Cô Vợ Giả Mạo Rất Thần Bí

Chương 176



Nhưng mà cô cũng không cảm thấy vui vẻ, ngược lại căng thẳng, sắc mặt vì vậy mà trắng nhợt.

Vãn Vãn hơi ngẩng đầu, mở to mắt nhẹ nhàng gọi:

"Mẹ, thật sao?"

Bé muốn xác định sự thật.

Vãn Vãn rất thích chú Hoắc, nếu như có thể xác định chú Hoắc là baba của bé, bé sẽ rất vui vẻ. Nhưng, nghĩ tới lời nói của mẹ, trong lòng bé lại cảm thấy sợ hãi.

Ninh Mẫn trầm mặc, chỉ ôm thật chặt con gái, không có nói tiếp.

Rất nhanh đôi mắt cao ngạo đó lại dừng trên người cô, môi khẽ cong, lộ ra sắc mặt hiền hoà, giọng nói nhỏ nhẹ:

"Sao vậy, đến giờ mà cô còn chưa nói với Vãn Vãn ba nó là ai sao?"

"Chưa kịp nói!"

Ninh Mẫn lẳng lặng nói tiếp.

"Là không kịp, hay là không muốn nói?"

Lời này rất bình thường, nhưng cô nghe thì cảm thấy thật chói tai, mi tâm không khỏi cau lại.

Vừa định nói tiếp, người đàn bà này lại ngồi chồm hổm xuống, hai tay vịn chặt vai nhỏ của Vãn Vãn, tươi cười nói:

"Vãn Vãn, mẹ cháu không có nói cho cháu biết cũng không sao, bà nội nói với cháu thì cũng vậy thôi. Nhớ kỹ, cháu họ Hoắc, sau này tên là Hoắc Khuynh Vãn. Cháu là con cháu nhà họ Hoắc. Ai cũng không thay đổi được sự thật này. Còn có, có một chuyện cháu hãy nhớ kỹ, hiện tại ba ba cháu cứu mẹ cháu thế, thiếu chút nữa đã mất mạng. Có baba như vậy, về sau, cháu phải kính yêu baba mình nhiều hơn, không thể làm chuyện gì phản bội hắn, biết không?"

Những lời này khiến lòng Ninh Mẫn lộp bộp - -đây căn bản chính là nói cho cô nghe không phải sao!

"Không đúng. Vãn Vãn chỉ nghe lời mẹ, cũng chỉ có yêu một mình mẹ!

Bé nghiêng đầu nhìn thoáng qua, xoay người ôm lấy mẹ mình, rầu rĩ nói.

Bé mới không bị mua chuộc đâu.

Ở trong mắt đứa nhỏ, sống nương tựa với mẹ, mới là toàn bộ thế giới, về phần họ nói gì, về phần cần phải kính yêu ai, bé không cần để ý.

Chỉ bảo vệ trong bốn tháng ngắn ngủi, còn chưa vốn đủ để mua chuộc bé đâu.

Hơn nữa, trong lòng bé cũng không thích người bà nội này, những yêu cầu của người này đặt trên người bé quá khắt khe.

Có một lần ở trong phủ Thủ tướng còn răn dạy đến bé phát khóc.

Cuối cùng là chú Hoắc ra mặt dẫn bé về, dụ dỗ một hồi lâu, tâm tình bé mới chuyển tốt được.

Một người như vậy, bé mới không thương yêu.

Ninh Mẫn rủ mi xuống, buồn cười nhưng cuối cùng không có cười, chỉ là trong lòng vô cùng cảm thán.

Hoắc phu nhân ngưng cười, chậm rãi đứng lên, nhìn thẳng, cũng không thể tính toán chi li với một đứa nhỏ:

"Ninh tiểu thư, đây là những điều cô dạy đứa nhỏ sao?. Dạy nó chỉ nhận mẹ, không nhận cha, đây là phương thức giáo dục rất thất bại. Cô đây là đang vặn vẹo tâm lý của một đứa nhỏ, cô có biết không hả?

Giọng điệu có chút bất mãn.

Ninh Mẫn nhíu mày, giọng nói không nhanh không chậm:

"Hoắc phu nhân, ta cũng không biết là phương thức giáo dục của ta có cái gì không đúng. Một đứa nhỏ ỷ lại vào người nuôi dưỡng nó từ nhỏ, đó là chuyện rất bình thường. Ở nhà chúng ta từ nhỏ đến lớn, Vãn Vãn chưa bao giờ thấy cha, đối với người cha như vậy có chút bài xích, đó cũng là chuyện bình thường. Sao bà lại nói ta muốn vặn vẹo tâm lý đứa nhỏ chứ?"

