Cố Sự Điều Giáo Đạo Sĩ Của Hồ Yêu

Chương 32: Phiên ngoại bốn: Bánh trung thu nhân thịt Thuận Tử



Lời mở đầu: Bánh trung thu, bên trong chứa thịt ướp đường trắng XD. Hôm qua nhìn thấy truyện về Bách Bách bị đăng lại, thể loại là “Cổ tích huyền huyễn” (che mặt)……. Là truyện cổ tích của người lớn, trẻ nhỏ không được xem ==

Tiết tử

Kỳ Thuận, xếp thứ Lục Thập Lục trong nhà, mà “Lục Lục Đại Thuận”, thế nên mới được đặt tên như vậy.

(Thuận: suôn sẻ)

Thuận Tử trong nhà làm những việc không nặng cũng không nhẹ, cơ bản là trừ tu luyện ra thì cha và phụ thân cùng với các huynh đệ tỷ muội cũng sẽ không yêu cầu nó làm gì. Bởi bản thân Thuận Tử không có chí hướng gì lớn lao, không nghĩ tới chuyện trở thành tiên cũng chẳng cần trở thành một hồ yêu mạnh nhất, cứ bình bình lặng lặng sống qua ba trăm năm, ngay cả chuyện tu luyện cũng không được coi là chuyện quan trọng, cuộc sống có thể coi là vô cùng thanh nhàn.

Trong đời nó, thích nhất và cũng là cố chấp nhất, chính là “ăn”. Có thể nói mỗi lần nhìn thấy nó, nó đều đang ăn. Ở Kỳ phủ, ngay cả lúc trời có sụp xuống cũng đã có các huynh tỷ chống đỡ, bởi vậy không có bất cứ chuyện gì làm cho Thuận Tử bận tâm được, nó có thể mỗi ngày ăn no rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn no, cứ thế tháng ngày trôi qua vô cùng bình thản.

Ngoại trừ ăn ra thì đối với những chuyện khác Thuận Tử đều không tranh, không giành. Cha và phụ thân về nhà không ưu tiên ôm nó một cái cũng không sao, đại tẩu vuốt lông nó phải xếp hàng chờ thật lâu cũng không sao, ra ngoài phủ chơi phải tốn thời gian xếp hàng mới có thể đưa nó ra ngoài cũng không sao, huynh đệ tỷ muội thích trêu chọc thân hình nó cũng không sao, tuy rằng nó mãi mãi không phải là hồ ly được yêu quý nhất, nhưng ít nhất cũng không bị lãng quên, bị ghét bỏ. Chỉ cần có thể ăn, ăn no, nó thấy tất cả mọi chuyện khác đều không sao cả.

Mặc dù có lúc vẫn sẽ cảm thấy……có những thứ lúc ăn trong miệng, có hương vị làm cho nó ghét nhất như ô mai hoặc hoàng liên, nhưng có thể nuốt vào bụng, nó lại cảm thấy ăn gì cũng không quan trọng.

[1]

Cao Bính trong nhà được xếp làm lão Tam, cha mẹ hắn đều là nông dân, nhiều năm làm nghề nông không đọc sách, vì để dễ nhớ lại dễ viết nên đều dùng thiên can đặt tên cho con cái trong nhà.

(Thiên can hay còn gọi là Can Chi, Thiên can được chia làm 10 Thiên can như sau: Giáp, Ất, Bính, Đinh, Mậu, Kỷ, Canh, Tân, Nhâm, Quý. Những tên gọi này rất quen thuộc với bạn và tất cả chúng ta, mỗi người sinh ra đều mang một thiên can riêng của mình. Ví dụ bạn sinh năm Nhâm Thìn, thiên can của bạn là Nhâm.)

Đại tỷ hắn là Cao Giáp đã gả đi từ lâu, gả cho một tú tài kia không hề kém cỏi chút nào, khi thi đậu công danh, đã trở thành một vị quan không lớn không nhỏ. Cao Giáp dù sao cũng là một vị phu nhân nhà quan, đi lại đều có cỗ kiệu, lúc về thăm nhà mẹ đẻ cũng làm cho cha nương thật vẻ vang, hàng xóm đều nói Cao thị có vận vượng phu, có tài lại có đức hạnh và thông minh vân vân. Bởi vì cái tên Giáp này dùng làm tên của phu nhân nhà quan không thích hợp, thế nên phu quân nàng liền dùng từ “Gia” trong câu “Kiêm gia thương thương” đồng âm với Giáp của nàng làm tên mới cho nàng.

(vận vượng phu: làm cho nhà chồng thịnh vượng;

Kiêm gia thương thương là câu thơ đầu trong bài thơ “Kiêm gia” của Khổng Tử)

Nhị ca Cao Ất, thích nhất là múa đao vung thương, từ khi sinh ra đã dũng mãnh, mấy mười mấy tuổi đã tòng quân đền nợ nước. Có lẽ là do đầu quân vào vị tướng giỏi, liên tục thắng trận, anh dũng giết địch cũng được nhiều huân chương, đã lên tới chức Tham tướng. Lúc giao thừa năm mới, hắn còn cùng vị tướng quân kia theo về nhà đón năm mới, trong bữa tiệc vẫn luôn gọi Cao Ất là “Cao Doanh”, nói thẳng là do tên này đặt rất hay, lúc hắn lĩnh quân, đều có thể đem chiến thắng về.

(Doanh = Thắng => Cao Thắng =))))

Về phần Cao Bính, hắn vừa không muốn đọc sách để đạt được công danh, cũng không muốn tòng quân đầu rơi máu chảy, mà chọn trở thành một thương nhân buôn bán. Bởi vì đầu óc hắn khôn khéo, học tập lại chuyên cần, chịu khó, co được dãn được, nghiêm túc phấn đấu mười mấy năm, cũng từ một tiểu lão bản của cửa hàng bánh ngọt, trở thành một phú thương chuyên buôn bán bánh ngọt. Có thể nói chỉ cần là ở một thị trấn nào đó, nhất định sẽ có “Bánh ngọt Cao ký”, hình thức buôn bán của cửa hàng phụ thuộc vào việc từng nơi phồn hoa náo nhiệt đến đâu.

(Chơi chữ: bánh ngọt cũng đọc là “cao bính”)

Ngày đó, Cao Bính đi dự lễ khai trương cửa hàng bánh ngọt mới, thuận tiện du sơn ngoạn thủy một phen, đi tới thị trấn gần Thanh Vân Sơn. Theo như thông tin của cư dân địa phương, thì cả ngọn núi này trên dưới đều là hồ tiên và hồ yêu, cả một gia tộc, vì muốn cầu xin hồ tiên phù hộ cho những nơi xung quanh có thể bình an, cũng vì muốn hồ yêu đừng tới gây chuyện, cho nên liền cùng nhau lập một cái miếu Hổ tiên dưới chân núi, đặt các cống phẩm ở trong.

Cao Bính lần đầy tiên nhìn thấy có một cái miếu Hồ tiên lại có cột chạm trổ đa dạng như vậy, hương khói thơm ngát, nghĩ bèn cống bánh ngọt của mình lên, có thể nhiễm chút hương khói lại mang về nhà, cũng có thể có được may mắn, bình an. Vì thế hắn liền đặt bánh ngọt của mình lên một cái đĩa to trên bàn thờ, hai tay tạo thành hình chữ thập, vái vài cái, rồi đi thăm thú những nơi xung quanh.

Thuận Tử thường xuyên tìm tới Miếu Hồ tiên dưới chân núi này tìm đồ ăn, hôm nay vừa mới tới trước miếu Hồ tiên đã ngửi thấy một mùi hương vô cùng thơm, hình như là bánh ngọt, lại không giống với bánh ngọt nó ăn thường ngày lắm. Thuận Tử phát hiện ra trên bàn thờ có đặt bánh ngọt, hai mắt phát sáng, lẻn lên bàn thờ, hai ba miếng liền ăn đĩa bánh ngọt sạch sẽ. Bánh ngọt này xốp giòn mà không ngấy, nguyên liệu làm nhân bánh cũng thật đặc biệt, hợp khẩu vị của nó. Thuận Tử hài lòng xoa xoa bụng, ăn no xong liền cảm thấy mệt, trực tiếp ngủ trên bàn.

Lúc Cao Bính trở lại muốn cầm bánh ngọt về, lại thấy trong đĩa chỉ có một con hồ ly lông màu nâu nằm ngửa, khoe cái bụng tròn vo, béo béo, tứ chi dang rộng, say sưa ngáy khò khò, miệng còn dính chút vụn bánh ngọt. Cao Bính ngẩn người, lập tức nở nụ cười, đây là miếu Hồ tiên, có một con hồ ly nằm đây chắc chắn là điềm lành. Vì thế Cao Bính liền cục lông xù về nhà, bắt đầu những ngày tháng nuôi nhốt và bị nuôi nhốt.

[2]

“Đến đây, ăn bánh”

Cao Bính nuôi Thuận Tử một thời gian, phát hiện con hồ ly này đặc biệt thích ăn, thời thời khắc khắc đều chop chớp mắt chờ hắn cho ăn, đặc biệt thích bánh ngọt trong cửa hàng của hắn. Mỗi khi hắn mang bánh ngọt từ cửa hàng về nhà, đều có thể thấy rõ hai mắt hồ ly xù lông kia tỏa ra ánh sáng lấp lánh, cái đuôi xù lông kia còn có thể ngoe nguẩy vài cái, thò chân chộp lấy cái đĩa, nhanh chóng ăn sạch một bàn đầy bánh ngọt.

