Cô Vợ Giả Mạo Rất Thần Bí

Chương 166



Cô đứng thẳng lưng, chậm rãi ngẩng đầu, bốn phía đều là hoa hướng dương, màu vàng kim chói mắt, người đàn ông đó mặc áo sơ mi đen ngắn tay và cái quần tây đen, trên cổ cũng không thắt cà vạt nhìn rất thoải mái, đầu tóc vẫn màu đen không dài không ngắn vẫn như 6 năm trước, cước bộ trầm ổn từng bước lại gần.

Khuôn mặt cô từng quen thuộc kia cho dù nhắm mắt cô vẫn miêu tả rõ ràng..

Người đàn ông này không thích cười, trước mặt người khác anh ta cứ như tượng đá, dù có chuyện gì sắc mặt của anh ta cũng không thay đổi khiến người khác không biết anh nghĩ gì, tất cả mọi người đều kiêng kị anh ta, chỉ có cô không sợ. Có lẽ đây chính là duyên cớ.

Sau đó cô mới phát hiện, người đàn ông này khi cười rất đẹp, khuôn mặt như phát ra ánh sáng mông lung, làm người ta không dời mắt được.

Ninh Mẫn hít một hơi thật sâu, chậm rãi dời mắt đi chỗ khác, trong đáy mắt có chua xót cùng đau khổ —— từng yêu nồng nhiệt như thế, nhưng không nghĩ tới có một ngày cô sẽ đau khổ như vậy, muốn vứt bỏ thì tâm lại đau đến không thở nổi.

"Tiểu Ninh?"

Bên trong cánh đồng hoa, có một người đàn ông vừa mừng vừa sợ kêu một tiếng.

Ninh Mẫn vừa quay đầu, liền thấy người đàn ông cũng vừa bước tới, là trung tướng Nhuế, gặp được cô người đàn ông này có kiên cường như thế nào cũng có chút kích động: "Tiểu Ninh, cuối cùng cũng tìm được cháu rồi, cuối cùng cũng tìm được rồi..”

Người đàn ông bước nhanh qua như một người cha ôm lấy cô, gắt gao ôm lấy Ninh Mẫn đang ôm Ninh Khuynh Vãn.

Ở trước mặt người đàn ông cao to này, Ninh Mẫn thật sự nhỏ bé, nhưng một cái ôm này cũng khiến mũi Ninh Mẫn ê ẩm.

Ánh mắt cô nhẹ lưới qua, cũng nhìn thấy Dương Khai và Hách Quân, trên mặt họ đều mang theo nụ cười sau khi gặp lại, nụ cười muôn vàn cảm khái lòng đầy chua xót .

Mà phía sau bọn họ, một cậu bé trai sắc mặt tái nhợt không thể tin được nhìn một màn này, chuyện phát sinh trước mắt —— Đông Kỳ chỉ cảm thấy như đang mơ.

"Ông Nhuế, ông đừng ép sát con như vậy!"

Ôm quá chặt, Ninh Khuynh Vãn cúi đầu lên tiếng kháng nghị.

Lúc này Nhuế Kính mới buông ra, bé con mới chịu trợt xuống, liền nghe mẹ mình nói với Hách Quân: "Trợ lý Hách, anh có thể dẫn hai đứa nhỏ này qua một bên không, tôi có chuyện cần nói. . ."

"Được, đội trưởng Ninh đây là lần thứ 2 Hoắc thiếu vứt bỏ hết thảy đi tìm cô, . dù trong lòng cô có oán giận anh ấy, cũng mong cô có thể đặt mình vào hoàn cảnh anh ấy mà suy xét…. ."

Hắn xoa đầu Ninh Khuynh Vãn nói: "Vãn Vãn, mẹ con có chuyện muốn nói với ông và baba con, chúng ta qua bên kia chờ một chút nhé. . ."

Vãn Vãn nhìn mẹ một cái rồi gật đầu, xoay người chạy về phía Đông Kỳ vẻ mặt vui mừng, kiêu ngạo nói:

"Em trai tiểu Kỳ, em thấy không, chị tìm được mẹ rồi ..haha…”

Đông Kỳ mím môi, cau mày, rống lên:

"Ngươi nói bậy bạ gì đó. . . Người đó là mẹ của tôi. . . Sao có thể là mẹ ngươi được chứ?"

Nhóc chạy lại Ninh Mẫn, kéo tay cô vội vàng kêu:

"Mẹ, chúng ta về nhà đi, chúng ta về nhà. . ."

Nhuế Kính cúi đầu cao thấp đánh giá nhóc: "Tiểu tử này, chính là con trai Đông Đình Phong sao?"

"Phải! Tôi là con trai Đông Đình Phong. Mấy người đừng nghĩ muốn bắt cóc mẹ tôi. Mẹ, chúng ta về nhanh đi. Ba ba đang đợi chúng ta về ăn cơm đó. . .. . ."

Nhóc sử dụng hết khí lực bú sửa mẹ hung hăng lôi kéo cô đi về. . .

Ninh Mẫn bị kéo đi vài bước.

