Cô Vợ Danh Môn: Ông Xã Tổng Giám Đốc Thật Kiêu Ngạo

Chương 119: Trong phòng có người



Trong khách sạn sang trọng, rèm cửa sổ bằng nhung che kín cảnh sắc tươi đẹp bên ngoài, ánh trăng theo khe hở chui vào, đổ xuống trên vách tường, tạo thành ánh sáng duy nhất trong phòng đen tối.

Trên giường lớn của khách sạn, Tống Mạc lẳng lặng nằm, như gốc cây thẳng tắp, hai tay dán chặt ở hai bên người, bởi vì con mắt đóng chặt, nên phá lệ khuôn mặt phá lệ an tĩnh. Anh không nhúc nhích, không phải do lồng ngực vẫn phập phồng, người khác cứ tưởng đây là xác chết.

Trong phòng ngoại trừ anh đều hít thở, còn có một giọng nữ, giọng nói ôn hòa mà bình tĩnh, cô làm cho người ta cảm giác, lão luyện, tinh anh.

Là Hứa Văn, đang đứng ở bên cửa sổ gọi điện thoại.

Trước khi bác sĩ tới, cô sớm đã biết lý do Tống Mạc đột nhiên hôn mê bất tỉnh, là vì tác dụng của thuốc mê trong cơ thể, liều thuốc cũng không lớn, không dẫn tới cái chết, chỉ là sẽ hôn mê mấy giờ.

Làm cho người ta nghi hoặc chính là chỗ này, nếu là kẻ thù, đã làm tới bước này sao không trực tiếp giết chết Tống Mạc, lại lưu mạng cho lại, họ đang muốn gì đây?

Hứa Văn suy tư nửa ngày, không có kết quả, đây như là vụ án không có đầu mối, kẻ thù đột nhiên xuất hiện, đột nhiên phát sinh chuyện ngoài ý muốn, ngay cả Tống Mạc từ trước đến nay cẩn thận cơ trí như vậy cũng không phát giác.

Bất quá, nếu như cô không có đoán sai, người bỏ thuốc đêm nay nhất định sẽ đến, bởi vì không có ai ngốc nghếch bất chấp mọi nguy hiểm tính mạng đến gần Tống Mạc một người có bối cảnh hùng hậu, thủ đoạn tàn nhẫn chỉ để bỏ thuốc anh sau đó không làm gì nữa, nếu thật như vậy là do người đó sợ chết. Cho nên, cô suy đoán đêm nay người kia nhất định sẽ đến, về phần mục đích gì, có thể là muốn lăng nhục Tống Mạc để đạt được cảm giác trả thù, người như vậy trên đời này không ít, đương nhiên, cũng có thể là người này muốn bắt cóc Tống Mạc chẳng hạn.

Tình huống gì cũng có thể xảy ra, nhưng mặc kệ đến tột cùng sẽ phát sinh cái gì, làm trợ lý nhiều năm bên cạnh Tống Mạc, cô tự có năng lực tỉnh táo đối phó.

Rất nhanh điện thoại được đả thông.

“Tống tổng đã xảy ra chuyện, lập tức mang người đến Minh Hương Quốc Tế.” Đến tột cùng sau lưng Tống gia có bao nhiêu thế lực cô không rõ lắm, nhưng nằm vùng của Tống Mạc ở Tề Thị, trước khi tới nơi này, cô đã được biết.

Người đàn ông đầu kia điện thoại không biết nói gì đó, Hứa Văn theo bản năng gật đầu, sau cùng, bổ sung một câu, “Không được đả thảo kinh xà, mai phục bên ngoài Minh Hương Quốc Tế, tùy cơ ứng biến.”

Cúp điện thoại, Hứa Văn nghiêng đầu nhìn về phía người đàn ông đang ngủ trên giường, không biết khi nào anh mới tỉnh lại? Chuyện này, cô có cần nói cho Tần tiểu thư biết không?

Hình như Tống tổng không thích phụ nữ tự làm chủ, huống chi, anh không muốn khiến Tần Ngu lo lắng, suy nghĩ một hồi, cô quyết định không nói, thu hồi điện thoại di động đóng cửa lại, rời đi.

―――

Lầu dưới Minh Hương Quốc Tế, một chiếc tuần dương hạm vững vàng dừng lại, một người phụ nữ cao gầy mặc áo gió màu đen cùng một người đàn ông mặc áo gió màu đen mở cửa xe đi xuống.

Hai người liếc nhìn nhau, người đàn ông đến sau xe lấy ra dây thừng cùng móc nối, “Cô đi vào từ cửa chính, tôi vào qua cửa sổ, nhớ kỹ, không được cậy mạnh, một khi phát sinh dị động, tôi che chở cô chạy trốn.”

Hai tay Lâm Lam cắm ở trong túi, nhẹ nhàng vuốt ve vật cứng màu đen lẳng lặng nằm ở bên trong, giữa lông mày lạnh lùng, lộ ra lười biếng, nhìn chằm chằm người đàn ông, gật đầu, “Yên tâm.”

