Cô Vợ Giả Mạo Rất Thần Bí

Chương 122



Rượu đưa lên, bản tin vẫn tiếp tục, trên màn hình lớn toàn là ảnh của Hoắc Khải Hàng và Tiền Viên:

Một tấm ghi lại cảnh chàng trai phong độ mở cửa xe cho cô gái, cô gái xấu hổ e ấp mỉm cười, túm váy lên xe…

Một tấm là cô gái không cẩn thận vấp ngã, chàng trai đúng lúc đỡ lấy cô gái, còn cô gái mỉm cười dựa sát, bức ảnh rất đẹp…

Còn một tấm là cảnh đêm khuya vắng vẻ không người, người đàn ông dừng chân trước một bãi hoang, hai tay xỏ túi, đưa mắt nhìn về phía trước, con ngươi sâu không thấy đáy, cô gái khoác chiếc áo khoác ngoài của người đàn ông, sóng vai bước đi, thâm tình không ngoái đầu lại…

Tấm đó là ảnh hai người sau lúc cuộc họp kết thúc, tấm ảnh không có bất cứ ám muội gì, mặt Hoắc Khải Hàng lãnh đạm, không lộ ra bất cứ biểu cảm gì, nhưng ánh mắt Tiền Viên nhìn Hoắc Khải Hàng vẫn thâm tình như trước, đủ khiến báo giới sôi sục.

Tấm cuối cùng là đám truyền thông đang vây quanh Hoắc phu nhân, hỏi một số vấn đề nhạy cảm, cuối cùng, có một kí giả kênh giải trí hỏi đến vấn đề rất nhạy cảm:

“Xin hỏi phu nhân, sau quốc tang và tổng tuyển cử kết thuốc, có phải Hoắc gia sẽ theo quy tắc tổ tông, nội trong 3 năm không có hỉ sự; hay là theo như tin tức của phu nhân Thủ tướng công bố trước đây, nội trong năm nay, Hoắc thiếu sẽ tổ chức hôn sự?”

Hoắc phu nhân bình tĩnh nhìn vào ống kính, cử chỉ đoan trang đúng mực, suy nghĩ rồi mới nói:

“Hiện tại, hỏi chuyện này có chút không phù hợp. Nhưng vị tiểu thư đây đã hỏi như vậy nên tôi cũng trả lời. Chỉ một lần này, không nói lại lần sau.”

Ký giả đó vội vàng nói: “Cảm ơn phu nhân đã phối hợp!”

Tiếp đó, Hoắc phu nhân cũng nói:

“Hoắc gia là hoàng tộc cuối cùng, có truyền thống hơn 300 năm nay ở Đông Ngải Quốc. Giữ hiếu là một trong số truyền thống lâu đời của Hoắc gia. Lão gia Hoắc Kiến Quốc là nhân vật truyền kì của Hoắc gia chúng tôi, hơn nữa còn là người đứng đầu cả nước, là trưởng tộc của Hoắc gia. Lần này, nước nhà mất đi anh tài, gia tộc mất đi người thân, theo quy tắc tổ tiên, phàm là người của Hoắc gia đều phải giữ đạo hiếu. Nhưng do tuổi của Khải Hàng không còn nhỏ, chuyện hôn sự cũng là vấn đề mà Hoắc lão gia luôn quan tâm. Cho nên, Hoắc lão phu nhân đã thông qua cả gia tộc, quyết định để tang 8 tháng. Về phần hôn sự của Khải Hàng, 8 tháng sau sẽ lại quyết…”

“Cảm ơn Hoắc phu nhân đã trả lời tường tận như vậy. Vậy xin hỏi phu nhân một câu nữa, tân nương của Hoắc đại thiếu đã được chọn chưa?”

Ký giả đó lại lần nữa săn hỏi.

Hoắc phu nhân cười cười, liếc nhìn Hoắc Khải Hàng và Tiền Viên đang chụp ảnh, sau đó cái gì cũng không nói, ý tứ trong ánh mắt không phải ai cũng có thể hiểu được…

Nhìn thấy tin này, Kiều Sâm cũng không cảm thấy lạ, Hoắc gia đang trong thời gian tổng tuyển cử, hầu như ai cũng biết, chuyện con trưởng Hoắc gia Hoắc Trường An và vợ ông ta bằng mặt không bằng lòng, nhưng lần này, bọn họ vì mong muốn vị trí lãnh đạo lần nữa vào tay Hoắc gia nên cả nhà 3 người hiếm thấy cùng tham gia hội nghị, đây là thủ đoạn mà các chính trị gia hay dùng.