"Nè, nè Đông Kỳ, sao cậu có thể nhận mẹ bậy bạ như thế hả, đây là mẹ của tôi, cậu mau buông ra. . ."

Ninh Khuynh Vãn vốn đnag cao hứng vì tìm được mẹ, đấy là một chuyện vô cùng vui nên bé mới muốn chia sẻ với người bạn mới quen này, ai biết lại gặp chuyện như vậy. Mẹ chỉ sinh một mình bé thôi, sao cậu ta lại tùy tiện nhận mẹ người khác như vậy chứ?

Bé gấp đến dậm chân, chạy tới kéo mẹ về.

"Này, đây là mẹ của tôi, ngươi đừng kéo mẹ tôi. . ."

Đông Kỳ trợn mắt nhìn bé, có chút tức giận, sớm biết người này tới giành mẹ với cậu, thì lúc nãy cậu sẽ không cứu bé.

Vãn Vãn cũng trừng lại, vừa vội vừa giận ôm chặt tay kia của mẹ.

"Ngươi nói bậy, đây là mẹ ta!"

"Ngươi mới nói bậy đó, rõ ràng đây là mẹ ta!"

"Mẹ ta chỉ sinh ta, không có sinh chị gái hay em gái!"

"Mẹ ta cũng chỉ sinh một mình ta, không anh trai hay em trai gì cả!"

"Nói chung đây là mẹ ta!"

"Hừ, tóm lại đây là người mẹ mà ta đi tìm, Đông Kỳ người mau buông tay mẹ ta ra, nếu không ta sẽ đánh ngươi đó!"

Ninh Khuynh Vãn đen mặt rống, khi nói chuyện liền hung hăng giơ tau đánh thẳng vào mặt nhóc, lại bị Ninh Mẫn giữ lại:

“Vãn Vãn mẹ dạy con thế nào hả, nói chuyện với người khác phải biết phân rõ phải trái, đừng động tí là ra tay đánh người mà. Vũ lực không giải quyết được chuyện gì hết. Chỉ khiến mọi chuyện rối loạn thêm thôi!"

"Nhưng do cậu ta nhận mẹ bậy bạ mà."

Ninh Khuynh Vãn bĩu môi.

"Ta không nhận bậy! Đây là mẹ ta."

Đông Kỳ nhăn mày, sáng sớm nghe được ngữ khí của mẹ có chút khác lạ, không hiểu sao có một ý nghĩ kinh hoàng xuất hiện trong đầu cậu, cậu quyết định trước tiên phải gọi điện thoại cho baba biết mới được.

Nhóc cũng không đấu võ mòm với bé nữa, lấy điện thoại ra điện cho baba, miệng vội vàng nói:

"Ba ba, xảy ra chuyện rồi, baba mau tới đây đi, mẹ sắp bị người ta cướp đi rồi. . ."

Nhóc còn chưa nói xong, điện thoại đã bị đoạt, cuộc gọi bị tắt, điện thoại còn bị ném ra xa.

Khi dễ một đứa bé, thật sự là chuyện vô cùng mất mặt, nhưng trong tình huống này Hách Quân chỉ có thể làm vậy.

Đông Kỳ híp híp mắt, hơi giương cái miệng nhỏ nhắn ra, nhìn về phía cái điện thoại bị ném, quay đầu lại căm tức nhìn Hách Quân, vô cùng tức giận nói:

"Đây là tài sản cá nhân, vị tiên sinh này, cố ý hư hại hay làm mất tài sản của người khác, căn cứ vào đều 302 của《 luật dân sự 》 Đông Ngải Quốc, tiên sinh phải trả phí bồi thường gấp mười lần."

Hách Quân nao nao, ai cũng nói con của Đông Đình Phong là một thiên tài xem ra cũng không phải lời đồn a. Tuổi còn nhỏ, mà đã hiểu rõ 《 luật dân sự 》 tới như vậy.

"Pháp luật có điều này khongo sai. Vấn đề là ngươi có nhân chứng sao? Không có nhân chứng, mọi chuyện chỉ là nói suông, trên luật pháp, chú ý nhất là nhân chứng vật chứng đều đủ."

Hắn hỏi ngược lại.

"Có, mẹ ta sẽ là nhân chứng cho ta."

Đông Kỳ ngẩng đầu lên, khuôn mặt không theo nói tiếp, một tay nắm chặt tay mẹ mình.

Hách Quân nở nụ cười, liếc sắc mặt tái nhợt của Ninh Mẫn:

"Đáng tiếc cô..."

"Đủ rồi, Hách Quân!"

Ninh Mẫn biết anh ta muốn chối bỏ thân phận của cô với Đông Kỳ, không khỏi lạnh lùng nói một tiếng ——tổn thương Đông Kỳ, đây là chuyện cô không muốn xảy ra nhất.

Hách Quân chỉ cần câm miệng.

Đông Kỳ là đứa bé thông minh, thấy mẹ vẫn bảo vệ nhóc, liền mượn cơ hội này nắm tay cô lôi kéo đi về:

"Mẹ, mẹ đừng để ý đến bọn họ, chúng ta về đi, baba đang đợi đó."

