Cô Vợ Giả Mạo Rất Thần Bí

Chương 182



Trong một căn phòng nhỏ khác.

Ninh Mẫn cùng mẹ khóc một hồi, sau đó, mẹ trách cô một phen, mắng cô, giận cô, cuối cùng ôm cô thật chặt.

Một màn như vậy, biểu hiện sự lo lắng và quan tâm.

Trước đây, tất cả con cái đều quấn lấy cha mẹ, khi đến tuổi nhất định, không lớn cũng không nhỏ, sẽ có cảm giác thấy cha mẹ luôn lải nhải, làm cho người ta thấy phiền. Lớn hơn một chút, khi thành mẹ rồi, mới có thể cảm nhận được được tấm lòng của cha men. Lải nhải sau lung, nhưng là tình yêu của cha mẹ. Khi cha mẹ dần già đi, tình yêu này, càng ngày càng trầm trọng. Khi bọn họ già rồi, giống như Lão ngoan đồng, càng ngày càng muốn con cái ở bên cạnh.

Sau khi lau khô nước mắt cho mẹ, Ninh Mẫn cũng ôm ba một cái, sau đó, cô đột nhiên quỳ xuống đất.

Đứa hiểu chuyện như Vãn Vãn, vẫn tìm hiểu mọi người, thấy mẹ quỳ, cô cũng quỳ theo, mắt to chớp chớp, rất đáng yêu.

“ Làm cái gì vậy? Mau đứng lên mau đứng lên!”

Ninh Trùng muốn đỡ con gái lên.

Ninh Mẫn không chịu.

“ Tiểu Mẫn bất hiếu, mấy năm nay không quan tâm cho ba mẹ, làm hại ông nội nằm viện, lúc tuổi già, đáng lẽ nên thư thái, nhưng tiểu Mãn không thể chăm sóc ông, lại còn làm cho ông giận, tiểu Mẫn xấu hổ vô cùng…”

Sáu năm, từ đó đến nay, đây là lần đầu tiên cô cùng đoàn tụ với gia đình, mà không phải thông qua video. Nhiều năm như vậy không thể hiếu thuận với ba mẹ ông bà nên cô áy náy, bốn tháng qua cô đã cho họ ủy khuất và đau buồn, cô khấu đầu ba cái, biểu đạt trong lòng cô vẫn nhớ họ, cũng muốn nói là cô rất bất an cùng áy náy.

“ Đứa nhỏ này, đối với chúng ta, chỉ cần con sống tốt, đó chính là an ủi lớn nhất rồi…”

Ninh Đại Hải vỗ vai đứa cháu của mình.

Mẫn Mẫn từ nhỏ là đứa bé có trách nhiệm, không bao giờ quậy phá, nên vì vậy mà cảm thấy ủy khuất. Ông không trách. Sao mà trách cho được.

Mẹ Lăng Châu cũng nói: “ Mẹ cũng không có trách gì cả, có thể ôm con là tốt rồi.”

Đúng vậy, có thể sống, còn có thể ôm, khóc, kêu ba mẹ, có thể cho ba ôm, có thể trong lòng ông nội cọ một hồi, đã là may mắn ông trời ban cho.

Ninh Mẫn bị nâng đậy, một nhà năm người cùng ngồi một chỗ, vừa khóc vừa cười hỏi thăm nhau.

Đây là biểu thị tình cảm gia đình.

Tâm mọi người đã áp lức lâu, cần giải thoát, cần vui vẻ.

Đã nhiều năm rồi Ninh Mẫn không cảm nhận được tình cảm gia đình, ngồi trên ghế sofa, giống như một đứa con gái tựa vào lòng mẹ.

Trong lúc này, Ninh Đại Hải cùng nhắc lại chuyện xảy ra trong bốn tháng qua, Ninh Mẫn đều trả lời từng cái một.

Ninh Mẫn cũng nói cho họ biết Lý Hưởng đã chết, tin tức này, làm cho ba mẹ rất ngạc nhiên.

Lăng Châu vừa sợ hãi vừa ôm tim, càng nghe càng hoảng hốt: “ Đến cùng là ai ra tay? Còn bây giờ… Bộ trưởng Hoắc nói con bị người ta ngắm bắn ở bên Úc, Hoắc Khải Hàng đã đỡ cho con, nếu không con đã mất rồi, Mẹ và ba con nghe xong, dọa hồn bay phách lạc… Chẳng lẽ lac Mạc Thần ở sau lưng gian lận?”

