Cô Trợ Lý Và Nàng Gia Sư

Chương 7-8



Chap 7:

Buổi chiều, đón nhỏ Trân đi học thêm về, tôi tình cờ gặp mấy ông anh công ty đang tán dóc ngay vệ đường, đương nhiên là có cả Tiểu Ly, và rồi:

- A Phong, vào đây!

- Có gì không, em chở con nhóc này về cái.

- Em gái anh hả anh Phong? - nhỏ Thảo Phương hỏi tôi, nhỏ này bằng tuổi Tiểu Ly

Toan gật đầu, cơ mà nhỏ Trân đã há miệng đớp mất:

- Người yêu tui đó, coi hun nè!

Nhỏ Trân hôn má tôi, dĩ nhiên là tôi không phản ứng:

- Phong dạo này lại thích nữ sinh à?

- Chứ sao, em đáng yêu như này có mà bố anh Phong cũng yêu - nhỏ Trân nhanh nhảu, mà nó nói chuẩn, ba nó thì chả yêu nó

- Không phải đâu, em gái em đấy.

Tiểu Ly ôm miệng cười, nãy giờ nhỏ chả nói gì, chỉ lẳng lặng uống nốt ly nước mía dở:

- Tiểu Ly! - tôi nhăn

- Dạ?

- Gặp anh sao không chào?

- Em chào Phong cứt ạ! - Nhỏ Ly cúi đầu

Được dịp, mấy ông mấy bà cười sằng sặc, chả lẽ tôi lại lộn nguyên cái dãy bàn này vào mồm mấy người:

- À Phong này!

- Sao anh?

- Thấy chú gọi con bé này là Tiểu Ly, bọn anh cũng gọi mà nó không cho đấy, có gì mờ ám à?

- Đâu có đâu anh, chỉ là gần có em bé thôi mà.

- Em bé đầu ông ấy, im đi.

Đang la liếm dở, nhỏ Trân nhéo tai tôi:

- Về hai ơi, chém gió ít thôi!

- Từ từ đau tao!

- Lẹ đi, tối chị hai đến sớm đó.

Tiểu Ly giờ thì hết cười, mặt nghiêm trọng hẳn:

- Chị hai? - nhỏ Ly lườm tôi

- À không, chị gia sư của nó, nó trêu anh ấy mà, về nghen, bái bai mọi người.

Tiểu Ly lại im lặng, lần này nguy hiểm hơn rồi. Nhỏ này thường ngày mồm miệng tía lia, đè đầu cưỡi cổ tôi hết ngày này qua tháng nọ, vậy mà bữa nay thấy đông người lại giả bộ ngại ngùng mới ghê, đúng là không thể hiểu nổi bọn con gái, toàn là yêu tinh:

- À Phong ơi - anh Thành gọi tôi

- Sao anh?

- Tối 6h30 tập trung nhậu, nấu nướng tại nhà anh nha!

- Lại nhậu, báo cáo giám đốc hết.

- Khà khà, mời giám đốc rồi chú ạ.

Trên đường về, tôi lo chả biết tối nay phải làm sao, tôi chỉ muốn dành trọn buổi tối cho chị Linh thôi, cơ mà 6h30 thì sao mà kịp:

- Hai!

- Hả?

- Em muốn nhậu!

- Nhậu đầu cha mày, nít nôi lo học đi.

- Méc chị Ly ông tán chị Linh!

- Méc mẹ mày dù học.

Nhỏ Trân im lặng, nghĩ ngợi gì đó rồi phá lên cười:

- Chết mẹ mày chưa?

- Ông dở hơi à?

- Ỉa quên chùi đít đúng không?

- Ông im đi, tối tôi rủ chị hai đi luôn nhe?

- Không được đâu, chị Ly thấy mệt lắm.

- Đi, bây giờ dẫn cả hai người, xem như nào, ai cư xử tốt thì lấy.

- Mày nghĩ chị Linh chịu đi chắc.

- Bữa chị hai hứa đi chơi với hai còn gì.

Tôi không cãi nhỏ Trân, tôi nghĩ nó đúng:

- Chuẩn chưa, nghĩ cứt gì nữa, đê!

- Con dở, im coi.

