Cô Vợ Giả Mạo Rất Thần Bí

Chương 178



Nhóc liếc nhìn Vãn Vãn đang ngủ say, suy nghĩ một chút, bạn ấy suýt chút nữa bị người ta bắt côc, nếu mẹ mà biết, nhất định sẽ lo lắng.

Nhóc không nói lời nào, sờ tóc Vãn Vãn, nói thầm một câu:

"Thật mềm a!"

Đông Đình Phong ngẩng đầu đánh giá con trai hắn, là một người không thích xem vào chuyện người khác, nhưng hôm nay, hắn thấy được trong mắt con trai hắn có chút vui vẻ.

Này đối với hắn là chuyện tốt.

"Trần Tụy, có phái người coi chừng hộ vệ kia sao?"

"Vâng, có!"

"Vậy thì tốt. Cố gắng không để chuyện này náo lớn. nên kiểm tra xung quanh bệnh viện một chút, xem ai là chủ mưu chuyện này..."

"Dạ!"

Đợi người đi xa, Đông Kỳ ngẩng đầu nhìn hắn nói:

"Ba ba, có chuyện con không hiểu... con muốn hỏi một chút..."

"Ừ, hỏi đi!"

Nhóc chỉ chỉ vào Vãn Vãn, bùm bùm hỏi ra mấy vấn đề:

"Sau này, thân phận của bạn ấy là gì, con gái của mẹ sao?

"Nếu như bạn ấy là con gái của mẹ, tại sao mẹ lại có con gái?

"Nếu như lớn hơn một tuổi, con có thể nghĩ bạn ấy được sinh trước con

"Nhưng bạn ấy chỉ lớn hơn con một ngày.

"Con xem rất nhiều tài liệu, cũng không hiểu được chuyện này là sao..

"Chẳng lẽ con và bạn ấy là song sinh?

"Cũng không phải a..

"Con đã tra qua, song sinh thì tối đa cũng chỉ kém mấy phút thôi. Không thể nào kém một ngày.

"Ba ba, chuyện này, con không hiểu, ba có thể giải thích cho con biết được không?

"Quan hệ giữa con và bạn ấy là như thế nào?"

Vẻ mặt nhóc rất nghiêm túc, rất chân thành, giống như chuyện này, nếu hắn không giải thích rõ, nhóc sẽ không bỏ qua.

Đông Đình Phong nhíu mày, cười, ngắt cái mũi nhỏ của con trai:

"Aizz, vừa rồi mẹ con có nói không được để hai con đánh nhau, con trai, ngày hôm qua, con đánh nhau với Vãn Vãn sao?"

"Thiếu chút nữa đánh nhau, nhưng bạn ấy né tránh rất giỏi... Nếu không phải mẹ ngăn lại, thì sớm đã đánh được... Hừ, gặp chó đã sợ, lại trốn nhanh như vậy?"

Đông Kỳ trợn mắt trừng đứa bé kia.

"Con trai hẳn là nên nhường con gái mới đúng!"

"Con biết. Không đúng, ba ba, ba đánh trống lãng."

Đông Kỳ thông minh phát hiện mình bị lừa gạt.

Đông Đình Phong cười cười, nhóc con này, thật khó đối phó:

"Chuyện này, tạm thời chúng ta không nói được không?”

"Tại sao?"

"Chờ mẹ con đến đây, chúng ta sẽ nói rõ, ba cảm thấy như vậy tốt hơn!"

"Khi nào mẹ trở lại ạ?"

"Đợi lát nữa là có thể nhìn thấy mẹ con rồi!"

Mắt Đông kỳ sáng rực lên.

Đông Đình Phong biết đứa nhỏ này nhớ mẹ, thật ra hắn cũng rất nhớ….

Khi Vãn Vãn tỉnh lại, một bàn tay có lực đang vịn vai của bé, bé đang tựa vào một lồng ngực ấm áp, thấy được một cái cằm xinh đẹp, nhìn thật đẹp mắt, nhìn lên cao hơn, môi mỏng, mũi rất cao, đang gọi điện thoại, giọng nói tiếng anh lưu loát, nhanh đến bé nghe không hiểu người ta đang nói cái gì.