Hạ nhân trong phủ đều nói, hồ ly này rất thông minh, lúc không có ai cho ăn thì đều tự mình chạy vào bếp tìm thức ăn để ăn, không hề kén ăn, chỉ cần là thức ăn sẽ ăn hết sạch vào bụng, không có gì ăn cũng không hề náo loạn. Thuận Tử ăn no rồi sẽ tìm một nơi ấm áp thoải mái đi ngủ, đôi lúc là trong đình hoặc bụi cỏ nào đó, chỗ đó vừa lúc có ánh nắng ấm áp lại có gió mát thổi qua, cũng có lúc là chui vào chăn của phú thương ngủ một giấc, còn có một lần, Cao Bính tìm thấy nó trong một cái rương chứa đầy tơ lụa, Thuận Tử đang ôm lấy đống vải vóc mềm mại mà ngủ say sưa.

Nếu thật sự không tìm thấy nó, chỉ cần gọi “Tiểu hồ ly, ăn bánh!”, hồ ly sẽ dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới trước mặt ngươi. Nhìn cái chân béo tới suýt chút nữa không thể đứng dậy kia nhưng vẫn lắc lư chạy tới, Cao Bính luôn cảm thấy thật khả ái, mọi người trong phủ cũng tự nhủ trong lòng rằng hồ ly này vừa ngoan lại vừa đem tới niềm vui cho mọi người.

Bất quá Thuận Tử không ăn cay, đó là chuyện mọi người gần đây mới biết. Hôm đó, hồ ly lại chạy tới bếp tìm thức ăn, nữ đầu bếp thuận tay cho nó một ít ngó sen kho, hồ ly nhanh chóng ăn hết, một lát sau, bắt đầu lăn lộn trên đất, chạy thẳng đi mất, hình như muốn chạy đi tìm nước uống.

Thuận Tử thật vất vả mới tìm được đến một hồ nước sạch sẽ trong phủ, thò miệng uống nước, kết quả là thân hình tròn vo của nó làm cho nó trực tiếp lăn xuống hồ, nó dùng lực đạp đạp vài cái trong nước rồi…….chìm nghỉm.

“Người đâu! Tiểu hồ ly đuối nước rồi! Tiểu hồ ly đuối nước rồi!”

Cao Bính vừa lúc mang bánh ngọt từ cửa hàng về phủ! Liền nghe thấy người trong phủ kêu to như vậy, vội vàng chạy tới bên hồ, hồ ly hình như là đã bị chìm xuống đáy hồ, không thấy bóng dáng đâu cả. Cao Bính hốt hoảng trong lòng, cũng không quan tâm đến việc mình có biết bơi hay không, ném bánh ngọt gói trong giấy dầu vào lòng người hầu đứng gần đó, lập tức nhảy xuống hồ thò tay vớt, hắn sờ vào một thứ gì đó, liền dùng lực túm lấy, kéo lên một phen.

Kéo lên không phải là một con hồ ly lông xù, mà lại là một thiếu niên có đôi tai hồ ly.

Người trong phủ đều kinh ngạc đến nói không nên lời, chỉ có Cao Bính là có vẻ vô cùng bình tĩnh. Từ lúc hắn nhìn thấy hồ ly này có thể tự cầm lấy cái đĩa, hắn đã biết đây không phải là một hồ ly bình thường. Xem ra ngày ấy trong miếu Hồ tiên, hắn đã mang về một tiểu hồ tiên rồi.

“Oa oa oa…….cay quá……. Khụ khụ……. Khụ…… thật đáng sợ….. nước sâu quá….. oa oa oa……”

Tôi tớ biết bơi đưa lão gia của họ và “sủng vật” lão gia nuôi lên bờ, thiếu niên hồ ly vẫn ôm chặt lão gia của họ mà khóc, thoạt nhìn là bị dọa sợ không ít.

Cao Bính ôm nó ngồi bên ao, vừa vỗ vỗ lưng nó, dùng giọng nói ôn hòa trấn an, vừa nhìn nó chăm chú, khuôn mặt thiếu niên có hơi đẫy đà, hai má béo béo, cánh tay cũng béo béo, sờ lên cảm giác mềm mềm rất thích, cả người đều trắng trắng, mập mập. Môi nó sưng đỏ lên, thè lưỡi ra kêu cay, đôi mắt to tròn long lanh vừa vô tội lại kinh hoảng mà ửng đỏ, ánh nước mắt, hai tay nắm chặt hắn, thế nào cũng không chịu buông.

Cao Bính thò một tay ra hiệu, người hầu liền nhanh chóng mang bánh ngọt vừa rồi tới gần, giấy dầu được bóc ra, thiếu niên ngừi thấy mùi bánh ngọt nháy mắt liền không khóc nữa. Cao Bính cầm lấy một miếng bánh, đưa tới bên miệng nó.

“Nào, ăn bánh.”

Vừa đút thiếu niên ăn bánh, Cao Bính ngồi bên cạnh vừa hỏi, rất nhanh sau đó đã hỏi rõ ràng toàn bộ về danh tính, gia thế, bối cảnh, địa vị trong gia đình….. của Thuận Tử.

“Ăn ngon không?” Cao Bính đút xong bánh, cười hỏi.

“Ăn ngon!”

“Vậy ngươi liền ở lại, để ta nuôi ngươi đi!”

Thuận Tử nghiêng đầu nghĩ nghĩ, cảm giác cũng không tệ, liền cười hì hì gật đầu đồng ý. Tam ca nếu biết đệ đệ mình là vì được ăn mấy cái bánh liền tự mình bán thân, hẳn là sẽ đập nát một cái bàn.

[3]

Thuận Tử chưa từng được hưởng cảm giác được che chở trong lòng bàn tay, được lúc nào cũng được ưu tiên hàng đầu, Cao Bính lại có thể cho nó cảm nhận được cảm giác kì diệu này. Đói bụng, nam nhân sẽ truyền lệnh hoặc tự đưa bánh ngọt lên ngay lập tức, khát nước, liền có canh hoặc trà có thể uống, mệt rồi, có thể biến thành hình hồ ly chui vào lòng nam nhân là có thể ngủ. Hơn nữa cho dù nó vẫn luôn nằm trên vai hoặc nằm trong vòng tay nam nhân này, Cao Bính cũng chưa từng ngại no nặng.

Nó vẫn luôn có cảm giác nguyên hình của mình béo như một quả bóng vậy, hình người cũng không tinh tế, xinh đẹp như các huynh đệ tỷ muội, còn thường bị cười trêu là béo như heo, chỉ có Cao Bính nói nó béo béo nhìn rất đẹp, hơn nữa lúc ôm lại mềm mềm rất thoải mái. Được khen như vậy, ngay cả nó cũng tự cảm thấy mình như mĩ lệ hơn, không còn là một yêu hồ vừa ngốc, lại béo và vô dụng nữa. Cao Bính thích dẫn nó tới cửa hàng, đôi khi nam nhân này tự mình bán hàng, liền đặt nó bên cạnh, trước mặt nó chất đầy bánh ngọt, cho nó ăn thoải mái. Cao Bính cười nói, nó là hồ ly chiêu tài trong tiệm bánh ngọt của hắn, mọi người nghe nói nó là linh hồ được mang về từ miếu Hồ tiên, mỗi khi khách hàng nhìn thấy thân hình tròn trịa của nó, lại thấy cảnh nó ăn bánh đến vui vẻ, liền càng nguyện ý bỏ tiền túi nhiều hơn. Ngay cả linh hồ cũng thích ăn bánh như vậy, sao có thể không ngon?

Thuận Tử lần đầu tiên biết rằng mình có thể làm một bảo vật, có thể hữu dụng như vậy, nó chưa từng nghĩ tới điều này trước đây.

Lúc riêng tư, Cao Bính luôn thích lật người Thuận Tử lại, xoa xoa cái bụng nó, hoặc là nhéo nhéo cái mông béo của nó. Mỗi khi nam nhân làm như vậy, Thuận Tử luôn nảy sinh cảm giác kì dị, ngực nóng lên, nơi bị chạm vào cũng nóng lên, chỉ ước gì tay của nam nhân mãi mãi không bỏ ra nữa thì tốt.

Cao Bính còn có thể trang điểm cho nó một phen, cho nó mặc y phục được may từ vải vóc tốt nhất, mặc thoải mái nhất, dẫn nó đi chơi khắp nơi, hoặc là tham gia các loại tiệc tùng, lúc giới thiệu với người khác, liền nói nó là đệ đệ ruột bảo bối của hắn, là bảo bối nhất định phải mang theo trên người mỗi thời mỗi khắc.

Thuận Tử rất thính tai, thực ra nó nghe thấy những người đó trốn trong góc bàn suy đoán quan hệ của nó với Cao Bính, thậm chí còn đoán rằng nó là nô lệ trên giường của nam nhân, còn nói muốn mượn chơi vân vân. Mỗi lúc như vậy, nam nhân cười tao nhã sẽ nghiêm mặt lạnh lùng phản bác và cự tuyệt, ném mấy gia hỏa không đứng đắn kia đi, đến bên cạnh nó hỏi nó ăn no chưa? Chơi có vui không? Rồi dắt nó về nhà.