- Lẹ đi mà Chưn đói bụng gòi.

- Đói hông?

- Có ó ó ó ó - nhỏ Trân nhõng nhẽo

- Thơm má hai cái coi!

- Cảm thấy mắc *** tại xe Nouvo.

Tôi muốn chết với con nhỏ này, nó quá bựa, vậy nên, tôi im cho lành. Tôi rước nhỏ Trân về nhà. Chả biết là rủ tôi hay rủ nó nữa mà tắm rửa rồi nước hoa nước lá đủ kiểu:

- Ít nước hoa thôi, thúi quá.

- Để tôi lấy ít nước đái cho ông.

- Má mày Trân ơi, mày bựa nó vừa vừa ấy.

- Chưn đáng yêu, Chưn không bựa.

- Lại bắt chước chị Linh đi.

- Im, nghe nè.

Một tiếng kêu thánh thót vang lên. Bủmmmmmm:

- Má con chó này, cha mày!

Tôi vứt gối, rọ mồm rọ mõm phi ra khỏi phòng trong khi con nhỏ cười nắc nẻ với cái điện thoại trên tay:

- A hahaha, dính chưởng.

- Cái cứt gì thế?

- Hay hong? Ứng dụng *** !

- Mất dạy, nói là rắm!

Tôi cốc đầu nhỏ Trân:

- *** ... - Mày chửi bố à?

- Ứng dụng... *** bộ, aa, đừng đánh em.

- Đưa đây tao coi.

- Giả Chưn đây, *** vừa thoi hư máy Chưn đó.

- Cất mồm vào để tao xem.

Tôi bấm tóe lung tung trong máy, mẹ bọn Tàu khựa toàn làm ba cái ứng dụng tù vãi chày, rắm tổ cha gì mà có cả loại... súng liên thanh nữa, pịt pịt pịt pịt bựa vãi:

- Trân! - Gì? Giả tôi đây.

Bật thể loại... bom nổ, tôi áp vào tai nhỏ Trân khiến nó giật nảy người:

- Á há há, mày khác cứt gì tao?

- Huhuhu mẹ, mẹ ơi! Hai *** lên đầu Chưn, mẹ ơiiiiii!

- Phonggggggg!

- Không có gì mà, sao mẹ không tin con?

- Vả con Trân mấy phát cho tao, để im tao đang coi TV, tiên sư hai đứa mày to đầu rồi đấy, suốt ngày cãi nhau à?

Nhỏ Trân thấy mẹ mắng, nó mếu xị, ngồi phịch lên giường:

- Sao đấy, hai đánh mày đâu mà khóc?

- Kệ em.

- Sô cô la này, nãy mua!

Tôi đưa nhỏ Trân hộp Chocolate khủng bố, thật ra nó không phải loại cao cấp, chỉ là to và nhiều thôi. Con nhỏ mừng quýnh ôm cổ tôi:

- Cám ơn hai, hihi.

- Cất đi không tao ăn hết đấy.

- Hai ăn thì hai chả mua cho Chưn đâu, yêu hai nhất nhà.

- Tởm.

- Hì hì.

- Thay đồ tao chở qua trước, tao đi đón chị Linh.

6h30, chủ động gọi cho chị Linh, chứ đời nào mà chị Linh chịu gọi cho tôi:

- Linh hâm!

- Linh xinh, Phong mới hâm.

- Qua đón nha?

- Chờ chị một chút, chị đi taxi tới rồi nè.

- Sao em gạt anh?

- Gạt đâu, tại sợ trễ giờ, trừ lương, Linh đói.

- Tới gọi anh.

- Không.

Mấy phút sau, chị Linh đã có mặt trước cửa nhà tôi. Bữa nay Linh hâm chuyển từ style bà thím sang style bà... mẹ, legging đen với váy đầm ấm áp, nhìn ấm nhưng nóng bỏ bố lên được, rõ dở hơi, lại còn búi tóc cao, nhìn y như mấy bà cô từ viện phụ sản về:

- Con đâu em?

- Con gì, dở hơi.

- Em đi đẻ về mà?

- Phong điên - chị Linh nhăn nhó

- Người bé như cục kẹo cứ thích mặc đồ cho già.

