Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi

Chương 25



Nham thạch mở tung, bao phủ hai người, dưới ánh nắng mùa hè nóng rực. Không khí oi bức kia, hô hấp đúng là tươi mát ngọt lành như thế. Hoàn Trạch đem miệng vỡ đục lớn hơn một chút, làm cho Nhiếp Song ra bên ngoài trước, rồi sau đó đem đám hài đồng từng đứa từng đứa đưa ra, xong hết chính mình mới đi ra. Đặt mình trong bên ngoài kia một khắc, hắn rốt cục thoát lực, ngã ngồi trên mặt đất.

Dưới ánh mặt trời, Nhiếp Song mới nhìn rõ, thương thế của hắn không nhẹ, nguyên bản bả vai chỉ sũng nước máu tươi đã muốn nhuộm đỏ quần áo nửa người hắn. Bởi vì mất máu, sắc mặt của hắn tái nhợt. Mồ hoi từ thái dương trượt xuống hai má tuấn tú của hắn, tiếp tục rơi xuống ngực hắn phập phồng không chừng. Nhiếp Song tiến lên, nâng tay dùng ống tay áo thay hắn lau đi mồ hôi trên mặt, thân thiết hỏi: “Có khỏe không?”

Hoàn Trạch ngước mắt nhìn nhìn nàng, cười yếu ớt gật gật đầu. Nhiếp Song thấy hắn không nói gì, liền biết hắn là ngay cả khí lực nói chuyện đều không có. Nàng lòng tràn đầy lo lắng, đang muốn giúp hắn điều tức, lại nghe tiếng kêu xa xa truyền đến, đúng là đám Vân Bích cùng Thanh Lang. Bọn họ vốn bị ma chướng làm giảm pháp lực, thấy Hoàn Trạch cùng Nhiếp Song bị nhốt trong thạch, tuy muốn cứu giúp, lại bất lực, đành phải mọi nơi tìm kiếm thông đạo đi vào. Sau đó, cũng không biết vì sao, ma chướng cởi bỏ. Mọi người lại nghe tiếng nổ vang kêu rền, theo tiếng tới đây, liền thấy được hai người đã thoát khốn.

Vân Bích cùng Thanh Lang chạy vội đi lên, một phen kéo lại Nhiếp Song, khóc đến nói không ra lời. Chúng đệ tử Thiên Ảnh các từ phía sau cũng đi lên, nhìn thấy thương thế của Hoàn Trạch, mọi người bước lên phía trước, hỏi han ân cần.

Lúc này, phía sau nham sơn lại phát ra mấy tiếng quái vang. Nham thạch tan giòn đều vỡ vụn ra, hóa thành sắc lẹm bao trùm xuống. Mọi người vội giúp đỡ Nhiếp Song cùng Hoàn Trạch, ôm lấy đám hài đồng, trốn tránh ra. Bụi mù thổi quét, che lấp mặt trời. Phía trên mặt đất, rõ ràng nhiều hơn một tòa cồn cát.

Mọi người thấy thế, đều biết yêu ma kia đã chết, không khỏi đều nở nụ cười. Bọn họ sơ sơ xuống núi, chưa bao giờ gặp qua địch thủ chân chính, nay có thể đánh bại yêu ma lợi hại như vậy, há không cao hứng mà để ý. Huống chi, còn cứu nhiều hài đồng như vậy, thật sự là làm người ta phấn chấn.

Mà giờ phút này, nhóm hài đồng đã trải qua việc khủng bố như thế, sớm mỏi mệt không chịu nổi, vài đứa đã muốn ngủ. Mọi người đang nghĩ tới phải đứa nhóm hài đồng về nhà, chỉ thấy một đoàn thôn dân cầm nông cụ tới đây, đúng là cha mẹ đám nhỏ này. Nhóm hài đồng thấy phụ mẫu của chính mình, đều vui mừng. Nhóm thôn dân thấy đứa nhỏ không việc gì, lại nhìn thấy đất dựng lên cồn cát cùng mọi người đều một thân chật vật, đã đoán được một hai. Chờ mọi người tự báo gia môn, nhóm thôn dân phục quỳ lạy, thiên ân vạn tạ. Mọi người đem thôn dân nâng dậy, không thiếu được nói vài câu lời khách sáo. Thôn dân vô cùng cảm kích, lại thỉnh mọi người đi vào trong thôn nghỉ tạm. Mọi người sớm mệt nhọc, lại kiêm thịnh tình không thể chối từ, liền vui vẻ đáp ứng.

