Cỡ Nào May Mắn Kết Thành Đôi

Chương 28



“Phục Ma Đinh?”

Kim quang dọc theo huyết mạch, ở dưới da thịt kéo dài tới, giống như mạng nhện. Ma khí bị chặt chẽ bắt khóa, một cỗ hỗn độn ùa vào trong não.

Nhiếp Song đã tỉnh hồn lại, trước mắt như sương mù tán đi, dần dần rõ ràng. Huyết sắc, khoảnh khắc ánh vào hai mắt. Hoàn Trạch nhiễm một thân máu tươi, đang nằm ở trong lòng nàng.

Trong lòng nàng tim đập mạnh và loạn nhịp, nhất thời không thể ý thức được đã xảy ra cái gì, nàng mở miệng, gọi tên của hắn: “Hoàn… Trạch?” Xuất khẩu thanh âm, khàn khàn như thế, làm cho nàng có chút xa lạ.

Hoàn Trạch nghe tiếng, khẽ nhíu mày, mở hai mắt ra. Hắn nhìn nàng, khóe miệng giương nhẹ, dắt tươi cười.”Ngươi không có việc gì là tốt rồi…” Hắn mở miệng, thanh âm thấp kém giống như ánh nến trong gió.

Nhiếp Song trong lòng run lên, bỗng nhiên hiểu rõ. Một cái chớp mắt mà sinh bối rối, làm cho nàng chân tay luống cuống. Nàng thấy Hoàn Trạch thương thế, không tự chủ được run rẩy lên.”Trước tiên cầm máu…” Nàng thì thầm một tiếng, thân thủ nhấn trên miệng vết thương của hắn. Máu tươi ồ ồ, từ trong kẽ tay của nàng tràn ra. Nàng giật mình máu của hắn đúng là nóng bỏng như thế, như ngọn lửa chước tay nàng, nóng tiến lòng của nàng.

Hoàn Trạch như trước cười, nhẹ nhàng nắm lấy tay nàng, chỉ lặp lại nói: “… Ngươi không có việc gì là tốt rồi…”

Nhiếp Song giờ phút này đã hoàn toàn thanh tỉnh lại, ý thức được chính mình làm hết thảy, nàng vừa hoảng sợ, vừa tự trách. Mà nay, nhìn Hoàn Trạch như vậy, lại đau lòng không chịu nổi. Nước mắt, liên liên rơi xuống, toái ở ngực hắn. Nàng nghẹn ngào, nói không ra lời.

Bỗng nhiên, bên trong khe hở hai người khấu chặt, có một luồng khói đen theo máu tươi trào ra, lượn lờ mà tán. Trong mắt của hắn, sáng rọi tiệm âm u, khóe môi kia thoáng cười dần dần xơ cứng.

Tình cảnh như vậy, giống như đã từng nhìn thấy. Ngày xưa ở trong trạch của Dương Bưu, quái vật kia bị một kiếm xuyên tim, cũng từng giống như thế! Bỗng nhiên, Nhiếp Song nhớ tới lời hắn từng qua cho nàng nghe —— ma chủng nhập thân, liền phù hợp tâm mạch.

“Không được!” Nàng hô lên, thân thủ gắt gao đưa hắn ôm vào trong ngực, “Không được! Không thể như vậy! Ngươi không thể chết được… Đừng bỏ lại ta…”

Nàng mờ mịt chung quanh, ý đồ tìm kiếm cơ hội gì đó có thể cứu hắn. Bên trong bầu trời, đạo đàn đồ sộ, pháp trận trản quang. Chưởng môn của Cửu Nhạc tiên minh đều ở đây, thông lực tác pháp, đối kháng ma kiếp. Trên mặt đất, mới vừa rồi vì đệ tử hộ pháp đạo đàn không chết tức thương, chính băng bó trị liệu, ốc còn không mang nổi mình ốc. Nàng biết, giờ này khắc này, đã không có bất luận kẻ nào có thể giơ tay giúp đỡ.

‘Vạn linh thông tính’… Nay chỉ có thể lấy ‘Vạn linh thông tính’ độ chân khí của hắn, vì hắn tục mệnh…

Nàng nghĩ đến đây, cố nén hoảng hốt, dìu hắn ngồi dậy. Song chưởng nhấn trên phía sau lưng hắn, run giọng thì thầm: “Vạn linh thông tính!”