Ừ, nhà, nó cảm thấy thật ra được ở bên cạnh nam nhân, dù chỉ được coi làm sủng vật của hắn, cũng thật ấm áp, làm cho nó thật quyến luyến “nhà”.

Ai, thật ra trên núi có nhiều huynh đệ tỷ muội như vậy, có thể có cảm giác giống như nó không nhỉ, hẳn là không đâu. Tuy rằng nó không biết nam nhân có thể cho nó ăn ngon ngủ ngon bao lâu, nhưng nó thật sự rất thích cảm giác được sủng này, cho dù chỉ là một tiểu sủng vật.

Lại không biết Tam ca trong Kỳ phủ không tìm thấy nó đến cả nóc nhà cũng đã dỡ ra rồi, lại tra xét toàn bộ huynh đệ tỷ muội xung quanh nó mà răn dạy. Khi biết nó đang ở trong nhà một nam nhân nào đó ăn ngon ngủ ngon…….. Tam ca xù lông, xù lông hoàn toàn.

[4]

“Ngươi đi đi…… rời khỏi nhà tới mấy chục dặm cũng không thông báo một tiếng, trên dưới trong nhà đến lo lắng cho ngươi, ngươi lại ở trong nhà một nam nhân lai lịch không rõ mà ăn ngon ngủ ngon, chỉ vì mấy miếng bánh liền quyết định không về nhà nữa?”

Thuận Tử trong hình người quỳ trên một tấm đệm mềm, hai tay che tai, khuôn mặt béo béo nhăn nhó, thành khẩn nhận lỗi.

“Oa oa oa……. Tam ca ta không dám nữa……. Tam ca ta sai rồi…… oa oa oa…. Nhưng mà bánh ăn thật ngon…….” Thuận Tử nhận sai nhưng vẫn không quên biện bạch.

Tam ca hung dữ trừng mắt nhìn nó một cái, Thuận Tử không dám lên tiếng nữa, nhưng vẻ mặt lại có phần uất ức.Về nhà rồi nó không có bánh ngon như vậy để ăn nữa…… vậy có thể đóng gói lại không? Có thể đóng gói tiểu ca Cao Bính về nhà không?

“Ngươi nghĩ hay nhỉ, ta không có cách nào cho nam nhân xa lạ đó qua cửa Kỳ phủ.” Kỳ Ế như đoán được tâm tư của Thuận Tử, trực tiếp nói.

Thuận Tử như muốn khóc, khuôn mặt trầm xuống, tuy rằng đã một nghìn tuổi, nhưng bộ dáng vẫn chưa mất hết nét trẻ con, khuôn mặt nhỏ nhắn lúc nào cũng béo béo tròn tròn như một đứa trẻ.

Tam ca ngồi bên mép giường vắt tréo chân, vẻ mặt không vui, mấy khắc sau lại duỗi chân ra, vỗ vỗ đùi, âm u nói với Thuận Tử một câu “Lại đây”. Thuận Tử nhanh chóng biến thành hồ ly nhảy lên đùi Tam ca, ngoan ngoãn không liên tiếng, cũng không nhúc nhích, chờ Tam ca lên tiếng.

“Ngươi nặng hơn trước đây, ăn rất khỏe nha!” Tam ca âm trầm nói, nhéo cái bụng béo của nó một phen. Thuận Tử không khỏi đỏ mặt một chút, nhưng đang ở nguyên hình nên nhìn không ra, chỉ lấy chân che nửa mặt mình.

“Muốn ở lại đó, liền thông minh một chút, đừng để bản thân bị bắt nạt.”

Thuận Tử vừa nghe Tam ca nói, liền biết là có hy vọng, vội vàng gật đầu không ngừng, mặc kệ Tam ca nói gì nó cũng gật đầu. Tam ca lại nhét cho nó một bọc thuốc, căn dặn gì đó, bất quá Thuận Tử đã sắp vui vẻ chết mất, nói gì cũng không nghe rõ, chỉ ôm lấy bọc thuốc, tiếp tục gật đầu. Tam ca vuốt lông trên người nó đến xù lên, không định gặp nam nhân kia đánh nhau nữa, nhanh chóng rời đi.

Tam ca đồng ý cho nó ở lại nhà nam nhân kia, Thuận Tử sung sướng lăn qua lăn lại trên giường, vui thích kêu ngao ngao, móng vuốt chộp vào bọc thuốc, một đống bột phấn màu trắng bay ra, làm cho Thuận Tử hắt xì vài cái.

“Nha, Tam ca nói là cho Cao Bính ăn hay là không cho Cao Bính ăn nhỉ?”

Thuận Tử nghiêng đầu nhớ lại lời căn dặn của Tam ca, từ mấu chốt nó lại nhớ không ra. Bất quá thuốc bột của Tam ca luôn rất quý, là thiên kim khó cầu trong lục giới, hẳn là nước phù sa không chảy ruộng người ngoài, vậy hẳn là cho nó ăn. Mà, Tam ca lại bảo nó nhất định không được để bản thân bị bắt nạt, cho nên phải ăn thuốc! Thế nên Thuận Tử liền thè lưỡi ra liếm sạch sẽ thứ thuốc bột trắng trắng kia vừa ngọt ngọt thơm thơm, giống như đường trắng vậy.

Nó sẽ trở thành Thuận Tử hữu dụng! Ăn thuốc xong nó sẽ trở thành Thuận Tử cường tráng! Thuận Tử thông minh!……..ưm…….. sao lại nong nóng thế nhỉ…… có chút buồn ngủ…… khò khò…….. khò khò khò…….

[5]

Oa oa ….nóng quá….. oa oa ………thật ngứa…… mông ngứa quá…… oa oa oa……

Thuận Tử hình người xoay qua xoay lại trên giường, toàn thân vã mồ hôi nhễ nhại, y phục mỏng manh đều bị nó lăn qua lăn lại đến mở rộng ra, mái tóc rối bù xõa trên người, làn da trắng trẻo như ẩn như hiện, da thịt lại như bị hấp nhiệt mà ửng hồng lên. Trong không khí ngập tràn một mùi hương ngọt ngào đặc thù, tựa như mật ong, lại giống mùi đường trắng, lại có chút giống mùi thịt.

Thuận Tử cọ hai chân trên đệm, chỉ cần nhẹ nhàng động một chút, đệm ma sát qua huyệt khẩu liền đem đến một cảm giác tê dại, thoải mái tới nỗi nó run rẩy cả người.

“Ưm…….ưm…….. ngứa quá ngứa quá……. Oa oa…..”

Lỗ nhỏ giữa mông vừa nóng vừa ngứa, phần thịt nhỏ phía trước cũng căng trước rất không thoải mái. Thuận Tử tự mình cầm lấy côn thịt giữa hai chân ma sát lên xuống, lại dùng mông đè xuống đệm, cọ đến cọ đi, ngao ngao rên nhẹ, thở hổn hển.

Ma sát cả nửa ngày, Thuận Tử cảm giác phía  sau lại càng ngứa hơn, cơ thể càng lúc càng nóng, nóng đến khó chịu, chẳng lẽ nó ngốc nghếch ăn nhầm thuốc? Oa oa oa…… sao nó có thể ngu ngốc như vậy chứ….. nó thật ngu ngốc…… oa oa oa….. Thuận Tử khổ sở khóc to lên, chôn mặt xuống gối mềm.

Cao Bính vừa đẩy cửa ra đã nhìn thấy cái mông trần trụi vừa trắng, vừa mềm lại béo béo của Thuận Tử không ngừng cọ qua cọ lại đến phát hoảng, làm cho khí huyết của hắn muốn tràn bờ. Hắn hít sâu một hơi muốn trấn định lại, lại ngửi thấy một mùi hương ngọt ngào như mùi thịt ướp đường, cỗ huyết khí liền chạy xuống hạ thân hắn ngay lập tức, làm cho quần hắn nổi lên một cục.

Bình….. bình tĩnh!

Cao Bính bốp bốp tự tát mình hai cái, tiến lại gần ôn nhu hỏi. Thuận Tử xoay người nhào vào lòng hắn, oa oa khóc lớn.

“Oa oa ta đúng là đồ ngốc, ta là đồ ngốc! Oa oa oa…….. ta thật ngu ngốc….. ta thật vô dụng….. oa…….. không ai cần ta cả……. ta một chút cũng không quan trọng….. oa…… oa oa……. Ô………”

Mùi hương như thịt ướp đường kia đập thẳng vào mặt, đánh úp Cao Bính, nam nhân vốn không được bình tĩnh cho lám, hạ thân lại càng thêm không bình tĩnh, hung hăng kêu gào muốn xông ra ngoài, muốn được giải phóng. Y phục trên người Thuận Tử theo động tác mạnh đã trượt xuống, hai tay Cao Bính liền đụng tới da thịt mềm mại lại nóng bỏng của nó, xúc cảm kích thích như vậy thật làm cho người ta xúc động.

“Ngươi không hề ngốc, ngươi không ngốc, ngươi cũng không phải là không có ai cần hay vô dụng. Ngươi rất quan trọng…….. Tiểu Thuận Thuận……. ta sẽ nuôi ngươi mãi mãi……. Cũng sẽ mãi mãi cần ngươi …… ngoan……”

Cao Bính nâng cằm Thuận Tử, in đôi môi mình xuống cái miệng mềm mại kia, đẩy Thuận Tử ngã xuống giường, đôi tay kia xoa xuống cặp mông phì nộn của nó. Lúc ngón tay lướt qua cái khe kia, cơ thể Thuận Tử run rẩy, miệng thở dốc, phả ra hơi nóng bỏng, lại càng vặn vẹo eo mông, muốn càng nhiều thêm.