- Kệ chị, chả chấp mấy đứa trẻ trâu.

Chị Linh định lên phòng, nhưng tôi đã kịp ngăn cản:

- Đi nhậu với anh!

- tôi nắm tay chị Linh

- Nhưng chị phải dạy mà.

- Trân nó đi trước rồi, giờ anh chở em qua đó luôn, đi, hứa rồi.

- Chị mặc vậy được không? - thay đổi như chong chóng

Chị Linh lúng túng ngắm nghía lại bộ cánh của mình. Nhìn đáng yêu tợn, hệt như cô dâu sắp về nhà chồng, kĩ lưỡng lắm:

- Xinh rồi.

- Sợ mất mặt Phong thôi.

- Sao mà mất mặt?

- Chị xinh nên người ta chê Phong xấu, hì hì.

Người đâu mà tự tin dữ, nhìn mặt mũi cũng không đến nỗi nào, mỗi tội ảo tưởng nặng quá, sợ lâu lâu lên cơn cầm dao lại tưởng son môi chà lên mồm thì bỏ bố:

- Anh vứt em vào máy giặt tin không?

- Chả sợ.

- Thôi đi cô, leo lên hộ tôi cái.

- Gọi chị mới leo!

- Chị Linh ạ, chị leo lên hộ em!

- Khen nữa cơ.

- Chị Linh xinh đẹp có lên không hay để em bắt chị nhốt vào nhà vệ sinh đây?

Linh hâm lúc chưa thân thì thấy ngoan, giờ thì bắt đầu nhây rồi, tuy chưa như nhỏ Trân, cơ mà cũng lì phết, gần 30 tuổi đầu chứ bé bỏng gì nữa:

- Không được dọa Linh, Linh sẽ sợ.

- Lên lẹ đi, tát chết đấy!

Đâm quạu, tôi hét toáng lên muốn tụt cả lưỡi vào khiến chị Linh vội vàng lên xe, không quên xoa đầu tôi:

- Phong giận chị Linh hả? Có kẹo gum cho Phong nè!

- Cất đi, lát ăn, giờ đi đã.

- Ò.

- Lần sau anh nói phải dạ biết chưa?

- Còn lâu, chị ghét em.

- Anh yêu em, chụt chụt.

Chị Linh chẳng trả lời, chắc ngại, hoặc là không quan tâm, tôi cũng chẳng rõ, chỉ có điều, chị Linh cũng lớn rồi, con gái gần 30 cũng phải tính đến tương lai là vừa. Đời người con gái, chả có gì ngoài tấm chồng, chọn đúng thì sướng, sai thì thôi, chọn thằng khác, à há.

Gần 7h, tôi chở chị Linh đến nhà ông Thành, nhà ông này thì được cái sân vườn rộng tổ bố. Chả là hồi xưa nhà ông ấy nhiều cây ăn quả lắm, chán chặt hết đi sửa lại nào hồ cá nào hòn non bộ, blah blah... Công ty tôi có ít nữ, mà hầu như bà nào cũng chồng con các kiểu, thành ra chỉ có Tiểu Ly, nhỏ Thảo Phương, nhỏ Trân và chị Linh. Nhỏ Trân thì tính nó dạn, đi đâu cũng chơi được, tôi chưa đến đã quen gần hết rồi. Chỉ lo chị Linh ngại, có mỗi tôi còn ngại.

Cơ mà, vừa bước vào, Tiểu Ly đã nhìn tôi và chị Linh chằm chặp. Tính ra thì tôi y chang mấy thằng sở khanh trong phim, một mặt quen cô này mặt tán cô kia, mà gượm, làm quái có thằng nào dám để 2 cô gặp nhau như tôi:

- Phong, vào đây, ngồi đi. Người yêu chú mày à?

Tôi niềm nở:

- Dạ, đây là Linh, vợ em, mới cưới.

- Sao không mời anh, mẹ chú mày làm ăn thế là đếch được nhé, nào, em dâu, ngồi đi!

Chị Linh cười tươi, hình như cũng ngại, nên chẳng cãi lại tôi, cứ nép sát tôi ấy:

- Linh hâm!

- Huh?

