắt, hít một hơi thật sâu rồi tự tin ngắm chuẩn, ném rất nhanh.

Bụp! Bõm! Bõm!

Hòn đá bay tận ra giữa hồ với tốc độ chóng mặt, hiện lên ba xoáy ốc tròn trên mặt nước.

- Tuyệt quá! - Tôi thốt lên như bị kích động. Giang Hựu Thần xòe tay tôi ra, nhét vào tay tôi một hòn đá cuội dẹt dẹt.

- Đến lượt cậu! – Ánh mắt của Hựu như biết nói, nụ cười đó làm tôi choáng ngợp.

- Mình không biết ném! – Tôi ngạc nhiên, cảm thấy hơi khó xử - Chúng ta… về đi!

- Để mình dạy cậu - Giang Hựu Thần không hề bỏ cuộc, trái lại mỉm cười nhìn thẳng vào mắt tôi, nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.

- Quay người lại! Nghe mình bày cách cho! – Oái, giọng của Hựu có sức hút như nam châm, tôi cứng đơ quay người lại theo lời cậu ta chỉ dẫn, chớp mắt nhìn về phía hồ, trong lòng rối bời.

Sau lưng tôi có một hơi ấm. Giang Hựu Thần chầm chậm ghé sát, đứng ngay sau lưng tôi. Khoảng cách này… rất gần! Tôi nghe rõ nhịp thở của Hựu, có cảm giác lưng mình gần sát Hựu.

- Giữ tư thế như thế này, ngắm thật chuẩn, ném thẳng! – Giọng nói của Hựu vẫn dịu dàng như mọi khi. Tôi hít thật sâu nhưng cánh tay cầm viên đá hơi run.

Hựu nâng tay tôi lên, một nguồn sức mạnh như truyền đến cánh tay bé nhỏ của tôi. Đầu óc tôi trống rỗng, lấy hết sức bình sinh ném viên đá.

Oái…

Trên bờ trơn quá, vả lại tôi bị căng thẳng nên mất thăng bằng, không những làm rớt viên đá mà bản thân cũng bị mất đà lao luôn về phía hồ.

2m… 1m… 50cm…

Hồ càng lúc càng gần ngay trước mắt. Tôi đâu có biết bơi!

Chúa ơi! Con xin ngài hãy cho thời gian ngừng lại… ngừng lại đi…

Thần xui ơi! Xin ngài hãy buông tha cho con đi! Con không muốn bị ướt như chuột lột!

Ủa?! Đúng là thời gian đã ngừng lại thiệt! Lẽ nào Chúa đã nghe thấy lời cầu xin của tôi?

Eo tôi được cái gì đó giữ chặt. Tôi cố gắng lấy hết sức vùng vẫy cố lấy lại thăng bằng nhưng lại phản tác dụng, tình hình càng tệ thêm.

Cả người tôi tiếp tục mất đà rơi xuống. Tôi sắp “ôm hôn” mặt hồ đến nơi rồi.

Xoạt!

Sao bề mặt đất đai mềm mại thế?! Sao tôi ngã xuống đất mà chẳng thấy đau tí gì nhỉ… Hơn nữa, miệng tôi có cảm giác ấm ấm, hình như… hình như là…

Tôi từ từ mở mắt ra, ai dè thấy hai con ngươi sáng bừng chỉ cách mặt tôi có 1cm. Vậy… môi tôi chạm vào…

Tách tách… Tách tách…

Sao có tiếng nước mũi chảy nhỉ?

Tôi trợn tròn mắt lên nhìn.

Mũi?!

Oái! Giang Hựu Thần chảy máu mũi!

Tôi giật bắn mình, ngồi bật dậy từ trên đất, nói đúng hơn là ngồi bật dậy trên người Giang Hựu Thần, miệng ấp úng:

- Giang… Giang Hựu Thần… cậu… cậu chảy máu mũi rồi! Sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Hu hu… đừng dọa mình!

Nhìn từng giọt máu chảy từ mũi Hựu ra, tôi sợ cuống cuồng, đạp liên tiếp vào mấy giỏ khoai lang để dưới chân.

Giang Hựu Thần nhỏm người muốn đứng dậy. Tôi định giơ tay ra dìu Hựu nhưng thấy máu mũi cậu ấy chảy ròng ròng liền rụt luôn tay về sau.

Giang Hựu Thần đứng thẳng người, cười đẹp như ánh mặt trời rực rỡ. Hựu lấy tay áo quệt quệt mũi:

- Đừng lo! Không sao đâu!

- Cậu chảy nhiều máu như thế, sao lại không sao chứ? – Tôi bị Hựu dọa đế mức giọng run rẩy. Tôi lục lọi khắp túi cuối cùng tìm thấy một chiếc khăn tay mà khi nãy tôi lau mồ hôi.

Giang Hựu Thần lắc lắc đầu, mỉm cười nhận lấy chiếc khăn tay đó. Lúc này mà cậu ấy vẫn còn đùa được. Hựu ngẩng đầu lên, lấy tay bịt chặt mũi.

Chao ôi! Khuôn mặt vô cùng đẹp trai đó như hiện rõ mồn một trước mắt tôi. Ánh mặt trời rọi xuống làm đôi lông mày Hựu đẹp như cánh bướm, khẽ động đậy. Hựu mỉm cười, nụ cười đó đẹp như trong bức tranh. Tôi thấy nhói đau trong lòng. Lần nào cũng đều do tôi mà cậu ấy phát bệnh, hại cậu ấy phải khổ sở như vậy.

- Thái Linh! Đừng lo! Mình không còn bị khó chịu như trước đây nữa đâu! - Giang Hựu Thần mở to mắt, lấy lại tinh thần nhìn tôi mỉm cười.

Tôi nhìn kĩ khuôn mặt Hựu. Đúng là mặt cậu ấy không còn trắng bệch như lần đầu tiên tôi nhìn thấy cậu ấy phát bệnh. Có lẽ do lúc này trông Hựu rất kiên cường, không còn sợ chứng dị ứng hạ gục nữa.

- Chúng ta mau về thôi! Cậu phải nghỉ ngơi! – Tôi căng thẳng vân vê mép áo, trong lòng vẫn còn hơi lo lắng.

- Ừ! – Hựu Thần chìa tay ra vẫy vẫy, muốn ra hiệu tôi dìu cậu ấy. - Thái Linh! Chẳng nhẽ cậu thấy chết mà không cứu sao? Mình đang là bệnh nhân đấy!

- Mình… mình sợ… - Đương nhiên tôi cũng muốn dìu Giang Hựu Thần về nhưng tôi vội thu tay lại vì sợ nếu tôi chạm vào Hựu, Hựu lại bị chảy máu mũi mất.

- Mau lên nào! - Giang Hựu Thần vẫn chìa tay về phía tôi, nháy mắt rồi mỉm cười.

Ánh nắng xế chiều ấm áp chiếu rọi lên lưng chúng tôi, một làn gió nhẹ ùa đến thổi mái tóc Hựu bay bay.

Mặt hồ nổi sóng lăn tăn giống như chiếc gương phản chiếu khuôn mặt Giang Hựu Thần, hiện rõ lên đôi mắt sáng trong… Tôi nhìn đôi mắt lấp lánh như những vì sao và bàn tay cậu ấy chìa ra, trong lòng bỗng dâng trào một cảm giác ngọt ngào khó tả.

Tôi nhìn Hựu rồi chậm chậm giơ đôi tay của mình về phía đó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.