Cô Ngốc Biết Yêu

Chương 26: Mộng đêm (3)



Lục Diệp quay đầu nhìn, khẳng định hôm nay Nhạc Kỳ Sâm không đi với cô, thắc mắc hỏi: "Anh trai cậu đâu? Hôm nay không về cùng cậu à?"

"Anh ấy đang ở phòng giáo viên, có một số chuyện cần làm ở đó, nên mình về trước." Thiển Thiển vừa đi vừa nói.

Nghe cô nói vậy, Lục Diệp không nghĩ gì mà chạy theo sau, nói: "Vậy để mình tiễn cậu về nhà."

"Hả?" Thiển Thiển ngừng bước chân, "Vì sao?"

"Không phải cậu hay lạc đường à?" Lục Diệp hỏi ngược.

"Nhưng mình vẫn nhớ đường về nhà." Thiển Thiển bĩu môi nói.

Lục Diệp không trả lời, xoa xoa đầu cô, nói: "Đi thôi."

Thái độ anh kiên quyết như vậy khiến Thiển Thiển không tiện từ chối, cũng gật đầu tiếp tục đi.

"Ấy ——! Chờ mình với, hai người đừng bỏ mình lại chứ." Diệp Trạch Phong đang ngẩn người ở đó, không ngờ chẳng ai chú ý, vội vã đuổi theo.

Do không có thời gian, nên Thiển Thiển bước rất nhanh, nhưng so với chân dài của Lục Diệp vốn chẳng là gì, anh dễ dàng bắt kịp bước chân của cô.

Dù thế, nửa đường Thiển Thiển vẫn nhận được điện thoại của mẹ ——

"Ủa? Thiển Thiển, sao con chưa về? Mười phút trước mẹ có gọi cho anh con, nó nói con đã đi được một lúc rồi, sao chậm vậy con?" Vừa bắt điện thoại đã nghe được giọng lo lắng của mẹ.

"Con về liền đó mẹ. Vừa rồi có chút chuyện nên bị trễ..." Thiển Thiển bắt đầu giải thích chuyện xảy ra cho mẹ cô.

Để tránh bị tình nghi nghe trộm điện thoại của con gái, Lục Diệp thoáng lui một chút.

Lục Diệp hận không thể theo sát Thiển Thiển cả ngày cuối cùng cũng tách ra, Diệp Trạch Phong nắm lấy cơ hội kéo vai anh qua một bên, thấp giọng hỏi: "Lý Nam Dương nói nhỏ con nít cậu để ý là đây hả?"

Lúc khoá quân sự chưa kết thúc, Diệp Trạch Phong nghe Lý Nam Dương nói Lục tiểu thiếu gia mặt lạnh máu lạnh đã vừa mắt một cô gái kỳ lạ.

Cái tên Lý Nam Dương lắm mồm kia còn nhiều chuyện hơn con gái. Lần sau gặp lại cậu ta chí ít cũng phải lột bớt một lớp da mới được.

Trong lòng đang nghĩ chuyện tàn bạo, động tác tay cũng không dừng lại, dùng sức gỡ tay Diệp Trạch Phong ra, thoát khỏi vòng tay của cậu ta rồi mới hừ lạnh một cái: "Cái gì mà nhỏ con nít? Xin tôn trọng chút đi bạn học Diệp Trạch Phong."

"Được rồi được rồi, thế nào là 'xin tôn trọng chút đi'? Tiểu thư? Quý cô? Bé gái?" Ánh mắt Lục Diệp càng lúc càng đáng sợ, khiến Diệp Trạch Phong đành đưa tay đầu hàng, "Được được được, mình sai rồi mình sai rồi, gọi bạn học, bạn học là được chứ gì?"

Lúc này Lục Diệp mới buông lỏng nắm đấm đang kêu "răng rắc" ra.

"Này này này, cậu tự xem lại cái dáng vẻ bây giờ của mình đi. Cái gì mà 'Vì huynh đệ không tiếc cả mạng sống, vì bạn gái đâm huynh đệ hai đao', bây giờ cậu chính là như vậy đó! Đến giờ mình mới hiểu, trong mắt cậu chỉ còn đủ chứa cô gái tên Nhạc Thiển Thiển thôi," Diệp Trạch Phong vừa lắc đầu vừa nói, lần thứ hai dùng ánh mắt không tốt lành nhìn Thiển Thiển đang nói chuyện điện thoại, sờ sờ cằm, "Khó trách cậu không thích nhỏ họ Dương kia, hoá ra mẫu yêu thích của cậu là loại... Ngây ngô tự nhiên này? So với cái cô họ Dương uốn éo kiểu cách kia thì vừa mắt hơn đó..."

