Cô Trịch Ôn Nhu

Chương 37




Hơn hai giờ sáng, Lục Tử Tranh mới đến được bệnh viện. Trên người cô chỉ mặc một cái áo len ít ỏi, sợi tóc ngổn ngang, sắc mặt trắng bệch, hai mắt hiện đầy tơ máu. Đứng trước cửa sổ trong suốt phòng ICU, Lục Tử Tranh nhìn chằm chặp Lục mẹ trên giường bệnh, thanh âm mang theo run rẩy khó cảm nhận được hỏi Giang Hoài Khê: “Bác sĩ nói thế nào?”

Giang Hoài Khê đứng phía sau Lục Tử Tranh, đau lòng mà nhìn dáng vẻ cắn môi giả vờ kiên cường của cô, do dự không đành lòng nói cho cô biết, chỉ qua loa lấy lệ nói: “Bác sĩ nói cụ thể còn phải chờ tỉnh lại rồi mới làm kiểm tra tỉ mỉ.”

Đột nhiên Lục Tử Tranh quay đầu lại, chăm chú mà nhìn chằm chằm Giang Hoài Khê, ánh mắt sắc bén, giọng điệu lạnh lẽo: “Hoài Khê, nói cho tôi biết, đừng gạt tôi...”

Giang Hoài Khê ngẩn ra, hít một hơi, trầm mặc nửa ngày, mới khàn giọng nói thật: “Ung thư dạ dày thời kỳ cuối, bảo chúng ta cần... Phải chuẩn bị tâm lý thật tốt...”

Cả người Lục Tử Tranh run rẩy một hồi, thân thể đứng không vững lung lay lùi lại mấy bước, đưa tay vịn vào trên kính phòng ICU, trong phút chốc, nước mắt liền tràn ra vành mắt, lã chã rơi xuống.

Giang Hoài Khê thấy dáng vẻ kia của Lục Tử Tranh, mắt cũng đỏ ửng. Nàng khịt khịt mũi, nhẹ nhàng cởi áo khoác của mình khoác lên trên người phong phanh của Lục Tử Tranh, xoay chuyển thân thể, đi xa vài bước, gọi điện thoại, bảo người ta đưa chút đồ ăn tới đây. Sau đó, trở về đến bên cạnh Lục Tử Tranh, đứng ở sau lưng cô, yên lặng mà ở bên cô. Vào giờ phút này, tất cả an ủi, đều có vẻ cứng nhắc vô lực như thế.

Cơm đưa tới rồi, Giang Hoài Khê mở hộp cơm ra, lấy đũa cùng cái muỗng đưa cho Lục Tử Tranh: “Ăn một chút đi.”

Lục Tử Tranh lại không đưa tay tiếp nhận, lắc lắc đầu biểu thị không đói bụng.

Giang Hoài Khê liền buông đũa xuống, múc một muỗng cơm đưa tới bên miệng Lục Tử Tranh.

Lục Tử Tranh nghiêng đầu nhìn Giang Hoài Khê, ánh mắt nặng trĩu, Giang Hoài Khê phân biệt không ra ý tứ trong đó.

Hồi lâu, Lục Tử Tranh rốt cuộc mở miệng ăn vào.

Thế là, Giang Hoài Khê bèn lập tức lại múc một muỗng canh đưa tới.

Lục Tử Tranh há mồm uống xong, sau đó bèn đưa tay nhận lấy cái muỗng cùng hộp cơm, cúi đầu, qua loa ăn vài miếng, rồi lại đẩy về cho Giang Hoài Khê.

Giang Hoài Khê không định miễn cưỡng cô nữa, chỉ để cơm xuống, tự mình cầm cái muỗng, cũng qua loa mà uống vào vài ngụm canh.

