Cớ Sao Mãi Yêu Em

Chương 26




Mùa xuân năm 2002 đến muộn hơn mọi năm, ngày Lễ Tình nhân rơi vào đúng mùng ba tháng Giêng. Diệp Phiên Nhiên không thể ở bên Dương Tịch nhưng đến phút cuối nhận được điện thoại của cậu, cô thấy rất vu

Mùng sáu tháng Giêng vốn dĩ là buổi họp lớp đầu tiên của lớp tám trung học năm nhất, Diệp Phiên Nhiên tuy chỉ học ở lớp tám một năm nhưng cô cũng được mời tham dự. Nguyên nhân rất đơn giản, Trần Thần là một trong những người đứng ra tổ chức cuộc họp lớp, lẽ dĩ nhiên hn sẽ không quên cô. Dương Tịch vẫn đang ở Sơn Đông, mùng tám mới quay về thành phố D, chẳng thể làm gì khác hơn là vắng mặt.

Buổi họp lớp hôm đó được bố trí sắp đặt khá chặt chẽ. Bốn giờ chiều, tập trung trước cửa trường Tam Trung, bảy giờ ăn liên hoan, buổi tối đến phòng KTV ca hát nhảy múa. Mọi người gặp mặt nhau đều niềm nở chào hỏi, quét sạch không khí ngột ngạt trĩu nặng thời trung học. Cả đám bạn túm năm tụm bảy đi tản bộ lại một lần trên con đường rợp bóng râm của ba năm trung học, bọn họ còn chụp hình trước dãy tòa nhà của trung học năm thứ nhất nữa.

Chỉ mới vỏn vẹn nửa năm mà giờ đây đã trở thành ngôi trường xưa. Bọn họ đều đã trở thành những sinh viên đại học “thiên tử tài năng” nay trở về chỉ trỏ giang sơn trước kia với những gian phòng học, sân tập cùng cả hội trường. Thực lòng mà nói, cô không thích về trường Tam Trung, cuộc sống trung học ba năm để lại tận sâu trong lòng cô chiếc bóng. Nếu như có thể được, cô mong rằng mình có thể xóa sạch những tháng ngày không vui tồn tại sâu trong tâm trí. Làm như vậy, có lẽ sẽ khiến cô trở nên tự tin hơn, mạnh mẽ hơn chứ không giống với dáng vẻ nơm nớp lo sợ, chần chừ do dự. Nơi đây tựa như dấu ấn, một ký hiệu nhắc nhở cô từng là một vịt con xấu xí thực thụ, với sự tự ti, ảm đạm, ủ rũ, uể oải, buồn bã, nhút nhát. May mà, cuối cùng cô cũng thoát ra, tất cả đã trở thành quá khứ.

Chính vì nguyên nhân này mà từ khi tốt nghiệp, Diệp Phiên Nhiên chưa hề đặt chân đến thăm viếng thầy cô giáo trung học, cũng không bước vào cánh cổng trường xưa. May mà cũng không có mấy thầy cô nhận ra cô. Học trò trường Tam Trung nhiều vô số kể, cô chỉ là một trong số những học trò không nổi trội nhất mà thôi.

Điều duy nhất khiến cô lưu luyến mái trường Tam Trung chính là nơi đây cô quen được Thẩm Vỹ, quen Dương Tịch cùng đám bạn Hạ Phương Phi.

Loại mâu thuẫn tâm lý này bỗng chốc khiến cô trở nên trầm lặng, vừa vào đại học cô đã thay đổi cá tính hoạt bát vui vẻ thích nói thích cười. Cố Nhân đi cạnh cô, không nhịn được hỏi: “Ng trước khi tốt nghiệp cậu và Thẩm Vỹ đã chia tay à?”

Đã từ rất lâu rồi đây là lần đầu tiên Diệp Phiên Nhiên nghe thấy tên Thẩm Vỹ thốt lên từ miệng người khác. Cô chưa từng nhắc đến Thẩm Vỹ trước mặt Dương Tịch, hai từ này luôn là điều cấm kỵ giữa hai người. Rất nhiều lần, cô rất muốn hỏi xem Dương Tịch có gặp Thẩm Vỹ tại Đại học Nam Kinh không. Tuy rằng đã chia tay nhau nhưng cô vẫn còn chút nhớ nhung đến cậu ấy, dù sao thì Thẩm Vỹ cũng là chàng trai đầu tiên cô chủ động đem lòng yêu mến. Chú gấu nhồi bông cậu tặng đến giờ cô vẫn đặt trên đầu giường.