Lúc Cao Bính đưa mỡ bò vào tiểu huyệt Thuật Tử, lúc này Thuận Tử mới biết xấu hổ, dùng cái tay mũm mĩm che mặt, không an phận xoay tới xoay lui.

Cao Bính dùng mỡ bỏ làm cho tiểu huyệt Thuận Tử bị xoa nắn tới thật mềm mại, lúc hôn môi sẽ khiến cho Thuận Tử run rẩy toàn thân, toàn thân trên dưới của nó đều được xoa nắn làm cho nó cực kì thoải mái, chỉ có thể hừ hừ xụi lơ thở dốc, không còn chút khí lực nào mà nhích tới nhích lui. Hắn nhấc cánh tay mũm mĩm kia quàng lấy cổ hắn, lấy gối kê sau lưng nó, lại tách hai chân nó ra, bao quanh eo mình.

Hắn cầm lấy côn thịt của mình, từng chút một đẩy vào tiểu huyệt óng ánh, trơn trượt đang hé mở kia, hắn có thể cảm nhận được thứ cứng rắn, nóng bỏng của mình đang được nội bích mềm mại bao quanh, chiếm lấy, còn có thể cảm nhận được huyệt đạo co rút lại, có thể cảm thấy toàn thân Thuận Tử co rút, run rẩy.

“Tiểu Thuận Thuận….. ngươi là đáng yêu nhất…….”

Cao Bính xoa xoa hai má phinh phính của Thuận Tử, sau đó đỡ eo nó, bắt đầu trừu động.

“Ưm…….ưm……. a…..a…..a……”

Nó cúi đầu, vẻ mặt thật tội nghiệp, tiếng rên rỉ ngọt nị đang cố kìm lại cứ thể tràn ra khỏi miệng Thuận Tử, nó bám chặt lấy nam nhân trên người, nhắm mắt lại cảm nhận khoái cảm tê dại đang dồn tới hết đợt này tới đợt khác. Cao Bính thay đổi tư thế trừu sáp, Thuận Tử liền thuận theo mặc hắn lật qua lật lại, quấy đảo từng đợt, côn thịt nhét trong mông nhanh chóng đưa đẩy như đóng cọc,

“Tiểu Thuận thuận…… Ngươi đáng yêu nhất …”

Cao bính lấy tay xoa xoa Thuận Tử nhục nhục hai má, rồi sau đó đỡ lấy hắn eo bắt đầu vòng thứ nhất trừu động.

“A…… A a…..”

“A a……..ưm ……a…….a…..a…….hừ…..a…..Bính…… Bính Bính……”

“Ai……. Tiểu Thuận Thuận, ngươi đang gọi ta? Hay là đỏi ăn “bính”? Hay là ngươi đang gọi cái bính côn thịt này của ta, muốn ta đẩy càng nhanh càng sâu cho ngươi càng thoải mái?”

(Bính: tên của Cao Bính, hoặc có nghĩa là bánh ngọt

“Bính” trong “Bính côn thịt”: chuôi/cán/gốc, rễ)

“Oa…… bính bính bính bính bính…… ưm….a….. thật thoải mái……. Ăn bính…… ăn bính…… bính……..” Thuận Tử bị hắn đùa bỡn lúc đảo, lúc xoáy như vậy, cũng không biết cuối cùng bản thân muốn gọi cái gì.

Dù sao thì mặc kệ là bính nào, bính nào cũng là bính, về sau đều trở thành thứ mà nó yêu nhất.

“Hừ….. ưm……. Ưm….a a…….”

Cao Bính không biết bắn bao nhiêu lần trong huyệt nhỏ của Thuận Tử, làm cho nơi kết hợp và đệm giường dưới thân hai người biến thành một mảnh ướt át, trơn trượt. Vài lần sau, hắn không cần dùng thêm mỡ bò nữa, chỉ cần đẩy eo một cái là có thể thoải mái rong ruổi tận tình trong nơi bí ẩn trơn trượt kia của Thuận Tử. Hắn không ngờ là mình có thể dũng mãnh như vậy, chỉ là mỗi khi ngửi thấy mùi thơm như thịt ướp đường trên người Thuận Tử, liền có cảm giác sinh long hoạt hổ, tinh lực dư thừa, côn thịt kia vẫn đứng thẳng làm cho hắn có thể ra sức chiến đấu thêm một lần nữa.

Thuận Tử cũng như một con cá béo nhu thuận nhưng lại trơn trượt vặn vẹo trong lòng hắn, chủ động chổng mông, ưỡn eo hùa theo, dâm thanh dâm ngữ giữa hai người thoát ra cả ngoài phòng, làm cho hạ nhân đứng bên ngoài đỏ bừng cả tai.

Cao Bính và Thuận Tử không biết đã chiến bao nhiêu hiệp, hạ nhân ngồi bên góc tường nghe cảnh xuân cuối cùng cũng lười không thèm đếm nữa, vốn dán trên cửa nghe lén lại gục xuống đất, cuộn người lại ngủ say, mặt trời xuất hiện trên đường chân trời, lão gia quý phủ nhà bọn họ mới từ trong phòng gọi mang bồn tắm cùng nước ấm tắm rửa vào.

Hạ nhân vừa khiêng bồn tắm vào phòng, vừa nhìn lén thân ảnh trên giường kia, trừ một cục chăn bông phồng lên cùng với lão gia áo mũ chỉnh tề, thì không nhìn được gì cả.

Dược của Tam ca là dùng để chuốc cho Cao Bính, người dùng xong sẽ trở nên dâm đãng, hơn nữa trên người còn tỏa ra mùi thơm ngọt, giống đực ngửi thấy mùi hương thơm ngọt này sẽ trở nên dũng mãnh vô cùng, kim thương bất đáo. Kết quả…. Lại chuốc phải Thuận Tử, Tam ca chỉ biết cảm khái rèn sắt không thành thép!

[6]

Từ khi Cao Bính và Thuận Tử một đêm mây mưa, thời gian Thuận Tử duy trì hình người liền dài hơn, bất quá lúc Cao Bính đưa Thuận Tử ra ngoài tham gia yến hội, bình thường, Thuận Tử vẫn thích duy trì hình hồ ly hơn, cho dù là treo trên vai nam nhân, hay chui rúc vào trong lòng nam nhân, hoặc là lắc lư đi khắp nơi tìm đồ ăn. Bởi vì khi nó làm hồ ly lông xù, nam nhân có thể ôm cả người nó vào trong ngực, có thể ngủ bên người hắn, có thể ngửi thấy mùi hương thản nhiên trên người hắn.

Đương nhiên, hiện tại thời gian Thuận Tử dùng hình người nhiều nhất, chính là trên giường bị Cao Bính làm đến thích đến nỗi muốn bay lên. Cao Bính thích nhất là vừa âu yếm làn da nó, vừa cắm thẳng thứ của mình vào tiểu động dính đầy mở bò kia, làm cho Thuận Tử rên từng tiếng ngọt ngào. Cao Bính đặc biệt thích dùng tay nhào nặng cái mông vừa mềm vừa trắng kia, dùng lực thật mạnh mà đưa đẩy. Lúc này Thuận Tử sẽ lắc lắc mông, gọi dâm không ngừng, phản ứng vừa khả ái lại mị hoặc mười phần.

Cao Bính cũng không phải là một nam nhân túng dục, thế nhưng từ khi kết hợp xác thịt với Thuận Tử xong, hắn liền thích tư vị giao hợp cùng Thuận Tử vô cùng. Mỗi ngày không sờ một hai cái trên người nso, lại bắn một hai lần trong tiểu huyệt kia, hắn liền cảm giác cả người thiêu thiếu.

Mà Thuận Tử vẫn đơn thuần như trước đây, vẫn rất thích ăn, không hề vì được nuông chiều mà kiêu ngạo, có thứ để ăn liền ăn, mà không có gì ăn cũng không giận, Thuận Tử khả ái như vậy, hắn thật không hiểu nổi vì sao huynh đệ tỷ muội và phụ mẫu trong nhà nó lại không dành cho nó nhiều sự quan tâm hơn một chút? Không sủng ái Thuận Tử cũng không sao, hắn sủng là được rồi, Thuận Tử không chiếm được vị trí đứng đầu không sao, trong mắt hắn, trong lòng hắn, Thuận Tử là số một.

“Hắt xì!”

Thuận Tử khó có lúc lại dùng hình người ngồi trong thư phòng của Cao Bính mà đọc sách, đột nhiên hắt xì hơi một cái, Cao Bính lập tức bỏ sách xuống, ngẩng đầu hỏi.

“Có phải bị lạnh rồi không? Sao lại chỉ mặc có một lớp y phục thế này? Mùa thu càng dễ bị cảm lạnh.”

“Ta béo mà! Sẽ không lạnh…..”

Cao Bính lập tức cầm lấy áo choàng khoác trên ghế xuống, choàng lên người Thuận Tử.

“Ngươi đây không phải là béo, mà là mũm mĩm, mũm mĩm rất tốt. Hơn nữa, ngay cả ngươi ăn ngon cũng sẽ có thể bị cảm, phủ thêm đi.”