Các cô cùng nhau chờ đến trời sáng, Giang Hoài Khê bảo người ta mua đồ dùng hàng ngày thường dùng, mang theo quần áo sạch sẽ cùng điểm tâm đến đây, kéo Lục Tử Tranh đến phòng bệnh nàng thường dùng bên cạnh để rửa mặt. Lục Tử Tranh vốn không đồng ý rời khỏi, Giang Hoài Khê bình tĩnh nói: “Cậu cũng không muốn dì lo lắng khi nhìn thấy dáng vẻ tiều tụy của cậu thế này đúng không?”

Lục Tử Tranh mới bất đắc dĩ mà rời khỏi.

Buổi sáng Lục mẹ đã tỉnh, rút máy thở, Lục Tử Tranh cùng Giang Hoài Khê dựa theo căn dặn của bác sĩ, từng người từng người vào thăm bà.

Lục Tử Tranh đi vào trong phòng bệnh, không ngờ khi đứng trước mặt Lục mẹ, một giọt nước mắt cũng không chảy xuống, trái lại cười an ủi mẹ: “Mẹ, mẹ đừng lo lắng, bác sĩ nói mẹ không có chuyện gì, qua mấy ngày sẽ tốt lại.”

Lục mẹ làm gì không rõ ràng thân thể của mình chứ, bà đã sớm biết sẽ có một ngày như thế, giờ khắc này trái lại càng đau lòng tươi cười miễn cưỡng của Lục Tử Tranh. Bà đau lòng nhìn Lục Tử Tranh, miễn cưỡng cười cười, nói rằng: “Ừ, mẹ không có lo lắng chút nào, con khỏe mạnh, cái gì mẹ cũng không sợ nữa.”

Lục Tử Tranh ở bên trong không bao lâu, liền che mặt đi ra ngoài, cô sợ lại ở thêm trong phòng bệnh thêm một giây, cô sẽ rơi nước mắt ở trước mặt Lục mẹ mất.

Bởi vì mấy ngày liền Giang Hoài Khê sinh bệnh cùng một đêm chưa chợp mắt, giọng nói từ lâu đã khàn giọng không thể tả. Nàng đi vào, mở lời chính là lời xin lỗi khàn khàn: “Dì ơi, xin lỗi.” Xin lỗi vì con không phát hiện sớm một chút, xin lỗi vì con quá mức bất cẩn, xin lỗi vì con ngốc như vậy...

Lục mẹ từ ái mà lắc lắc đầu, nói: “Đứa nhỏ ngoan, con có lỗi gì, là dì có lỗi với con mới đúng, khiến con lo lắng rồi...”

Giang Hoài Khê đỏ mắt, dường như có thiên ngôn vạn ngữ đang nghẹn ở cổ họng, cuối cùng, chỉ trầm thấp mà kiên định hứa hẹn một câu: “Dì ơi, dì đừng lo lắng Tử Tranh, có con ở đây...”

Lục mẹ nghe vậy vui mừng nở nụ cười: “Có câu nói này của con, dì an tâm rồi.”

Ngày hôm sau, dưới sự kiên trì của Lục mẹ, Lục mẹ rời khỏi phòng ICU, chuyển đến phòng bệnh đôi phổ thông do Giang Hoài Khê đặc biệt sắp xếp cho bà, một cái giường cho Lục mẹ dùng, một cái giường cho Lục Tử Tranh dùng khi nghỉ ngơi.

Lục Tử Tranh thuận theo Lục mẹ lấy bệnh án trị liệu giấu diếm trước đây nộp lên cho bệnh viện kiểm tra theo dõi, bệnh viện đã chẩn đoán xác thực Lục mẹ là ung thư dạ dày thời kỳ cuối, không còn nhiều thời gian nữa.

Lục Tử Tranh đang ở trong phòng làm việc của chủ nhiệm, lúc biết được tin tức này từ trong miệng chủ nhiệm, thân thể chịu đựng đứng thẳng, tỉnh táo nói tiếng “cám ơn” với chủ nhiệm xong, mặt không thay đổi đi ra ngoài. Giang Hoài Khê không yên lòng, bước nhanh mà đuổi theo, Lục Tử Tranh lại quay đầu lại nhàn nhạt cự tuyệt nói: “Hoài Khê, đừng nói cho mẹ tôi, tôi muốn một mình yên lặng đôi chút.”