Chân khí vừa động, đau đớn sắc nhọn tỏa ra. Có một cỗ lực lượng kêu gào, muốn lao ra khỏi giam cầm. Ngực, Phục Ma Đinh kim quang sáng tắt. Trong đầu, phục lại hỗn độn rối rắm. Nàng cắn răng, gượng chống không cho chính mình mất đi ý thức. Chẳng sợ một chút cũng tốt, đem chân khí chính mình cho hắn… Ý niệm như vậy trong đầu, làm cho nàng tạm quên thống khổ. Nhưng mà, ý thức tự do, cũng không để nàng nắm trong tay. Rốt cục, trong đầu của nàng lại lần nữa chỗ trống, tâm thần hồn phách giai nhập hỗn độn. Nàng thân mình nhoáng lên một cái, suy sụp rồi ngã xuống…



Không biết trải qua bao lâu, cửa vào Ma giới kia càng lúc càng nhỏ, linh khí ngưng tụ thành quang huy xuyên qua, như châm dài kíp nổ, đem kẽ nứt kia mật mật khâu lên. Sau một lát, rất nhanh khâu lại. Pháp trận quang mang âm u đi, đêm mưa trong suốt, lộ ra ngoài một mảnh tinh quang.

Thượng Dương chân quân dài thở phào nhẹ nhõm, cúi mâu nhìn tình thế trong đạo đàn. Tám khối bảo ngọc Phong Linh kia, đã hoàn toàn vỡ vụn, mảnh vụn trắng mịn phiêu tán ở không trung, như tản tuyết. Chín vị Chưởng môn đều đã thoát lực, nằm ngã vào trong trận. Lão lại cúi đầu, nhìn thoáng qua bảo kính chính mình. Phía trên mặt kính sớm là vết rạn gắn đầy, mảnh nhỏ chiếu ra khuôn mặt của lão, là mỉm cười.

Lão đang muốn mở miệng nói chuyện, đã thấy Thiên Phong dựng trường kiếm đứng lên, phi thân ra ngoài đàn. Linh khí tiêu hao, làm cho thân hình của y có chút hư hoảng, y lảo đảo rơi xuống đất, bước nhanh đi tới bên người Hoàn Trạch cùng Nhiếp Song, tham mạch khám bệnh.

Nhiếp Song bất quá mê man. Phục Ma Đinh tuy rằng tạm thời đem ma chủng trong cơ thể nàng áp chế, nhưng nội đan Lệnh chủ Cức Thiên quá mức cường đại, hai cổ lực lượng trong người đối kháng, lấy đạo hạnh của nàng, căn bản không thể thừa nhận. Mà tình huống Hoàn Trạch, còn nghiêm trọng hơn nhiều. Tâm mạch hắn bị thương, ma chủng rơi xuống và bị thiêu cháy, nguy hiểm cho tánh mạng. May mà Nhiếp Song thay hắn vượt qua chân khí, miễn cưỡng giúp hắn không chết. Thiên Phong chau mày, lập tức giúp đỡ Hoàn Trạch ngồi yên, xuất chưởng thay hắn độ khí. Đang muốn vận công, cổ tay y lại bị bắt được. Y ngước mắt, chỉ thấy Thượng Dương chân quân vẻ mặt trầm trọng, nói: “Ngươi hư háo quá độ, miễn cưỡng độ khí, cả chính mình cũng muốn bồi thượng.”

Thiên Phong cúi mâu, cung kính nói: “Sư tôn, đệ tử biết đúng mực…”

“Đừng cùng bổn tọa tranh luận.” Thượng Dương nâng tay nhắc tới, đem Thiên Phong kéo lên, đổ lên một bên, “Để cho bổn tọa.” Lão dứt lời, không để ý Thiên Phong khuyên can, nâng chưởng nhấn trên đỉnh đầu Hoàn Trạch. Linh lực chăm chú, thông hành trăm mạch. Hoàn Trạch hô hấp chậm rãi khôi phục, tim đập mạch đập cũng theo đó sống lại. Một lát sau, Thượng Dương thu chưởng, trên đầu đã là mồ hôi gió mát. Lão than một tiếng, nói, “Mệnh là bảo vệ, có thể hay không tỉnh lại, liền nhìn tạo hóa của hắn.”

