Cô Vợ Giả Mạo Rất Thần Bí

Chương 240



Kế hoạch này, là từng bước hoàn thành đó.

Thời gian kéo dài tới mấy ngày trước.

Sau khi biết Vãn Vãn bị bệnh thiếu máu cấp tính—tâm tình của Ninh Mẫn thật sự muốn hỏng rồi—nói thật, bệnh này, rất đáng sợ, xác suất tử vong của bệnh thiếu máu cấp tính rất cao.

Nhưng có một việc, cô vẫn không rõ đó là:

Lúc Vãn Vãn năm tuổi có kiểm tra sức khỏe, tình trạng cơ thể rất khỏe mạnh. Sao giờ lại vô duyên vô cứ mắc chứng bệnh này.

Cô ví dụ: dù có bị tai nạn xe thì cũng đâu thể dẫn đến bệnh này?

Mẹ Lăng Châu có nói qua, trước đó, Vãn Vãn có chút nóng.

Hoắc Khải Hàng cũng nói, tháng trước, Vãn Vãn bị sốt cao không lùi, nói cách khác, lúc đó con bé có uống các loại thuốc chữa bệnh.

Có thể lần chữa bệnh đó, bị người ta thừa dịp lợi dụng làm chuyện gì hay không?

Ba mươi hai năm trước, bác sĩ trong tổ chức có sản xuất ra một loại vắc-xin phòng bệnh, bởi vì trong đó có một lượng lớn thứ chất lượng kém, ảnh hưởng nghhiêm trọng tới chất lượng, có mấy đứa trẻ khi được tiêm thuốc, đều xuất hiện tình trạng thiếu máu khác nhau. Có mấy đứa cơ thể kém, do thiếu máu trực tiếp dẫn tới bệnh bạch cầu.

Chuyện này, trong thời điểm đó phải nói là cực kỳ oanh động.

Về sau, chình phủ can thiệp, điều tra nghe ngóng, phát hiện vắc-xin phòng bệnh có vấn đề. Các bộ phận điều chế ra vắc-xin phòng bệnh này, không thể không ra mặt xin lỗi những đứa trẻ đã từng tiêm loại vắc-xin này, đền tiền, trị liệu toàn bộ cho họ.

Nhìn tin tức này, trong lòng cô hiện ra một nghi vấn:

Có phải Vãn Vãn cũng bị tiêm loại vắc-xin này không?

Từ khi xảy ra hoạt động tháng chín, cô đã xem Hoắc gia là hổ sói hung ác tàn bạo. Ở nơi hung ác tàn bạo, cô cảm thấy bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra!

Vì vậy cô âm thầm lấy máu của Vãn Vãn đưa cho Đông Đình Phong để bác sĩ Đông gia điều tra, lấy máu phân tích.

Kết quả lại là, do vi khuẩn gây bệnh dẩn tới bệnh thiếu máu cấp tính, cũng nói thêm, cùng với vi khuẩn gây bệnh có trong vắc-xin phòng bệnh ba mươi hai năm trước, hoàn toàn giống nhau.

Sau khi biết được kết quả này, cô và Đông Đình Phong tự nhiên là vô cùng khiếp sợ, đồng thời cũng nói lên tình huống hiện nay: Trung tâm bệnh viện, có người âm thầm động tay động chân trên người Vãn Vãn, bởi vì bệnh viện với chuyện nguyên nhân phát bệnh cũng không có giải thích chính xác, cục kỳ qua loa, né tránh vấn đề.

Sau khi hiểu được tình huống, cô nói với Đông Đình Phong:

“Em có một cảm giác đáng sợ. Chúng ta giống như sống trong sự giám thị của một lực lượng nào đó. Vả lại còn bị người ta đùa xoay vòng.”

Với điểm này, Đông Đình Phong hoàn toàn đồng ý.

Vì thế cô hỏi hắn: “Có hung thú bắt người đó ra ngoài hay không… Em khát vingj một cuộc sống an toàn, chúng ta bị người ta âm thầm nhung nhớ, suốt ngày cứ lo lắng đề phòng, cũng quá hèn nhát rồi….”

Hắn suy nghĩ rồi hỏi: “Em sắp xếp đi, còn phương diện an toàn sẽ do anh toàn bị xử lý.”

Ninh Mẫn nói: “Lần này, em sẽ nắm cái khay.”

Cho nên, bọn họ rất ăn ý bắt đầu diễn trò.

Mấy ngày này, Ninh Mẫn vẫn lộ vẻ lo âu, khiến cho thế lực trong bóng tối giám thị nhất của nhất động của bọn họ tin tưởng việc này.

