Cô Nhóc Đáng Iu Và Chàng Trai Lạnh Giá

Chương 110: Nốt nhạc thứ 110



“Nếu các anh đưa cho tôi phong bì đó thì số tiền tôi hứa sẽ thuộc về mấy người”

“Được, chúng tôi sẽ lấy cho cô, nhớ giữ lời, 20 phút sau gặp lại” – Đám người đó tính bỏ đi thì Tuệ chặn lại đưa cho họ phong bì xanh mà lần trước cô bị gạt “Các anh lấy cái này tráo đổi với phong bì bà ta đem ra đấu thầu rồi đem phong bì đó về cho tôi"

Tên đó cầm lấy rồi cả đám họ đi khỏi, Tuệ quay lưng đi về chỗ Tuấn. Bên phía bà ta thì đang đắc ý nhưng không ngờ rằng bị người mình thuê phản lại mình. Bà ta cười khẩy “Hôm nay là ngày tàn của gia đình họ Lục đó, họ chắc chắn sẽ rất tức giận vì lỡ mất cơ hội thu tiền này chỉ vì quá ngu ngốc” “Bà đã lấy phong bì đó chưa?” Bà ta cười “Dĩ nhiên, khi thắng cuộc đấu thầu này, nhà họ Lục sẽ không còn vốn xoay chuyển, mặc dù 500 triệu này đối với ta chỉ là con số nhỏ nhưng với họ là rất lớn. Chúng ta thừa biết nhà họ Lục đang thiếu nợ, cái gì mà đứng thứ 2 thế giới? Buồn cười” “Sau khi họ thua, chắc chắn nhà họ Lục sẽ dựa vào ngân hàng để mượn tiện xoay sở, khi đó chúng ta sẽ kéo người đập phá cho họ trở tay không kịp” Cùng lúc đó, đám người họ đến ngồi cạnh túi xách của bà ta “Bà chủ, có vẻ như bà đang có âm mưu gì nhỉ. Có vẻ vui” “Tụi mày đến đây làm gì nữa? Tiền đã đưa, tụi bây muốn gì?” – Bà ta trừng mắt “Thì tụi này có nói gì đâu, chỉ là tôi muốn nói nếu có gì thì gọi cho tôi, đừng để tôi mất miếng ăn” Tên đó đứng lên thì vô tình làm rơi túi xách của bà ta xuống, phong bì cũng rớt ra, tên đó với đàn em lật đật cuối xuống lụm lại và thừa cơ hội để tráo phong bì bà ta đem đấu thầu thành giấy trắng.

“Xin lỗi bà chủ, tôi sơ xuất quá, xin lỗi”

Bà ta giựt lại túi xách “Thôi được rồi, tụi bây biến đi”

Bọn họ đi khỏi, bà ta lập tức kiểm tra lại đồ đạc rồi thở phù khi thấy phong bì vẫn còn đó. Bên Tú Tuệ thì Minh Tuấn đang làm ầm lên kìa

"Em có biết gặp tụi đó nguy hiểm lắm không? Rồi em có sao không?" - Tuấn xoay người Tuệ kiểm tra

"Em không sao đâu, nếu có sao thì không đứng đây nói chuyện với anh rồi"

"Ờ ha, mà em nói là mình đến đó để lấy phong bì thật hả? Thiệt không?"

Tuệ kéo Tuấn đi đến chỗ hồi nãy cô gặp bọn họ thì thấy họ cũng vừa đến "Các anh hoàn thành nhiệm vụ chưa?"

"Chắc chắn, còn cô? Tiền đâu?"

Tú Tuệ nhìn Tuấn rồi cười "À tiền thì bây giờ không có tiền mặt, chỉ có chi phiếu thôi, nếu các anh không thích thì sau khi đấu thầu xong tôi sẽ đưa. Sao?"