“ Con cảm thấy không phải. Nếu như Mạc Thần phái người tới, Hoắc Khải Hàng chắn cho con, anh ta không phải sớm… Cụ thể ai gây ra, con nghe nói…”

Ninh Mẫn biết tin tình báo, nên phân tích.

“ Ừ, việc này, ba cũng nghe bộ trưởng Hoắc nói. Cậu ta nói, việc này, có chút kỳ quái, nên giờ mà muốn điều tra rõ ràng thì khó khăn… Cho nên, tạm thời, chúng ta phải đem việc này để… Ba cảm thấy mấu chốt vấn đề… Chính là mâu thuẫn tại nơi ở bên ngoài…”

Ninh Đại Hải thấy đồng hồ chỉ hai giờ, không thể không ngắt lời, bọn họ đã nói chuyện gần một giờ, không thể tiếp tục nói chuyện, hôm nay bọn họ còn có chuyện phải làm.

“ Là, việc này, hiện tại có chút phiền toái…”

Lăng Châu nhìn Ninh Khuynh Vãn ngồi bên cạnh, Này tiểu Vãn Vãn, cũng không biết tuef đâu xếp được một thùng gỗ, đang ngồi chơi ở ghế sofa… Đúng là một đứa bé đang yêu…

“ Vãn Vãn, con là con của Hoắc Khải Hàng, nhưng con lại đám cưới với Đông Đình Phong… tình huống này thật sự rất phức tạp, giải quyết như thế nào ba nghỉ trong lòng con đã có tính toán, còn về vợ trước Đông Đình Phong đã sinh cho câu ấy một đứa con trai, mà đứa nhỏ đó lại kêu con là mẹ, con thay người chết làm mẹ không có việc gì chứ, sao ba thấy mơ hồ quá…” Ninh Trùng nhíu mi nói, lại lấy ra điếu thuốc, vợ bảo trong nhà có đứa nhỏ, ông liền đem nó nhét vào túi.

Ninh Đại Hải nói: “ Nói đến Đông Đình Phong, cũng là một nam nhân không đễ chọc. Theo ông nội biết, nhà họ Đông cũng bắt đầu tham gia chính trị. Bác hai của cậu ấy, là người trong quân đội. Cùng nhà họ Thần cực kỳ thân thiết. Cũng cùng trong quân sự sao?”

“ Cháu có nghe nói.”

Ninh Mẫn gật đầu, đó là chuyện bảy năm trước xuất hiện một xưởng công binh: “ Nghe nói có nhà họ Thần tiến cử. Thủ Tướng trước đã tự mình phê duyệt. Nhiều trang bị quan giới, đều do bọn hon cung cấp!”

Ninh Đại Hải xoa mũi một phen: “ Phía sau nhà họ Đông là một ông chủ lớn. Đông Đình Phong là người trực tiếp phụ trách!”

Ninh Mẫn nghe vậy, hơi ngơ ngẩn. Cái này là lần đầu cô nghe được.

“ Bối cảnh nhà họ Hoắc rất phức tạp. Nhà họ Đông cũng không đơn giản.” Ninh Trùng nói ra một câu: “ Hai nhà này, nhà nào cũng không đễ chọc. Mà con lại cùng hai nhà họ có quan hệ…”

Làm trưởng bối, đều biết việc lợi hại, liền đau đầu.

Ninh Mẫn nhíu mày, trong lòng bối rối.

“ Mẫn Mẫn đến đây, nhìn vào mắt mẹ, sau đó, nói thật với mẹ, trong lòng con con yêu ai? Cong có, sau này, con muốn đám cưới với cậu ta sao? Chuyện lần này, mẹ chị sợ sau này con hối hận. Thái độ của hai nhà Hoắc Đông ra sao.

Bằng không, cũng sẽ không có cuộc gặp hôm nay.

Lăng Châu nâng vai con gái lên, tinh tế đánh giá một lần, đứa nhỏ này càng ngày càng xinh rồi. Đều nói nam nhân là đông vật, nhìn thấy người đẹp, không kiềm chế chế được. Nhưng không phải tất cả nam nhân đều yêu họ.

Bất kể là Hoắc Khải Hàng Hay Đông Đình Phong, bọn họ đều xuất sắc, thành thục, kiến thức rộng rãi. Ở bên họ, cũng không thiếu nữ nhân, nhưng không ai giữ được tâm của họ. Bọn họ lại rất quan tâm con bé.

Được một nam nhân ưu tú yêu, là chuyện may mắn, nay lại có hai người nam nhân đồng thời yêu, là phúc hay họa.

