Có Thật Là Đơn Phương?

Chương 5



Sau màn trèo tường thành công, hai cô bạn dung dăng lên lớp học.

-Ê, bà hay đi học muôn thế này lắm hả?-Minh Uyên hỏi làm nó điếng người.

-Suỵt, ông bảo vệ biết bây giờ.

-Ừm, suỵt suỵt…nói nhỏ thôi, nhỏ thôi đấy!!!

Nó: =_=!

-Thôi không đùa nữa, bà đi muộn như này mấy lần rồi?

-Lần đâu!

-Lần đầu á?

-Ừm, bà ngạc nhiên lắm hả?

-Ngạc nhiên chứ, khi còn ở bên Anh ý, ngày nào tôi chả đi học muộn.-Minh Uyên vô tư nói mà không để ý đến khuôn mặt há hốc của nó. Mới một buổi đi học muộn thôi đã đủ làm nó chết lên chết xuống với bà giám thị nổi tiếng khó tính rồi mà cô ấy…ngày nào cũng đi học muộn. Nhìn khuôn mặt vô tư của Minh Uyên, nó chợt mỉm cười, cô ấy thật đơn thuần, nó không thể sánh với cô hay là từ bỏ qua tình cảm đơn phương với Huy đi, làm bạn với Minh Uyên. Không tệ, nhưng sao tim nó nhoi nhói đau.

-Minh Uyên này.

-Sao thế?

-Chúng mình…là bạn nhé!!!

-Bà…hì hì, tất nhiên rồi, cảm ơn nhé!!!

-Sao lại cảm ơn?

-Không có gì? Chỉ là cảm ơn trước thôi.

Hai nữ sinh, một là học sinh ưu tú với học lực xếp thứ 2 toàn khối, một là du học sinh từ Anh về xinh đẹp ngời ngợi, đang làm gì thế kia?

-Bà giám thị độc ác, khi còn ở bên Anh, tôi không bao giờ bị như thế này.-Minh Uyên tay cầm hai xô nước giơ ngang bằng vai, đứng bằng một chân kêu ca.

-Bớt kêu ca đê, bị như này là còn nhẹ á!!!

“Nếu léng phéng tôi gọi điện cho phụ huynh”

*Rùng mình* Nhớ đến những lời nói của bà la sát hồi nãy, nó không khỏi rùng mình.

Hai người như tâm điểm chú ý của học sinh toàn trường cũng như thành viên lớp 10B1.

-Nhìn cái gì? Muốn ra đó bầu bạn phải không?-Cô giáo nói vọng xuống khiến cho thần dân 10B1 từ bỏ ý định cứu đại boss với hoa khôi.

-Minh Hà ơi là Minh Hà!!! Hazzi.-Nhìn ra phía cánh cửa hắn thở dài bất lực.

Trong khi đó tại chỗ tụi nó…

-Ê, hình như ông Huy nhìn bà kìa.-Minh Uyên khều khều nó.

-Nhìn bà thì có.

-Ổng nhìn tôi làm gì?

-Lo cho bà chứ sao nữa.-Nó nói mà cảm giác buồn nó cứ dâng lên.

-Chắc có mà.

Nó thở dài…Cô khẽ cười…

Hết tiết, ôm cánh tay tê mỏi, nó bước vào lớp, nằm gục trên chiếc bàn mà không để ý đến chuyện xung quanh.

-Minh Hà, hai đứa nó ra ngoài rồi kìa.-Mỹ Hân lân la lại lên tiếng.

-Kệ tụi nó.

Mỹ Hân : ???

Phía sau sân vận động…

-Này, hồi nãy mày nói gì với cô ấy rồi.

-Chả nói gì cả.

-Xạo.

-Ờ thì, em chỉ là muốn kết bạn với cô ấy thôi.

-Chỉ vậy thôi sao?

-Ừm, chỉ vậy thôi.

-Vậy cái chuyện mày là em họ tao, cô ấy biết chưa?

-Chưa, chuyện ấy chỉ có anh với em biết thôi.

-Ai bảo, tao cũng biết mà.-Chưa kịp thở phào tiếng nói quen thuộc vang lên làm hắn điếng người.

-Phong...-Cô nhìn thấy cậu-Người bạn thân nhất của hắn thì ngạc nhiên khỏi nói.

-Mày làm gì ở đây thằng quỷ?

-Làm gì kệ tao? Câu này tao phải hỏi hai anh em tụi bây mới đúng.

-Chả làm gì cả.-Hắn chối bay.

-Thật chứ?

-Tao nói dối mày làm gì?

Minh Uyên : nháy mắt.

-Ờ..ờ…tao tin mày, mà thôi về lớp đi, đứng đây làm gì? Tôi với Minh Uyên lâu ngày không gặp nên đi tâm sự đây. Bye bye.

Phong bỗng nhiên nói rồi kéo Minh Uyên đi. Hắn đứng thộn ra, không hiểu chuyện gì. Đến căn tin trường.

-Sao, kể chuyện tao nghe coi.

-Làm như muốn kể là kể được á.

-OK. Bác ơi làm cho con 5 li kem ạ.

-Hê hê chỉ mày là hiểu tao. Nghe này.Blap…blap…

-Thật sao?

-Nói dối mày làm gì?

-Được lắm Huy, không ngờ mày đã thoát khỏi kiếp mọt sách. Vậy mà không tâm sự với anh em

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.