Xem xong đoạn tin này, khách trong quán cũng đoán này đoán nọ:

“Aizz, các anh nói xem, nếu Hoắc Trường An lên cầm quyền, liệu vị trí của Hoắc phu nhân đó có thể ổn định không? Gia tộc nhà bà ta có bị thanh lọc luôn không?”

“Lẽ nào anh không thấy sao? Người đàn bà này vì sợ vị trí bị lung lay mới lôi kéo Tiền gia, đây rõ ràng là muốn căn bằng lực lượng với Hoắc Trường An. Chỉ có Hoắc Khải Hàng đương chính thì địa vị của bà ta mới có thể chắc chắn hơn…”

“Có lý, có lý. Nói như vậy, hôn sự này đã có tám, chín phần chắc chắn?”

“Đó là khẳng định! Vị trí Thủ tướng đó, ai không mong ngồi lên chứ? Cố Thủ tướng Hoắc Kiến Quốc mới 28 tuổi đã ngồi lên vị trí Thủ tướng. Suốt 60 năm, quyền lực tuyệt đối, có thể hô phong hoán vũ, đại thế thiên hạ, người đàn ông nào không muốn lên chứ?”

Ninh Mẫn càng nghe càng cảm thấy chói tai, buồn bực bắt đầu ăn, một ngụm rượu, một miếng mì, một miếng thịt, lại một ngụm rượu.

Đúng rồi, quyền lực người đàn ông nào lại không thích?

Hoắc Khải Hàng từ nhỏ đến lớn sống trong cái vòng đó, được bồi dưỡng giống như người kế nhiệm, tất cả những gì nghe thấy, nhìn thấy chỉ toàn là sự đấu đá quyền lực, ngay cả hắn và ba hắn cũng coi nhau như người xa lạ. Nếu như hắn muốn có tất cả, không chỉ phải đánh bại người khác, mà còn phải đánh bại cả ba hắn mới có thể nắm chắc quyền lực trong tay. Cho nên, luôn sẽ có cái mất đi. Thân ở vị trí này, số phận không do mình quyết định.

Nghĩ đến “số phận không do mình quyết định” mà cô lại cười khổ: Cô rốt cuộc vẫn đang thay hắn bào chữa cho hành vi của mình sao?

Trải qua tất cả mọi chuyện, nếu có người hỏi cô:

“Ninh Mẫn, hiện tại cô hận Khải Hàng hay vẫn còn yêu anh ta?”

Cô không thể nói là yêu hay hận.

Bởi vì đó là loại tình cảm phức tạp đan xen cả yêu và hận, yêu nhiều nên hận nhiều, khiến trái tim cô đau khổ, chỉ có thể liều mạng uống rượu, giống như chỉ có men say của rượu mới có thể dập tắt được nỗi đau đang cháy rực trong lòng cô.

Rượu, đúng là rượu tốt, ngọt, thuần, nồng độ rất cao, phụ nữ rất ít ai thích uống rượu, hơn nữa uống mạnh như vậy lại càng hiếm thấy. Độ ngấm của rượu này rất lợi hại…

Kiều Sâm nhìn mà cau mày:

“Uống rượu không thể uống vội, cũng không thể uống quá, sẽ hại cho sức khỏe!”

“Không cần anh quản!”

Ninh Mẫn trừng mắt một cái, giọng nói nóng nảy, ai cũng đều là đồ xấu xa, ngay cả uống rượu cũng có người bên cạnh lắm lời, thật là đáng ghét.

“Rốt cuộc em sao vậy? Tại sao lại không vui?”

Kiều Sâm giằng lấy chai rượu trên tay cô.

“Kiều Sâm, anh đừng làm tôi mất hứng?”

Ninh Mắt trợn mắt, giơ tay đòi:

“Trả rượu cho tôi! Không trả thì tôi đến chỗ khác uống… Bây giờ, tôi rất muốn uống rượu…”

Ngữ khí thật tệ, Hàn Tịnh này với người con gái trong kí ức của Kiều Sâm thật khác nhau.

Kiều Sâm bất giác cau mày, ngẩn ra, cô nhân lúc này cướp lấy chai rượu.