Ngày đó chạng vạng trời sắp tối, Lục Tử Tranh mới mang theo cơm tối, vẻ mặt như thường mà trở về, nhưng hai mắt sưng đỏ, cũng không lưu tình mà bán đứng cô. Tiến vào phòng bệnh, Lục Tử Tranh tự nhiên vừa nói vừa cười dọn lên bàn ăn nhỏ cho Lục mẹ, lanh lợi bảo: “Mẹ, mẹ xem con mua đồ ăn ngon cho mẹ này...”

Giang Hoài Khê ngồi ở trên giường bên cạnh, nhìn hai mắt sưng đỏ rõ ràng đã khóc của Lục Tử Tranh, đôi mắt ảm đạm lại.

Một cái giường khác trong phòng bệnh đang thùng rỗng kêu to, gần như Lục Tử Tranh không có lúc nào bò lên giường nghỉ ngơi, Lục mẹ cùng Giang Hoài Khê đều lo lắng Lục Tử Tranh sẽ sụp đổ mất, thỉnh thoảng không thể không nghiêm túc quát lớn bảo cô đi nghỉ ngơi một chút.

Nhưng chất lượng giấc ngủ của Lục Tử Tranh vốn kém, bây giờ, càng phát ra nghiêm trọng. Cô rõ ràng là cực kỳ buồn ngủ, lúc bò lên giường gần như là chạm vào gối liền ngủ, nhưng song hồi sau, cô sẽ thức tỉnh, nhất định phải nhìn xác nhận rằng Lục mẹ còn bình thường nằm ở trên giường mới có thể an tâm.

Chỉ qua thời gian một tuần, Lục Tử Tranh liền gầy như một bộ xương.

Buổi chiều của ngày thứ Ba đó, Lục Tử Tranh và Giang Hoài Khê đều ở trong phòng bệnh tán gẫu với Lục mẹ, di động Lục Tử Tranh đột nhiên vang lên. Lục Tử Tranh liếc mắt nhìn biểu thị điện báo, là Kỷ Dao, cô hơi do dự, không định nhận điện thoại.

Lục mẹ lại thúc giục: “Tử Tranh, sao không tiếp điện thoại.”

Lục Tử Tranh do dự mãi, vẫn là nhận nó.

Đầu điện thoại kia, Kỷ Dao nói: “Lục Tử Tranh, bốn giờ tôi ở tiệm cafe đối diện cơ quan phiên dịch của cô chờ cô.”

Lục Tử Tranh không hiểu ra sao, nghi ngờ bảo: “Có chuyện gì không thể nói trong điện thoại sao?”

Kỷ Dao lại cố làm ra vẻ bí ẩn kiên trì bảo: “Cô đến thì biết, tôi sẽ ở đó đợi cô.” Nói xong, tự ý cúp điện thoại.

Lục Tử Tranh nhìn trò chuyện cắt đứt, nhíu lông mày lại, không rõ ra sao.

Lục mẹ cười cười một cách yếu ớt, nói: “Tử Tranh, có chuyện thì con đi đi, mẹ ở đây còn có Hoài Khê, con đừng lo lắng.”

Lục Tử Tranh không yên tâm nhìn về phía Giang Hoài Khê, Giang Hoài Khê gật gật đầu về phía cô, ra hiệu bảo cô yên tâm. Lục Tử Tranh chần chờ một chút, rốt cuộc đứng lên mặc áo khoác vào quyết định đến nơi hẹn.

Sau khi Lục Tử Tranh rời đi, trong phòng bệnh chỉ còn lại Lục mẹ cùng Giang Hoài Khê. Giang Hoài Khê gọt trái cây cho Lục mẹ, vỏ gọt mong mỏng mà nối liền nhau, vô cùng đẹp đẽ. Lục mẹ không nhịn được khen ngợi: “Thực sự là không tưởng được, mấy năm trước con lại là đại tiểu thư mười ngón không dính nước mùa xuân, cái gì cũng không biết làm.”