Bé giật giật, nghĩ đến mình muốn xuống lầu chụp hình, đến tầng dưới cùng, bé mắc tiểu, đi lên phòng rửa tay, vừa đi ra ngoài, liền bị hai người xấu ngăn cản, bắt bé lại, bé gọi cứu mạng, bọn họ liền tiêm gì đó lên người bé, sau đó, bé không nhúc nhích được nữa...

Ừ, bé nháy nháy mắt, không rõ tình huống hiện tại là sao?

Là được cứu sao?

Lúc này, người kia cúi đầu, nhìn thẳng vào mắt bé, wow, rất đẹp trai...

“A, con biết chú! Chú là người truyền kỳ, tên gì nhỉ…a..tên Đông Đình Phong..."

Giọng nói trong vắt ngọt ngào, hoàn toàn là âm thanh của tự nhiên.

Đông Đình Phong cúi đầu, thấy được một đôi mắt to sáng ngời đối diện hắn đang tò mò nhìn quanh, cái miệng nhỏ nhắn hông nhuận kia, rất giống mẹ của bé…

Hắn không khỏi mỉm cười, nói thêm vài câu với người bên kia, rồi sau đó cup máy, đỡ bé ngồi dậy:

"Ừ, chú có phải nên tỏ vẻ rất vinh hạnh được một tiểu công chúa mỹ lệ như vậy nhớ thương không? Có thể được tiểu công chúa nhớ thương, là một việc rất đáng mừng!"

Giọng nói, ấm áp như mang theo chút gió xuân.

Ninh Khuynh Vãn không khỏi cười một tiếng, thật vui vẻ, mắt to lòe lòe tỏa sáng:

"Hồi đến Đông Ngãi, con xem trên tạp chí, báo này kia đều thấy chú trong đó. Bọn họ nói chú là truyền kỳ. Con đã cảm thấy chú lớn lên rất đẹp trai. Đúng rồi, con có thấy hình chú cười rất thoải mái, sau đó đột nhiên cảm thấy khác nhau... So sánh với lúc không cười lúc cười chú sẽ đẹp hơn... được gặp chú, con rất là vui... Ừ, chú mau nghe đi, trái tim nhỏ của con, cứ đập phình phịch phình phịch nè"

Nói lời này, bé còn để tay lên ngực, như muốn chứng minh lời nói của mình.

Bộ dáng kia rất đáng yêu, khiến cho Đông Đình Phong có chút buồn cười.

Lúc trước, hắn và Ninh Mẫn vẫn kiêng kỵ đứa nhỏ này, trong lòng đã từng nghĩ tới, nếu tương lai gặp mặt, đứa nhỏ này có thể tiếp nhận hắn hay không.

Hắn rõ ràng, Ninh Mẫn nuôi đứa nhỏ này năm năm, đối với đứa nhỏ này có quá nhiều tâm huyết cùng tình cảm. Nếu đứa nhỏ ghét hắn, thì chuyện tình cảm này của hắn, không thể nghi ngờ vừa là một trở ngại rất lớn.

Giờ khắc này, hắn phát hiện, hắn thoáng cái liền thích tiểu bảo bối này, không chỉ lớn lên xinh đẹp, hơn nữa, nói chuyện rất vui vẻ.

Hắn cười xoa đầu bé, thật đúng là mềm mại a:

"Ừ, sao nào? Xem ra chúng ta rất có duyên!"

"Nhất định là có duyên... Đúng rồi, cơ thể của con mềm nhũn, vừa rồi có người xấu, sau đó con bị ngất đi, là chú đã cứu con phải không?"

Ninh Khuynh Vãn nghiêng đầu nhỏ hỏi.

"Ừm!"

Bé lập tức nhếch miệng cười:

"Nhìn đi, con nói chúng ta rất có duyên mà! Cái này gọi là hữu duyên thiên lí năng tương ngộ. Chú truyền kỳ, chú nói có đúng hay không?"