Thiên Phong nghe vậy, vô cùng cảm kích. Y thoát áo khoác, thay Hoàn Trạch phủ thêm, tiện đà bái nói: “Đa tạ sư tôn!”

Thượng Dương hơi hơi vuốt cằm, nhìn Nhiếp Song ở một bên, “Bổn tọa có thể thay ngươi đồ nhi tục mệnh, nhưng đồ nhi này của Vạn Hách, bổn tọa chỉ sợ…”

Lúc này, vài vị Chưởng môn giúp nhau nâng đỡ hạ đạo đàn, nội tâm Vạn Hách lo lắng, bận bịu chạy tới. Nàng cũng bất chấp Thượng Dương cùng Thiên Phong, lập tức đến trước người Nhiếp Song, ôm lấy nàng.

“Song Nhi? Song Nhi, ngươi ứng ta một tiếng! Song Nhi!” Vạn Hách nhẹ nhàng vỗ hai má Nhiếp Song, vội vàng kêu.

Thượng Dương thấy thế, lại thở dài, nói: “Phục Ma Đinh bất quá tạm thời áp chế ma lực. Ma chủng một khi nhập thân, trừ phi thân tử, nếu không không thể loại trừ. Nàng bị đoạt xá, bất quá là việc sớm muộn…”

Vạn Hách vừa nghe, kinh hoàng không thôi. Nàng cúi đầu nhìn nhìn ngực Nhiếp Song, chỉ thấy màu vàng của Phục Ma Đinh đã nhiễm lên hắc khí. Lan tràn ở trong huyết mạch vàng rực dần dần ảm đạm, một cỗ lực lượng vô hình một chút một chút đem Phục Ma Đinh đẩy ra ngoài.

“Chẳng lẽ vốn không có biện pháp cứu nàng? Sư tôn, ngài thần thông quảng đại, nhất định có biện pháp ! Đúng hay không?” Vạn Hách nâng tay, kéo lại góc áo Thượng Dương, cầu xin nói.

Thượng Dương nghĩ nghĩ, nói: “Nếu nàng cũng có đạo hạnh đủ cao, có thể nuốt vào khỏa nội đan kia, hóa thành chính mình dùng. Mà nếu thời gian ngắn như vậy, chỉ sợ là tới không kịp …”

Vạn Hách cực kỳ bi ai không chịu nổi, trong mắt nước mắt tràn đầy. Nàng nhẹ vỗ về tóc Nhiếp Song, thì thầm nói: “Song Nhi, ta không nên cho ngươi xuống núi… Là ta hại ngươi… Song Nhi…”

Thấy nàng như thế, Thiên Phong cũng sinh âu sầu. Y nhìn nàng, nói không nên lời lời an ủi.

“Đợi một chút, bổn tọa giống như đã quên cái gì…” Thượng Dương bỗng nhiên nói ra những lời này, khiến Thiên Phong cùng Vạn Hách nhất tề ngước mắt nhìn lão. Lão dừng một chút, chậm rãi phun ra hai chữ, “Song tu.”

Nghe thấy hai chữ, Thiên Phong cùng Vạn Hách đều ngẩn ra, rồi sau đó, không hẹn mà cùng quay đầu, nhìn lẫn nhau.

“Vạn Hách, nếu bổn tọa nhớ không lầm, đồ nhi này của ngươi, là người cùng nội tâm Thiên Phong tương hợp đi.” Thượng Dương cười nói, “Chuyện thật là khéo! Nếu có thể song tu, liền có thể ở trong thời gian ngắn ngủi nội trên diện rộng tăng lên công lực! Quả nhiên trời không tuyệt đường người!”

Thiên Phong lông mày và lông mi hơi hơi vừa động, y cúi đầu, nhìn Nhiếp Song trong lòng Vạn Hách. Trong cơ thể nàng tranh đấu hiển nhiên kịch liệt phi thường, nàng vẻ mặt thống khổ, hô hấp dồn dập, rên rỉ hơi hơi. Phục Ma Đinh, đã bị đẩy dời đi một phần ba…

Thượng Dương thấy y không đáp lời, mặt lộ vẻ bất mãn, “Thiên Phong, bổn tọa nói rất nhiều lần. Phàm thai, bất quá gông cùm xiềng xích. Đã quên nam nữ khác biệt, bỏ quên kiên trì vô vị đi! Sống chết trước mắt, dùng cái gì ngu muội như thế? !”