“Chia tay trong hòa bình, không có tranh cãi, cũng chẳng có thù hận!” Diệp Phiên Nhiên khẽ đáp. Với Thẩm Vỹ, trong lòng cô mãi mãi tồn tại sự cảm kích, chàng trai tỏa sáng tựa như ánh mặt trời này đã đem đến cho cô mối tình lãng mạn ấm áp tràn ngập ánh nắng mặt trời.

“Thẩm Vỹ quả thực là chàng trai rất tốt!” Cố Nhân nói: “Mình cứ ngỡ rằng hai cậu nhất định sẽ thành đôi!”

Diệp Phiên Nhiên mỉm cười, chụp lấy bàn tay Cố Nhân, chuyển đề tài: “Còn cậu, cuộc sống ở Quảng Đông thế nào rồi? Đã quen chưa?” Cố Nhân thi đỗ vào trường đại học chuyên ngành tài chính tại Mai Huyên, tỉnh Quảng Đông.

“Cậu không biết đâu, tiếng Quảng Đông khó nghe lắm, cũng rất khó học. Lúc mình vừa vào trường, cứ hệt như ông nói gà bà nói vịt vậy!”

“Đâu có, mình thấy bài hát tiếng Quảng khá hay, nhất là nhạc của Trần Bách Cường, Trương Quốc Vinh, rất bất hủ!”

“Tất nhiên rồi, ở Quảng Đông nửa năm, mình biết hát rất là nhiều bài nhạc Quảng. Vào phòng karaoke, người ta còn ngỡ mình là người Quảng Đông nữa cơ!”

“Một lát ăn xong, nghe nói là đi hát karaoke đấy, cậu có dịp trổ tài được rồi!”

“Cậu cũng có thể trổ tài nhảy múa.” Cố Nhân mỉm cười: “Mình nghe Trần Thần nói, cậu là nữ hoàng của vũ hội, khiêu vũ rất cừ!

Trần Thần này mồm mép ghê thật! Diệp Phiên Nhiên vội giải thích: “Cậu ta nói như thể mình giống phụ nữ trăng hoa vậy. Mình chẳng qua là tay khiêu vũ mới học nghề, học đòi theo người ta nhảy điệu Valse, Slow. Sau này, bạn cùng phòng ký túc xá còn kéo mình tham gia đoàn vũ hội… Bài vở khoa Trung văn chẳng mấy áp lực, mọi người ngoài việc bận rộn yêu đương hẹn hò thì chỉ còn biết vui chơi thôi!”

Diệp Phiên Nhiên rất thích không khí khoáng đạt, tự do, thoải mái, không áp lực, chẳng hề có sự vụ lợi toan tính tại mái trường Đại học N. Cô có hàng khối thời gian nhàn tản để đọc sách, nghe nhạc, tán gẫu cùng bạn bè, cùng nhau đi dạo phố, khiêu vũ, trượt băng… Lần đầu tiên cô phát hiện hóa ra cuộc sống vốn là điều tuyệt diệu. Cô nóng lòng muốn tận hưởng từng giây phút đó, nóng lòng học hỏi những điều mới mẻ. Đồng thời, cô còn nhận ra vẻ đẹp cùng sức quyến rũ nữ tính của mình, hoàn toàn thoát khỏi dáng vẻ vịt con xấu xí.

Lẽ dĩ nhiên, còn có cả tình yêu, thứ tình cảm kỳ diệu cảm động nhất.

“Vậy cậu có hẹn hò yêu đương không?” Cố Nhân nhìn bờ môi nhoẻn nụ cười mỉm của cô, như lờ mờ biết điều gì: “Là Dương Tịch phải không?”

“Trần Thần nói với cậu à?” Diệp Phiên Nhiên hỏi rất tự nhiên.