Đợi cho vào trong thôn, thôn dân liền đem chuyện yêu quái kia bắt cóc hài đồng, chuyện Cửu Nhạc tiên nhân trượng nghĩa cứu giúp thêm mắm thêm muối báo cho mọi người biết. Trong lúc nhất thời, tình cảm quần chúng sôi trào, không người nào không cảm kích bái phục. Thôn dân đem hết toàn lực, chuẩn bị rượu ngon món ngon, nhiệt tình khoản đãi mọi người. Đệ tử Cửu Nhạc tiên minh đều chú ý thanh tâm tĩnh tu, làm sao gặp qua trường hợp như vậy, tự nhiên mới mẻ tò mò. Thêm nữa là người trẻ tuổi, sau một lát, liền buông ra hoài, tận tình vui chơi.

Hoàn Trạch thân có thương thế, vừa đến trong thôn trực tiếp đi nghỉ ngơi. Nhiếp Song lòng tràn đầy lo lắng, liền cũng sớm rời tiệc. Nhớ tới hắn chưa ăn gì, nàng hỏi thôn nhân muốn cháo trắng rau dưa, lại lấy thuốc Vạn Ỷ môn đặc chế trị thương, đi tới phòng của hắn.

Nàng đi tới cửa, nhẹ nhàng gõ gõ của. Chợt nghe thanh âm Hoàn Trạch vang lên, ứng nàng nói: “Cửa không có khóa, vào đi.”

Hắn còn chưa ngủ… Nhiếp Song trong lòng hơi hơi vui vẻ, đẩy cửa tiến vào.

Hoàn Trạch ngồi ở trên giường, chính mình bôi thuốc trị thương. Thấy nàng tiến vào, nhất thời có chút xấu hổ. Hắn phủ thêm áo khoác, đứng dậy nói: “Sư tỷ như thế nào đến đây? Ta còn tưởng sư huynh…”

“Sư huynh? Ha ha, mấy vị sư huynh của ngươi hiện tại đều uống đến ngã trái ngã phải…” Nhiếp Song đóng cửa phòng, đem đồ ăn đặt ở trên bàn, đi đến cạnh hắn. Nàng nhướng mày, hướng hắn cười nói, “Như thế nào, ta không thể tới sao?”

Hoàn Trạch cười nói: “Ta chỉ là không nghĩ tới, nguyên lai sư tỷ quan tâm ta như vậy.”

“Có khỏe không?” Nhiếp Song nhìn nhìn khí sắc của hắn, nội tâm an tâm một chút, lại hỏi, “Không phải đang bôi thuốc sao? Ta giúp ngươi.”

Hoàn Trạch nhìn nàng, hơi hơi do dự.

Nhiếp Song thấy hắn như thế, tới gần phía trước, cười đến quyến rũ, “Như thế nào, thẹn thùng ? Ta cũng không phải là chưa xem qua…”

Hoàn Trạch nghe thấy câu đó, nâng tay bắn cái trán của nàng, bật cười nói: “Sẽ không đứng đắn.” Hắn nói xong, lại ở trên giường ngồi xuống, cởi áo khoác ra, nói, “Làm phiền sư tỷ.”

Nhiếp Song cười sờ sờ cái trán, ở phía sau hắn ngồi xuống. Nàng lấy ra thuốc trị thương, ở trên ngón tay chấm một ít, khi đang muốn vẽ loạn, lại sinh một tia kinh ngạc. Quả nhiên theo như lời hắn, ma chủng trong cơ thể hắn, thương thế rất nhanh khỏi hẳn. Miệng vết thương kia sớm khép miệng, cũng không chảy máu nữa. Nàng mang theo tươi cười, nhẹ nhàng đem thuốc trị thương xoa, nói: “Đau thì nói.”