Giang Hoài Khê ngại ngùng cười cười.

Lục mẹ lại đột nhiên cảm khái nói: “Hoài Khê, vì Tử Tranh, vất vả con rồi.”

Giang Hoài Khê sững sờ nhìn Lục mẹ, trong lúc nhất thời không biết tiếp lời thế nào.

Lục mẹ thẳng tắp mà nhìn cô, ánh mắt nhìn xa trông rộng lại sắc bén: “Hoài Khê, nói cho dì, con đang sợ điều gì?”

Ý cười Giang Hoài Khê cứng đờ, dần dần biến mất bên môi, dưới ánh mắt Lục mẹ, tất cả do dự của nàng tựa như không chỗ che thân.

Nàng cũng hỏi mình, Giang Hoài Khê, mày đang sợ điều gì?

Nàng hồi tưởng lại năm đó, lúc nàng bệnh nặng vừa mới trả phép về trường học, vội đến radio làm liên hoan tiễn biệt cho sinh viên năm bốn, Kim Đồng Ngọc Nữ Hoàng Trạch và Tề Vũ mà radio công nhận lại đều ăn ý không đến tham gia. Khi đó, thịnh yến tán tịch, nàng cùng Lục Tử Tranh đi bộ trên con đường rộng rãi bên bờ hồ vườn trường dài dài, ánh sáng đèn đường kéo bóng người của các cô đến xa xa, gió mát phơ phất phả vào mặt, nàng nhìn Lục Tử Tranh bên cạnh, vô số lần sinh ra khát vọng muốn cùng cô cứ như vậy đi tới địa lão thiên hoang. Lục Tử Tranh từ từ đi xuống đường rộng, đi lên đường mòn gỗ đống bên hồ, ánh mắt cô xa xưa nhìn mặt hồ, thanh âm nhẹ nhàng hỏi nàng: "Hoài Khê, cô bảo, tại sao mọi người phải hứa hẹn một cam kết chung quy không cách nào giữ vững? Nếu như Hoàng Trạch cùng Tề Vũ chưa bao giờ bắt đầu qua, có phải là hiện tại, cũng sẽ không như người dưng chân trời thế này? Có phải chăng nếu ta chưa từng chiếm được hạnh phúc ngắn ngủi của tình yêu, cũng sẽ không có tiếc nuối cùng đau đớn lâu dài sau khi tách biệt? Nếu như không thể thiên trường địa cửu, cần gì phải có nắm giữ đã từng này chứ."

Khi đó, trên đầu nàng tựa như bị một cây gậy ngầm nặng nề đánh một cái, trong lòng dần dần có cảm giác lạnh lẽo. Mặt nàng co lại, đứng ở phía sau Lục Tử Tranh, sáng quắc mà nhìn cô hồi lâu, cuối cùng, nặng nề đáp lại cô: “Có lẽ là vậy.”

Ký sự trước nay của Giang Hoài Khê là không ngừng ra vào bệnh viện, ra vào phòng cấp cứu, nàng sớm quen thuộc mà bình tĩnh với đủ loại trị liệu kiểm tra tìm tòi trên thân thể, chưa từng sợ sệt gào khóc bởi vậy bao giờ. Hết lần này tới lần khác mà từ trên bàn mổ trở về từ cõi chết, làm cho nàng sớm biết, nhân sinh có quá nhiều chuyện, là lưu tâm không được, cưỡng cầu không được, ước ao không tới, có thể làm, chỉ có thể thản nhiên đối mặt, không lo không sợ. Phật nói nhân sinh có tám khổ, sinh, lão, bệnh, tử, oán tăng hội, ái biệt ly, cầu bất đắc, phóng bất hạ [1], nàng vốn cho là mình đã sớm cách biệt với bên ngoài từ lâu, nhưng Lục Tử Tranh lại xuất hiện trong sinh mệnh của nàng, cho nàng nếm hết tất cả tư vị trong đó.