Dứt lời, người đàn ông lưu loát lọt vào trong bóng đêm đen như mực.

Lâm Lam thu hồi ánh mắt, nện giày cao gót, đi vào cửa chính khách sạn.

Theo thang máy, đi thẳng tới chỗ Tống Mạc ở tầng trệt.

Trong hành lang, dưới ánh đèn lờ mờ, người phụ nữ đứng thẳng, không biến sắc tập trung suy nghĩ quét nhìn bốn phía, xác định hai máy theo dõi ở hai đầu hành lang.

Ngước mắt nhìn thoáng qua chỗ thang máy cùng lối vào cầu thang, rất tốt, không có ai.

Lần nữa hạ mi quan sát kết cấu bố trí của hành lang, mấy giây sau, mím môi, giữa lông mày, thêm vài phân nhẫn tâm.

Trực tiếp đi đến chỗ cửa sổ, nằm phục người xuống, con ngươi sâu và đen ngóng nhìn cửa sổ mấy giây, đạp mạnh một cái, giẫm đạp vách tường, mượn lực bổ nhào về phía trước, thân thể nhẹ nhàng rơi trên cửa sổ, cánh tay thoáng dùng sức, ôm song cửa sổ, cơ hồ là không dừng lại chút nào, lại dùng lực đẩy, nhón người về phía trước, chân dài mảnh mai mạnh mẽ giẫm lên vách tường, cùng lúc đó, từ dưới chân, xuất ra một con dao găm sáng bóng, vươn cánh tay, dùng sức rạch một đường vào vị trí yếu kém nhất của máy theo dõi.

Cả cái quá trình, thân hình người phụ nữ nhạy bén giống như một con mèo hoang, tốc độ nhanh như tia chớp, trong nháy mắt, cô đã vững vàng rơi trên mặt đất.

Khóe môi quyến rũ ra đường cong kiêu căng, nhẹ nhàng vỗ tay, ngắm bốn phía, xoay người đi đến một chỗ khác trong hành lang.

Lặp lại động tác vừa rồi, giải quyết xong máy theo dõi còn lại.

Người phụ nữ đi trở lại, đến cửa gian phòng Tống Mạc thì đứng lại, dưới ánh đèn lờ mờ, trên gương mặt khuôn mặt, âm u lạnh lẽo không nói nên lời.

Nhẹ nhàng đẩy cửa ra, ngoài ý muốn, trong phòng không có người, chỉ có trên giường cách đó không xa, mơ hồ có một bóng người nằm ở phía trên, hình dáng có chút mơ hồ, nhưng nhìn thân hình, không khó đoán ra, đúng là Tống Mạc.

Vẻ mặt nhu hòa vài phần, nện giày cao gót đi đến bên cạnh, nhìn chằm chằm khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của người đàn ông ẩn trong bóng đêm mấy giây, đột nhiên không hề dấu hiệu cúi người, ngồi xuống bên cạnh.

Lặng im mấy giây, đưa tay, nhẹ nhàng vuốt ve trên khuôn tinh xảo như điêu khắc của Tống Mạc.

Chỉ gặp mặt một lần, cô lại không thể không thừa nhận, cô, bị người đàn ông này hấp dẫn.

Người đàn ông này khác xa những người đàn ông khác cô từng gặp, không nói đến khuôn mặt anh tuấn, chỉ cần liếc nhìn một cái, liền làm điên đảo thần trí người ta, mà chân chính làm cho cô cảm thấy hứng thú, không phải là khuôn mặt người đàn ông, mà là khí chất của anh, thanh quý, cao ngạo, khí chất ẩn giấu trong bình tĩnh không giống với những người đàn ông hành tẩu trong mưa bom bão đạn ngoài kia, cũng không giống với những hạng người lạnh lùng giết người tàn nhẫn, người đàn ông lạnh lùng này, mang theo thanh cao, đó là một loại khí chất tự phụ sinh ra đã có, giống như đứng trên đỉnh của băng sơn, nhẹ nhàng phát ra ánh sáng nhạt trong muôn vàn thế giới, chói mắt như vậy, nhưng xa không thể chạm.

Chỉ tiếc, người đàn ông bị cô để mắt tới đều không có kết cục hay ho gì, cho dù cô có cảm tình với anh, một ít hảo cảm bé nhỏ không đáng kể, không đáng cho cô vì anh phản bội người kia.

Cho nên... Cô mím môi, cúi người tiến tới gần khuôn mặt người đàn ông, môi đỏ mọng đưa tới.

Dầu gì cũng có quen biết, nếm một chút coi sao.

Ngoài cửa sổ, đột nhiên vang lên động tĩnh rất nhỏ, động tác của người phụ nữ trong nháy mắt dừng lại, đôi mắt hơi xếch lên, ánh mắt thập phần bén nhọn bắn xuyên qua, cùng lúc đó, thân thể hơi cong, một cái tay nhanh chóng cắm vào túi.

