Cô Vợ Giả Mạo Rất Thần Bí

Chương 155



Ba Đặc Ân bị nhéo tỉnh dậy, chịu đựng đau đớn, anh ta không giận ngược lại cười, liều mạng nháy mắt, muốn đẩy cát trong mắt ra ngoài.

Anh ta sống mấy chục năm rồi, chưa bao giờ phải ăn khổ trên tay phụ nữ, nhất thời cảm thấy xấu hổ, nhưng phần hứng thú kia càng tăng lên.

"Không đau, không có chuyện gì, tôi coi trọng cô, như thế nào? Làm phụ nữ của tôi không! Tôi sẽ đối xử với cô rất tốt tốt... loại phụ nữ như cô, từ nhỏ nên làm người phụ nữ của tôi..."

Giọng nói rất khoan dung độ lượng, hơn nữa cuồng vọng!

Có thể anh ta nghĩ, đây là một chuyện vô cùng vinh dự.

Trong khoảng thời gian ngắn, người người vây quanh cô cũng không dám tiến lên.

Ninh Mẫn lạnh lùng cười một tiếng: "Tôi cũng rất coi trọng vị trí nữ vương Anh quốc, có phải tôi cũng có thể đi làm nữ vương hả? Cút đi, anh nghĩ sao, là có thể như vậy à, anh nghĩ anh là ai hả? Tổng Thống Mĩ sao? Coi như là Tổng Thống Mĩ cũng có chút kiêng kỵ Trung ~ nga nha..”

Ba Đặc Ân nhất thời cứng họng: "..."

Anh ta tự nghĩ mình đã đủ ngông cuồng, vậy mà người phụ này so với anh càng cuồng hơn.

Được rồi, co khi bản chất người ta đã cuồng vọng —— thử hỏi, cõi đời này, người nào có bản lãnh đó, khi anh chưa kịp đánh trả, đã bị người bắt lại —— này trong đó tất nhiên anh có chút khinh địch, đầu vẫn còn tê dại, thực lực của cô ta là vấn đề rất lớn.

"Wow, mẹ rất soái nha, mẹ soái đến ngây người luôn..."

Một tràng vỗ tay và tiếng cười vui của đứa nhỏ, khiến sắc mặt Ba Đặc Ân đen lại, người phụ nữ này có lẽ đã xem nhẹ cô ta, không chỉ có thân thủ rất cao, hơn nữa, còn là một phụ nữ có chồng—— dựa vào, không có chuyện gì, cô ta kết hôn sớm như thế làm gì?

"Bắt đứa bé đang vỗ tay lại cho tôi... A..."

Mới rống lên một câu, Ninh Mẫn đã đè đầu anh ta xuống mặt đất, trong miệng ăn một ngụm cát.

"Azzz, anh có phải đàn ông không hả, không có chuyện gì liền khi dễ phụ nữ và trẻ em? Có biết cái gì gọi là không biết xấu hổ hay không?"

Cô có chút tức giận, hung hăng đánh vào ót của anh ta.

"Cô gái, cô âm ĩ cái gì, cuồng vọng sao, cô dám đánh ta tàn nhẫn như vậy, ông đây sẽ khiến cô nếm thử thủ đoạn giải quyết của cô. Cô biết tôi là ai không? Ngay cả tôi mà cô cũng dám đánh, cô rất thiếu kiên nhẫn ah…a..”

Cô cũng mặc kệ anh ta có thân phận gì, dám khiêu khích cô, vậy thì chờ bị đánh đi.

Đôi mắt ngưng trọng, cô vừa đánh một quyền.

"A Xán, dẫn tiểu Kỳ đi trước..."

Thấy bốn năm người đi về phía A Xán, Ninh Mẫn ngẩng đầu lẳng lặng phân phó một câu, loại ân oán như thế, không thể liên luỵ đến đứa nhỏ, chuyện ẩu đả đánh nhau như vậy, không ảnh hưởng đến nó mới tốt —— vừa rồi cô thật sự có chút xúc động. Nhưng có người lấn tới cửa, nếu cô không đáp lễ, đây không phải là tác phong của mình?

"Nhưng là..."

A Xán do dự a, làm sao có thể vứt bỏ phu nhân không để ý được?

"Không có nhưng nhị gi hết... Tôi nói gì, anh làm cái gì, phục tùng, là thiên chức của quân nhân. Cái thói quen tốt đẹp này, anh hãy giữ vững, chỉ sợ hôm nay đã giải ngũ!"