- Ăn đi!

- Chị biết rồi, Phong ăn đi.

Biết bà già này ngại, tôi gắp hết bao nhiêu sơn hào hải vị vào chén bà ấy, cúc cung tận tụy như hầu hoàng hậu. Mỗi món ăn của tôi đặt vào thì ánh mắt Tiểu Ly lại tăng thêm độ lửa, chà chà, vui đây:

- Ăn hết đi không anh không yêu nữa đâu!

- Chị không thèm nhé, tự kỉ. - lại cười, biết cười xinh thành ra cười miết, mất dạy

Nhỏ Trân cứ oang oang nãy giờ, mẹ tổ cha con này dạn không chịu được, đã vậy còn không biết ngại là gì, thiệt là:

- Anh Sơn, dô đi, hết nha!

- Nhóc uống Coca anh uống bia đấy nhé - ông Sơn cười khổ

- Bê đê, Chưn không chơi. Chị Ly, buồn gì dạ, dô!

Tiểu Ly thì nãy giờ cứ chăm chú nhìn về phía tôi với chị Linh. Thiệt tình bây giờ mà bảo tôi với chị Linh không phải hai vợ chồng son không ai tin đâu, cứ thủ thỉ nãy giờ, chả quan tâm đến ai:

- Dô! Chị cũng đang buồn, mới bị lừa đây.

- Thằng ngu nào lừa chị Ly của Chưn, Chưn nhét cái xương gà này vào mỏ nó, hihi!

Mải ngắm hai bà trẻ quậy, tôi không nghe chị Linh hỏi:

- Phong! Phong ơi!

- Hả?

- Nãy giờ Phong ngồi với chị, không ra uống với mọi người, có kì không?

- Em ra uống hộ anh đi, anh yếu lắm, hè hè.

- Cũng... được.

- Thôi, đùa đấy, không cho vợ anh rượu bia, hư hết!

- Đồ hâm.

- Linh hâm!

- Phong mới hâm!

- Không cãi chồng, hư!

Cãi không lại, tôi đâm quạu, thiếu điều quăng nguyên cái nồi lẩu vào đầu chị Linh, đùa thôi, vợ tôi đấy, không được đâu:

- 2 ông bà thôi đi, nãy giờ rì rầm miết, kì cục! - nhỏ Trân tía lia

- Câm mồm Trân, mày tin tao úp cái tô này lên đầu mày không?

- Chị Ly, hai đánh em kìa!

Tiểu Ly chả thèm nhìn tôi, chắc giận, mà giận cũng tốt, ít ra tôi biết là nhỏ có để ý tôi:

- Chị dâu em kìa, nói chị làm gì?

- Chị dâu nào, chị Linh dạy nhạc cho em thôi, anh hai trêu chị đấy!

- Chị chả quan tâm!

Linh hâm già rồi nên để ý mấy cái nhỏ nhặt giữ lắm, cơ mà hiền, không giận Tiểu Ly đâu, chỉ thấy có lỗi vì đi với tôi thôi:

- Chị xin lỗi!

- Gì?

- Bạn gái Phong giận kìa!

- Sao em biết con bé đó thích anh?

- Nhìn là biết, chị lớn hơn nhóc đấy nhé.

- Nhưng anh yêu Linh hâm thôi.

- Thật không ông tướng?

Chả hiểu sao, tôi không trả lời câu hỏi đó của chị Linh. Tôi cảm thấy mình sai, nhưng không hẳn. Thực sự thì tôi thích cả hai người, cơ mà tôi không biết mình nên chọn ai. Tiểu Ly chắc sẽ giận tôi, nhưng không lâu đâu, nhỏ nhiều bạn lắm. Chị Linh thì khác, chị Linh không thích, à chưa thích tôi, vậy nên nếu tôi yêu Tiểu Ly, chị Linh sẽ không buồn, nhưng mà, thật tâm, tôi muốn chị Linh phải có cảm tình với tôi, khi đó tôi sẽ quyết định. Chả biết nữa, tôi nghĩ tôi cũng bệnh như nhỏ Trân rồi:

- Linh!

- Hả?

- Hiện tại em có yêu ai chưa? Trả lời anh đi, 1 tuần rồi đó.