Một khuôn mặt tuấn lãng anh tuấn xuất hiện trong tầm mắt, con ngươi trong suốt phá lệ đen bóng, giống như cười mà như không nhìn chằm chằm cô, “Lúc này động tâm không phải là thời cơ tốt.”

Lâm Lam trừng mắt nhìn anh, chậm rãi đứng dậy, rút tay ra khỏi túi, châm chọc nói, “Thời điểm này châm chọc cũng không phải là thời cơ tốt, qua tới giúp tôi, anh ta quá nặng.”

Dứt lời, đã động thủ đỡ Tống Mạc hôn mê bất tỉnh dậy.

Lông mày nhíu lại, đang chuẩn bị từ trên cửa sổ tung người nhảy lên, lại đột nhiên nghe thấy, ngoài cửa trong hành lang, tựa hồ truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn, lắng nghe hình như có rất nhiều người, hơn nữa, là đang hướng về phương hướng của bọn họ.

Tập trung lắng nghe, đột nhiên vẻ mặt hai người liền biến sắc, thần sắc trở nên hung ác nham hiểm, không đúng, trong căn phòng này có người!

Lập tức quay đầu nhìn về phía Lâm Lam, hét lớn một tiếng, “Tiếng hít thở trong phòng không chỉ có ba người, có người đã sớm ở chỗ này mai phục, đi mau!”

Vừa dứt lời, phương hướng phòng tắm, tủ quần áo trong phòng ngủ đột nhiên có mười mấy người nhảy ra, mặc jacket màu đen, trong tay cầm súng, từng bước tiến tới gần bọn họ.

Trên mặt Lâm Lam cũng không một chút hoảng hốt, trấn định bình tĩnh nhìn Nhất Ngải, một giây đối mặt, thân thể hơi cong, ẩn núp, nhảy lấy đà, thân thể cô như một con báo săn mồi thoăn thoắt, nhanh chóng lóe lên trong không khí.

Ngải vững vàng ngồi xổm ở cạnh cửa sổ, một tay nắm lấy hàng rào, một tay vươn ra, sắc mặt trầm ổn nhìn Lâm Lam.

“Đông” một tiếng, cửa bị người một cước đá văng, hắc y nhân cầm súng tràn vào, cùng lúc đó, nổ súng.

“Bùm, bùm, bùm!” Bắn vài phát liên tiếp, tiếng súng vang dội cả căn phòng, trong đêm khuya yên tĩnh khuếch trương ra.

Phát giác sau lưng có viên đạn bắn tới, Lâm Lam khẽ nghiêng người, rơi xuống đất, quay lưng lại, cũng tiện tay cầm lên vật cứng ngăn cản trước người, viên đạn bắn vào vật cứng, cô đứng dậy, thập phần nhẹ nhàng linh hoạt tránh đi tất cả viên đạn, dẫm lên bàn dài tới gần cửa sổ, cùng lúc đó, xinh đẹp xoay người lại móc súng trong túi ra bắn trả.

Ngải ngồi xổm bên cửa sổ nửa người núp ở ngoài tường cũng cầm lấy súng, nhanh chóng lên đạn, nhắm kĩ, bóp cò súng.

Vài tiếng kêu thảm thiết, lập tức vang lên ở trong phòng, ước chừng là không ngờ rằng người phụ nữ mảnh khảnh như thế sẽ có thân thủ linh hoạt như vậy, cũng không đoán được cô còn có người trợ giúp, huống chi, thủ pháp của hai người đều rất tốt, hắc y nhân rõ ràng sững sờ một khắc, hoàn hồn lại, trên mặt càng lạnh lùng hơn, cầm súng không ngừng xông lên.

Trong khoảng thời gian ngắn, hai phe giao tranh, tiếng súng liên tiếp, vang dội không trung, chỉ nghe thôi cũng làm người ta tim gan run sợ.

Mà thừa dịp bọn họ sững sờ trong nháy mắt, Lâm Lam đã sớm nhẹ nhàng nhảy lên bệ cửa sổ, Ngải thuận thế thu hồi súng, vững vàng nhảy qua bên cạnh Lâm Lam, Lâm Lam cũng cất súng lại.

Thân ảnh của hai người rất nhanh biến mất trong tầm mắt hắc y nhân.

Tất cả hắc y nhân dừng lại, không hẹn mà cùng nhìn về phía một người cao gầy mặc tây trang màu đen, toàn thân người đàn ông đều lộ ra hơi thở bất cần đời, “Tiếu ca, làm sao bây giờ?”

Người đàn ông đi đến bên cạnh cửa sổ, nhàn nhạt nhìn ra ngoài, chỉ còn lại gió mát không ngừng xông đến, bọn chúng đã chạy, bất quá chạy không xa.

Khuôn mặt mang theo sự tàn nhẫn quét qua đám người hắc y nhân, trầm giọng nói, “Lập tức đuổi theo cho tôi!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.