“Ngươi đối với ta thật tốt.” Thuận Tử nhếch miệng cười ngốc nghếch.

“Tiểu Thuận Thuận, ngươi là bảo bối của ta!” Cao Bính ôm lấy mặt Thuận Tử, hôn mạnh lên môi nó một cái, Thuận Tử đỏ mặt, chỉ một lúc sau liền biến thành hồ ly vùi mặt vào trong áo choàng, lộ ra cái mông tròn vo, xù lông. Cao Bính không khỏi thò tay nhéo nhéo lấy cái mông mềm mềm kia, lại ôm Thuận Tử hồ ly vào lòng, ngồi lại vào ghế, thò tay tới phía trước nghịch nghịch thịt béo của Thuận Tử.

“Ngao…….” Thuận Tử khẽ kêu một tiếng, lại hồi phục hình người, tựa trong lòng Cao Bính hừ nhẹ, Cao Bính thuận thế cởi áo nó ra, để hai chân Thuận Tử gác lên tay vịn hai bên ghế, bàn tay linh hoạt trượt đến giữa hai chân Thuận Tử, một tay lộng phía trước, một tay khai phá phía sau. Tiểu huyệt đêm nào cũng được yêu thương một phen nhanh chóng mềm ra, há miệng, Cao Bính liền cởi quần mình ra, cầm phân thân gí sát vào cúc huyệt Thuận Tử, bắt đầu ra ra vào vào.

“A……. a….. Bính…… Bính Bính….. ưm….a…..”

“Bính bính của Bính Bính vào động nhỏ của Tiểu Thuận Thuận rồi!” Cao Bính nói khẽ bên tai Thuận Tử, toàn thân Thuận Tử run rẩy ưm a, hai tay nắm lấy bàn tay của nam nhân đang chạm vào ngọc hành của nó, eo cũng theo động tác của nam nhân mà lên rồi lại xuống, mông cũng chủ động kẹp chặt vài lần mà vặn vẹo.

“Bảo bối Thuận Thuận…… hảo bổng……”

“Ưm…… ha a……Bính Bính….. ưm…….”

Hóa ra trừ việc ăn ra, còn có việc có thể đem lại cảm giác hạnh phúc như vậy.

“Hỏi được sự thật rồi?”

“Thiên chân vạn xác! Họ Cao kia thật sự bị thiếu niên linh hồ mê hoặc đến thần hồn điên đảo.”

“Chậc chậc chậc, trước kia ta chỉ nghĩ thiếu niên kia cũng chỉ là một tên béo, hóa ra chính là linh hồ, lại có năng lực này.”

“Ai, lão bản, gọi là béo cũng không hẳn, đấy là đẫy đà! Ngươi nhìn xem làn da kia vừa trắng vừa mềm mại! Sờ nhất định là giống như bạch ngọc dương chi…..hơn nữa nó là linh hồ, không chỉ có thể chiêu tài, còn có thể hầu hạ họ Cao sảng khoái đến vậy. Thử tưởng tượng mà xem…..”

“Có thể chạm vào?”

“Trừ côn thịt trên người họ Cao kia, linh hồ kia thích nhất là ăn. Chỉ cần tốn chút tiền nhắm….”

“Chuyện này, ngươi lo liệu! Dụ thiếu niên linh hồ kia tới tận tay cho ta!”

“Tuân mệnh Liệt lão bản.”

[7]

Thơm quá….. thơm quá…… không phải là bánh bánh….. là thịt gà!

Thuận Tử hình dạng hồ ly nằm trong đình một mình phơi nắng, Bính Bính đi buôn bán, nghe nói đối phương rất đáng ghét, nên Bính Bính không dẫn nó đi. Không có nam nhân thật là chán muốn chết, Thuận Tử vì thế không phải ăn thì chính là ngủ hoặc phơi nắng, lúc này có một mùi hương thơm ngon bay đến, Thuận Tử hít hít mũi, ngửi đông, ngửi tây, phát hiện là mùi thịt gà bay vào từ bên ngoài.

Nó đứng dậy, lắc lư đi ra phủ, tiếp tục tìm thịt gà, rốt cuộc cũng nhìn thấy gà Hoa Điêu được gói trong một cái lá sen đặt trên mặt đất. Gà Hoa Điêu bởi gói trong lá sen nên không bám chút bụi đất, Thuận Tử ngồi xổm xuống cạnh gà Hoa Điêu, nhìn trái nhìn phải, đợi một lát không có người nhặt, liền thò móng vuốt ra thành thục chặt thịt gà Hoa Điêu ra làm hai, tự mình nhón thịt gà lên ăn ngon lành.

Thuận Tử ăn xong một nửa con gà mùi rượu nồng đậm, vị lại thanh mát, ngon mà không ngấy, lại dùng lá sen gói nửa con còn lại vào, dùng hai chân trước ôm lấy lá sen, hai chân sau nhảy nhót định trở về Cao phủ. Hôm nay vận khí thật là tốt! Lại có thể nhặt được gà Hoa Điêu thơm ngào ngạt ở ven đường….. ưm……. Buồn ngủ….. thật…..buồn ngủ…….

“Bịch” một tiếng, Thuận Tử ngã xuống đất, nằm đè lên lá sen ngủ say sưa, nam tử vẫn luôn ẩn nấp bên cạnh thấy thế liền lập tức vọt ra, ôm trọn lấy nó, về phần một nửa con gà Hoa Điêu kia thì để nguyên tại chỗ, dù sao gà Hoa Điêu của Hương Mãn lâu kia tuy rằng rất quý, bất quá cũng chỉ là dùng để dụ con hồ ly béo ham ăn này mà thôi. Bây giờ đã bắt được hồ ly rồi thì còn cần một nửa con gà bị ăn dở làm cái gì?

Tuy rằng mang Thuận Tử trở về rồi, Ngụy Toa Nam giả vờ bàn chuyện làm ăn với Cao Bính xong lại gặp phải một vấn đề khó nhằn khác, đó là gã không biết phải làm cách nào để bắt hồ ly béo này biến thành hình người. Gã cầm mấy lá bùa nghe nói rất lợi hại lên, dán lên lưng Thuận Tử, kết quả không hề có động tĩnh gì, hồ ly béo thậm chí còn thò một chân lên kéo lá bùa xuống dưới.

Ngụy Toa Nam thò tay chọc chọc vào cái bụng của Thuận Tử, nhéo cái chân mũm mĩm của nó, kéo cái đuôi, lại cấu cấu mũi nó, Thuận Tử cũng chỉ giật giật người một chút rồi tiếp tục ngủ. Tận đến khi Thuận Tử ngủ say đến trở mình, lộ ra cái bụng béo béo, nằm ngửa, hai chân mở ra, ngọc hành nho nhỏ như ẩn như hiện giữa hai chân, Ngụy Toa Nam linh cơ vừa động, thò tay chọt nhẹ vào vật giữa hai chân Thuận Tử, quả nhiên “bùm” một cái, một làn khói xanh tỏa ra, Thuận Tử biến thành hình người.

Nhìn thiếu niên đẫy đà, làn da trắng nõn, y phục trên người mỏng manh, trên da thịt tỏa ra một mùi hương ngọt ngào đặc thù, Ngụy Toa Nam nuốt nước miếng, thò tay lột y phục trên người Thuận Tử. Lúc này, một bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo không biết thò ra từ nơi nào, bàn tay kia trắng đến gần như trong suốt, có thể nhìn thấy mạch máu màu xanh bên dưới làn da, bắt lấy cổ tay Ngụy Toa Nam mà kéo, Ngụy Toa Nam vốn là một nam tử trung niên cao to cường tráng cứ thế mà ngã văng ra ngoài, cổ tay bị bẻ sang một hướng khác trông cực kỳ đáng sợ.

“Ngươi còn không đáng cho ta quan tâm.”

Nam tử áo trắng, tóc trắng như tuyết quỷ mị lạnh lùng liếc gã một cái, ngón tay chỉ điểm một cái, Thuận Tử trên giường hồi phục lại hình dạng hồ ly. Nam tử thò tay ôm Thuận Tử vào lòng, nhẹ nhàng rởi đi như một du hồn, dọa cho Ngụy Toa Nam vã mồ hôi lạnh đầy người. Nghe nói từ ngày đó trở đi, Ngụy lão bản không thể hành phòng được nữa.

Kỳ Ế ôm Thuận Tử đang ngủ say sưa chậm rãi trở lại Thanh Vân Sơn, nếu ngay cả bảo vệ Thuận Tử mà cũng không làm được, hắn không thể nào giao Thuận Tử cho nam nhân kia được. Loại nam nhân như vậy không đáng để tin tưởng giao phó, đặc biệt hắn càng không thể tin tưởng được “thương nhân”. Thương nhân chỉ cần có lợi ích, tất cả đều có thể dùng để trao đổi, mua bán, tất cả đều biến thành hàng hóa. Hắn thà rằng để Thuận Tử hận hắn cũng không muốn về sau Thuận Tử phải hận chính bản thân mình.

[8]

“Gà Hoa Điêu! Gà!”

Thuận Tử nằm trên giường, đột nhiên tỉnh lại, hai tay trống không, Tam ca ngồi bên cạnh đọc sách, nghe thấy thế liền thò tay búng lên trán nó một cái.