Đứa nhỏ này rất hoạt bát a, có thể thấy những năm kia, tâm tình của tiểu Ninh thoải mái thế nào, nhưng cho tới bây giờ tâm tình của cô luôn buồn bã, chuyện ở Trúc quốc ảnh hưởng rất lớn đối với cô.

"Chú truyền kỳ?"

Hắn cười nói:

"Lần đầu tiên có người gọi chú như vậy đấy? Ha ha, đây là tiểu bảo bối nhà ai, mà lại biết ăn nói như vậy?"

Được khen, Ninh Khuynh Vãn cười hì hì, cười được lác, vẻ mặt liền biến sắc, khẩn trương hề hề kêu lên:

"Aiza, tiêu rồi..."

Bé muốn ngồi dậy, nhưng bởi vì dược tính còn chưa hết, có chút hữu tâm vô lực.

"Sao vậy?"

Trên mặt cũng lộ ra chút nôn nóng.

"Con mất tích, khẳng định mẹ rất lo lắng! Không được, con phải trở về. chú truyền kỳ, chú có thể đưa con đi qua mẹ không?"

"Bình tĩnh đi! Ba tớ đã gọi điện thoại nói với mẹ rồi!"

Giọng nói non nớt của bé trai vang lên phía sau bé.

Có chút quen tai!

Bé xoay lại nhìn, trợn mắt:

"Đông Kỳ?"

Ừ, bé nhớ, trước khi bị ngất, bé có thấy một đứa con trai rất lạnh lùng, bên cạnh cậu ta còn có một chú rất xinh đẹp, cậu ta kêu "Ninh Khuynh Vãn", thì chú bên cạnh đã đánh ngã người muốn bắt bé đi..

"Ngươi ngươi ngươi, ngươi vừa rồi đùa bỡn lưu manh, cũng chạy vào nhà vệ sinh nữ."

Bé gọi một tiếng.

Đông Kỳ đảo mắt, kéo balo lại, ôm ở trước ngực:

"Kính nhờ, nếu không phải ta nghe được có người kêu cứu mạng, ta cũng sẽ không chạy qua bên đó? Lúc này, là ta cứu mạng ngươi đó. Nếu không phải ta và ba ba trong ứng ngoài hợp, ngươi hiện tại đoán chừng bị bán đến Châu Phi làm đày tớ rồi..."

Người này nói chuyện thật không khó nghe, hù dọa bé sao!

Bé quay đầu nhìn người ôm mình:

"Chú, cậu ta là con trai chú hả?"

“Ừ!"

"Ngày hôm qua cậu ta ở bên ngoài nhận mẹ bậy bạ. Chú khi về chú phải dạy cậu ta lại nha. Mẹ là độc nhất vô nhị, không thể nhận bậy bạ được."

Đông Kỳ mất hứng, rõ ràng chính là họ nhận bậy có được hay không... Nhưng được rồi, căn cứ vào nguyên tắc người đàn ông tốt sẽ không đấu với phụ nữ, lại nhận được ý của ba, nhóc bĩu môi, nhịn:

Chuyện này, chờ sau khi gặp mẹ, nhất định phải hỏi rõ ràng!

Đông Đình Phong cười cười:

"Vậy sao? Vãn Vãn là muốn chú dạy dỗ tiểu tử này một bữa sao?"

"Dạy dỗ? Thế thì không cần, cậu ấy giúp con đuổi chó, hôm nay lại cứu con, rất anh dũng, chỉ cần không giành mẹ với con, bản thân con rất nguyện ý làm bạn với cậu ta..."

Đông Đình Phong cảm thấy càng thích đứa nhỏ đáng yêu này, thật đúng là một người yêu hận rõ ràng, đứa bé rất có nguyên tắc.

Đông Kỳ liếc sang: được rồi, nhóc thừa nhận, nhóc cũng rất vui làm bạn với bé —— chẳng qua là, vấn đề mẹ thuộc về ai, vẫn cần hỏi rõ a, ừ, có làm bạn tốt với người này không, còn phải đợi quan sát nữa...