Lục Diệp cười cười không trả lời, ánh mắt dịu dàng như nước nhìn về phía Thiển Thiển.

Diệp Trạch Phong thấy Lục Diệp thích nghe người khác khen Thiển Thiển, cậu ta ấp ủ tâm trạng như thanh niên mới lớn lần đầu biết yêu mà khen tiếp vài câu, nhưng không ngờ định vỗ mông ngựa lại vỗ nhầm đùi*: "...Dáng người được đó, có ngực có mông, so với Dương Gia phẳng lì như sân bay dễ nhìn hơn nhiều..."
*Kiểu như tính nịnh nọt mà không thành.

Lời còn chưa nói hết.

Lục Diệp một tay nắm cằm cậu, gân xanh trên trán hiện thành chữ 'Tỉnh' thật to, nghiến răng nghiến lợi nói: "Cậu không lên tiếng thì không ai nói cậu câm đâu. Giờ cậu nói một chữ nữa mình sẽ tháo cằm cậu ra, nhìn người cô ấy lần nữa, mình sẽ móc hai mắt cậu."

Cằm bị bóp chặt khiến Diệp Trạch Phong khóc ròng trong lòng —— dù tuổi lúc hai người đi tập võ không chênh lệch lắm nhưng cậu đánh không lại Lục Diệp...

Tuy cậu ta lúc nào cũng làm mặt lạnh, thoạt nhìn không dễ tiếp cận, nhưng nếu xét tính cách thật sự thì không tệ. Bây giờ cứ một lúc tâm tình như ngày xuân hoa nở, giây tiếp theo đã làm mặt lạnh thấu xương khiến người chịu không nổi. Lẽ nào thích ai đó sẽ khiến cho tính cách một người trở nên khó lường?

Thiển Thiển vừa cúp điện thoại xoay đầu lại đã thấy cảnh này, cô chỉ chú tâm nói chuyện cùng mẹ, tuy nghe thấy tiếng nói chuyện của Lục Diệp và nam sinh bên cạnh anh, nhưng không nghe rõ gì. Cô nhìn Lục Diệp đang siết cằm nam sinh khiến gương mặt tuấn tú kia nhăn nhó, khó hiểu hỏi: "Hai người làm gì vậy?"

Nghe giọng cô, Lục Diệp lập tức buông tay, vừa cười với Thiển Thiển vừa nói: "Không có gì, vừa rồi cậu ta bị gió thổi tê miệng, mình giúp cậu ta xoa bóp chút."

Diệp Trạch Phong vừa xoa xoa cằm vừa nghĩ xem có phải Lục Diệp đã đi học lén thần kỹ lật mặt gì không, nghe thấy lý do mà sặc đến suýt thổ huyết —— sợ mình nói nhiều cũng không cần bịa một lý do khó tin đến vậy chứ?

Quan trọng là, cái lý do vừa nghe đã biết linh tinh này mà Thiển Thiển lại tin.

Lại có thể tin...

Lại tin...

Tin...

Thế giới này thật là đáng sợ.

Đi ngang qua bài phường, cách nhà Thiển Thiển không xa. (Các bạn có thể google bài phường là gì)

Diệp Trạch Phong mới im được ba phút đã chịu không nổi lại bắt đầu xem thường, nắm cánh tay Lục Diệp, dùng âm thanh thầm thì hỏi một cách nghiêm túc: "Lục Diệp, cậu thành thật trả lời mình đi, cậu có phải cầm thú không vậy?"

Lục Diệp: "..."

"Lục Diệp mình cho cậu biết, cô gái với đôi mắt ngây thơ đơn thuần này ngay cả mình còn ra tay không được, sao cậu lại có ý định chiếm hữu vậy?" Diệp Trạch Phong nắm cổ áo Lục Diệp, nói như bị điên.

Lục Diệp đương nhiên không có khả năng sẽ trả lời vấn đề thiếu não này, anh cúi đầu chọn mấy cục đá dưới đất, đang tìm cục nào cứng một chút, chỉ cần cậu ta nói thêm một câu, nhất định phải đập chết cái tên ra đường quên mang theo não này.

Đi gần đến trước cánh cửa được xây theo phong cách cổ xưa kia, Thiển Thiển cho tay vào trong ba lô tìm chìa khoá, cô chưa tìm ra thì cửa đã được mở, một thiếu phụ mặc áo đầm ở nhà bằng vải bông xuất hiện ở gần cửa.

Khi nhìn rõ gương mặt của người phụ nữ này, Diệp Trạch Phong huýt sáo một cái, nói: "Gien nhà cậu ta tốt thật, đây chắc là chị gái cậu ta nhỉ? Cậu có nghe cậu ấy nhắc đến không?"