“Trong đầu lúc nào cũng chỉ biết ăn, ngươi cũng không nghĩ thử xem, sao bên đường lại vô duyên vô cớ có gà Hoa Điêu cho ngươi ăn?”

“Đó là do có người đánh rơi nha! Tam ca, nửa còn lại đâu rồi? Ta cố tình để lại, để dành cho Bính Bính ăn.” Thuận Tử xoa trán, nhìn trái nhìn phải, đây không phải là nhà mình sao?

“Thuận Tử, Tam ca cho ngươi dược kia, là muốn ngươi chuốc cho phàm nhân để chiếm thượng phong, chứ không phải là để ngươi tự mình ăn hết, nằm ra đấy cho phàm nhân ăn sạch sẽ!” Kỳ Ế lạnh lùng quát.

“Ta……… ta không nghe rõ……. Nhưng Bính Bính rất tốt với ta…….”

“Bởi ngươi có giá trị lợi dụng, hắn đưong nhiên sẽ đối tốt với ngươi. Ngươi là hồ ly mang về từ trong cái miếu kia của chúng ta, hắn bất quá là muốn biến ngươi thành sủng vật cát tường chiêu tài mà thôi. Mấy ngày này….. ta thấy ngươi cũng triền miên không ít với hắn, cũng đủ cho ngươi tạo kỷ niệm rồi.”

Tam ca cho tôi tớ trong nhà và đệ đệ muội muội trông giữ Thuận Tử nghiêm ngặt, không để nó lại có cơ hội chuồn ra khỏi Kỳ phủ.

Cao Bính về nhà, phát hiện không thấy Thuận Tử đâu, sốt ruột lật tung cả phủ đệ lên, cũng không thấy tung tích Thuận Tử đâu. Hắn hỏi hàng xóm xung quanh, hình như có gia hỏa lấm la lấm lét dùng gà để bắt cóc Thuận Tử. Cao Bính điều tra một hồi, nhanh chóng tra ra Ngụy Toa Nam.

Khi đó Ngụy Toa Nam một tay còn đang bó thạch cao, còn phải uống thuốc bổ, Cao Bính đột nhiên lạnh mặt xông vào, sau lưng làm một đám người ai nấy cũng đeo đao mang kiếm. Gia đinh và thê thiếp của Ngụy Toa Nam sợ tới mức chạy trốn, chỉ còn lại Cao Bính và nhân mã mà hắn mang tới.

Cao Bính giơ tay ấn vai Ngụy Toa Nam một cái, vai của Ngụy Toa Nam liền bị trật khớp.

“Ta hỏi, ngươi trả lời, nếu dám giấu diếm dù chỉ một chút, ta liền cho ngươi chết không có chỗ chôn!”

Ngụy Toa Nam lập tức hai năm rõ mười nghe lời, cho dù có lo lắng, sợ hãi cũng không được đối phương rủ lòng thương xót, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, đột nhiên một mùi kinh tởm bốc lên, hóa ra là gã sợ tới mức tè ra quần. Gã không ngờ rằng người luôn đối xử ôn hòa với người khác như Cao Bính lại có thủ đoạn và sức mạnh lớn đến vậy, hơn nữa nhìn khí thế của hắn hung thần ác sát, tuyệt đối là người nói được làm được!

“Quỷ áo trắng tóc trắng?”

Cao Bính tổng hợp lại những gì Ngụy Toa Nam đã kể, ngườ kia có thể biến Thuận Tử trở về nguyên hình, lại yêu thương mà mang nó đi, hẳn chính là người nhà của Thuận Tử. Ngày này thế nào cũng phải tới, Cao Bính liền nhân tiện thu dọn hành lý, chuẩn bị một phen, cuối cùng mang theo một đội nhân mã, khua chiêng gióng trống khiêng các loại lễ vật, một lần nữa đi tới miếu Hồ tiên ở chân núi Thanh Vân.

Hắn quyết định dùng tam môi lục sính, danh chính ngôn thuận lấy Thuận Tử về nhà!

( Tam môi lục sính: Theo nghi thức truyền thống Trung Quốc, những người đàn ông và phụ nữ kết hôn cần 3 lễ giới thiệu và 6 lễ sính tương tự “tam thư lục lễ”

– “Tam môi” là chỉ những văn thư qua lại giữa sính lễ

– “Lục sính” là 6 lễ nhà trai phải lo toàn vẹn khi họ nhà gái đã chấp thuận kết tình thông gia

Nguồn: theo Mắc Dịch Hội)

Cao Bính đến miếu Hồ tiên, ba quỳ chín lạy, hai tay tạo thành hình chữ thập, lớn tiếng thông báo lý do đến, giọng nói trầm thấp hùng hậu của hắn quanh quẩn trong miếu Hồ tiên, lễ vật cống phẩm chất đầy trong miếu Hồ tiên, sự náo nhiệt này thu hút các thôn xóm xung quanh và cả cư dân trong thị trấn đến xem. Ngay cả vài tiên yêu thần quỷ nhàn rỗi trong lục giới không có chuyện gì làm cũng lẫn vào đám người hoặc ẩn thân đến xem náo nhiệt, bởi họ nghe nói phàm nhân này muốn cưới Lục Thập Lục của Thanh Vân Sơn. Mà cả lục giới đều biết, muốn cưới được bất kỳ một tiên yêu hồ nào, đều phải thông qua khảo nghiệm từ Tam ca hỉ nộ vô thường của họ!

Cao Bính quỳ trước đàn, lặp đi lặp lại ba quỳ chín khẩn, lặp lại lí do mình đến, đội ngũ thổi kèn đánh chiêng, mang sính lễ tới cũng đã mệt tới ngã trái ngã phải, trên người Cao Bính cũng vã mồ hôi ròng ròng, hắn vẫn không thay đổi vẻ mặt kiên định.

Lúc này đột nhiên một trận gió xoáy nổi lên, thần y ôm Kỳ Ế trong lòng xuất hiện trên đàn vốn trống không, Kỳ Ế hạ xuống, khoát tay liền “bốp bốp” thưởng cho nam nhân hai cái tát mạnh.

Tiên yêu thần quỷ nhân ma xem náo nhiệt chen chúc nhau đến chật như nêm cối đều không hẹn mà cùng hít sâu một hơi, cả người cướng đờ, bởi họ biết, đòn vừa rồi chẳng qua mới chỉ là ra oai phủ đầu mà thôi.

[9]

“Chỉ bằng ngươi?” Kỳ Ế ôm hai tay trước ngực, hất cao cằm bễ nghễ nhìn xuống Cao Bính, nhìn hắn như một nắm đất, một con kiến hèn mọn.

Cao Bính quỳ trên mặt đất lạnh lẽo, cứng đờ, ngẩng đầu, ánh mặt không kiêu ngạo, không siểm nịnh, kiên định trả lời.

“Phải, chỉ bằng ta.”

Kỳ Ế hình như bị thái độ này của hắn chọc giận, thò tay ra chuẩn bị thưởng cho hắn thêm một bạt tai nữa, lại bị thần y bên cạnh nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay.

“Tiểu Ế, đừng như vậy, ta thấy hắn rất có thành ý, Thuận Tử ở cùng hắn cũng sẽ không khổ.”

“Ngươi thì biết cái gì? Buông tay!”

Thần y nhẹ nhàng thả lỏng tay, Tam ca trừng mắt nhìn một đoàn người xem kịch, các vị có mặt đều rụt cổ, nhất thời cảm giác như bị rơi xuống hầm băng. Tam ca cười lạnh một tiếng, đột nhiên lộ ra một nụ cười thoạt nhìn vô cùng ôn nhu, vỗ vỗ vai Cao Bính.

“Vậy ngươi cứ quỳ đi, đừng ăn cũng đừng ngủ, cho ta xem thành ý của ngươi!”

Sau đó quay người thò tay đặt lên mu bàn tay của thần y, thần y nhanh chóng ôm lấy Tam ca, lại một cơn gió xoáy, bóng dáng Tam ca biến mất.

Quần chúng vây quanh biết chuyện hôm nay hẳn là dừng lại ở đây, tan đi nhanh chóng, Cao Bính cho đội ngũ tặng lễ vật về nhà trước, chỉ còn lại một mình hắn quỳ trong miếu Hồ tiên. Buổi đêm không có lô sưởi ấm, cả tòa miếu Hồ tiên thật lạnh lẽo, thú đêm kêu “ô ô” bên ngoài, gần đó không biết có bao nhiêu quỷ mị vây quanh, mơ hồ nghe thấy tiếng yêu quỷ cúi đầu cười trộm, tựa hồ còn có dã thú ẩn nấp như hổ rình mồi, muốn vọt vào nhấm nuốt phàm nhân kia.

“Làm càn.”

Không biết ai đạm mạc lại uy nghiêm nói một câu trong gió lạnh, mấy con ngưu quỷ xà thần mai phục xung quanh sợ tới mức chạy trốn.

“Ai……. Bánh à……. Còn có thật nhiều lễ vật! Tiểu Tam sao lại không để một người bán bánh cưới Thuận Thuận chứ? Thuận Thuận gần đây không chịu ăn gì, ngày nào cũng khóc!”

“Hừ……. ngoan…… đi thôi!”

