Cô Nhóc Đáng Iu Và Chàng Trai Lạnh Giá

Chương 108: Nốt nhạc thứ 108



Đưa Thư vào bệnh viện để băng bó rồi lại đưa Thư về nhà Tuệ, ở đây an toàn hơn. Mọi người mở phong bì ra thì đúng là thật rồi, cả đám mừng rỡ ôm nhau

"Nhờ có em cả Thư ơi, cảm ơn em nha" - Tuệ quấn quýt cảm ơn

Thư chỉ cười, có lẽ vì vết thương nên mới mệt đây mà, Tuấn soi soi vết thương của Thư "Em đau nên mệt phải không? Không nói gì cũng không sao đâu, tội nghiệp em tui"

"Ủa ai là em anh vậy?" - Tuệ

"Thì Thư là em Tuyết Nhi, em là chị Tuyết Nhi, thì coi như Tuyết Nhi là em anh, Thư cũng vậy, đằng gì chúng ta cũng đám cưới rồi mà" - Tuấn

Thư thắc mắc "Ủa mà anh chị đám cười rồi mà sao không sống chung mà lại ở riêng vậy? Mỗi người một nơi à?"

Tuệ cười "Tại vì Ba Mẹ ảnh sắp đi Nhật nên ảnh ở với Ba Mẹ mấy ngày nữa ấy mà"

"Vậy mà em tưởng...hihi, mà còn 2 ngày nữa là đấu thầu, anh chị giữ cho cẩn thận nha, mất nữa thì mệt"

"Chị biết rồi, à phải nói với Nhi, chắc em ấy vui lắm" - Tuệ lấy điện thoại ra bấm số nó gọi "Tuyết Nhi à, chị Tuệ đây"

Nó vui lên khi Tuệ gọi cho nó [Sao chị không gọi cho em? Em nhớ mọi người lắm]

"Chị xin lỗi, chị báo cho em 1 tin này bảo đảm em vui liền nè"

[Tin gì ạ?]

"Tụi chị lấy được phong bì rồi, kì này không hụt nữa"

[Thật ạ? Ôi mừng quá] - Nó không kiềm chế được cảm xúc

"Còn 2 ngày nữa là đấu thầu, chắc chắn chúng ta không bị gì, em yên tâm bên đó học nha, bên đây có tụi chị lo rồi"

[Vâng ạ]

"Tạm biệt em"

Cúp máy, cả đám ngồi cười, Tuệ quay qua Thư "Em muốn ăn gì không? Chị nấu cho"

"Dạ anh chị ăn gì em ăn đó"

Khánh Du sung sức "Vậy tụi mình đi ăn nhà hàng đi, hôm nay tui bao hết"

"Nói là phải giữ lời nha, chân em đi được không Thư? Chị đỡ em" - Tuệ đỡ Thư ra cửa lên xe

Đến nhà hàng, phục vụ đưa menu cho Khánh Du rồi anh gọi món khiến cả đám mất cả hồn "2 phần tôm hấp bia, 2 phần cua rang me, 2 phần cơm chiên, thêm phần lẩu thái, thêm 10 lon coca." (Sang dữ)

Khánh Du cười tươi nhìn qua mọi người, cả đám ai cũng đơ như cây cơ, Tuệ cầm menu lên xem "Gọi chi mà dữ vậy? Ăn có hết đâu mà, phí phạm quá"

"Nghĩ sao vậy chị hai? Em đói muốn chết, huống chi đây có 5 người, dư hơi ăn" - Khánh Du cãi lại

Tuệ cầm menu giả bộ quăng vào anh "Chị đánh em giờ, cãi cãi không à"

"Ỷ lớn ăn hiếp con nít, em chơi không được rồi nha Tuệ" - Tuấn

"Anh có tin em đánh luôn anh không hả? Ai nói lớn không được ăn híp con nít? Đúng không Thư?" - Thư cười "Dạ"

Có hắn nãy giờ là im re không 1 lời nào ngồi đó nhìn ra ngoài đường, Tuấn quơ tay múa chân trước mặt cũng không hề nhúc nhích "Em trai, sao vậy? Sao em buồn vậy?"

Không trả lời, hắn vẫn cứ ngồi ngắm cảnh (Người ta không nghe chứ không phải cố ý không trả lời), Tuấn vỗ vai hắn mới chịu tỉnh "Sao vậy? Có gì à?"

"Trời, đầu óc em đang bay nơi nào vậy? Nói chuyện mà không thèm trả lời luôn"

"À đang nghĩ về vài thứ ấy mà, xin lỗi nha"

Đồ ăn đem ra cả đám liền ăn như bị bỏ đói 10 ngày rồi vậy, Thư với hắn nhìn mà không dám ăn luôn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.