Bị phản bác ngược lại, Hoắc phu nhân lập tức cứng họng, rồi sau đó, nhíu lại mi, lắc ngẩng đầu lên:

"Tính tình của cô vẫn hung ác như vậy. Thật không biết Khải Hàng thích cô ở điểm nào nữa... Aizzz, cũng may mắn đứa bé ngoan vẫn còn nhỏ, có thể ở cùng cha nó từ từ dạy lại, ta cũng không nhiều lời... Chẳng qua, Ninh Sênh Ca, cô là mẹ của Vãn Vãn, giúp quan hệ của bọn họ phải hòa thuận nhau... Nhớ rõ chưa... A, cô đừng hiểu lầm, lời nói này của ta không phải nói về gì, ta hy vọng Vãn Vãn sẽ phải kính trọng cha nó... Không như Khải Hàng và ba ba hắn vậy, từ nhỏ đến lớn luôn bất hòa, chuyện này ảnh hưởng rất lớn tới quá trình trưởng thành của đứa nhỏ..."

Ninh Mẫn nghe giọng nói của bà hòa hoãn lại, cô cũng không nói nhiều - - con trai bà xảy ra chuyện, bà ta vốn cũng không thích cô, nên nói chuyện cũng chẳng dễ nghe, lại không thể rời đi được. Bà vốn là một người không dễ chọc, có thể nó Hoắc phu nhân tuyệt đối là người đàn bà mạnh vì gạo, bạo vì tiền.

Về sự tích của bà nhiều năm trước, Ninh Mẫn nghe không ít, họ đều nói, Hoắc gia Hoắc phu nhân, thủ đoạn rất lợi hại, chống đỡ Hoắc gia vượt qua mọi khó khăn, công lao của bà rất vĩ đại.

Thất bại duy nhất của bà là không thể bắt được tâm của chồng.

Nhưng mấy chuyện này cũng không đáng nhắc tới, quan trọng là bà có thể vững vàng ở thân phận vợ của Thủ tướng, để con bà là trưởng tôn, niềm kiêu ngạo của Hoắc gia, là người khống chế tập đoàn Hoắc gia, nắm giữ mạch kinh tế của Hoắc gia, vậy là đủ rồi.

Quý Như Tịch chính là một người phụ nữ mạnh mẽ, cũng là một cái lộng quyền nữ chính khách. Giỏi về thẩm lúc đoạt thế, là ưu điểm của nàng.

Sáu năm trước, người phụ nữ này từng thuyết phục khiến cô biết khó mà lui, nhưng cô vẫn kiên trì, không muốn chia tay.

Nhớ lúc đó, cô từng nói với Hoắc phu nhân một câu:

"Phu nhân, đời người rất ngắn, gặp được một người hợp với mình cũng không dễ dàng. Hai bên tình nguyện lại càng khó. Ta và Khải Hàng, có ước định, kiếp này, nắm tay nhau, cùng nhau sống đến già. Cùng vượt qua mọi khó khăn mãi mãi không rời."

Phản ứng lúc đó của Hoắc phu nhân như thế nào nhỉ?

Ân, bà chỉ là cười nhạt một tiếng, cũng không giận dữ mắng mỏ, người phụ nữ này, lấy một thói quen ưu nhã đối mặt với cô, ý tứ sâu xa nói:

"Lý tưởng rất đầy đặn, thực tế rất cốt cảm giác. Các ngươi còn trẻ, hormone trong cơ thể đang tăng, lung tung hứa hẹn cả đời. Cô bé, sau này cô sẽ rõ, hôn nhân không phải chỉ cần hai bên tình nguyện, mà còn phải môn đăng hộ đối, nếu không đến khi môn đăng hộ đối và tình nguyện mâu thuẫn nhau, rất nhiều người cái trước. Đây là thực tế ở xã hội."

Bà không có cưỡng bách cô rời đi, mà là dùng phương thức khác, để cô hiểu rõ thực tế: Tình yêu của bọn họ, bù không được quyền hành.

"Đi, bà nội dẫn con đi gặp ba ba. Ba ba muốn gặp con đó."

Hoắc phu nhân vừa nói, cũng kéo suy nghĩ của Ninh Mẫn lại, bà không nói thêm lời nào, mà dắt tay Vãn Vãn, muốn đi ra ngoài.

Nhưng Vãn Vãn không chịu, nhìn mẹ.

Ninh Mẫn gật đầu nhẹ, lúc này Vãn Vãn mới bước chân.

Một nhóm bốn người, đi ra khỏi phòng, cùng nhau đi vào phòng khách, ngược lại vòng vào phòng bệnh.

