Cô Nhóc Đáng Iu Và Chàng Trai Lạnh Giá

Chương 104: Nốt nhạc thứ 104



“Cướp tài sản không chừng” - Khánh Du đoán mò

Tuấn gật đầu “Cũng có thể lắm nha, ai mà không mê tiền”

“Ây nhưng mà không đúng, nếu vậy họ giết cả Thiên Vũ làm gì?” – Tuệ thắc mắc

“Có thể là cái tên Lâm đó nhờ vả với anh ta không chừng” – Khánh Du

Hắn lắc đầu “Không thể, Minh Lâm là người tự cao kiêu ngạo, anh ta không bao giờ đi nhờ vả ai đâu”

“Vậy không lẽ…cái tên kia lại đi ngỏ ý với Minh Lâm à? Bộ hắn có thù hận gì với em à Vũ?” – Tuệ

“Có nói chuyện nhiều đâu mà thù hận, em có làm gì anh ta đâu mà trả thù, trừ khi…anh ta thích Tuyết Nhi”

Tuấn đùa “Tuyết Nhi đào hoa thật nha, đi đâu cũng có người thích”

Tuệ đánh mạnh vào vai anh “Anh đó, giờ này còn đùa, em dán băng keo anh đó”

“Ờ được rồi, tại không khí căng quá nên anh giỡn tí ấy mà, xin lỗi ha”

Cả đám ngồi bàn bạc gì đó rồi đi tiếp, thôi thì trong thời gian đó mình qua chỗ của nó đi hen. Bây giờ nó đang trong lớp thiết kế, học rất chăm chú nha.

“Các em, bây giờ hãy thiết kế cho cô một chiếc váy cưới hợp với mùa đông, kèm theo bắt buộc cần có trang sức và những phụ kiện khác, thời gian cho các em là 3 tiếng. Bắt đầu” – Cô giáo bước xuống chỗ nó nói thầm “Không khó cho em chứ Tuyết Nhi?”

Nó cười “Dạ không, là một nhà thiết kế, có rất nhiều khó khăn mà cô”

Cô giáo vỗ vai nó cười “Tốt lắm, cố gắng lên ha”

“Dạ, cảm ơn cô” – Cô giáo đi khỏi, nó bắt đầu ngồi xuống chú tâm vẽ

3 tiếng sau, cô giáo cầm thước dài gõ lên bàn một tiếng “Hết giờ, các em đã hoàn thành chưa?”

Cả lớp đồng thanh “Rồi ạ”

Cô giáo bước xuống kiểm tra từng bộ váy của học sinh, đến chỗ của nó thì cô giáo chăm chú nhìn bộ váy không rời “Bộ váy này…là em thiết kế?”

“Dạ vâng”

Cô giáo nhìn nó “Em…rất sáng tạo, bộ váy này thật mới lạ và đẹp mắt, tốt lắm, cứ tiếp tục như thế”

Nó cười tươi “Cảm ơn cô”

“Nghỉ giải lao 20 phút”

Tất cả học sinh đều ùa tới chỗ nó “Tuyết Nhi giỏi thật, có gì chỉ bảo mình thêm nha”

Nó cười “Ừm, mọi người cũng làm tốt lắm mà”

“Đi ăn nhẹ nha, đi thôi” – Đám bạn kéo nó đi khỏi

.

.

.

Tối đến, nó về nhà thì không ăn uống gì mà ngủ mất đất, ngày nào cũng vậy hết, riết nó ốm lắm. Đang nằm ngủ ngon lành thì tiếng chuông điện thoại reng lên, nó mắt nhắm mắt mở bắt máy “Alô?”

[Tuyết Nhi hả con?]

Nó bật dậy “Mẹ?”

[Con gái, là Mẹ đây, sao giọng con…con đang ngủ à?]

Nó ngáp “Dạ không sao, Ba Mẹ khỏe chứ?”

[Ba Mẹ vẫn khỏe, còn con? Bên đó tốt chứ?]

Nó cười “Dạ tốt lắm, chị Tuệ mua cho con một căn nhà ở gần trường, còn có người làm nữa, họ rất quan tâm con”

[Thế thì tốt con gái à, học cho giỏi vào rồi là nhà thiết kế nổi tiếng ha, Ba Mẹ nhớ con lắm]

“Vâng, con sẽ cố gắng hết sức”

[Được rồi, nhớ ăn uống tử tế đúng giờ vào, đừng để cho đổ bệnh nghe chưa]

“Vâng, bây giờ con sẽ xuống ăn, tạm biệt Mẹ nha”

[Tạm biệt con gái]

Nó cúp máy rồi đi rửa mặt, tiếp đến là ngồi vô máy thì phát hiện Tú Tuệ gửi email cho mình “Tuyết Nhi à, chị sẽ cố gắng tìm ra câu trả lời cho em, bên đó học tốt nhé. Tú Tuệ”

Nó mỉm cười rồi đi xuống lầu “Có gì cho con ăn không ạ?”

Cô người làm cười “Có súp, tôi sẽ hâm lên cho cô rồi đem lên phòng cho cô”

“Vâng ạ”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.