Hoàn Trạch gật gật đầu, tính là trả lời. Nhiếp Song ngón tay mềm nhẹ, như lông chim mơn trớn. Thuốc trị thương mang cảm giác mát nhè nhẹ, đem đau đớn giảm bớt. Nàng cách gần như vậy, hô hấp ấm áp nhẹ nhàng phất qua da thịt của hắn, dẫn tới trong lòng hắn khẽ run. Hắn chần chờ một lát, mở miệng hỏi: “Sư tỷ, lời ngươi nói lúc trước, là thật sao?”

“Lời đó?” Nhiếp Song vẽ loạn xong, thu hồi thuốc trị thương, lấy một bên băng vải, thay hắn băng bó.

Hoàn Trạch trầm mặc một lát, chậm rãi nói: “Ngươi có ta là đủ rồi… Câu này, là thật sao?”

Động tác của Nhiếp Song mất tự nhiên ngừng lại. Trong lòng rung động, không thể tự ức. Những lời này, tuy là chân tâm thật ý, nhưng bị hỏi như vậy, lại làm cho nàng có chút e lệ.

Thấy nàng chậm chạp không đáp, Hoàn Trạch xoay người lại, cầm tay nàng, nhìn chằm chằm ánh mắt nàng, lại hỏi một lần: “Là thật sao?”

Nhiếp Song chỉ cảm thấy một cỗ nhiệt lưu nảy lên hai má, làm cho nàng không thể nhìn thẳng ánh mắt hắn. Nàng đem trong lòng rung động ấn xuống, nhẹ giọng hỏi hắn: “Ngươi thì sao? Lời của Dạ Điệt, là thật sao?”

Hoàn Trạch thở dài, cúi mâu nói: “Ta ngay cả mệnh đều không cần, ngươi còn hỏi ta như vậy. Là muốn đả thương người?”

“Ngươi không phải đang hỏi ta sao?” Nhiếp Song nhẹ nhàng hất tay hắn ra, nhíu mày, “Trong lòng ngươi vẫn là cảm thấy ta lỗ mãng kỹ năng bơi, cho nên mới hỏi , đúng hay không?”

Hoàn Trạch thân thủ che miệng của nàng, trầm giọng nói: “Là ta sai, ta không nên nói ngươi như vậy. Ngươi nếu tự giận mình, ta nhận thức. Nhưng không cho phép nhắc tới bốn chữ kia…”

Ý cười, không tự chủ được. Nhiếp Song nhẹ nhàng hất tay hắn ra, nói: “Xác thực ta giận ngươi … Ngươi nói ta đả thương người, ngươi cũng không giống sao. Ngươi biết không, ngày đó cốc trà ngươi hất đi không phải cho Thiên Phong sư bá …”

Hoàn Trạch có chút nghi hoặc, “Không phải?”

“Ân.” Nhiếp Song không tự giác hốc mắt ẩm ướt, cười nói, “Ta là chuẩn bị đưa cho ngươi, làm cho ngươi nói ra lời trong lòng nha.”

Hoàn Trạch nao nao, bật cười. Hắn nắm tay nàng, tả oán nói: “Ai cho ngươi dùng bất nhập lưu gì đó. Hảo hảo hỏi ta, ta đã nói a…”

“Ta đây hiện tại hảo hảo hỏi ngươi, ngươi như thế nào không đáp?” Nhiếp Song hỏi.

Hoàn Trạch cười, lôi nàng gần một chút, nói: “Hảo. Lúc này đây, chúng ta đều hảo hảo đáp. Bất quá, là ta hỏi trước, ngươi phải đáp ta trước.”

