Cô Nhóc Đáng Iu Và Chàng Trai Lạnh Giá

Chương 120: Nốt nhạc thứ 120



Nó mở cửa phòng ra thấy hắn nhỏ và đám trẻ ngủ ngon lành, phim hoạt hình vẫn còn mở, nó mỉm cười nhẹ nhàng tắt phim rồi bật máy lạnh lên cho họ ngủ xong ngồi đó bắt đầu công việc của mình. Ngồi vẽ mà nó lại không tập trung gì cả, nghĩ về những chuyện hắn và nhỏ, bây giờ còn thấy cảnh nhỏ và hắn ngủ chung với nhau, tay nắm tay nữa chứ.

Reng...reng...reng...

" Alô? "

" Vâng, cảm ơn ông "

Nó để điện thoại lên bàn dựa vào ghế thở dài, mắt nhắm nghiền lại, vẻ mặt nó mệt mỏi. Trong suốt thời gian ở Pháp, nó ăn uống thất thường, ngủ không đủ giấc mà công việc thì nhiều nên bây giờ cảm thấy muốn bệnh trong người, đó là lí do vì sao nó tổ chức chuyến đi chơi.

Khánh Du mở cửa phòng nó ra, trông rất yên tĩnh và cả...ngứa mắt. Khánh Du làm lơ như không thấy nhỏ, đi lại chỗ nó, nó đang vẽ dở dang về một gương mặt ai đó thì phải. Anh lấy áo khoác nó để gần đó đắp lên cho nó rồi rời khỏi, cứ như thế và hắn đã nhìn thấy.

* Sao tự nhiên mình cảm thấy khó chịu vậy nè? *

Hắn nhẹ nhàng ngồi dậy đi lại phía nó, nhìn gương mặt của nó đang ngủ trông thật dễ thương và có cảm giác quen kì lạ.

" Rốt cuộc cô ấy và mình từng quen nhau sao? Haizz "

.

.

.

Đến ngày đi chơi, ai cũng tập trung tại nhà nó, nhỏ thật sự không muốn đi nhưng vì sợ hắn nhớ lại mọi chuyện nên phải ép mình mà đi, Khánh Du cũng lơ nhỏ luôn coi như không có.

Nó cười vui " Vậy được rồi, chúng ta xuất phát nhé "

Tất cả lên xe xuất phát, xe đầu tiên gồm có : Ba Mẹ, Tuấn Tuệ, Khánh Du. Xe hai gồm có : Nó, nhỏ, hắn, Thư và 2 đứa con nít.

" Tụi con biết bơi không hả? "

Hạo Tâm lắc đầu " Không ạ, dì út dạy con bơi với "

Thư ké " Em nữa chị "

Nhỏ cười khẩy " Vậy mà cũng bày đặt đi bơi, chết đuối ai chịu? Đúng là điếc mà không sợ súng "

" Nếu mà người không biết bơi mà không thể tới hồ bơi thì chắc không còn giáo viên dạy bơi nữa, đúng là con nít đi dành dồ chơi " - Thư nói bóng gió

" Cô nói ai hả? "

" Tôi đâu nói cô, tôi đâu nhắc chữ HOÀNG PHƯƠNG THY đâu mà, cô tự nhận đấy nhé "

Nhỏ tức điên nhưng không làm được gì, Thư thì hả hê vì trả đũa dùm chị mình.

" Được rồi, đừng cãi nữa, đi chơi chứ không phải chiến tranh đâu, thật là " - Nó bực bội

Không gian im lặng lại trùm lên chiếc xe, tụi nhỏ đã ngủ mất tiêu rồi, Thư đang ngồi chơi game, nó đang ngồi ngắm cảnh mà mặt buồn lắm, hắn thì dõi theo nó, nhỏ thì dõi theo hắn cho đến khi tới nơi.

" Hạo Tâm dạy đi con, Gia Hùng dạy đi con, tới nơi rồi đây " - Thư lay tụi nhỏ, dụi dụi mắt tụi nhỏ nhìn thấy nơi sang trọng tráng lệ này liền cười như hoa chạy ào ào xuống xe làm Thư dí theo

" Woa đẹp quá à, bể bơi này " - Thư xoe tròn đôi mắt nhìn khắp nơi

" Mọi người lại quầy tiếp tân nhận phòng rồi tự do làm việc mình thích nha, Hạo Tâm, Gia Hùng đi vơi cô "

Nó dắt tụi nhỏ đi lên phòng thay đồ rồi nhào nhào xuống bể bơi, tất cả mọi người đề tụ tập ở đó, ai cũng nhảy xuống bơi trừ Ba Mẹ nó và Khánh Du, nó đang tập bơi cho Thư, hắn tập cho 2 đứa nhỏ

" Em phải thả lỏng cơ thể ra mới có thể tập được, đừng căng thẳng quá "

" Dạ "

Sau một hồi tập tành và kết quả vẫn chưa biết bơi, thậm chí cúi xuống ngâm nước còn chưa đầy 10 giây đã lên.

" Thôi nghỉ tí ha, mình lên ăn đã hãy tập tiếp, đi thôi "

Cả đám đi lên, người run cầm cập, ngâm nước 4 tiếng để bơi mà lấy gì không run mới là lạ à.

--------------------------

Tình hình là sắp đến chap cuối rồi, buồn quá hà, huhu. Giới thiệu tập sau :

Nó đi vòng vòng bể bơi, nghĩ tới nghĩ lui mọi thứ rồi rời khách sạn đi dạo, đúng lúc đó trời đổ mưa, Khánh Du tìm gặp nó nhưng không thấy rồi nghe phong long gần khách sạn có khu rừng, khu rừng đó nguy hiểm và có nhiều người mất tích ở đó, mọi người đều rất lo lắng, đặc biệt là hắn. Và rốt cuộc chuyện gì xảy ra, xem tập tiếp là được chứ gì :D. Bái bai.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.