“ Mẹ, con…”

Ninh Mẫn định nói chuyện, lại nghe tiếng gõ cửa.

Lăng Châu ngừng đề tài, đi mở cửa, là người nhà họ Hoắc Quý Như Tịch.

Bà cười, gật đầu một cái, hòa khí hỏi: “ Bà Ninh, các người vẫn ở nhà cũ sao? Nếu con gái đã trở về an toàn, chúng ta có thời gian nói chuyện chút đi… Hôm nay, Trường An mời các người cùng nhau qua lại, là muốn giải quyết việc đại sự nhỉ. Nếu là nói xong rồi, nếu không ngại, chúng ta có thể nói chuyện…

“ Không biết Hoắc phu nhân muốn cùng chúng tôi nói chuyện gì?

Lăng Châu giả bộ hồ đồ, nhẹ nhàng hỏi.

Ánh mắt sắc bén kia, vượt qua Lăng Châu, rất nhanh rơi vào Ninh Mẫn đang đứng đậy, Vãn Vãn đang nhào vào lòng mẹ, làm nũng…

Bà cười nhạt: “ Nói chuyện cùng con gái các người, nói chuyện về Vãn Vãn. Việc này, nên sớm giải quyết… Xuất hiện lại… Ừ, đem Vãn Vãn để lại, tiểu Tiết, cô ở trong này chơi với Vãn Vãn, chúng tôi muốn nói chuyện, nên cho trẻ con tránh đi…”

Bà xoay người đi ra ngoài.

Ninh Mẫn cúi đầu nhìn con gái, dặn dò con ngoan ngoãn.

Đang muốn ra ngoài, cửa mở, Đông Đình Phong mang theo Đônh Kỳ đi vào, khẽ cười đến trước mặt: “ Để Đông Kỳ ở chỗ này chơi với Vãn Vãn… Trần Tụy sẽ ở chung.”

“ Cũng được!”

Đông Kỳ nhìn cô chằm chằm, không kêu, mi hơi nhíu lại.

“ Tiểu Kỳ, làm sao vậy?”

Cô sợ đầu bé.

“ Mẹ, Vãn Vãn là người trước đây mẹ từng nói, sau này sống chung nhà là chị của con sao?” Cậu nghiêng đầu hỏi.

Lời này làm Tiết Di bên cạnh nhíu mày, ba người nhà họ Ninh nhìn nhau, không ngờ vị tiểu thiếu gia nhà họ Đông này lại gọi như vậy, Vãn Vãntrừng mắt lớn.

Đông Đình Phong mâu thuẫn một hồi, chuyên chú nhìn.

Ninh Mẫn suy nghĩ một lúc, nói khẽ: “ Có lẽ vậy!”

Ánh mắt Đông Đình Phong lóe sáng lên một cái.

“ Được rồi, mẹ, con biết rồi… Mọi người đang vội mà, con sẽ là thành viên trong gia đình mới này, sẽ hòa hợp…”

Đông Kỳ tròn mắt, chuyển rất nhanh.

Đông Đình Phong đường như biết tiểu quỷ này đang tính toán gì đó, nhưng hiện tại, anh không có tâm tư đi tìm hiểu, mà trong lòng đang rung động, quay đầu nhìn cô, bước lên một bước, tay vòng qua eo cô, kéo lại gần mình, sau đó hôn một cái, trên trán cô, cực kỳ than thiết.

Thật ra, anh muốn hơn một nụ hôn. Nhưng, có người lớn cùng mấy đứa nhỏ đang nhìn, nên anh không nên làm quá.

Mà cô cũng vì anh hôn,mà cười, khóe mắt đang nhìn thấy con gái đang trong mắt nhìn, cô thấy giật mình.

Cô có chút ngại, hai bên tai nóng lên: Đứa nhỏ này, lớn như vậy, vẫn chưa thấy cô cùng nam nhân khác làm những cử chỉ thân mật như vậy, mà còn, đằng sau, còn có ba mẹ ông nội cô ở đây.

“ Ra ngoài đi!”

“ Ừ!”

Đi đến hai bước, anh chợt ngừng lại, nhỏ giọng nói: “ A Ninh, cả đời này, em có thể để anh bảo về em không?”

Cô ngẩn ra, không nghĩ anh sẽ nói như vậy.

Anh xoay người, ra ngoài.

Sau này vận mệnh như thế nào, anh không biết.

Một khắc kia, anh chỉ nghĩ, vừa nãy mới hôn, sau này có thể hôn nữa không…

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.