Lần này cô căn bản không dùng chén mà trực tiếp uống bằng chai, “ực ực” mấy ngụm liền.

Kiều Sâm thấy vậy, lần nữa giằng lấy chai rượu:

“Em điên rồi sao? Hay bị thần kinh?”

“Haizz, con người anh làm sao vậy? Tôi uống cái gì, uống thế nào, đâu có liên quan gì đến anh? Anh vừa không phải chồng tôi, cũng không phải bạn trai tôi, càng không phải người tình, Kiều Sâm, hai chúng ta không quen… trả cho tôi!”

Ninh Mẫn tức giận thật sự, cô càng nhìn càng cảm thấy người này đáng ghét.

Nhưng việc anh làm lại càng đáng ghét hơn, đem chỗ rượu còn lại đổ hết xuống đất, nhất thời, trong quán nồng nặc một mùi rượu.

Thấy vậy, Ninh mẫn không tự chủ được cau mày, tức giận:

“Này, rốt cuộc tôi đã chọc gì đến anh, sao anh lại làm vậy với tôi…”

Kiều Sâm không để ý tới, xoay người nhìn về phía quầy phục vụ:

“Cho hai chai nước khoáng!”

“Vâng ạ!”

Trong chốc lát, ông chủ lại đích thân đem hai chai nước lên, lúc rời đi, đáy mắt không giấu được sự nghi hoặc.

Chính xác mà nói, tất cả những khách ăn ở quán này đều nhìn họ, giống như quan hệ của hai người này rất lạ.

Kiều Sâm mở nắp chai nước, đưa về phía cô gái đang lấy tay chống đầu:

“Nước có thể uống nhiều, rượu thì uống càng ít càng tốt. Đặc biệt là lúc nóng nảy! Rất dễ tổn thương cho gan!”

Ninh Mẫn thật muốn làm thịt anh ta, tại sao lại thích làm phiền cô vậy?

Nhưng cuối cùng, trong lòng lại cảm thấy cảm động một chút.

Cô nghĩ, Kiều Sâm đối với Hàn Tịnh quả thật rất tốt, rất quan tâm, Hàn Tịnh có được một tri kỉ như vậy, đối xử như vậy, tính ra thì trong cuộc đời đau khổ nhìn thấy được một tia sáng loe lói.

Vì vậy, sở dĩ có tức giận nhưng lại biến thành nụ cười bất đắc dĩ, nhưng cô không nhận lấy chai nước khoáng mà gân cổ lên gọi một tiếng:

“Ông chủ, cho tôi chục lon bia…”

Nhìn thấy người đàn ông lại muốn ngăn cản, cô vội vàng chặn lại:

“Ấy, tôi đã nhường bước, nếu anh lại dám nói nhảm, tôi lập tức đến chỗ khác uống… Nếu anh coi tôi là bạn, vậy hãy ở cùng tôi, đừng hỏi gì cả, cũng đừng nói gì cả… Kiều Sâm, trong lòng mỗi người đều có một vài bí mật không thể để người khác thấy; mỗi người đều sẽ vì một vài ai đó, một vài việc gì đó mà đau lòng; mỗi người đều sẽ có nỗi buồn ở một nơi nào đó… Anh nghĩ xem, khi chính anh gặp phiền phức trong tình cảm thì muốn làm cái gì? Không nghi ngờ gì, uống rượu là biện pháp tốt nhất. Đặt mình trong hoàn cảnh của người khác, phiền anh đừng cản tôi, cảm ơn…”

“Anh chỉ biết, mượn rượu giải sầu càng sầu hơn!”

Kiều Sâm nói, nhiều năm như vậy, đối với cô gái thuần khiết ngày xưa ấy, anh ta càng cảm thấy xa lạ.

Nhưng không thể phủ nhận, năm đó, lúc tình cảm của anh ta rơi vào bế tắc cũng đã từng uống rượu.

Đó là bởi vì anh ta không có bạn, ngoại trừ uống rượu ra anh ta không biết làm gì để bình tĩnh lại.

“Rốt cuộc tại sao em lại như vậy? Vì Cẩn Chi, hay vì Thôi Tán?”

Ninh Mẫn tu hết sạch một lon bia, cau mày tự hỏi mình:

Đúng rồi, cô đang nghĩ gì vậy? Sao tâm tình đột nhiên lại tệ thề này.