Ngày đó ở nhà, cô càng cố tình ý tưởng bảo vệ căn nhà nhỏ của họ, Đông Đình Phong vì chuyện này mà bỏ ra ngoài, một nữa là do cô thật sự bị tức giận, một nữa là cố ý—

Vì trong phòng ngủ, bọn họ phát hiện có máy ghi âm được giấu cẩn thận, tuy không thể thấy được hình ảnh gì nhưng âm thanh thì tuyệt đối rõ ràng. Nhưng bọn họ cũng không dẹp bỏ nó, mà thuận theo—giống như bọn họ không cần người giúp việc. Lơ là kẻ địch, mới có thể giành chiến thắng.

Đi gặp Qúy Như Thương một lát, cô không biết hôm nay cá có cắn câu hay không?

Qúy Như Thương tuyêt đối là người phụ nữ có tính thận trọng, ngày đó cô đem thiết bị điện tử máy ghi âm đó vào, còn quét hình cơ thể, bà ta cho rằng như vậy đã an toàn.

Chỉ là bà ta không nghĩ tới, trong đội ngũ của bọn họ có một cao thủ, ví dụ như cô và Chu Vật nghiên cứu chế tạo máy móc—máy quay cỡ nhỏ, mà nếu để được bao bọc để trong người thì bất cứ cái gì cũng không quét được máy nghe trộm.

Ngày đó, lúc đốt văn kiện, cô liền gắn máy nghe trộm ở dưới ghế sofa, đi ra cửa, cô liền nghe được mệnh lệnh của Qúy Như Thương.

Lúc đó cô nghĩ, kế tiếp sẽ có người chạy tới tính kế cô.

Đối với Cố Hiểu, Ninh Mẫn chưa từng nghi ngờ.

Nhưng không lâu trước đo, Đông Đình Phong nói với cô:

“Sau này gặp Cố Hiểu, để ý một chút.”

Cô hỏi: “Sao vậy, cô ấy là chị em tốt với em?”

“Chị em tốt? Em hiểu cô ta được bao nhiêu? A Ninh nhớ kỹ, cô ta mang họ Cố.”

“Cố thì làm sao chứ.?”

“Người Cố gia, tâm cơ đều thâm trầm, đề phòng một chút!”

Cô cảm thấy lời này giống như quơ đũa cả nắm, nhưng người xưa nói không thể không có tâm đề phòng người. Nhiều hơn một tâm nhãn bao giờ cũng không sai.

Ngày đó, thời điểm nhạy cảm như vậy, cô gặp được Cố Hiểu, cô tự nhiên có đề phòng.

Ngày đó, Cố Hiểu hiện nguyên hình, cô thầm đau lòng.

Sau kho hỏi không được tin tức gì, cô cũng không mềm lòng mà nương tay, trực tiếp giao cô cho Bang hội, sau đó gọi điện cho Đông Đình Phong, giọng nói vô cùng bắt đắc dĩ:

“Qủa nhiên Cố Hiểu mang lòng xấu xa…”

Cô nói lại tất cả mọi chuyện…”

Đông Đình Phong gấp gáp, muốn lập tức tới gặp cô, sợ cô có chuyện ngoài ý muốn.

Cô nói cho hắn biết: “Em không sao. Bây giờ anh cũng không thể tới đây.”

Hắn nói: “Em đang làm cái gì đó?”

Cô nói: “Em muốn rút củi dưới đáy nồi ra. Anh phải toàn lực phối hợp với em, chúng ta câu con cá lớn trong bệnh viện ra ngoài.”

Đông Đình Phong suy nghĩ một chút, không có phản đối, chỉ hỏi cô có kế hoạch gì không?

Cô nói kế hoạch cho hắn nghe, hắn chăm chú nghe cũng giúp cô chỉnh sửa vài điều.

Sau, Đông Đình Phong lại liên lạc với bác sĩ Hoài, thuyết phục vị lão sư này hợp tác trình diễn tiết mục thuốc di truyền và ly hôn.

Thậm chí còn động tay động chân trong hệ thống đăng lý kết hôn, khiến cho người ở phía sau bức màn tin tưởng bọn họ trên con đường tái hợp lại ly hôn.

Diễn xuất lần này, Đông Đình Phong rất mạnh mẽ, cố gắng đùa đến rất chân thật.

Cuối cùng , đối phương mất cảnh giác, cuối cùng trong thời gian ngắn khiến cho Nghê Mịch và Hoắc Trường Bình lộ ra chân tướng.