Bọn họ nhìn nhau rồi gật đầu "Được rồi, vậy tôi đợi cô"

Tuệ và Tuấn đợi họ bỏ đi rồi lật đật lấy bản đấu thầu ra xem, bà ta ra giá 16 triệu nhưng mà bây giờ phong bì của bà ta đang nằm trong tay của Tuệ Tuấn thì làm sao bà ta đấu thầu được, giờ nhà họ Lục chỉ cần đưa giá tốt và vừa đủ là được.

.

.

.

Đã đến thời gian đấu thầu, các nhà kinh doanh đều có mặt, gia đình nó và gia đình họ Triệu ngồi gần gần nhau, 2 ông (Gì đó quên mất rồi, tạm thời gọi là ông A với ông B ha) bước ra, trên tay cầm mấy phong bì và bắt đầu mở ra đọc.

----------

Đọc xong hết các phong bì kia rồi đến lượt của nhà họ Lục.

"Giá của công ty nhà họ Lục là 15 triệu 700 ngàn" - Ông A đặt phong bì nhà nó xuống rồi cầm phong bì nhà họ Triệu lên, bà ta với ông ta đang cười đắc ý vì tưởng mình sẽ thắng

"Giấy trắng?" - Ông A bất ngờ

Cả nhà họ Triệu đứng lên, mọi người đều hiếu kì, đi đấu thầu mà nộp giấy trắng chi.

"Ông nói gì vậy? Tôi rõ là đưa phong bì có chữ có số mà, ông bị nhà họ Lục mua chuộc đúng không?" - Ông ta hung hăng

Ông B lên tiếng "Ông đừng vu khống, bản đấu thầu này toàn giấy trắng, tôi tuyên bố nhà họ Lục thắng buổi đấu thầu này. Kết thúc tại đây"

2 người họ đi khỏi, bà ta và ông ta tức đến muốn hộc máu, Tuệ và Tuấn ngồi cười, bà ta đi lại lớn tiếng

"Gia đình mấy người là lũ quỷ hút máu, đồ gian lận"

Ba nó đứng lên chỉnh lại bộ vest "Xin bà đừng vu khống, tôi sẽ kiện đó"

"Ông cứ việc kiện, tôi thưa ông tội mua chuộc"

Tuệ đứng lên đi lại "Bà đừng chỉ biết nói người ta, chính gia đình bà gian lận lấy cắp bản đấu thầu của nhà họ Lục thì chúng tôi chỉ trả lại bà những gì bà đã ban cho chúng tôi, bà không có quyền nói chúng tôi. Tôi nghĩ công trình này đâu quan trọng với bà, chỉ là ông bà muốn ép chúng tôi vào đường cùng thôi, chúng tôi đâu thể cho bà toại nguyện chứ. Đúng không thưa phu nhân Triệu?"

"Mày..." - Bà ta giơ tay đánh Tuệ thì Tuấn cản lại được "Bà đừng đánh bậy nếu chưa muốn nhận giấy ra tòa"

"Thôi chúng ta đi các con, kệ họ"

Tuệ, Tuấn và Ba Mẹ nó đi, bà ta và ông ta tức điên đập bàn lật ghế.

---------------------------------------------------------------------------------------

Chap này hơi khó hiểu ha. Chap trên ý nói là Tuệ mua chuộc người mà gia đình họ Triệu đã thuê để lấy bản đấu thầu từ tay của Tuấn và Tuệ, đám người đó đã lấy bản đấu thầu mà bà ta định nộp cho ông A và ông B để đưa cho Tuệ nhằm mục đích là tiền. Mặc dù phong bì của họ đã bị nhà họ Triệu thấy được giá nhưng mà phong bì của nhà họ Triệu đã bị tráo đổi và toàn là giấy trắng, cuối cùng nhà họ Lục thắng với giá 15 triệu 700 ngàn và gia đình Triệu thua. Thế đó, hẹn gặp trong chap mới nha, bye.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.