Chị Linh im lặng vài giây, rồi cười. Chị Linh biết tôi thích chị Linh, nhưng chị Linh hiện tại thì chưa như thế, cơ mà, vậy là đủ rồi:

- Chị chưa, nhưng nhanh lên, chị không đợi được đâu đó, cố lên, Phong đại hiệp.

Lần đầu tiên tôi nhìn chị Linh bằng con mắt khác, một cô gái trưởng thành, biết lo nghĩ cho tương lai, biết quan tâm đến người khác. Chị Linh không giống bất kì cô gái nào mà tôi từng thích, chị Linh không hay nhõng nhẽo, cũng không ghen tức vớ vẩn hay suy nghĩ lung tung. Nhưng mà Tiểu Ly thì...

Chap 8:

Ăn uống nhậu nhẹt xong xuôi, chỉ còn đám con gái và tôi là không xỉn, vì tôi không muốn chị Linh thấy tôi say xỉn như vậy, mà thực ra thì tôi chưa bao giờ nhậu đến mức phải học túy quyền. Tôi biết khả năng mình đến đâu, vậy nên tôi ít bị dụ dỗ hay khích bác, đứa nào mà khích quá, tôi uống mẹ nó nước ngọt, khỏi nhiều lời.

Và dĩ nhiên, ăn xong phải dọn. Mấy cha nội kia vật vã hết cả, thành ra tôi thành con lừa đưa đồ, bưng hết đĩa này đến chén kia. Tiểu Ly và Thảo Phương là hai đứa tiểu thư, mới bưng có chút xíu đã la oai oái:

- Rửa hết mớ này chắc tui chớt Ly ơi!

- Tui cũng ngại, hay để mấy ổng tự rửa đi.

Nhỏ Trân là con gái duy nhất nhà tôi, vậy nên mẹ tôi tập cho nó làm từ bé, vậy nên nó không ngại, và chị Linh cũng vậy:

- Chị Ly chị Phương nghỉ đi, để em với chị Linh rửa cho.

- Thôi vậy coi sao được, để chị phụ em, Phương mệt thì nghỉ đi.

Thấy chưa, Tiểu Ly của tôi ngoan lắm, không phải loại ăn không ngồi rồi lười biếng đâu. Và rồi, chục phút sau, tôi thấy Tiểu Ly la hét om sòm cộng tiếng đĩa rơi loảng xoảng:

- Aaaa đau quá...

Thấy ồn, tôi chạy vào trong. Tay Tiểu Ly đang chảy máu còn chị Linh đang lục tủ thuốc lấy bông băng cho nhỏ:

- Thôi Ly lên đi, chị với bé Trân làm được rồi. Băng lại đi nhé, thuốc đây.

- Phiền chị ạ, em xin lỗi.

- Không sao đâu, hì.

Tiểu Ly mếu xị, cúi gằm mặt xuống đi lạch bạch ra ngoài, đưa tay lên mút nãy giờ:

- Tiểu Ly! Đưa anh băng cho!

- Kệ Ly, Phong Nhi có thèm Ly đâu - nhỏ phụng phịu

- Không cãi, lại đây, ra xích đu kia ngồi cho mát.

Tôi kéo nhỏ Ly ra và băng bó cho nhỏ. Tiểu Ly nhõng nhẽo thật, nhưng mà lúc buồn không bao giờ nhõng nhẽo, chỉ có lúc vui thôi, lạ thật. Nguyên tuần nay chịu không biết bao nhiêu chuyện, nghĩ cũng tội:

- Đau lắm không?

- Dạ hết gòi, cám ơn Phong Nhi.

Nhăn mày, tôi xoa đầu nhỏ:

- Vậy Tiểu Ly coi anh là người lạ hả, cám ơn lần nữa là nghỉ chơi đấy!

- Dạ...

Câu chuyện tình cảm của hai đứa tôi bị gián đoạn bởi tiếng vỗ tay và nhai Snack rồm rộp của nhỏ Trân. Nó ngồi giữa sân, xếp bằng trên ghế, nhìn chả khác gì đang xem phim ở rạp:

- Hay... hay quá, nữ chính thường ngày tỏ ra lớn mà giờ như đứa bé 5t. Nam chính mỗi tội mặt hơi ngu còn lại toàn khuyết điểm. Tóm lại chả có điểm tốt nào. Phim này sến quá, mất 5p nhìn lén của Chưn, tội Chưn quá, hụ hụ.