Cam kết không cách nào cam đoan, nàng làm sao dám hứa cho Lục Tử Tranh. Nàng không sợ bản thân thương tâm, chỉ sợ Lục Tử Tranh thất vọng khổ sở lần nữa.

Giang Hoài Khê không biết trả lời vấn đề này của Lục mẹ thế nào, tất cả tư vị ở trong lòng, cuối cùng, chỉ trầm thấp mà nói một câu: “Dì, xin lỗi, là con không đủ dũng cảm...”

Lục mẹ thở dài, đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Giang Hoài Khê, ôn tồn bảo: “Đứa nhỏ ngốc, dì biết con nhất định có nỗi niềm khó nói. Con chỉ cần biết rằng, dì nếu có thể đem Tử Tranh giao đến trong tay con, dì cũng đã an lòng rời đi rồi.”

Giang Hoài Khê nhìn Lục mẹ, đôi mắt, dần dần mịt mờ ửng lên hơi nước mờ mịt.

Trong tiệm cafe, Kỷ Dao ngồi đối diện Lục Tử Tranh, lạnh lùng đánh giá Lục Tử Tranh nửa ngày, nói: “Lục Tử Tranh, e rằng phải khiến cô thất vọng rồi.”

Lục Tử Tranh không có thời gian cùng tinh lực nghe châm biếm bất âm bất dương của cô ta, lạnh nhạt bảo: “Tôi không có thời gian, mời cô nói tóm tắt.”

Kỷ Dao khẽ cười một tiếng, móc ra một tờ chi phiếu, đẩy đến Lục Tử Tranh, vênh mặt hất hàm sai khiến: “Liên Huyên bảo tôi nói một tiếng xin lỗi với cô, nói với cô cam kết từng hứa, cậu ấy vẫn không cách nào thực hiện được. Cậu ấy hy vọng cô có thể rời khỏi tầm mắt của cậu ấy, đừng quấy rầy đến cậu ấy nữa. Chi phiếu, cô xem rồi điền.”

Trong nháy mắt, mặt Lục Tử Tranh lạnh lại. Cô cắn môi, cuối cùng cười giận dữ, đập bàn đứng lên, đập tấm chi phiếu vào trước bàn Kỷ Dao, cười lạnh bảo: “Cô giúp tôi hỏi cô ta một chút, cô ta cho rằng tình cảm cô ta đối với tôi có thể xứng đáng bao nhiêu tiền?! Nói cho Liên Huyên, ở trong mắt tôi, đã sớm không đáng giá một đồng!” Nhục nhã Liên Huyên cho cô, còn chưa đủ nhiều sao?! Mặc dù cô chưa từng đem lời hứa sau này của nàng ta đặt vào trong lòng, nhưng cũng có thể tha thứ được cho vạn bất đắc dĩ của nàng ta, dần dần mềm lòng thuyên giảm. Nhưng cuối cùng, Liên Huyên hồi báo cô là gì?

Nói xong, Lục Tử Tranh cũng không để ý kinh ngạc của Kỷ Dao, từ trong ví lấy một tờ tiền ra ném vào trước mặt Kỷ Dao, coi như tiền cafe, sau đó cầm ví không quay đầu lại mà bước ra ngoài.

Dọc đường rời đi, Lục Tử Tranh vẫn nhịn không được rơi xuống một hạt nước mắt, nhưng cô lập tức liền lau khô, chửi rủa bản thân, vì loại người đủ cách đùa bỡn mình như vậy, không có chút đáng giá nào.

Nhưng cô vẫn cảm thấy thương tâm khó chịu, tại sao cam kết của mọi người đều có phân lượng nhẹ nhàng như vậy, lẽ nào, cái gọi là cam kết, thật sự đều là tên lừa đảo nói cho kẻ ngu si nghe sao? Cô ghét tên lừa đảo, nhưng căm ghét bản thân, vậy mà lại là một kẻ ngu si...