Ở tổ Liệp Phong, tất cả tổ viên luôn luôn nghe mệnh lệnh của cô.

A Xán đã từng là binh lính, khi nghe những lời này, anh có cảm giác giống như ở bộ đội nghe trưởng quan phát hiệu tư lệnh.

"Dạ!"

A Xán đáp ứng, ôm Đông Kỳ chạy trở về.

Một xe việt dã đang chạy nhanh đến nơi này, dẫn tới trên bờ cát một trận kinh hoảng chạy loạn.

Là A La tới.

A Xán nhét Đông Kỳ đang liều mạng kêu “ Đừng bỏ mẹ lại, đừng bỏ mẹ lại" vào trong xe, vừa nói một câu: "Bảo vệ tiểu thiếu gia thật tốt, chị Thu mau lên xe, lập tức gọi điện thoại cho ông chủ!"

Cùng lúc đó, bốn người đàn ông vẻ mặt hung ác nhào tới.

A Xán đóng cửa xe lại, quay đầu lại đánh một quyền lên người kia, ngẩng đầu nhưng thấy Ninh Mẫn nắm đầu tên tóc vàng đó hai tay vung lên, tựu ném vào liền ném anh ta vào trong nước biển, giọng nói lạnh lùng vang lên:

"Miệng thúi như vậy, tôi sẽ lấy nước biển rửa sạch giúp anh..." nguồn

Một cơn sóng ập tới, cuốn lấy Ba Đặc Ân, sóng qua đi, anh mới ngẩng đầu lên, cả người chật vật.

Lúc này, thủ hạ của anh ta đã đuổi kịp tới đây, muốn cứu anh ta.

Nhưng Ninh Mẫn có thể để họ như ý sao, cười lạnh một tiếng, siết chặc quả đấm, giơ tay đánh mấy người đang chạy tới.

Năm sáu người đàn ông cao to cùng nhau vây công, thế mà chẳng chiến được một chút tiện nghi, bị đánh đến phải kêu cha gọi mẹ...

Tình huống như vậy, khiến Ba Đặc Ân sửng sốt.

Giờ khắc này, cuối cùng anh cũng hiểu rõ một câu, người không thể nhìn bề ngoài, nước biển không thể đo bằng đấu ——

Người phụ nữ này cũng như anh là một nhân vật không dễ chọc.

Đoàn xe Đong Đình Phong đã tới, trên bờ biển đã thành một cái đài thật to.

Khi anh mặc một bộ áo sơ mi màu đen, thắt cà vạt màu bạc, dẫn theo năm sáu thủ hạ tới bờ cát, anh thấy có hàng trăm ... nam nữ đều vây quanh ở đây, líu ríu nghị luận:

"Khốc! Quá khốc!"

"Cô gái này, thật lợi hại!"

"Lợi hại gì? Là do bọn họ kiếm chuyện trước. Người này có thể trêu chọc sao?"

"Các ngươi không có nhìn thấy sao, quần áo trên người cô ta, tấm bảng trên xe còn có giấy phép, bên cạnh còn có vệ sĩ, ha ha ha, lai lịch cũng không nhỏ a..."

Đông Đình Phong đi tới, trong lòng đang khẩn trương nhưng thấy cảnh tượng trước mặt, rốt cục cũng thả lỏng.

Tình cảnh trước mắt là như vậy:

Hai bên đánh nhau giằng co, phía đông là mấy người đàn ông chỉ mặt quần bơi, da thịt bọn họ đã phơi thành màu đồng cổ, sắc mặt xanh mét, cả người có chút chật vật, có người khóe mắt sưng lên, có người khóe miệng tím, có người da mặt trầy sướt, hơn nữa có người xương vai bị đánh gần như cong, đáy mắt mọi người đều có ý sợ hãi.

Phía tây, A Xán dùng một sợi thừng trói một người đàn ông, trước người, tóc dài Ninh Mẫn bồng bềnh bay trong gió, chân không đứng ở trên bờ cát, xinh đẹp, trên người, sạch sẽ, nhẹ nhàng mà sung sướng... Thật tốt, cô không có tổn thương gì.