Tiểu Ly ngượng chín người, nép sát vào vai tôi:

- Trêu chị thế à con khỉ?

- Trêu đâu, tôi nói thật, ông gà quá, phải ôm hôn vào, làm như phim cho thiếu nhi, lớn rồi, nhiệt lên.

- Mày giống bà nội tao quá, đồ con nít ranh.

- Bước ra solo, thích như nào?

- Để tao lấy mấy viên gạch, chờ đấy!

- Lẹ đi, Chưn mắc địch quá gòi.

Tiểu Ly sợ hãi thấy rõ, cứ can tôi, sợ tôi đánh nhỏ Trân. Cơ mà tôi thương em gái tôi nhiều hơn nhỏ Ly nhiều, không bao giờ tôi đi đánh nó cả, bọn tôi chỉ, chơi... ô ăn quan thôi mà:

- Ahahahaa, mất quan, Chưn giỏi quá.

- Má mày ăn nhầm ô rồi, thiếu một con của tao.

- Đừng có đổ thừa đi, con gà này, há há.

- Mẹ, thua ván này, đưa lại đây.

Nhận thấy tôi thua kinh dị, Tiểu Ly nhập hội mách nước, ăn lại vài ván. Một lát sau, chị Linh vào phe nhỏ Trân. Và rồi:

- Ăn con này, khoan, con này.

- Chị Ly ăn gian, thả ra rồi còn đi lại.

- Thì sao, có sai gì?

- Sao không sai, bà định bắt nạt tôi hả?

Tôi tính can ngăn, cơ mà chị Linh chủ động làm trước:

- Thôi bỏ đi Trân, chị Ly đâu cố ý.

- Bênh em chồng ghê hen, tui thua đó!

Tiểu Ly đứng phắt dậy, đá đống gạch vụn văng tung tóe ra sân rồi đùng đùng bỏ đi:

- Ly! Ăn nói thế à?

- Tránh ra, tôi không cần.

Nhỏ giận dữ bỏ đi. Tôi hiểu nhỏ giận cái gì nhưng tôi không nghĩ là nhỏ lại phản ứng mạnh như thế. Ban nãy còn lễ phép vâng dạ, giờ có tí chuyện lại đâm quạu, người gì mà thất thường quá chừng.

Nhỏ Trân thì ban nãy hơi sốc, nó tưởng chị Ly của nó trêu, ai ngờ là giận thật, nó ngồi thừ trên ghế, nhai snack nhóp nhép, chả nói nửa lời.

Chị Linh thì vẫn vậy, đang lọ mọ nhặt mấy viên gạch bỏ lại vào một chỗ. Tôi tiến lại gần, bẹo má chị Linh, nhìn mặt yêu không tả được. Chị Linh ngước lên nhìn tôi, cười rồi lại cắm cúi nhặt:

- Linh!

- Hả?

- Hiền vừa thôi, người ta bắt nạt cho đấy.

- Cô bé giận Phong chứ có giận chị đâu, lo mà xin lỗi đi.

- Xin lỗi em, anh không nên dẫn em theo, làm em nhọc như này.

Linh hâm cứ cười hoài, hình như bà chị này chẳng biết giận là gì hay sao ấy, có chuyện gì bà ấy cũng cười cho được:

- Không sao, chị đi dần cho quen, hì hì.

- Quen gì

- Tùy Phong đấy.

Tôi chả hiểu chị Linh đang nói cái quái gì, tôi chỉ thấy tội chị Linh. Đã phải dọn dẹp mệt nghỉ rồi lại rước thêm bực mình vào người nữa. Tôi mà như chị Linh, tôi nhét cục gạch vào mồm con nhỏ Ly, láo toét quen:

- Chờ anh chút nha, anh chở nhỏ Trân về trước, cấm đi taxi về đấy, Linh!

- Chị biết rồi, hai anh em đi đi, hì.