Trực giác nói cho nhóc biết, những người này xuất hiện, sẽ mang đến phiền toái cho baba và nhóc, nhóc rất chán ghét ánh mắt mà Hoắc Khải Hàng nhìn mẹ..

"Đông Kỳ, ta cảnh cáo ngươi, không cho phép ngươi lôi kéo mẹ ta..."

Bên kia, Ninh Khuynh Vãn vốn bực bội, chạy tới đẩy Đông Kỳ ra.

"Vãn Vãn, dừng tay. Tiểu kỳ, con đừng nháo!"

Đối mặt với tranh đoạt của hai đứa bé này, Ninh Mẫn có chút đau đầu, hiện tại nên giải thích việc này thế nào đây?

Aizzz, chuyện phiền phức luôn xuất hiện không hề báo trước.

Hai đứa bé đều ngẩng đầu lên, nhìn cô, sau đó lại trừng mắt nhau, đều không phục.

"Hách Quân, dẫn hai đứa lại đằng kia chơi chút đi. Kỳ Kỳ ngoan ngoãn đến đó chờ một lát được không? Còn có Vãn Vãn thu liễm lại tính xấu của con một chút, lát nữa mẹ sẽ nói chuyện với con... Tóm lại, hai con không được cãi nhau nữa... Có nghe không... Nếu không mẹ sẽ tức giận..."

Cô rút hai tay mình ra, sau đó xoa đầu hai đứa, rất nghiêm túc nói.

"Được rồi... Tiểu Kỳ nghe lời mẹ mà..."

"Dạ... Chỉ cần cậu ta không giành mẹ với con thì cái gì cũng được ạ."

Đông Kỳ đi qua một bên, liên tiếp quay đầu lại, cảm thấy chuyện này có chút kỳ quái.

Chẳng lẽ Vãn Vãn thật sự là con của mẹ?

Làm sao có thể?

Vãn Vãn cũng tránh qua một bên, liên tục nhíu mày, nghiêng đầu suy nghĩ:

"Hình như mẹ cũng biết ngươi. Chẳng lẽ đây là con nuôi của mẹ?"

Mí mắt Đông Kỳ nhảy một cái, liếc xéo bé một cái, đột nhiên nhớ đến trước đây mẹ có nói qua..., trong lòng không khỏi nghĩ tới, liền trừng mắt cãi lại:

"Ngươi mới là con nuôi..."

Bên kia, Ninh Mẫn nói xong liền nhìn hai đứa cúi đầu đi qua đó, cũng không có cãi nhau nữa mới thở dài một hơi. Quay đầu lại, cô đứng ngay ngắn nhắc tay chào Nhuế Kính bằng nghi thức quân đội, bình tĩnh báo cáo:

"Báo cáo trung tướng Nhuế, lính đặc chủng số DLF621 có mặt. Hành động tháng chín, tổ Liệp Phong xuất động bảy lính đặc chủng, mục tiêu là nghĩ cách cứu viện Thủ tướng bị Trúc quốc bắt giữ. Bởi vì Trúc quốc đã có âm mưu từ trước nên hành động lần này có năm người hi sinh, một người mất tích, chỉ còn lại lính đặc chủng số DLF621 may mắn còn sống sót. Nhưng số DLF621 không còn mặt mũi nào về đơn vị, nên tự mình lêu lỏng bên ngoài, đã vi phạm kỹ luật quân nhân, nguyện ý tiếp nhận hình phạt của cấp trên!"

"Phạt cái gì mà phạt? Cháu trở về là tốt rồi! Đứa nhỏ này, aizzz, mấy tháng nay khiến chúng ta khẩn trương lo lắng muốn chết, cháu cũng không biết vì chuyện của cháu mà mẹ con khóc hết nước mắt, trở về là tốt rồi..."

Nhuế Kính thương cảm nói.

Ninh Mẫn chậm rãi thu tay lại, nhìn Nhuế Kính, lại nhìn người đàn ông luôn dùng ánh mắt thâm tình nhìn cô, nói ra một câu khiến người ta tái tê lòng:

"Báo cáo trưởng quan, tôi tình nguyện coi như mình đã chết."

"Cháu đang nói mê sảng cái gì hả!"

Nhuế Kính ngẩn ra, lập tức quát lớn.

"Báo cáo trưởng quan, đây không phải mê sảng, tổ Liệp Phong cho tới bây giờ vẫn là một chỉnh thể, hôm nay các chiến hữu đều chết ở Trúc quốc, nhưng Ninh Sênh Ca vẫn còn sống trên đời này, đây không phải chuyện may mắn, mà là chuyện thương tâm cỡ nào. Mấy tháng nay, Ninh Sênh Ca tuy vẫn sống nhưng so sánh với cái chết càng thống khổ hơn gấp trăm ngàn lần. Giãy dụa trong địa ngục thật sự không dễ chịu chút nào. Khi Mạc Thần Chi giết đồng đội tổ Liệp Phong, cũng đã giết chết Ninh Sênh Ca. Ninh Sênh Ca của hiện tại chỉ là một cái xác không hồn!"

Nghe được những lời này, sắc mặt Nhuế Kính cứng đờ, dáng tươi cười cũng ngưng trệ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.