Cô Vợ Giả Mạo Rất Thần Bí

Chương 242



Nam Phương gia mộc hội sở, trong dãy ghế

Ninh Mẫn lại gặp Quý Như Thương, bảo vệ dùng máy quét khi cô vừa bước vào, cô đưa mắt nhìn dụng cụ kia, thiết bị nghe trộm gì đều không thoát được mắt thần của nó__ Quý Như Thương làm việc luôn rất cẩn thận.

Phòng tiếp khách.

Quý Như Thương ôm ngực, thản nhiên nhìn người phụ nữ xinh đẹp đang bước vào. Chuyện của Hoắc Khuynh Vãn , bề ngoài mà nói, đối với cô dường như không có ảnh hưởng gì__ người phụ nữ này, thật sự rất bình tĩnh.

“Có mang đồ tới không?”

Trong phòng rất ấm, Ninh Mẫn kéo khăng quàng, tùy ý vắt trên cổ, tóc bộc thành đuôi ngựa, hai tay đút túi, nhìn xung quanh một vòng, không có người khác có lẽ là đang trốn trong phòng khác, ghế ở gian phòng này rất to, trên bàn có một ly trà ngon vừa pha, bên cạnh còn có một túi hồ sơ màu da trâu.

“Tôi phải xem trước thứ tôi muốn” cô lẳng lặng nói.

“Toàn bộ bên trong túi, đều là tài liệu gốc”

Quý Như Thương dùng ánh mắt biểu thị một chút. Ninh Mẫn gật đầu, đi qua với tay cầm tập tài liệu, nhìn thứ bên trong. Không sai biệt lắm đều là những thứ này, vẫn nguyên bản gốc.

Sau khi kiểm tra tất cả đều không có lầm, cô từ trong túi lấy ra một phong thư nhỏ

“Những thứ ở bên trong, là bản mẫu, bà có thể cho người kiểm chứng, nếu người của bà đủ chuyên nghiệp, còn có thể dùng máy quét hình xem nó có đã bị sao lưu bản gốc nhiều lần.”

Quý Như thương đí tới, dáng đi xinh đẹp thướt tha, chừng 50 tuổi, nét quyến rũ từ trong xương cốt vẫn có thể khiến đàn ông rụng động__ chăm sóc rất tốt, cứ như phụ nữ tuổi 30 vậy.

Bà cầm đồ để lên tay, vỗ vỗ tay, từ bên trong đi ra một người đàn ông, là thân tín của bà.

Bà hai tay cầm đồ kia, phân phó:

“Đi kiểm tra xem có phải bản mẫu không”

“Vâng”

Cuộn phim được mang đi.

“Ninh Sênh Ca, chỉ mong cô đừng gây thêm chuyện cho tôi, những tài liệu này tôi có thể giao cho cô, không có nghĩa tôi không làm gì được Ninh gia các người....”

Quý Như Thương ngồi chỗ bên kia , thản nhiên nói:

“Nếu cô biết điều, mọi người đều bình yên vô sự, nếu cô lại cắn không tha, náo loạn lớn chuyện, người chết không phải chỉ một mình tôi, có thể sẽ gây ra rối loạn chính quyền, nếu đây là kết quả mà cô muốn nghĩ đến, cô có thể thả ngựa ở đây..”

Ninh Mẫn không để ý , cầm bật lửa trên tay bật, đem từng trang giấy đốt cháy thành tro.

Nhìn ánh lửa xanh xanh đỏ đỏ hiện ra, bà thở phào nhẹ nhõm một hơi, cũng không có cảm giác thoái mái, tâm tình đề nén, vẫn tràn ngập trong mạch máu của cô.

“Tôi vẫn chỉ muốn sống cuộc sống bình yên, Quý Như Thương là bà hết lần này tới lần khác hãm hại tôi, chỉ vì tôi biết chuyện không nên biết, ngày trước, tôi cũng đảm bảo với bà, tôi sẽ giữ mồm giữ miệng, kết quả bà vẫn không yên tâm về tôi”

Quý Như Thương nói: “ Người chết mới có thể giữ mồm giữ miệng”

Ninh Mẫn ngẩng đầu, con mắt hung hăng.