- Cười ít thôi, trai mê thì sao?

- Kệ trai, Linh không thích.

- Linh hâm!

- Phong hâm!

- Yêu em, muoahzzzz.

Chở nhỏ Trân về, tôi không ngừng suy nghĩ, liệu có khi nào, tôi không chọn được ai, cả hai đều bỏ tôi mà đi hay không. Nhỏ Trân ngủ quay đơ, tôi phải ẵm nó lên mới chở về được.

Một lát sau, tôi quay lại đón chị Linh. Cô nàng đang đong đưa trên xích đu, cười tít cả mắt khi vừa làm thân được chú cún nhỏ màu trắng:

- Cho nhóc chết nè, i i i, dễ thương quá đi, lại đây chị bế nào.

Tôi không chắc cái bà chị này có khai gian tuổi hay không chứ tôi thấy bà ấy chả khác gì Tiểu Ly, mỗi tội là hiền hơn thôi. Cứ như vậy hèn gì bị thằng Mạnh đao nó bắt nạt hoài. Còn ba mẹ chị Linh kiểu gì cũng lạ, con gái mình đã không thích mà tại sao cứ ép uổng như vậy, họ không sợ chị Linh bị dồn ép quá lại làm điều gì dại dột hay sao:

- Linh hâm!

- Chờ chị một tẹo. Chị về nha, em về nhà đi không người ta bắt mất, ngoan ghê, ưm ưm.

Chú cún nhóc có hiểu gì, nó chạy theo chị Linh ra tận xe, vẫy vẫy cái đuôi bé tí tẹo, chực chờ nhảy chồm lên ôm chị Linh của tôi:

- Em lượm cái của nợ này ở đâu đấy?

- Chị không biết, em ấy tự chạy lại, chắc của nhà nào gần đây.

- Bắt nó về nuôi đi.

- Không được đâu. Hồi bé chị cũng nuôi cún, bị người ta bắt, chị buồn lắm, giờ chị làm vậy chủ của nhóc này cũng buồn mà, phải không? - chị Linh vừa nói vừa nựng con cún

- Thôi về, kệ nó đi.

- Phong chờ chị một chút, chị dẫn em í về. Nào, chị Linh dẫn em về ha, dễ thương quá.

Nếu là bình thường, tôi đã nhăn nhó cáu kỉnh vì cái sự mất thời gian này. Nhưng chẳng hiểu sao bữa nay, nhìn chị Linh chăm chút cho chú cún con như vậy, tôi đâm ra mủi lòng quá chừng, người gì mà cầu toàn thấy sợ.

Lòng vòng mất hơn chục phút, chị Linh cũng đưa chú cún nhỏ về nhà chủ. Nhìn cô nàng cười tươi như vậy, chẳng hiểu sao tôi cứ thấy mắc ỉa. Đùa đấy, sáng giờ chưa đi, giờ về lẹ ỉa cho kịp không lại phọt bố ra quần thì chị Linh chạy mất cả dép chứ chẳng chơi:

- Về thôi chị hai, hơn 10h rồi đấy!

- Á đừng đi, chờ chị với mà.

Chị Linh tót lên xe, không phải đợi tôi quát như hồi nãy.

Trên đường về, cô nàng cứ hát vu vơ cái gì đấy. Công nhận là dân nhạc có khác, hát hay vãi cứt, thật chứ nhỏ quá chả nghe thấy gì, gái đẹp hát khen vậy thôi, haha:

- Bé Linh hát hay quá đi.

- Ai là bé hả?

- Em tên Linh hay anh tên Linh còn hỏi.

- Linh lớn rồi, Linh 26t đó, bé cái đầu Phong.

- Mỗi ngày đến sớm 5p hát cho anh nghe đi!

- Vậy phải giả thêm lương.

- Tặng anh cho em luôn, vô giá đấy.

- Ai mà thèm.

Hai đứa cười suốt, từ ngày quen chị Linh, tôi đâm ra tâm thần, ăn quái gì suốt ngày cười, bị chửi cũng cười, ăn cơm cũng cười, đi ỉa cũng cười. May mà mẹ chửi không cười, chứ không thì nát ass:

- Đã bảo cười vừa thôi, trai mê đấy.

