Cô Nhóc Đáng Iu Và Chàng Trai Lạnh Giá

Chương 35: Chương Nốt nhạc thứ 35



Quẳng luôn cái đt trên giường, nó nằm xuống mệt mỏi. Chỉ mới tới Mỹ vào ngày hôm nay thôi mà đã wen đk cô bạn mít ướt dễ thương, lại còn đi mua sắm đủ thứ, đi vòng vòng trong cái shop đó muốn gãy luôn cả chân, phải công nhận 1 điều, tiểu thư nào mà khi nhắc tới chuyện mua sắm dù có chết cũng phải đi. Mà tại sao nó lại ko thích mua sắm nhỉ? Nhà nó cũng giàu mà, muốn cái zì là có cái đó, kẻ hầu người hạ sướng chết luôn.

- ko phải, đó ko phải Ba Mẹ của mình, gia sản đó cũng ko phải của mình. Dù ko có zì hết nhưng sao mình vẫn hạnh phúc nhỉ? Mình có 2 người Ba hết mực yêu thương, quan tâm chăm sóc cho mình, có 2 người Mẹ...2 người sao?

Nó nhắm mắt lại vắt tay lên trán rồi nghĩ

"Mẹ? Bà ta ko phải Mẹ mình, nếu thật là Mẹ thì đã ko bỏ rơi mình, để mình ko đk gần gũi với Ba nhìu hơn. Tại bà ta, tất cả tại bà ta. Tại bà ta mà bà nội phải ra đi oan uổng, bà cứ đợi đó, sẽ ko lâu nữa đâu, chúng ta sẽ gặp lại nhau. Chính tay tôi sẽ...giết...chết...bà!"

Nó bật dậy lắc đầu

- sao mình lại nghĩ như thế chứ? Sao mình lại có thể chính tay giết Mẹ ruột mình chứ? Dù sao thì cũng chính Mẹ đã chịu khổ 9 tháng sinh mình ra, tại sao mình lại có thể hận Mẹ chứ? Bình tĩnh đi Lục Tuyết Nhi, bình tĩnh, sẽ ko sao đâu.

Nói rồi nó ngủ thiếp đi.

Sáng dậy, nó mở cửa sổ vươn vai rồi zô WC làm VSCN và tắm. Khi ra trên người nó chỉ có duy nhất 1 cái khăn tắm, mở tủ ra lấy 1 bộ đồ rồi zô thay.

Với mái tóc màu hạt dẻ đó, khi xoã thì trông nó rất đẹp, khi buộc cao thì trông nó thật dễ thương và tinh nghịch. Nó lấy hết đồ trong tủ ra đặt lên giường rồi xếp bỏ vào trong vali. Từ xa xa đâu đó có tiếng của Thư cãi nhau với ai đó, nó chạy ra xem thì ai dè đang chiến tranh với 1 thằng con trai, mà ko hẳn là con trai mà là 1 người đàn ông chững chạc (nếu so ra thì lớn hơn nó 1 tủi thui). - bây zờ là sao dây? Rõ là anh đụng trúng tôi mà zờ dám lên mặt dạy đời tôi hả?

- tôi ko có ý dạy đời cô, chỉ là cô thật ngang ngược, tôi đã xin lỗi rồi cô còn muốn zì nữa cơ chứ? - người đó nhăn mặt

- anh dám nói tôi ngang ngược hả? Có phải anh chán sống rồi ko? Sao ko lên Galaxy ở đi cho khỏi tốn diện tích trái đất.

- cô nghĩ sao zậy? Tôi mà lên vũ trụ ở thì tôi cũng phải đem theo con người như cô đi theo

- tôi thì sao chứ? Tôi ko muốn đi theo anh đó...

@#!$^*&%^#!&**()_%^^%$T%#$

- nè nè nè thôi đi

- Tuyết Nhi, cô đây rồi, cô xem coi hắn đụng tôi mà ko xin lỗi kìa

- ơ hay rõ là tô xin lỗi rồi cơ mà

- tôi ko nghe tức là chưa nói

- cô thật ngang mà

- thì sao?

- IM! Đúng là tức chết mà. 2 người mà còn cãi nữa là tui tống cổ ngay lập tức đó

- cô là ai mà đòi tống cổ tôi chứ? Cô biết tôi là ai ko hả?

- ai? - nó bình thảnh khoanh tay trước ngực

- là...

- thôi đi, dù có nói tên anh ra thì cũng ko chấn động đk Lục Tuyết Nhi đâu, khỏi mắc công lắm. - Thư xua tay

- Lục...T...Tuyết...Nhi...Nhi? - người đó tái mặt

- là Lục Tuyết Nhi chứ ko phải là Lục Tuyết Nhi Nhi đâu nha - Thư

- đk rồi, đi thôi - nó kéo tay Thư

- pye pye nha

Trong phòng :

- làm zì mà cãi cọ với ông kia dữ zậy?

- ổng đụng Thư trước rồi ko chịu xin lỗi

- có xin lỗi mà Thư làm như ko nghe chứ zì rồi bắt người ta xin lỗi lại, đúng ko?

- sao biết hay zậy? Mà đằng zì đi nữa thì kệ đi, mà sao Nhi sắp xếp hàh lí thế? Đi đâu à?

- à Nhi dọn qua ở với ông, ông ở 1 mình à

- ah mà tối nay 8h bắt ầu tiệc ấy

- thế 6h 30 wa Nhi đi

- sớm thế à?

- Nhi còn phải đi dự tiệc với ông nữa

- ừm thế đk

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.