"Ba ba, ba ba, ba đã đến rồi, thật sự là quá tốt, mấy người kia thật sự ghê tởm, lại dám đùa giỡn mẹ, có điều bị chỉnh thật sự rất thảm a! Ba ba, ba ba, trước kia sao ba không có nói cho con biết mẹ lại lợi hại như vậy a, thích quá đi, sau này con muốn bái mẹ làm sư phụ!"

Đông Kỳ không có rời đi, bắt A La chạy trở lại, dừng ở cách đó không xa, sau khi thấy baba dẫn theo người đến, nhóc liều lĩnh nhảy xuống xe chạy thẳng tới chỗ của baba.

Đông Đình Phong có một bộ dáng xuất sắc khiến đàn ông phải ghen tỵ, khiến không ít cô gái thấy mặt anh mà say mê, lúc xe của anh tới bờ cát, dẫn tới không ít ánh mắt, khi anh từ trên xe bước xuống, khuôn mặt lạnh lẽo khí thế bất phàm, khiến cho không ít người ồ lên.

Có thể ào đây hơn phân nửa là người có tiền, người có tiền đối với người có tiền là tương đối nhạy cảm, theo quần áo đến xe, cùng với cách nói chuyện của một người, trong tiềm thức bọn họ đã lấy mình so sánh với đối phương.

Khi Đông Đình Phong xuất hiện, khiến không ít người ở đây cảm thấy mình thấp hơn anh nhiều.

"A, các ngươi có cảm thấy hay không, nhìn người này có chút quen mắt!"

"Ừ đúng đó, hình như thấy trông buổi party nào đó..."

"wow, các ngươi nghe không, người đàn ông này là chồng của cô gái kia, giờ có kịch hay xem rồi!"

Trên bờ biển nhường ra một lối đi, mọi người rối rít vừa suy đoán vừa sợ ánh mắt kỳ lạ đánh giá người đang đứng đó.

Đông Đình Phong không có đi tới, lặng lẽ quan sát, thưởng thức một mặt khác của cô.

Cách đó chừng hai mươi thước——

"Muốn giải quyết chung hay là giải quyết riêng, các ngươi nói đi!

"Muốn giải quyết chung, chúng tôi sẽ báo cảnh sát, tôi tin tưởng Australia một nơi tốt đế nói chuyện pháp tư luật, tuyệt đối sẽ cho ngươi ta một câu trả lời hợp lý, có điều ông chủ của mấy người chắc không thích vô cục cảnh sát đâu ..

"Hồ sơ của Ba tiên sinh ở cục cảnh sát hình như không được tốt cho lắm!

"A, tôi vừa nhớ ra ngươi là ai.. trí nhớ thật sự rất kém,.....

“Lúc trước Ba tiên sinh thật bởi vì ẩu đả đánh nhau, sau đó hình như nhờ quan hệ của cha người mới có thể nộp tiền bảo lãnh ra ngoài, đúng không!

"Nếu giờ mà bị bắt vô trong đó, thời gian tạm gian này chắc phải ngâm nước nóng đi!"

Ninh Mẫn cảm thấy người đàn ông này có chút nhìn quen mắt, sau đó mới nhớ tới, buổi trưa hôm nay lúc xem báo cũ ở nhà, có thấy khuôn mặt của anh ta, hóa ra là người có xuất thân gia đình quyền quý, nhìn anh ta thì biến là một thằng khốn —— nghe nói lão Ba có hai người con, người này không có địa vị gì, cả ngày không có việc gì, chơi bời lêu lổng, ngày ngày chơi đùa với phụ nữ, gây chuyện thị phi. Nhưng lão Ba lại rất thích người con này.

"Giải quyết riêng!"

Ba Đặc Ân trầm mặt, vô cùng buồn bực nói.

"Vậy thì lấy chút thành ý ra đi."

"Mỹ nữ, cô muốn như thế nào? Chẳng qua tôi chỉ đùa giỡn cô một câu, đã bị cô đánh thê thảm như vậy, cô còn muốn gi nữa? Ai, nếu không như vậy đi, tôi thấy cô lớn lên cũng đẹp mắt, hơn nữa lợi hại như vậy, thật sự là xứng đôi, cô bỏ người đàn ông kia đi, tôi cũng sẽ không xem cô như tình nhân mà nuôi, tôi sẽ cưới cô về nhà như thế nào? Ôi... cô làm gì thế lại đánh người?"

Nói chưa xong, anh ta đã phát ra một cái kêu thảm thiết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.