Cô vừa nghĩ vừa uống, hiểu rồi, đầu tiên là Đông Đình Phong hết lần này lần khác đến phá hỏng tâm trạng của cô, sau đó là Hoắc Khải Hàng…

6 năm trước, người đàn ông đó vì mẫu thân hắn, đồng ý liên hôn với Minh gia, từ bỏ cô; tháng 3, hắn vì ông nội mình đẩy cô vào chỗ chết; hiện tại hắn sẽ vì địa vị của mình, kết hôn với một gia tộc danh giá khác, lần này, cô đã chết, tin vui của bọn họ rất nhanh sẽ có thể truyền ra.

Tương lai, lên vị trí cao, lấy Tiền Viên là cuộc sống của hắn: “gió xuân đắc ý, thiếu niên đắc chí”, viễn cảnh thật quá hoàn mỹ.

Khó trách người phụ nữ đó lại nói: “Chỉ có cô biến mất nó mới có thể bước trên con đường đầy hào quanh và ánh sáng…”

Cho nên bọn họ mới tìm mọi cách để hại cô.

Cô cười lạnh, cuộc tình này đã từng rất đẹp, vì sao cuối cùng sự đẹp đẽ đó đều bị mục nát, hầu hết đều là những vết sẹo xấu xí không thể che giấu, nhưng cô vẫn không muốn làm hắn tổn thương. Chỉ bởi vì đó là cha của Vãn Vãn.

Cô đột nhiên nghĩ: Nếu như hắn lấy người phụ nữ đó, vậy sau này Vãn Vãn có phải sẽ gọi cô ta là “mẹ”, rồi dần dần quên luôn cô không?

Cô không biết!

Cô chỉ biết thế nào cũng không thể quay về.

Sau đó, cô lại nghĩ đến Đông Đình Phong, nghĩ đến những chuyện xảy ra gần đây, những mảnh ghép vụn vặt trong quá khứ giống như được lại ghép lại trong tâm trí cô.

Con đường sau này phải đi làm sao?

Hay cô cứ chạy như vậy, sống hay chết, do trời định đoạt…

Cô nghiêng đầu suy nghĩ, đúng, quả không phải ý tồi.

Cô cười một cái, cảm giác mặt đang nóng lên, ngẩng đầu, Kiều Sâm vẫn ở đó, anh ta đang nhìn cô chằm chằm.

“Đến đây, uống đi… Đừng nhắc đến những chuyện đau lòng nữa…”

Cô lịch sự mở nắp cho anh ta, rồi tự mình cũng uống một lon.

“Haizz, tôi hỏi anh một chuyện…”

Suốt 5 phút trước cô không nói nửa câu, 5 phút sau, cô bộc phát, còn đổi vị trí, ngồi cạnh anh ta, híp mắt cười hỏi, thái độ thay đổi 180 độ, hơn nữa còn khoác vai anh ta.

Kiều Sâm vẫn luôn quan sát cô.

Một Hàn Tịnh như vậy, anh ta chưa từng thấy qua: trong tưởng tượng của anh ta, đó là một cô gái hay ngại ngùng, không biết uống rượu bia. Còn theo những gì cô vừa nói, cô là người hoàn toàn ngược lại.

Tại sao cô của bây giờ lại có thể uống nhiều như vậy?

Tại sao cô của bây giờ lại có những cử chỉ phóng khoáng như vậy?

Là do tác dụng của rượu sao?

Anh ta híp mắt suy nghĩ mới nói:

“Em nói đi…”

“Trong mắt anh, Thường Hoan là người thế nào? Anh chắc hẳn đã gặp qua bà ta…”

Cô nghiêng đầu, híp mắt cười.

“Tại sao đột nhiên lại nhắc đến người này?” Kiều Sâm không trả lời lại hỏi ngược lại, “Đây là em muốn quay lại với Thôi Tán sao? Đừng quên, hiện tại Thôi Tán mang họ Đông…”

Ninh Mẫn bất giác mỉm cười, đánh nhẹ một cái rồi lại uống:

“Tại sao các người ai cũng cho rằng tôi sẽ quay lại với tên khốn nạn đó? Kẻ cặn bã đó hợp với tôi sao? CÚT NGAY!”

Cô lớn tiếng quát lên.

Kiều Sâm lại ngẩn ra, Hàn Tịnh nhã nhặn trước đây hình như chưa bao giờ mắng người khác… cũng không tiếp xúc với anh ta ở cự li gần như vậy.