Ninh Mẫn kéo suy nghĩ lại, ánh mắt cực kỳ lạnh lùng chăm chú nhìn Cố Hiểu, tâm tình phức tạp, nhưng giọng nói vô cùng bình tĩnh, cô nói với cô ta:

“Hiểu Hiểu, bây giờ tôi cho cô một cơ hội, giải thích một lần, vì sao phải làm như vậy?”

Cố Hiểu rủ mi xuống, thì ra từ lúc bắt đầu, cô đã đề phòng cô ta.

Cô ta thở dài một hơi, nói: “Không phải cô đã biết hết rồi sao? Cần gì hỏi lại!”

“Đúng, hiện tại tôi đã biết tất cả. Những việc làm của cô, tất cả là vì bảo vệ con của cô.”

“Cô có một đứa con trai mười bốn tuổi, là lúc cô học trung học,

Đáng tiếc, cô gạt tất cả mọi người sinh đứa nhỏ ra, cũng trong ngày cô sinh nó, đã bị người bắt đi..

Tôi nghĩ người bắt nó đi, không phải Qúy Như Thương thì cũng là Hoắc Trường Bình…

Tôi nhớ lúc ở tổ Liệp Phong, bình thường cô cũng không nghĩ ngơi. Hàng năm đến nghỉ đông và nghỉ hè, bất cứ lúc nào cô cũng không đến. Khi nghĩ đông nghĩ hè cô đều tắt máy, hoàn toàn mất liên lạc. Trước đó, tôi luôn buồn bực, thời gian đó, cô đi đâu? Hiện tại tôi mới hiểu được, lúc đó, chắc cô đang ở cùng con cô rôi!

Cô vì bảo vệ an toàn cho con cô, mới không thể không nghe lệnh của bọn họ phải không…

Giống như Đổng gia, vì bảo vệ cháu gái của họ, mà tiêm vắc-xin phòng bệnh cho Vãn Vãn, lý do giống nhau.”

Lúc nói đến đây, ánh mắt tràn đầy thù hận, ánh mắt dừng ở trên một người khác:

“Bác sĩ Đổng, nói thật, tôi không thể tin được ông là người nhẫn tâm như vậy, vì bảo vệ cháu mình, mà ông có thể xuống tay với đứa trẻ đang khỏe mạnh như vậy, xin hỏi, y đức của ông ở đâu?”

Đổng gia cúi đầu, nhìn thấy hai tay của ông đang run—đúng, làm chuyện che giấu lương tâm, làm nhiều lần, linh hồn sẽ không được bình an.

“Còn ông nữa, Nghê Mịch tôi xem qua tư liệu của ông, ba mươi hai năm trước, ông từng là thực tập viên ở bệnh viện Trung Châu. Lúc đó xảy ra sự kiện trúng độc do vắc-xin phòng bệnh. Lão sư hướng dẫn ông từng bị đình chỉ công việc. Cho nên với việc lấy một ích vắc-xin phòng bệnh từ nói đó, với bà mà nói chắc không phải việc khó..

Nhưng mà Nghê Mịch ông là một bác sĩ có đức hạnh cao như vậy, địa vị ở Quỳnh Thành không thể so sánh được, sao ông có thể gây ra bệnh nguy hiểm với tính mạng trên người một đứa trẻ vô tội? Ông không thẹn với lương tâm của ông hả?”

Ninh Mẫn rống xong, phẫn nộ rút ba tấm hình trong túi nhỏ ra, “ba” vỗ vào mặt bàn, trong hình là một đứa bé trai tuấn tú, vẻ mặt có chút buồn bã, hơn nữa còn nghiêm túc.

Cô trợn mắt nhìn Cố Hiểu:

“Đây là con trai của cô phải không.. Cố Hiểu, tôi hỏi cô, nếu tôi tiêm vắc-xin phòng bệnh lên người con trai của cô, tâm tình lúc đó của cô sẽ như thế nào hả? Phải, tôi thừa nhận mọi người đều có mặt riêng. Nhưng là, sao cô có thể ích kỹ vì mình an ổn mà đưa toàn bộ đau khổ lên trên người khác hả? Nhân tính của cô đâu? Tất cả chạy đi đâu rồi hả? Đừng quên, cô là một người lính, dù cho cô đã xuất ngũ, nhưng bên trong cô vẫn như cũ. Quân nhân là phải thể hiện năng lực của mình, cô có thể không… Những chuyện cô làm là cái gì vậy hả?

Bị mắng chửi như vậy, tâm Cố HIểu run rẩy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.