- Kệ, chị quen rồi, Phong quen luôn đi.

- Quen làm gì, sau này cưới đỡ bỡ ngỡ à?

- Đồ hâm, tự kỉ.

- Linh cũng hâm, nhưng yêu Linh, hí hí.

- Yêu vừa thôi Ly ghen.

Tự nhiên nhắc đến Tiểu Ly, tôi mất hết cả hứng. Con nhỏ vẫn vậy, không thích cái gì đều thể hiện hết ra bên ngoài. Nhớ có lần ông Quân công ty tôi trêu, nhỏ Ly nói thẳng là ghét ổng, làm ổng phải đi xin lỗi gần tuần trời. Tôi thì chắc không cần nhiều thời gian như vậy, nhưng mà tôi thấy mình nhiều lỗi quá, không xin nổi đâu:

- Linh à?

- Huh?

- Đừng buồn nhỏ Ly, tính nó vậy đó.

- Chị không sao, cô bé giận Phong mà, liên quan gì chị đâu, hì hì.

- Thế em nghĩ nó giận anh tại sao?

- Thì... - chị Linh ấp úng

- Tại bà chị hay cười của tôi đấy ạ, bà cứ như này còn nhiều người giận nữa.

Linh hâm phụng phịu, lần thứ hai đấy:

- Chị làm sao cơ?

- Cười xinh quá mấy đứa con gái nó ghen làm sao?

- Thế Phong sợ họ ghen hay sợ chị buồn?

- Ghen kệ nó, vợ anh buồn là anh chả thèm biết ai hết, hehe.

- Lúc nào cũng vậy, dễ ghét ghê luôn.

- Em ghét anh là anh không thiết sống nữa đâu.

- Vậy chị Linh không ghét Phong, Phong đèo chị Linh đều đặn là được, hì.

Bà già này nói chuyện như... bà già. Mơ ước gì chỉ có chở đi là được, thật là hết hiểu nổi.

Rước chị Linh về nhà, tôi mới an tâm chạy qua nhà Tiểu Ly xem như nào. Và vâng, tất nhiên là con nhỏ không ở nhà. Theo thói quen, tôi lại chạy sang khu trung tâm thương mại, gọi điện thì nhỏ không bắt máy, hỏi nhỏ Thảo Phương cũng không biết, tự dưng tôi đâm lo lắng tợn.

Nhỏ Ly gần đây chịu nhiều chuyện buồn, tâm trạng hẳn là rất tệ, đã vậy tôi còn nghe lời nhỏ Trân trêu ghẹo nhỏ nữa, liệu có quá đáng lắm không.

Tôi chạy đôn chạy đáo khắp nơi, vẫn chẳng thấy Tiểu Ly đâu. Và tình cờ, tôi nhìn thấy, một thằng nào đó, đang đi xe của Tiểu Ly. Nó dừng xe trước cửa một hiệu thuốc, mua cái gì đó, tôi cũng không thấy được, rồi lại lên xe phóng đi. Dù sao cũng hết cách, tôi âm thầm bám theo. Độ 5p sau, tôi thấy thằng đó dừng xe trước cửa một nhà nghỉ. Oh well, có vẻ nó chỉ nghỉ ngơi thôi. Ủa mà... nó quay xuống, nó mở cốp xe... kìa, đó chẳng phải giỏ xách của Tiểu Ly sao? Có con heo tôi gắp cho nhỏ hôm bữa nữa, chắc chắn không thể sai được.

Thằng khốn đó cười thỏa mãn, nó phi nhanh lên tầng, bỏ tôi với nỗi lo ngày một lớn, máu nóng thật sự đã quá cao, tôi thấy người mình nóng như lửa đốt. Tiểu Ly ơi, em đừng có chuyện gì, em mà bị xảy ra chuyện, tôi biết phải làm gì đây?

Chẳng chần chừ một phút, tôi tiến thẳng vào trong với một nỗi sợ tột cùng. Hy vọng Tiểu Ly không sao. Nhưng rồi, tôi cảm thấy bầu trời sụp đổ, đôi chân không còn đứng vững nữa, tôi đã sai, sai thật nhiều, Tiểu Ly ơi...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.