“Quan hệ của em và anh ta đã từng rất tốt!”

“Pì, chính anh cũng nói, đó đều là đã từng… Anh tin hay không, thời gian có thể làm thay đổi rất nhiều thứ… Mà quãng thời gian 6 năm chính là khoảng cách không thể nào vượt qua được…”

Kiều Sâm yên lặng nhìn, khuôn mặt cô đã đỏ lên, dưới ánh sáng của ngọn đèn trông cực kỳ kiều diễm, khiến anh ta không dám nhìn thẳng vào.

“Vậy sao? Em không phải muốn li hôn sao… Nếu như không vì anh ta, vậy tại sao sau 6 năm, vừa về em đã muốn ly hôn với Đông Đình Phong?”

Ninh Mẫn lại uống một ngụm, ánh mắt lờ đờ lộ ra vẻ quyến rũ, ngẹo đầu cười:

“Đây là hai chuyện khác nhau…”

“Thế nào mà hai chuyện khác nhau?”

“Đương nhiên là hai chuyện khác nhau rồi, ồ, thế này đi, tôi nói thầm cho anh biết một bí mật, anh ngàn vạn lần không thể nói ra… Đến đây, để tai lại gần đây, tôi nói cho anh biết… Thực ra, tôi vốn không phải Hàn Tịnh… Anh nói xem vậy thì làm sao tôi có thể quay lại với tên khốn nạn đó chứ… Tôi nói này, người bên cạnh Hàn Tịnh, ai cũng lòng dạ khó lường, Hàn Tịnh đúng là sống lỗi 8 đời mới phải chịu kiếp số như vậy…”

Câu “tôi vốn không phải Hàn Tịnh” này cô nói rất nhỏ, người khác căn bản không nghe được.

Nhưng cũng chính câu này khiến Kiều Sâm trợn tròn mắt, hô hấp cứng lại.

“Em nói cái gì”

Anh ta vội vàng nắm lấy tay cô hỏi.

Ninh Mẫn bỗng chốc yên lặng, cảm giác ý thức hình như không còn do mình kiểm soát nữa, cô thấy Kiều Sâm có vẻ hoảng sợ, không tự chủ mà gõ vào đầu mình một cái: Mình nói cái gì vậy? Tại sao không nhớ gì cả?

“Quên rồi!”

Cô nằm úp xuống bàn, khóe môi cong lên, giống như người say rượu, cánh môi sáng bóng:

“Hiện tại cái gì tôi cũng không nhớ, như vậy thật tốt… Này, Kiều Sâm, anh cũng uống đi… Uống cùng tôi… Nhanh lên, uống đi…”

Kiều Sâm thực sự có uống nửa lon, sau đó dùng ánh mắt thâm sâu nhìn ngắm người con gái say khướt trước mặt. Thật sự quá nhiều nghi hoặc khiến đầu óc anh ta loạn lên…

***

Đêm đã khuya, Ninh Mẫn đã uống say, Kiều Sâm vẫn ngồi trông bên cạnh, tâm trạng càng lúc càng rối loạn, anh ta tỉ mỉ quan sát người con gái này, tướng mạo vẫn giống nhưng cô nói cô không phải Hàn Tịnh.

Nhưng lời khi say đều là lời thật lòng, anh ta tin điều đó.

Hàn Tịnh thật sự rất nhát gan, ôn thuần, ngốc nghếch, mắt sẽ rưng rưng nước mắt, cũng rất yếu đuối. Còn người phụ nữ anh ta thấy hiện tại ư, ý thức tự chủ quật cường, miệng lưỡi sắc bén, tự tin có thừa, đó thật sự là hai loại tính cách khác nhau.

Lúc đầu, anh ta rất kinh ngạc, nhiều năm không gặp, tại sao cô lại thay đổi nhìn như vậy?

Từ góc độ y học mà nói, người phải chịu nhiều kích thích, khả năng tính cách bị thay đổi là rất lớn.

Nhưng hiện tại, anh ta mới bừng tỉnh hiểu ra, hóa ra cô không phải.

Cô rõ ràng không phải!

Điều này khiến anh ta rất kinh sợ.

Nhưng nếu như cô không phải, vậy cô là ai?

Trên đời này, làm sao có thể có hai người giống nhau như đúc vậy?