Trong không trung rất lâu sau không còn tiếng động gì nữa, hồi phục một màn đêm tĩnh lặng trang nghiêm. Cao Bính vừa nghe được Thuận Tử ăn không vào lại thêm ngày nào cũng khóc, tim như bị bóp nghẹt. Nếu không phải là do hắn sơ sảy để Thuận Tử bị bắt cóc, thì hồ tiên áo trắng kia sao có thể đến nỗi không yên lòng mà giao Thuận Thuận cho hắn? Tiểu Thuận Thuận của hắn…….

Cao Bính nghe theo lời Kỳ Ế, không dám ăn, không dám ngủ, ngay cả nước cũng không uống, kiên trì quỳ trên đất, khớp xương toàn thân thỉnh thoảng cứng đờ lại, miệng khô lưỡi khô, hai chân vừa tê vừa nhức, như có hàng trăm cái kim nhỏ xíu đâm vào đầu gối hắn, dạ dày đói tới nỗi quặn đau từng hồi, hắn cứ thế gian khổ quỳ đủ ba ngày hai đêm.

Tới ngày thứ ba, hắn đã mờ mắt, môi đã khô và lạnh tới mức nứt ra, đầu gối như bị gọt tới mức mất đi cảm giác, cảm thấy hồn phách của mình như đang dần bị bóc ra khỏi xác, thần chí đã ở trạng thái tự do.

“Bính Bính…… Bính Bính……”

Cao Bính còn đang suy nghĩ, phải chăng hắn đã xuất hiện ảo giác, liền nhìn thấy Thuận Tử đã gầy rộc hẳn đi chạy tới bên người hắn, cọ bên chân hắn, khóc thút thít.

“Tiểu Thuận Thuận…… đừng khóc….. ta…… còn có thể…… kiên trì được…… ta nhất định…….. nhất định……. Muốn…….. cưới được ngươi…….”

“Oa oa…….. Bính Bính……. Bính Bính…… oa oa oa…….”

Sau đó “rầm” một tiếng, cơ thể Cao Bính vẫn luôn kiên trù không trụ được nữa, ngã quỵ ra sau, hôn mê.

“Ô oa oa…… oa oa oa…….. Bính Bính chết rồi…… Bính Bính chết rồi……. oa oa oa…….”

Thuận Tử gào khóc, thần y ôm lấy Tam ca rốt cục cũng xuất hiện một lần nữa.

“Hắn không chết, ngay cả hắn có chết thật, chỉ cần Thuận Tử ngươi mở miệng, Tam ca cũng có thể xuống địa phủ, giúp ngươi cướp hồn phách của hắn về!”

“Oa oa……. Tam ca……. Tam ca……. oa oa oa……..”

“Phiền chết, khóc, còn khóc nữa! Khóc nữa ta sẽ không cứu, cho hắn chết!” Kỳ Ế uy hiếp, Thuận Tử lập tức giơ chân che miệng lại, chỉ là những giọt nước mắt nhỏ bằng hạt đậu vẫn nhịn không được mà lăn xuống.

Sau một hồi cứu chữa, cuối cùng Cao Bính cũng tỉnh dậy, Thuận Tử lập tức bổ nhào vào lòng hắn, chùi nước mắt vào người hắn, Tam ca nghiêm mặt ngồi bên cạnh.

“Đa…… đa tạ Tiên Quân thành toàn…..” Cao Bính đáp tạ.

“Không chỉ đơn giản như vậy đâu. Ta còn có một điều kiện, ngươi hãy buông bỏ sự nghiệp của ngươi, gia tài bạc triệu của ngươi, ở rể ở Kỳ phủ của chúng ta, hoàn toàn trở thành bạn lữ của Thuận Tử!”

“Tiểu Ế!” Thần y cảm thấy điều kiện này quả thực quá mức nghiêm khắc.

“……Tiền tài chỉ là vật ngoài thân, ta đồng ý với ngươi. Chỉ cần có thể chăm sóc Thuận Tử, để ta tiếp tục nuông chiều hắn, là gả hay là cưới, đối với ta cũng không khác biệt.”

“…… Được rồi, ngươi cưới Thuận Tử về đi thôi!” Lúc này, Tam ca đột nhiên nở nụ cười xuân phong dào dạt, lúc vui lúc giận chuyển biến nhanh như vậy, làm cho thần y và Cao Bính đều không khỏi líu lưỡi.

Thấy bộ dáng hai người trợn mắt há hốc miệng, Tam ca lại làm vẻ mặt âm trầm.

“Làm sao, thấy ta không thấu tình đạt lý?”

“Không không không, Tiên Quân rộng lượng nhất!”

“Tiểu Ế ngươi sáng suốt nhất!”

Tam ca cũng không đáp lời, chỉ ôm Thuận Tử vào lòng, Thuận Tử cũng không khóc nữa mà cười tươi, Tam ca cũng nở nụ cười như đang chơi đùa với hài tử, tung nó lên cao rồi lại bắt lấy.

“Aizza ~ Tiêu Thuận Thuận phải xuất giá rồi, đừng xấu hổ! Đừng xấu hồ! Ha ha ha ha!”

“…….”

[10]

Cao Bính và Thuận Tử cuối cùng cũng thành thân, mà cuộc hôn sự này cũng trở thành chuyện kì lạ nhất trong lục giới. Ngày Thuận Tử “xuất giá”, không phải là dùng hình người mặc hỉ phục, Tam ca cầm dây lụa đỏ vòng qua vòng lại trên người nó, lại giao nó cho tân lang Cao Bính.

Thuận Tử chỉ lộ ra cái mặt, tứ chi và cái đuôi, một cục tròn vo màu đỏ bộ dáng cực giống một quả cầu vải nhiều màu.

“Ôm cẩn thận, hình người rất tốn thể lực. Khi trở về nhớ phải bồi bổ cho Thuận Tử cẩn thận, mấy ngày nay nó bị tụt vài cân rồi.”

Cao Bính ôm Thuận Tử vào ngực, ở chỗ người khác không thấy lại nhéo eo, nhéo mông nó, Thuận Tử xấu hổ vặn vẹo, chui thẳng vào trong lòng hắn, tự che cơ thể đi.

“Thuận Tử Thuận Tử! Đại tẩu đến đây! Bây giờ không cho đại tẩu vuốt lông, xuất giá xong chắc ngươi không còn cơ hội nữa đâu!”

Thuận Tử nhìn Thương Huyền bên cạnh, lại ngẩng đầu nhìn Cao Bính, sau đó cọ cọ trong lòng Cao Bính, “Không sao, ta có Bính Bính rồi, Bính Bính thương ta, Bính Bính sẽ vuốt lông cho ta.”

Cao Bính nở nụ cười tươi, một tay chạm lên cái mông béo của Thuận Tử, thành thục phi thân lên ngựa. Thuận Tử vui vẻ khua chân với các huynh đệ tỷ muội, sau đó, Cao Bính thúc ngựa chạy đi, dùng áo ngoài bao nó lại, che bụi cho nó, cũng là cho nó một vòng ôm ấm áp.

Tin lão bản của “Bánh ngọt Cao ký” cưới một hồ ly nhanh chóng truyền đi khắp phố lớn ngõ nhỏ, hương thân tới dự lễ không ít, làm cho trong ngoài Cao phủ khó mà lưu thông. “Bánh ngọt Cao ký” còn cho ra một loại bánh mới, bánh nhân thịt hình cầu tròn vo, bên trong là thịt gà Hoa Điêu thơm ngào ngạt, nghe nói là món mà nương tử linh hồ Thuận Tử thích nhất. Ngày đó Cao lão bản bái đường thành thân với Thuận Tử, loại bánh thịt này thậm chí còn không bán, muốn ăn bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu, “Bánh ngọt Cao ký” hôm đó không quan tâm tới thân phận, tặng bánh cho tất cả mọi người!

Cao phụ Cao mẫu cười ha ha nhìn tiểu nhi từ bái đường thành thân với một hồ ly, một chút cũng không hề cảm thấy kì quái, ngược lại, họ nhìn Thuận Tử tròn vo lại càng cảm thấy vui vẻ. Trong lòng nghĩ, ai nha, linh hồ này thật khả ái, tức phụ nhi phải bụ bẫm một chút mới tốt, vượng phu, chiêu tài, nhiều phúc khí.

Thuận Tử đói đến bụng réo vang, vừa bái đường xong lập tức vào tân phòng nằm bẹp trên giường, Cao Bính lập tức gọi một bàn bánh thịt và một bình trà nóng, Thuận Tử cắn một miếng bánh thịt đột nhiên kinh hỉ kêu to, “Gà Hoa Điêu!”

“Tiểu Thuận Thuận, bánh thịt này ta đặc biệt làm cho ngươi, về sau bánh thịt này liền gọi là “Bánh thịt Thuận Tử”, chỉ bán ở “Bánh ngọt Cao ký” của chúng ta.

“Hả hả? Dùng tên của ta sao? Bánh này dùng tên của ta?”

“Tiểu Thuận Thuận, ta nghe nói lúc trước ngươi cố ý để phần nửa con gà Hoa Điêu cho ta, vi phu thật cảm động, bánh này kỷ niệm ngày chúng ta cùng nhau. Thích không?”

Thuận Tử ăn vài cái bánh thịt gà Hoa Điêu, vừa cảm động lại vừa cao hứng, hai mắt đẫm lệ long lanh.

“Bính Bính ~ Bính Bính ~ oa oa oa……”’

“Ai…… Sao lại khóc thế này? Không khóc không khóc, ta sẽ thương ngươi yêu ngươi mà.”