Thiên Phong như trước trầm mặc, chậm chạp không đáp.

Vạn Hách nhìn y, lại theo ánh mắt của y nhìn về phía Nhiếp Song. Nàng thương yêu đồ nhi này nhất, mạng treo lơ lửng. Mà y, lại như trước không chịu hạ mình. Chuyện cũ nhớ lại, như nước cuồn cuộn. Nàng cũng không biết chính mình một khắc kia trong lòng cảm thụ gì, là giận là bi thương. Nàng mở miệng, dùng tiếng nói hờ hững hỏi y:

“Cứu đồ nhi của ta, khiến huynh khó xử như thế sao?”

Nghe thấy câu đó, Thiên Phong chậm rãi nâng đầu. Ánh mắt của y thanh lãnh như sương, làm cho Vạn Hách trong lòng một trận lạnh cả người. Thiên Phong nhẹ nhàng dời đi tầm mắt, ngược lại nhìn Thượng Dương, kính cẩn nói: “Sư tôn giáo huấn là phải. Đệ tử triệt ngộ.”

Thượng Dương mặt lộ vẻ khen ngợi, vuốt cằm nói: “Sớm nên như thế.”

Thiên Phong gật gật đầu, lại duỗi thân thủ ôm Nhiếp Song trong lòng Vạn Hách, động thân đứng lên.

“Đồ nhi của ta, phiền toái sư muội chăm sóc.” Thiên Phong mở miệng, thanh âm bình thản như trước, “Nếu có thể lấy ‘Vạn linh thông tính’ tâm pháp thay hắn độ khí, liền không thể tốt hơn.”

Hành động của y, làm cho Vạn Hách có chút ngạc nhiên. Nàng nói không nên lời trả lời, chính là khẽ gật đầu.

“Đa tạ.” Thiên Phong lược lược cúi đầu, lại đối Thượng Dương nói, “Còn thỉnh sư tôn an bài.”

Thượng Dương nói: “Đây là tự nhiên. Nơi này cách Dịch Thủy đình gần nhất, liền tuyển một chỗ thanh tịnh, bố trí chỗ Thanh Lư.” Lão dứt lời, xoay người gọi Chưởng môn Dịch Thủy đình.

Ngày đó việc Hợp Linh, mọi người đều biết. Nghe được Thượng Dương an bài như thế, tự nhiên không có gì dị nghị. Huống hồ Hợp Linh song tu, tăng lẫn nhau, quả thật là chuyện may mắn. Mà nếu có thể nuốt vào nội đan Lệnh chủ Cức Thiên, lại là tiên đạo chi phúc. Vì vậy, trên mặt tất cả mọi người đều sinh sắc sung sướng, vì quyết định của Thiên Phong cảm thấy vui mừng.

Thiên Phong vẻ mặt lại như trước lạnh nhạt, y ôm Nhiếp Song, lập giữa chúng nhân. Dáng người cao ngất, như đón gió tú mộc. Cái loại cảm giác này, lại không giống như là gặp việc vui, ngược lại tư thế có vài phần xuất chiến. Vạn Hách trong lòng hốt sinh không yên, bất an không hiểu làm cho nàng đứng dậy, đi đến bên cạnh y, mở miệng hoán y một tiếng: “Sư huynh…”

Nghe được tiếng gọi này, Thiên Phong không có quay đầu. Y cúi mâu nhìn người trong lòng, hỏi một chuyện khác: “Sư muội xem ra, cùng ta song tu, là chuyện may mắn?”

Vạn Hách không biết y vì sao hỏi như vậy, lại càng không biết dụng ý trong lời của y, kinh ngạc đáp không được.

Thiên Phong nhắm mắt, nhẹ nhàng cười. Lúc này, Thượng Dương đã xem mọi việc an bài thỏa đáng, xa xa gọi y đi qua. Y hơi hơi vuốt cằm, nói một tiếng cáo từ, bước đi rời đi.

Vạn Hách đứng ở tại chỗ, nhìn bóng dáng y xa dần, trong lòng thẫn thờ, không thể đè nén…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.