Giống như rất nhiều năm trước đây, khi anh ta lần đầu tiên nhìn thấy ảnh của Hàn Tịnh lúc nhỏ, anh ta đã thật sự bị chấn động.

Khi đó, anh ta cho rằng mình đã hoa mắt, cũng đã từng cẩn thận nhắc đến vụ bắt cóc ở Đường Nhân, nhưng cô không biết.

Hàn Tịnh đương nhiên không thể là Tiểu Vũ Mao năm đó mà anh ta và Cẩn Chi gặp được.

Và anh ta có để ý đến Hàn Tịnh, nhưng có rất nhiều chuyện xảy ra, khiến họ không thể.

Tại sao sau nhiều năm như vậy, trên đời lại xuất hiện con người này?

Có phải cô chính là Tiểu Vũ Mao?

Suy nghĩ này có chút vô lý nhưng anh ta đột nhiên khao khát đó là sự thật.

Đêm nay, chuyện cô là ai, nếu không hỏi rõ thì sau này đừng mong cô mở miệng.

Anh ta bắt đầu bịa chuyện:

“Này, Quốc hội muốn tổng tuyển cử, em đoán xem, ai sẽ là người đắc cử đây? Đệ nhất thiếu của chúng ta sao, em nói anh ta có thể không… Em không cảm thấy cái chết của Thủ tướng có chút mờ ám sao?

Trước đây, chỉ là vì gãy xương nhập viên, sau đó lại chết… Ngay cả việc chọn người kế nhiệm cũng không thể… Đúng là mờ ám!

Anh dám đánh cược, ở đây nhất định có vấn đề… Có muốn đánh cược không?

Em cầm thẻ ngân hàng của Đông Đình Phong để đánh cược… Nói nhỏ em biết, bên trong là con số rất lớn…”

Cô đập thẳng cái thẻ thật xuống bàn. Bỗng chốc lại mắng người:

“Này, đàn ông các anh đó, có phải đều có cái đức tính thích chân đứng hai thuyền không? Hoắc Khải Hàng, anh ta vì quyền lợi của anh ta mà vừa nói yêu với một người khác rồi lại vừa đính hôn với con gái Minh gia.

Còn Đông Đình Phong ư, vợ ở nhà bày ra như đồ trang trí, nhưng bên ngoài lại ăn chơi xa đọa.

Còn cả Thôi Tán, ngoài miệng thì nói thích Hàn Tịnh, nhưng kết quả lại chuẩn bị đính hôn với tiểu thư Giang gia.

Cả anh nữa, đã có hôn ước với Đông Lôi, nhưng vẫn không buông tay được người khác.

Mẹ khiếp, tất cả các người đều không phải người…

Kẻ không phải người nhấy chính là Đông Diệu Hoa, vợ mình bụng to, bụng của người tình còn to hơn… Mẹ nó thật kỳ lạ!”

Cô say rồi!

Say đến mức hồ đồ, say đến mức không biết mình nói gì, làm gì?

Nhìn xem!

Một lúc thì khóc, cô nắm lấy bình rượu tưới xuống đất, giống như đang làm lễ tế vong hồn, rồi mở miệng la ầm lên:

“Đến đây, đến đây, cùng tế các anh em tốt của tôi… Tôi nhất định sẽ không để họ chết vô ích… Nhất định…”

Một lúc lại cười, cô cau mày nâng má mắng:

“Anh không biết, Đông Đình Phong rất vô sỉ… Tại sao tôi lại đen đủi mà gặp phải anh ta vậy…”

Một lúc cô lại lộ ra vẻ mê mang, không biết ngã ra, rồi lại ngồi lại thì thầm:

“Anh nói tôi nên làm gì? Có nhà không thể về, có cha không thể gặp, rốt cuộc tôi còn đen đủi đến mức nào?”

Nửa đêm, tính tiền, anh ta cõng cô ra khỏi quán mì, ngoài trời gió thổi, anh ta nghe thấy cô lầu bầu mắng:

“Đông Đình Phong, anh cút đi, không được cõng tôi, không được chạm vào tôi… Biết tôi không phải Hàn Tịnh mà anh vẫn dám chọc giận tôi sao? Anh có tin tôi dẽ đánh nát đầu anh không?”

Anh ta càu mày: Đông Đình Phong cũng biết chuyện này?

Xe để ở bãi đỗ dưới hầm, anh ta định đưa cô Hàn Tịnh giả mạo này về, ngày mai đợi cô tỉnh rượu sẽ từ từ hỏi chuyện.