Bước vào phòng, Ninh Mẫn nghe được tiếng nói Hoắc Trường An truyền ra:

"... Cha vừa mới có xem qua viên đạn kia. Cho thấy đối phương không có ý giết người ở đây, mà muốn các ngươi bị thương. Một tay súng bắn tỉa ưu tú được phái ra chấp hành nhiệm vụ, trang bị trên tay làm sao có thể thấp như vậy. Bên trong nhất định có vấn đề."

"Con cũng là nghĩ vậy..."

Ngừng một chút , lại hỏi: "Cha, con xin cha điều tra một chuyện? Lý Hưởng là ai phái đi ..."

"Tạm thời không có biện pháp điều tra ra ai là chủ mưu phía sau màn .. chẳng qua, việc này cha nhất định sẽ diều tra ..."

Ninh Mẫn nghe xong trong lòng vừa động.

Lúc này...

"Con trai, xem một chút, xem một chút, ai đã tới?"

Hoắc phu nhân cười dài đẩy Vãn Vãn lên phía trước: "Vãn Vãn, đi qua, hôn ba ba, ba ba liền hết đau!"

Vãn Vãn không có gọi, mà là dùng một ánh mắt hoàn toàn mới ánh mắt nhìn người nằm ở trên giường, sắc mặt nguời đàn ông tái như tờ giấy:

Hắn thật sự là ba của bé sao?

Trước kia, bé rất khát vọng có một ba ba, có thể cõng bé trên vai, ngồi trên cao, như chim con bay lượn, nhưng bây giờ, bé có chút sợ hãi - - sợ nhận ba ba, bé sẽ không có mẹ.

Trong phòng, Hoắc Khải Hàng thấy họ tới cũng không nói chuyện tiếp, lúc nghe mẹ mình nói như vậy, ngơ ngác một chút, quay đầu nhìn Ninh Mẫn, ánh mắt dính chặt trên người cô, không nỡ dời đi.

Cô vừa mới trốn hắn, thừa dịp bác sĩ đến kiểm tra phòng bệnh mà đi ra ngoài. Hắn hận không thể đuổi theo, giữ chặt cô lại bên người. Hiện tại, ánh mắt của hắn thật sự không muốn rời khỏi cô. Nếu không phải ba mẹ đến đây, hắn sớm kêu Dương Khai đi gọi cô tới.

Hắn rất sợ mất đi cô.

Ném chiếc nhẫn của cô, cô rất tức giận, hắn biết rõ.

Nhưng hắn nhìn thấy chiếc nhẫn kia, trong lòng liền đau đớn.

Ngón tay của cô, chỉ có thể đeo nhẫn của hắn.

Hắn sẽ từ từ làm cho nàng hiểu đạo lý này .

"Mẫn Mẫn, em nói với Vãn Vãn rồi sao?"

Ánh mắt của hắn tỏa sáng , khóe miệng có chút vui sướng, nhẹ nhàng hỏi.

Cho tới nay, hắn chưa từng nói với Vãn Vãn hắn là ba của bé, chuyện này, hắn hy vọng Ninh Mẫn sẽ tự mình nói cho Vãn Vãn biết.

Này vừa tôn trọng cô, cũng là muốn chính miệng cô công nhận, từ đó địa vị người cha của hắn sẽ không thể thay đổi.

“Là bà nội nói!"

Giọng nói giòn tan của Vãn Vãn thay cô làm trả lời, nhưng sau đó xoay người ngửa đầu hỏi:

"Mẹ, đây là thật sao?"

Bé nhất định phải xác định lại một tý, mới có thể gọi.

Bé vừa hỏi, mọi ánh mắt đều rơi xuống trên người cô.

Hoắc Khải Hàng nhìn tha thiết; Hoắc Trường An nhìn âm trầm; Hoắc phu nhân híp mắt nhìn chằm chằm; Dương Khai cùng Hác Quân cũng để ý...

"Ừ!"

Cô nhẹ nhàng trả lời, sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái:

"Chú Hoắc chính là ba của Vãn Vãn. Sau này con có thể gọi là ba."

Nghĩ lâu như vậy, Ninh Khuynh Vãn rốt cục cũng có ba.

Đây là một chuyện rất vui mừng, không diễn tả được.

Nhưng bé cũng không có lập tức lộ vẻ vui mừng, ngược lại, còn rất nghiêm túc cò kè mặc cả:

"Mẹ, con có thể gọi, nhưng sau này mẹ không được phép lại bỏ rơi con.”

Ninh Mẫn ngẩn ra, cười một tiếng, gật đầu, đáp ứng:

"Ừm!"

Aizzz, con gái nhu thuận như vậy, sao cô có thể đành lòng vứt bỏ đây

Lập tức mặt mày Vãn Vãn hớn hở, quay đầu, hai ba bước đi về phía Hoắc Khải Hàng, đứng lại ở đầu giường, vô cùng vang dội gọi một tiếng:

"Ba ba!"