Nhiếp Song mâu trung thủy sắc trong vắt, nhưng lại nói không nên lời tâm tình chính mình một khắc kia. Rõ ràng cao hứng, lại cố tình nhịn không được nước mắt. Nàng thâm hít một hơi thật sâu, chiến thanh âm nói: “Có ngươi là đủ rồi… Trừ ngươi ra, ai ta cũng không cần…”

“Ân.” Hoàn Trạch gật gật đầu, tiện đà nhẹ nhàng vây nàng vào trong lòng. Thanh âm của hắn trầm hoãn, vang lên ở bên tai nàng, “Dạ Điệt nói, đều là sự thực. Ta chưa từng đối một cô nương nào động tâm như vậy. Ngươi muốn ta như thế nào đều được, cho nên…” Hắn dừng một chút, trong giọng nói sinh u oán, dường như đang làm nũng, “Cho nên, không cho phép cô phụ ta…”

Nhiếp Song nghe xong lời nói này, trong lòng vui mừng không chịu nổi. Nàng vùi đầu ở ngực hắn, nghe tiếng tim đập của hắn truyền đến tiết tấu làm người ta an tâm, kiều khiếp trả lời: “Hảo.”

Hoàn Trạch ôm chặt nàng hơn, cười nói: “Vậy ngươi phải nói rõ cho đám sư muội của ngươi. Miễn cho các nàng lại xuất ra cái gì đó cổ quái để đối phó ta.”

Nhiếp Song ngẩng đầu, nhìn hắn, giảo hoạt cười nói: “Vài thứ kia dùng làm gì ngươi cũng biết, chỉ sợ không đối phó được ngươi, ngược lại tiện nghi cho ngươi!”

Hoàn Trạch nghe xong lời này, một phen bốc lên sau gáy của nàng, cười mắng: “cả đầu ngươi rốt cuộc nghĩ cái gì vậy!”

Nhiếp Song giữ chặt cổ tay hắn, trượt ra kiềm chế của hắn, cười nói: “Ngươi nghĩ cái gì ta nghĩ cái đó!”

Hoàn Trạch một tay lấy nàng kéo về trong lòng, “Còn nói! Lúc này đây nhất định phải hảo hảo giáo huấn ngươi mới được!”

Nhiếp Song thấy hắn như thế, lại sinh ý xấu. Nàng đơn giản hướng trong lòng hắn mà nằm, dịu dàng nói: “Hảo ca ca, ta biết sai rồi, tùy ngươi xử trí, ngươi xuống tay nhẹ nhàng chút nha.”

Một nháo này, làm cho Hoàn Trạch không biết nên tức hay nên cười. Hắn nhíu mày, nói: “Thừa dịp ta bị thương cố ý nói này nói nọ. Có bản lĩnh chờ ta khỏe rồi, ngươi còn như vậy thử xem!”

“Nha, đáng sợ nha!” Nhiếp Song cười nói, “Xem ra phải tìm Thiên Phong sư bá cứu ta mới được!”

“Còn dám nhắc đến sư phụ ta? !” Hoàn Trạch cau mày, thân thủ kháp eo của nàng.

Nhiếp Song kêu sợ hãi một tiếng, cuống quít trốn tránh. Hai người náo loạn một lát, mới ngừng lại được. Nhớ đến thương thế của hắn, Nhiếp Song không dám la lối nữa. Nàng mang cháo đến, nhìn hắn ăn, tiện đà dìu hắn nằm xuống nghỉ ngơi. Nàng làm xong những việc này, đang muốn rời đi, lại bị Hoàn Trạch giữ chặt.

“Làm sao vậy?” Nhiếp Song ngồi xổm xuống đi, hỏi.

Hoàn Trạch thật sâu nhìn nàng, nói: “Không có gì… Muốn nhìn ngươi thêm một lát.”

Nhiếp Song đỏ mặt, cười nói: “Ta nhìn tốt như vậy sao?”

Hoàn Trạch gật gật đầu, “Có a.”

Nhiếp Song trong lòng vừa động, nghiêng thân gần tới phía trước, ở giữa lông mày của hắn hôn xuống. Nàng đỏ mặt, ôn nhu nói: “Ngủ đi. Sáng mai ta tới tìm ngươi.”