Nhưng đáng tiếc không được như ý muốn.

Chưa đến cửa bệnh viện, trên đường vắng vẻ, một cái bóng cao lớn tiến lại gần, anh ta tập trung nhìn: Đó là Đông Đình Phong.

Kiều Sâm bất giác đứng yên, con ngươi lóe lên vẻ băng lãnh:

“Đưa Hàn Tịnh cho tôi!”

Đông Đình Phong chặn đường.

“Không!”

Kiều Sâm đột nhiên cự tuyệt, muốn đi vòng qua người hắn, nhưng Đông Đình Phong đâu có làm theo ý anh ta, hắn lại ngăn cản, cau mày nhắc nhở:

“Kiều Sâm, cô ấy là vợ tôi!”

“Hàn Tịnh là vợ anh, nhưng cô ấy không phải!”

Ánh trắng có chút lãnh bạc, chiếu vào hai người lại càng lãnh bạc hơn.

“Đông Đình Phong, hiện tại tôi phải đưa cô ấy về nhà. Nếu anh muốn đưa cô ấy về, vậy được thôi, hãy giao Hàn Tịnh thật ra đây!”

Kiều Sâm dùng thanh âm lạnh như băng ném xuống một câu.

Đông Đình Phong hơi ngẩn người, trên mặt lộ vẻ phức tạp nhưng lại biến mất.

“Có phải anh rất buồn vì tôi cũng biết?”Kiều Sâm hất cầm về phía sau, “Rượu quả nhiên là thứ tốt…”

Bỗng chốc Đông Đình Phong đã hiểu, là cô gái ngốc này uống say nên lỡ miệng… Đầu hắn có chút đau, suy nghĩ một chút mới nói:

“Kiều Sâm, đưa người cho tôi, cậu muốn biết cái gì, ngày mai đến biệt thự của tôi, tôi sẽ nói rõ với cậu…”

“Đừng mơ tưởng!”

Kiều Sâm nhìn thấy nét khẩn trương trên mặt của Đông Đình Phong.

Hắn ta có ý với Đông phu nhân giả mạo này?

Vậy Hàn Tịnh tính làm sao?

Kiều Sâm hung hăng lùi lại về phía sau mấy bước, Đông Đình Phong không có bức tới, nhưng một lúc sau, cánh tay anh ta bị người giữ chặt lấy, phía sau đột nhiên có hai bóng đen đang giữ anh ta. Là hai vệ sĩ của Hàn Tịnh.

“Các người muốn làm gì? Đông Đình Phong…”

Anh ta làm sao cũng không thoát khỏi vòng vây của hai người này, chỉ có thể nhìn người đàn ông đó bước tới, rồi ôm lấy người phụ nữ trên lưng anh ta, từng bước từng bước vững vàng rời đi, không thèm để ý đến anh ta…

Rồi tận mắt nhìn thấy chiếc Bentley của Đông Đình Phong biến mấ.

Kiều Sâm hét lên một tiếng, muốn phóng xe đuổi theo, đợi đến lúc tìm được xe thì phát hiện bánh xe bị xẹp, anh ta tức giận đạp vào xe, vừa chửi, vừa gọi điện cho Đông Đình Phong.

Nhưng tên kia không hề nhấc máy.

“Đông Đình Phong, chuyện này chúng ta chưa xong đâu.”

***

40 phút sau, chiếc xe dừng lại ở Vườn Tử Kinh, Đông Đình Phong bế con mèo say khướt lên lầu, nhẹ nhàng đặt xuống giường.

Chính lúc này, cặp mắt của con mèo say ấy hơi lườm một chút, nghiêng đầu, nhìn hắn, cặp lông mày thanh tú nhíu lên, miệng còn lẩm bẩm một câu:

“Đông Đình Phong? Sao lại là anh? Kiều Sâm đâu? Ồ, tôi muốn uống rượu với Kiều Sâm, không muốn uống với anh… Hóa ra tửu lượng của Kiều Sâm lại tốt như vậy, còn lừa tôi nói anh ta không uống rượu… Hì, tất cả các người đều là kẻ lừa gạt… Thôi Tán là tên lừa đảo, Thường Hoan là tên lừa đảo, Đông Đình Phong là tên lừa gạt, Hoắc Khải Hàng cũng là tên lửa gạt…”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.