“Không phải, mình tự đoán.” Cố Nhân quay lại nói: “Thật ra hồi trung học năm nhất, mình đã nhận ra cậu ta thích cậu rồi. Sau đó lại nghe nói cậu ta theo đuổi cậu…” Thực lòng mà nói, thời trung học Diệp Phiên Nhiên là người con gái rất đỗi bình thường, bất kể là tướng mạo hay cá tính, vậy mà người yêu mến cô lại là anh chàng tuyệt vời chẳng có chỗ nào để chê.

“Vậy sao? Cậu cũng nhận ra cậu ấy thích mình ư?” Vậy mà bản thân Diệp Phiên Nhiên lại không có cảm giác gì, lẽ nào người trong cuộc thực sự là người mê muội hay sao?

“Nếu như cậu ta không thích cậu thì sao lại viết những dòng chữ đó trên bảng chứ?” Cố Nhân nói: “Cả lớp chỉ có mình thấy việc đó. Khi đó mình làm công tác trang trí bảng, giờ trưa mình vào lớp sớm hơn mọi người. Vừa vào lớp liền trông thấy Dương Tịch đang dùng phấn viết ữ trên tấm bảng. Cậu ta viết bằng tay trái, chẳng ai nhận ra cả!”

“Vì vậy mà cậu lên tiếng đòi công bằng giúp mình ư?” Diệp Phiên Nhiên nhớ lại sự việc trước kia, tâm tình hoàn toàn khác trước, không còn cảm giác oán trách mà là sự cảm động. Cách bày tỏ tình cảm của Dương Tịch vừa ngây ngô lại hết sức trẻ con. Nếu như không vì sự đùa giỡn tai quái của Dương Tịch thì cô và Thẩm Vỹ có lẽ mãi mãi dừng lại ở giới hạn bạn bè thân thiết chứ không hề có bước phát triển cao hơn.

“Không!” Cố Nhân quay sang nhìn cô, đôi mắt rực sáng khiến người ta cảm thấy sợ hãi. “Khi đó, mình cũng thích Dương Tịch, mình giả vờ căm ghét ác cảm với cậu ta vì mình thích cậu ta. Còn nhớ hôm đó, sau giờ tan học cậu ta giằng lấy hộp bút từ tay mình chứ? Đó là lần đầu tiên và duy nhất mình và cậu ta tiếp xúc thân mật, cũng là câu nói đầu tiên cậu ta nói với mình. Phiên Phiên, cậu không biết rằng khi đó mình ghen tỵ với cậu đến thế nào đâu. Bởi vì mình biết rằng người cậu ta yêu mến, chính là cậu!”

“Cố Nhân…” Diệp Phiên Nhiên thả lỏng bàn tay cô ra, sững người hoàn toàn không thốt nên lời. Cố Nhân trong ấn tượng của cô là một cô gái trong lốt giả trai, tinh nghịch thoải mái, nào ngờ một cô gái với cá tính như vậy cũng thầm thương trộm nhớ chàng trai, mà người đó lại là Dương Tịch!

“Phiên Phiên, đừng nhìn mình bằng ánh mắt đó!” Cố Nhân cười nhạt, nói giọng nửa châm biếm nửa mỉa mai: “Chàng trai như Dương Tịch, việc yêu mến cậu ta chẳng phải là chuyện khó khăn gì, năm xưa cậu luôn miệng nói muốn ở bên Thẩm Vỹ, sau này chẳng phải cậu cũng đã đón nhận cậu ta rồi sao?”

Đầu óc Diệp Phiên Nhiên hết sức hỗn loạn, mơ hồ. Có lẽ do bản thân cô quá nhạy cảm, cô cảm thấy lời nói của Cố Nhân hàm ý chỉ trích trách móc cô, cho rằng hiện giờ cô ở bên Dương Tịch xét ở góc độ nào đó thì cô đã phản bội lại tình cảm của Thẩm Vỹ.

“Thẩm Vỹ không học ở Đại học Nam Kinh.” Cố Nhân ngừng trong giây lát, bật mí một bí mật cuối cùng: “Cậu ta không tham dự kỳ thi đại học, cậu ta xuất ngoại rồi!”