"Đến đây đi, con ngủ thêm lát nữa, chú sẽ dẫn con đi gặp mẹ!"

Thời gian cũng không còn nhiều lắm, Đông Đình Phong ôm cơ thể đứa bé vẫn còn mềm nhũn đi ra ngoài.

"Chú, chú biết mẹ con sao?"

"Ừ, biết!"

"Hắc hắc, con với chú thật là có duyên!"

Ninh Khuynh Vãn nghiêng đầu cười, bé thích chú này.

Về phần Đông Kỳ, thấy nhóc rất thân sĩ giúp bé rất nhiều chuyện, được, bé không ghét nhóc!

Mười lăm phút sau, Đông Đình Phong đi vào ghế lô phòng Vip trong bệnh viện.

Chờ đi vào cửa, nhìn mấy người ngồi trước mặt, hắn sửng sốt một hồi lâu ——

Phòng này rất lớn, đập vào mắt là một không gian xa hoa và tinh xảo.

Đang ngồi tổng cộng có sáu người.

Đông Lục Phúc, Hà Cúc Hoa, Đông Dạng, ngồi ở phía đông, bên cạnh bọn hắn, là ba vị khách quý, phân biệt là: Ninh Trùng, vợ ông ta Lăng Châu, cùng với cha của Ninh Trùng Ninh Đại Hải.

Một tràng diện như vậy, vốn là nên ở nhà, ở Đông viên Ba Thành, chứ không phải ở gian phòng xa lạ này.

Bỗng nhiên Trường An kêu mọi người tới đây, ông ta muốn làm gì đây?

Hắn suy nghĩ một chút.

Nói đến, sáu người này, cũng mới đến, người hầu vừa mới bưng nước trà lên, đang định nói chuyện lại thấy Đông Đình Phong ôm một bé gái xinh đẹp, bên cạnh còn có một bé trai đáng yêu, mọi ánh mắt tất cả đều rơi vào trên người hắn.

"Ơ, hôm nay ngọn gió nào thổi vậy? Sao thổi hết mọi người đến cùng một chỗ? Đây là muốn mở đại hội quốc tế hả?"

Đông Đình Phong không thể hiện thái độ lạnh lùng, mà là lộ ra vẻ vô cùng hòa ái dễ gần.

"Cẩn Chi, cháu đã đến rồi! Ông đang cùng Ninh lão nhắc tới cháu, giấy chứng nhận làm có chút qua loa, cho nên, khi tổ chức hôn lễ, nhất định phải bàn bạc thật kỹ..."

Hôm nay bọn họ gom lại đây, chính là vì hôn lễ mà đến?

Sợ rằng không có đơn giản như vậy đi.

Đông Lục Phúc và Ninh Đại Hải ngồi cùng một chỗ.

Lão gia tử chỉ ngón tay một chút, hỏi:

"Cẩn Chi, trên tay cháu là ai vậy? ái chà... sao ông thấy bộ dáng đứa bé đó rất giống tiểu Kỳ nhà chúng ta vậy... Các ngươi nhìn xem rất giống phải không..."

Đông Đình Phong không khỏi cúi đầu nhìn kỹ, thì ra không chỉ hắn cảm thấy hai đứa nhỏ này lớn lên giống nhau, ngay cả ông nội cũng cảm thấy giống nhau..

Hắn cẩn thận nhìn kỹ đứa bé phấn nộn trắng trẻo này, nhớ lại lời Đông Kỳ đã nói, trong đầu chợt lóe lên, nhưng hắn không có bắt được, trong bụng chỉ suy nghĩ một vấn đề, Vãn Vãn lớn hơn Đông Kỳ có một ngày, nói cách khác, lúc Tiểu Ninh mang thai rất gần với thời điểm mẹ Đông kỳ mang thai nhóc.

Nhưng chuyện này là nói lên điều gì đây?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.