“Ân.” Hoàn Trạch cười, lúc này mới lưu luyến không rời buông lỏng tay ra.

Nhiếp Song đứng dậy ra khỏi phòng, nhẹ nhàng đóng cửa lại. Nàng ngừng trong chốc lát, mới bước đi về phòng chính mình. Sắp tràn đầy hạnh phúc, làm cho tươi cười của nàng dừng lại thật lâu. Đêm hè, đom đóm bay múa, côn trùng kêu vang như ca, hết thảy xem ra đều tốt đẹp như vậy…

Nàng đang lúc hân hoan, chợt thấy một đôi vợ chồng ôm một hài đồng vội vàng chạy tới, nhìn thấy nàng, hai người vừa vui vừa vội, “Phù phù” một tiếng ngay tại trước người nàng quỳ xuống.

“Tiên tử! Cầu ngài cứu con của chúng tôi!” Vị phụ thân kia đem đứa nhỏ trong lòng nâng lên, vội vàng nói.

Nhiếp Song vi kinh, cúi đầu nhìn lên, chỉ thấy đứa nhỏ kia đúng là một trong hài đồng lúc trước Dạ Điệt bắt đi. Giờ phút này, nó vẻ mặt thống khổ, rên rỉ không ngừng. Một cỗ hắc khí chiếm cứ ở trên trán nó, làm cho sắc mặt của nó tái đi. Nàng thân thủ, xem xét mạch đập của nó, lập tức liền nở nụ cười, nói: “Không sao, chính là hút vào yêu khí tà ma thôi.” Nàng ôm lấy hài đồng kia, lại nói, “Để ta làm pháp cho nó là rồi.”

Vợ chồng vừa nghe, vui mừng quá đỗi. Hai người vội dập đầu, liên thanh nói lời cảm tạ.

Nhiếp Song cười làm cho bọn họ đứng dậy, ôm hài đồng kia đến phòng chính mình. Nàng giúp đứa nhỏ kia ngồi yên, cởi bỏ áo của nó, rồi sau đó khoanh chân ngồi xuống, xuất chưởng dán lên da thịt của nó.

Tưởng khí tà ma này, nói có nghiêm trọng hay không, nhưng cũng không thể khinh thường. Hài đồng non nớt, nếu là lấy phương pháp tầm thường trừ bỏ tà, không khỏi quá mức kịch liệt. Dùng ‘Vạn linh thông tính’ tâm pháp mút vào ma khí, là biện pháp thỏa đáng nhất. Nàng thảnh thơi ngưng thần, dẫn động nội tức, nhẹ giọng thì thầm:

“Vạn linh thông tính, chư khí nạp hợp.”

Tiếng nói vừa dứt, trên người hài đồng đột nhiên có hắc khí tràn ra. Hắc khí theo bàn tay của nàng, chậm rãi rót vào thân thể của nàng.

Chính là điểm ma khí ấy, thật sự là không đáng nhắc tới. Nàng chứa tươi cười, như thế suy nghĩ. Đang lúc hết thảy đều vô cùng thuận lợi, đột nhiên, một cỗ lực đạo không hiểu sao từ trên người đứa nhỏ trào ra, không khỏi phân trần hướng vào trong cơ thể nàng. Nàng cả kinh, khẩn cấp thu tay lại, nhưng là đã muộn rồi. Cỗ lực lượng không biết đã tiềm nhập huyết mạch, dây dưa ở kinh lạc. Nàng chỉ cảm thấy ngực đau đớn, thần thức rung chuyển, nhưng lại không có biện pháp khống chế chính mình.

Đau đớn, tầm mắt mơ hồ, làm cho sự vật trước mắt đều mông lung. Y hi trong lúc đó, nàng thấy đứa nhỏ kia đứng lên, xoay người hướng nàng mỉm cười. Đáng sợ là, mặt đứa nhỏ kia lại như nước sơn cũ, bắt đầu từng phiến rơi xuống.

Sâu kín thanh quang, từ trong mắt của hắn bắn ra. Mặt quỷ kia, lại quen thuộc đến thế…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.