Ánh mắt Lục Diệp vốn luôn dính vào người Thiển Thiển, nghe Diệp Trạch Phong nói vậy mới lơ đễnh nhìn sang người kia. Mặc dù vẫn có nghi hoặc với người có khuôn mặt giống Thiển Thiển đến bảy phần, nhưng anh nhanh chóng dời tầm mắt đi, suy nghĩ một lát rồi nói: "Không nghe, mình chỉ biết cậu ấy có một người anh trai, là Nhạc Kỳ Sâm học lớp 11B20, chắc cậu nghe tên rồi."

"À, chính là cái người có biệt danh "Học Thần" đó hả?" Diệp Trạch Phong gật đầu, lại nhìn về hướng thiếu phụ và Thiển Thiển, lẩm bẩm, "Vậy đó là ai? Biểu tỷ hay đường tỷ*? Nhìn giống người đã kết hôn rồi, tiếc thật..."
*Biểu tỷ: con gái của cô hoặc cậu, lớn tuổi hơn gọi là biểu tỷ.
*Đường tỷ: con gái của chú bác dì, lớn tuổi hơn gọi là đường tỷ. (Tiếng việt chỉ có chị họ, không thay được)

Cậu ta ở bên này tiếc nuối, thiếu phụ kia lại bước nhanh đến trước mặt Thiển Thiển, nắm tay cô nhìn một lượt, mắng khẽ: "Nếu lần sau tan học muộn thì con cứ đón xe về, có chuyện gì cần nán lại trường trước hết phải gọi điện thoại về nhà. Con có biết đúng giờ mà chưa về đến nhà khiến người khác lo lắng không?"

Thiển Thiển ngoan ngoãn gật đầu, đáp giòn giả: "Con biết rồi, mẹ."

Mẹ, mẹ?

Nghe Thiển Thiển xưng hô, Diệp Trạch Phong kinh ngạc đến nỗi đôi con ngươi mở lớn —— người phụ nữ này thoạt nhìn chỉ khoảng ba mươi tuổi, là... mẹ của Thiện Thiển?

Cái thế giới này làm sao vậy?

So với biểu tình sợ hãi của Diệp Trạch Phong thì Lục Diệp trấn tĩnh hơn nhiều. Anh nhìn khuôn mặt hai mẹ con Thiển Thiển, nghĩ thầm: Nhìn thế nào cũng thấy sự ngây thơ và gương mặt trẻ con của Thiển Thiển đều di truyền từ mẹ cô.

Nghĩ đến đây, Lục Diệp lại thấy bế tắc: Tuy có nghe nói những người có gượng mặt kiểu này thường ít già, nhưng lần này sao cách biệt thế? Dựa theo tuổi tác của Nhạc Kỳ Sâm, mẹ của Thiển Thiển ít nhất cũng đến bốn mươi rồi. Một phụ nữ tuổi bốn mươi mà nhìn chỉ như ba mươi, đây chẳng phải là ví dụ cho anh và Thiển Thiển sao. Đợi bọn họ cùng ba mươi tuổi, Thiển Thiển vẫn như cô gái đôi mươi, đợi bọn họ bốn mươi, Thiển Thiển trông như ba mươi, đợi bọn họ năm mươi tuổi, Thiển Thiển mới bốn mươi... Vậy đến khi anh năm sáu mươi tuổi rồi còn phải bảo vệ Thiển Thiển khỏi những người ngấp nghé nhòm ngó?

Ác thật! Thế giới này đúng là đáng sợ!

Thấy Thiển Thiển vâng lời vậy, bà cũng không càm ràm thêm nữa. Tuy thân thể Thiển Thiển không khoẻ khiến người khác lo lắng, may thay cô rất ngoan ngoãn nghe lời, điều này khiến bọn họ hết sức vui mừng.

Bà vỗ vỗ lưng Thiển Thiển, đang định bảo cô vào nhà ăn cơm, đột nhiên phát hiện cách đó bốn năm bước chân có hai nam sinh, thấy ánh mắt hai người luôn nhìn bên này, bà nghi ngờ hỏi: "Thiển Thiển, hai nam sinh bên kia là bạn học của con à?"

Được bà nhắc nhở, Thiển Thiển mới nhớ ra Lục Diệp và bạn anh còn đứng ở bên kia, vội vàng đi tới, đứng giữa hai người mà giới thiệu: "Mẹ, đây là Lục Diệp lớp trưởng lớp con. Lúc con giao tài liệu cho cậu ấy, không thấy anh trai bên cạnh, lại biết con không giỏi nhớ đường nên tiễn con về. Còn cậu này là..." Thiển Thiển ngoảnh đầu nhìn Diệp Trạch Phong, đột nhiên ngừng lại —— cô cũng không biết cậu ta là ai ==!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.