Từ trước đến nay khuôn mặt của Hoắc Khải Hàng luôn nghiêm túc, lúc này lại nở nụ cười vui vẻ, giống như trong sương mù tỏa ra vài tia ánh mặt trời ấm áp, khuôn mặt trắng bệch giở cũng sáng sủa hơn vài phần, một tiếng kêu ôn nhu trong vắt này, thật khiến lòng người ta thoải mái.

"Ngoan, đến đây hôn ba một cái nào, ba cũng muốn hôn bảo bối một cái...”

Vãn Vãn nhanh như chớp bò lên trên ~ giường, rất hiểu chuyện để mình tận lực không đè nặng lên người Hoắc Khải Hàng, sau đó hôn ở trên mặt hắn một cái, Hoắc Khải Hàng lại hôn một cái lên mặt Vãn Vãn.

"Nha, râu của ba đâm con a!"

"Này đâm nè, đâm này..."

Hoắc Khải Hàng còn cố ý xẹt qua xẹt lại trên mặt Vãn Vãn, Vãn Vãn cười hi hi một tiếng, gối đầu lên cánh tay Hoắc Khải Hàng trừng mắt nhìn, nhìn về phía cô vẫy vẫy tay:

"Mẹ, mẹ tới sờ xem, cái cằm của ba có phải thích đâm người lắm hay không. Trên mặt có thật nhiều cây châm đó! Nha, đừng đâm..."

Bé trốn.

Hoắc phu nhân bật cười, liếc nhìn Hoắc Trường An. Ông chồng luôn lạnh lùng lúc này môi khẽ cong, cũng không biết nghĩ đến cái gì.

Bầu không khí này, thật không tệ.

Ninh Mẫn nhìn ra được, con gái thích Hoắc Khải Hàng, hoặc là, đây là thiên tính huyết thống.

Nhưng cô không có bước lên.

Sau này cô muốn giưc một khoảng cách với Hoắc Khải Hàng.

"Đợi sau khi trở về, liền sửa lại họ của Vãn Vãn đi... Trường An, anh thấy thế nào?"

Hoắc phu nhân rèn sắt khi còn nóng.

Nghe vậy, vẻ mặt Ninh Mẫn cứng đờ, cắn môi.

"Chuyện này phải hỏi Tiểu Ninh..."

Hoắc Trường An - -trong mắt người đời là hoa hoa công tử(playboy, công tử bột), vẻ mặt nhàn nhạt nhìn Ninh Mẫn:

"Con là do Tiểu Ninh sinh cho Hoắc gia chúng ta, nếu muốn đổi họ phải hỏi tiểu Ninh..."

Lời này khiến Ninh Mẫn đột nhiên cảm thấy Hoắc Trường An rất có đạo lý.

"Đây là con cháu Hoắc gia, nên trở lại Hoắc gia. Ninh tiểu thư là đứa bé hiểu chuyện."

Hoắc phu nhân vừa nói liền tang bốc Ninh Mẫn.

"Việc này, trở về rồi hãy nói sau. Không vội. Mẹ, cha không phải nói muốn gặp khách quý sao? Như thế này, chờ con khỏe hơn một chút, con cũng đi!"

Khách qúy!

Ninh Mẫn không khỏi lại ngơ ngác một chút.

"Đừng có hồ nháo!"

Hoắc phu nhân kiên tuyệt không đồng ý, ôn nhu quát một câu:

"Thân thể bị thương thành như vậy, con dưỡng thương cho tốt rồi tính. Để ý thân mình một chút, náo đến chỉ còn nửa cái mạng rồi. Còn không bảo vệ mình cho tốt, ngay cả mạng..."

Hoắc Trường An cũng nhíu mi uy nghiêm nói:

"Con đừng đi!"

"Không được, con muốn đi. Cha, con không sao. Không phải vừa rối bác sĩ đã nói rồi sao? Cái cơ quan nội tạng khác không thành vấn đề, xử lý cũng sạch sẽ, hôm nay ngồi một chút, ngày mai sẽ có thể xuống đất. Lần bị thương này xem như may mắn ..."

Hoắc Khải Hàng kiên trì, đôi mày Hoắc phu nhân cau chặt, chỉ có thể đáp ứng.

"Ninh tiểu thư, đến lúc đó, cô cũng đi đi!"

Hoắc Trường An ném xuống một câu, vừa vặn điện thoại vang lên, hắn đi ra ngoài nghe điện thoại, giống như là có người nói với hắn: Khách quý đã tới sân bay...

Ăn cơm trưa xong, Ninh Mẫn từ bệnh viện đi vào phòng vip trong nhà hàng gặp khách quý.

Một khắc bước vào cửa, sau khi nhìn rõ những người kia, cô hoàn toàn bối rối….

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.