Cô vừa ngồi trên taxi về bệnh viện, liền nhận được điện thoại của Giang Hoài Khê, thanh âm của Giang Hoài Khê, hoảng loạn lại luống cuống: “Tử Tranh, mau về đi, dì lại đưa vào phòng cấp cứu rồi.”

Trong nháy mắt đó, Lục Tử Tranh cảm giác lỗ tai mình bị thanh âm không lớn của Giang Hoài Khê, vang lên ong ong chấn động, di động từ bên tai lướt xuống chỗ ngồi xe.

Đến bệnh viện, vừa xuống xe, Lục Tử Tranh dùng tốc độ nhanh nhất chạy về hướng phòng cấp cứu, thời điểm xa xa chạy về phía Giang Hoài Khê, lỗ tai lại nghe thấy bác sĩ đi ra nói với Giang Hoài Khê rằng: “Bảo người nhà làm chuẩn bị đi...”

Một giây sau, Lục Tử Tranh liền mất đi khí lực toàn thân, té ngã xuống mặt sàn lạnh lẽo của bệnh viện.

Giang Hoài Khê nghe đươc tiếng vang to lớn, liếc mắc thấy Lục Tử Tranh đang ngã nhào xuống đất, bước nhanh chạy đến đưa tay định kéo lên, nhưng không biết khí lực lớn của Lục Tử Tranh đến từ đâu, đột nhiên đẩy Giang Hoài Khê đến lảo đảo, co quắp ngồi trên mặt đất.

Từ khi Lục mẹ nằm viện tới nay, Lục Tử Tranh vẫn ẩn nhẫn đau đớn và oan ức của mình, rốt cuộc vào giờ phút này đều bạo phát ra. Cô khóc đến thở không ra hơi, khàn giọng rống nhẹ Giang Hoài Khê: “Cút đi, cô cút đi, không phải các người đều gạt tôi sao? Đều muốn rời khỏi tôi, không phải là không cần tôi sao? Đều cút hết đi, đừng xen vào tôi...”

Giang Hoài Khê sít môi đỏ mắt yên lặng mà một tay chống đỡ ngồi dậy, không thèm liếc mắt nhìn mu bàn tay xước rách da, nhẫn nhịn đau đớn, khập khễnh đi tới trước mặt Lục Tử Tranh, ngồi xổm xuống, đau lòng mở hai tay ra, ôm Lục Tử Tranh vào trong lòng. Thanh âm của nàng, đồng dạng khàn khàn, nhưng dịu dàng dị thường: “Tử Tranh, đừng sợ, đừng sợ, tôi ở đây...”

Lục Tử Tranh giãy giụa xô đẩy định thoát khỏi ôm ấp Giang Hoài Khê, khóc lóc tố cáo bảo: “Không phải cô cũng không cần tôi sao? Không phải cô nói chỉ có thể làm bạn tốt sao? Tại sao còn phải đối tốt với tôi như vậy, dù sao cuối cùng cô cũng không cần tôi...”

Nhưng Giang Hoài Khê lại ôm thật chặt cô, không định buông tay ra, Lục Tử Tranh cảm giác được, trên cổ của mình, có chất lỏng lạnh lẽo, xuôi theo chảy xuống.

Dần dần, Lục Tử Tranh cũng không giãy dụa nữa, yên tĩnh lại, yếu ớt mà tựa vào trong lồng ngực Giang Hoài Khê, mặc ý Giang Hoài Khê, ôm thật chặt mình...

Chú thích:

[1] Phật có tám khổ: 1. Sinh, 2. Lão, 3. Bệnh, 4. Tử, 5. Ghét mà phải gặp hàng ngày (oán tăng hội), 6. Yêu nhau mà chia lìa nhau (ái biệt ly), 7. Cầu mà không được (cầu bất đắc), 8. Buông không được (phóng bất hạ).