Sau khi chắc chắn rằng Thuận Tử đã ăn no, có đủ khí lực tinh thần rồi, Cao Bính cười tà mị, giơ tay lột dải lụa đỏ trên người Thuận Tử, lật nó nằm ngửa, thò tay trêu đùa ngọc hành nhỏ nhắn và tiểu cúc hoa của nó.

“Ăn no rồi? Vậy còn muốn ăn nhục bính của ta không?”

Thuận Tử xoay qua xoay lại, thẹn thùng biến thành hình người, áo lót bị lột mất, hai chân bị tách mở, để lộ ra động nhỏ bên trong. Cao Bính cẩn thận đổ đầy mỡ bò vào trong nơi đó, sau đó cởi quần áo của mình ra, nắm lấy cái mông của Thuận Tử, “phập” một tiếng liền cắm côn thịt vào.

“A…… ưm……. Bính Bính…… ưm….. a….a…..ưm….. a….a……”

Hạ nhân đã chuẩn bị cẩn thận ngồi bên chân tường nghe lần này rút kinh nghiệm, được lão gia chủ tử phát cho bánh thịt loại mới, họ ngồi ngoài cửa ăn bánh thịt Thuận Tử, nghe lão gia chủ tử ăn “Bánh thịt Thuận Tử” hàng thật, đúng là nhân sinh!

Cao phụ Cao mẫu quyết định chuyển qua sống cùng tiểu nhi tử, bất quá họ cũng không hề yêu cầu tức phụ nhi phải hầu hạ, nói là thân thể rất tốt, cũng không cần tức phụ nhi thỉnh an vào sáng sớm, chỉ cần lúc ăn cơm nhất định phải ngồi cùng một bàn dùng bữa. Mỗi khi thấy Thuận Tử hình người khẩu vị cực kì tốt mà ăn hết tất cả các món ăn trên bàn vào bụng, hai người đều cảm thấy thức ăn hôm nay thật thơm ngon, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm của Thuận Tử họ lại càng thích.

“Thuận Tử, ăn nhiều một chút!” Cao mẫu nhịn không được gắp cho Thuận Tử ít giò heo kho.

“Cám ơn nương!” Thuận Tử đang ăn nhưng cũng không quên lễ phép đáp lại. Cao phụ Cao mẫu cười tươi hớn hở, cảm thấy mình như có thể một nhi tử vậy. Đôi tình nhân Cao Bính và Thuận Tử ngày qua ngày vô cùng khoái lạc, hắn rất vui vẻ đưa Thuận Tử đi du sơn ngoạn thủy bên ngoài, hoặc bán hàng cùng hắn, bất quá hắn luôn tư tâm yêu cầu Thuận Tử duy trì hồ hình. Không chỉ là bởi hắn có thể ôm cả cục lông xù vào lòng mình mà là càng bởi vì hắn không muốn có người không liên quan nhìn chằm chằm vào Thuận Tử của hắn. Trước đây đã có một Ngụy Toa Nam bại hoại như vậy xuất hiện….. tuy rằng hiện tại gã đã không một xu dính túi, bất quá hắn không muốn lại có thêm nhiều gã cặn bã mơ tưởng tới Tiểu Thuận Thuận khả ái.

Thuận Tử cũng rất thích duy trì hình dạng hồ ly, mỗi ngày đều ăn ngon ngủ ngon, lúc nùng tình mật ý liền lăn lăn trên giường, tận đến khi…..

“Tiểu Thuận Thuận, đây là bánh thịt gà Hoa Điêu mà ngươi thích nhất mà! Sao lại không ăn nữa?”

“……… Ăn không vào ……”

Thuận Tử rầu rĩ không vui ôm đuôi cuộn tròn trên giường, vài ngày nay khẩu vị của nó không tốt, bình thường nó đều là ăn tới lúc không ăn nổi nữa mới thôi, bây giờ cảm giác miệng chua loét, thật ghê tởm, hơn nữa mỗi ngày đều muốn đi ngủ.

“Bảo bối Thuận Thuận, ngươi không muốn ăn gì đó sao?”

“…….. Ta muốn ăn cam xanh, xoài xanh, mận ướp đường…..”

“Mấy thứ đó quá chua, hơn nữa ăn cũng không đủ no.” Cao Bính ôm Thuận Tử lên đùi, muốn bóp chân nó một chút, để nó lên tinh thần một chút.

“…….” Thuận Tử không đáp lại, ngược lại là híp mắt lại, ngáy ngủ.

Cao Bính vì Thuận Tử khác thường nên lo lắng không thôi, chẳng lẽ là sinh bệnh? Hơn nữa Thuận Tử sao lại có chút giống như….. giống như…… gì đó…….

“Thuận Tử nếu không thoải mái hoặc bị bệnh, ngươi không yên lòng tìm đại phu bình thường thì hãy bắn cái pháo hoa này, ta sẽ đến ngay tức khắc.” Cao Bính nhớ lại lời Tam ca dặn lúc trước, vì thế liền tìm pháo hoa đi bắn.

“Con à! Sao con lại đốt pháo hoa ban ngày ban mặt?” Cao phụ vỗ vai nhi tử hỏi.

“Thuận Tử ăn không vào, con tìm Tam ca hắn đến xem cho hắn……..”

Lời còn chưa nói xong, đột nhiên trong đình viện một cơn cuồng phong gào thét, y thần quả nhiên ôm Kỳ Ế xuất hiện.

“Thần…… Thần tiên!” Cao phụ trợn mắt há hốc mồm, nhất thời không nói nên lời.

“Thuận Tử đâu?” Tam ca trực tiếp hỏi, Cao Bính lập tức đi trước dẫn đường, thần y ở lại giải đáp các vấn đề của Cao phụ.

Tam ca nắm chân trước của Thuận Tử trực tiếp bắt mạch cho nó, sau đó lại lật người Thuận Tử lại, nhẹ nhàng sờ bụng nó, đột nhiên giận tái mặt, quay đầu hung tợn trừng Cao Bính.

“Sao…… sao vậy?”

“Ngươi không phải là luôn bắn vào trong chứ?”

Bị hỏi trắng ra chuyện phòng the như thế, ngay cả Cao Bính cũng hơi đỏ mặt, gật gật đầu.

Tam ca buông tay ra, lấy một tờ giấy trắng ra dùng bút viết lên, sau đó ném đan dược cho Cao Bính, lại đắp chăn lại cho Thuận Tử.

“Bốc thuốc, nhanh, động tác nhanh lên.”

“Chuyện này…… Tiên Quân,Tiểu Thuận Thuận bị bệnh gì vậy?”

“Ngươi thật sự không nhìn ra? Đi nướng bánh thịt!”

“…… Ta, ta đi nấu thuốc ngay đây!”

Sau đó, khẩu vị của Thuận Tử tốt trở lại, vẫn duy trì hình dạng hồ ly, ăn nhiều càng lúc càng béo, cũng không biết đến cùng là nó béo hay là….. Tóm lại, vài tháng trôi qua, liền có sáu Tiểu Tiểu Thuận xuất hiện gào to, như muốn gọi to Cao Bính “cha”.

Thuận Tử không biết dỗ hồ ly sơ sinh, thường xuyên gặp phải tình huống chân tay luống cuống, con lớn tiếng khóc bên cạnh, nó chỉ có thể ngốc nghếch vỗ vỗ vỗ vỗ, cuối cùng xuất hiện cảnh tượng hồ ly con khóc, Thuận Tử cũng khóc theo, “Oa oa oa……… oa oa oa…….” Tiếng khóc vô cùng náo nhiệt. Vì thế việc trông trẻ chỉ có thể trông cậy vào Cao phụ Cao mẫu và Cao Bính và hạ nhân trong phủ. Lúc Cao Bính đang vội vàng dỗ hết đứa này lại dỗ đứa kia, Thuận Tử sẽ cuộn tròn trên giường, lẳng lặng chớp mắt nhìn Cao Bính. Cao Bính bình thường sẽ không để nó chờ lâu lắm, sẽ nhanh chóng trở lại bên cạnh nó, hoặc là giao hồ ly nhỏ cho người khác, hoặc là ôm Thuận Tử vào lòng, đặt nó ngồi trên đùi mình, hồ ly nhỏ thì treo đầy trên người hắn.

Thật lâu thật lâu về sau, khi Cao phụ Cao mẫu Cao Giáp Cao Ất đều không còn nữa, Cao Bính liền giao lại cửa hàng cho đồng sự của mình, mang theo Tiểu Thuận Thuận của hắn và Tiểu Tiểu Thuận, cùng với một vài dụng cụ làm bánh, cùng Thuận Tử trở lại sống ở Thanh Vân Sơn.

Từ nay về sau, Thanh Vân Sơn có thêm một vị đầu bếp lợi hại, có thể nấu tất cả các món ăn, bánh ngọt làm ra lại càng là nhất tuyệt, vì thế…. Mọi người rốt cuộc cũng chưa từng thấy Thuận Tử gầy đi bao giờ. Họ thường xuyên thấy Cao Bính ôm Thuận Tử, sủng nịch đút từng miếng thức ăn cho nó, hoặc là Cao Bính và Thuận Tử đều ở trong bếp, nghiên cứu xem có thể làm món ăn gì ngon. Tiểu Tiểu Thuận cũng từ sáu đứa……. biến thành mười hai đứa…….. biến thành…….. đại ca tỏ vẻ…….. y thật sự không đếm được nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.