Cô Nhóc Đáng Iu Và Chàng Trai Lạnh Giá

Chương 58: Nốt nhạc thứ 58



Nó khó hỉu về chuyện ông quản gia nói với nó, cái zì mà người bên cạnh sẽ chết? Zì mà ko đk điều tra cơ chứ? Rốt cuộc ông ta là ai? Sao lại ngăn cản mình?

Nó đăm chiêu suy nghĩ rồi bị cắt ngang bởi tiếng gõ cửa

"Vào đi"

Nhỏ mở cửa ló đầu zô cười "Hê lô Nhi"

"Thy hả? Có chuyện zì ko?"

Nhỏ lại giường ngồi cạnh nó "Bộ có chuyện zì mới đk zô đây hả? Có chuyện zì mà sao đăm chiêu thế? Gõ đến 3 lần mới lên tiếng"

"À ko có zì đâu, chỉ nghĩ linh tinh thôi"

"Năm nay chúng ta 17 tuổi rồi nhỉ?" (tg mới sửa lại ạ)

"Ừm, thời gian trôi nhanh quá, mới đây đã gần lên 18. Nhi nhớ thời học lớp 9 lắm" Nó thoáng buồn

"Chuyện đó ko phải lỗi của Nhi mà" Nhỏ an ủi

"Nhi biết nhưng mà....nếu Nhi bảo vệ tốt cho My thì My đâu có tự tử" Nó đã khóc

"Nhi à, tất cả tại tụi kia gây ra cả, tụi nó đã ức hiếp và còn kêu người tới để...."

"Kêu người? Là sao?" Nó nhíu mày

"Hờ ko giấu đk nữa, xin lỗi My nha. My tự tử ko phải chuyện tụi nó ức hiếp mà là bị.....tụi nó......" Nhỏ ấp úng

"Làm sao?" Nó nôn nóng

"C.....c....cưỡng......"

"Zì chứ? My bị......tụi nó sao lại độc ác như thế? Sao Thy ko nói sớm cho Nhi biết?" Nó khóc

"Á đừng khóc, làm ơn đi mà" Nhỏ cũng quấn theo nó luôn

Cốc...Cốc...Cốc

"Ai?" Nó bực bội

"Thiên Vũ"

"Là Vũ đó, làm ơn nín đi, ko là anh ấy băm Thy ra trăm mảnh đó" Nhỏ lau nước mắt cho nó

"Đk rồi, vào đi"

Hắn mở cửa vào thì thấy mắt nó hơi sưng và đỏ

"Em lại khóc à?"

"Ko có, mắt em có bụi bay vào thôi" Nó cười

"Ơ ờ Thy đi nha, 2 người nói chuyện vui ha, pye ha." Nhỏ 3 chân 4 cẳng chạy

Hắn bực tức "Sao em cứ khóc ấy hả? Ko nghe lời anh hả Lục Tuyết Nhi?"

"Em...."

"Em sao hả? Con gái mấy em đúng là thik khóc đó, anh rất sợ em khóc đó"

"Em ko khóc nữa đâu" Nó xụ mặt

"Đk rồi mà...hồi nãy em nói zì với ông quản gia thế?"

"Em...." Nó ấp úng, ánh mắt nó khác lắm và nó đag nghĩ 1 điều zì đó

«Làm sao đây? Có nên nói cho anh ấy biết ko? Mik phải làm sao?»

"Nhi!" Hắn vỗ vai khiến nó giật mình

"Ko có zì đâu, ông ta chỉ nói là đừng buồn về bà nội nữa thôi" Nó quay mặt đi

Hắn đi lại trước mặt nó lau nước mắt "Đừng khóc nữa cơ mà, nín đi"

Nó gật đầu mỉm cười rồi hắn ôm nó vào lòng, nó có thể cảm nhận đk sự an toàn khi ở cạnh hắn. Nhưng cuộc chơi chỉ mới là bắt đầu!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.