“Đáng tiếc, bây giờ bà vạch trần cái rắc rối này càng ngày càng lớn. Chú Lý Hưởng là do bà phái đi có phải không?lúc đó bị đánh chết ở trong kho phế liệu của bộ đội đặc chủng, bà tính dùng danh nghĩa gì để thông báo cho người nhà họ biết, Quý Như Thương, để bịt đầu mối, các người không từ bất cứ thủ đoạn nào.”

Quý Như Thương vẻ mặt cực kỳ quỷ dị, ngồi trên sô pha.

“Thật xin lỗi, tôi không biết cô đang nói chuyện gì?”

“Bà còn giả bộ,... Quý Như Thương, bà sẽ gặp báo ứng, sớm hay muộn sẽ có một ngày, bà sẽ bị cô lập hoàn toàn. Nếu Hoắc phu nhân biết những chuyện bà làm, hừ....”

Ninh Mẫn cười lạnh

Lúc này , một người nhân viên ra báo cáo: “là bản mẫu”

Quý Như Thương cực kỳ tín nhiệm người này, vẫy vẫy tay, cái gì cũng không hỏi cho người đi xuống, miệng nở nụ cười, tươi cười thoải mái.

“Tôi làm cái gì? Ninh tiểu thư , đừng mở miệng nói bậy, tôi sẽ giữ lại quyền khởi tố..”

Cũng phải chứng cứ đã bị bà lấy đi. Ninh Mẫn cũng không muốn cùng người này nói chuyện thêm nữa, đợi sau khi đám lửa tắt, sau khi xác định tất cả những thứ đó điều bị thiêu hủy hết, xoay người rời đi.

Quý Như Thương đợi cô ra đến cửa, gọi một cuộc điện thoại.

“Anh đi ra, hãm hại cô ta, tiếp theo đến việc của anh rồi đó”

*

“Ninh Mẫn...”

Lúc xuống lầu, có người gọi vội ở sau lưng.

Ninh Mẫn kéo tai nghe ở trong tai trái, xoay người theo bản năng, ngẩn người ra, mắt nhíu lại.

“Đông Lôi, tại sao em lại ở đây? Không phải nhập học rồi sao?”

“Vâng nhập học rồi, học kỳ này, em tham gia lớp học trao đổi thể nghiệm cuộc sống, một tháng tới sẽ đi học ở Quỳnh Thành”

Đông lôi nhìn từ trên xuống dưới, cảm thấy sắc mặt chị dâu có chút kỳ quái, lộ ra vẻ phòng bị.

“Anh của em đâu?”

“Anh ấy đi làm việc, chỉ có một mình em?”

Là anh nói như vậy.

“Không phải một mình, em cùng mấy người bạn học cùng tới”

Đông Lôi nói, cười tươi sáng ngời : “Anh nói, chị mang thai?”

“Ừ”

“Không trách anh lại bị chị chỉnh đốn như thế, thì ra là có thiên tử nên sai khiến được chư hầu nha!”

Đông Lôi ngữ khí nhẹ nhàng, cô ấy đã không còn phần nào chán ghét cô. Hơn nữa sau bụ tai tiếng kia của An Na xảy ra, cô ấy cũng đồng thời thất vọng về An na, lại tăng thêm hảo cảm với cô.

“Ai, về sau đối đãi với anh em thật tốt nha, anh của em kỳ thật rất dễ dụ nha! Em chưa thấy qua anh ấy cười ngây ngốc như vậy. Có người nói, phụ nữ chửa ngốc ba năm, em cảm thấy anh em không chửa cũng có thể ngốc vây...... đúng đó là hậu chứng khi làm cha.”

Nghe cô ấy này bôi nhọ Đông Đình Phong như vậy, cô thiếu chút nữa muốn phì cười...

Lúc này....

“Lôi Lôi em nói chuyện với ai vậy?”

Truyền đến tiếng nói của người đàn ông trong trẻo.

Ninh Mẫn ngẩng đầu nhìn, một người đàn ông lớn lên rất anh tuấn nho nhã, cười mỉm, hiền lành đi tới, một tay đút túi quần, rất chói mắt, toàn thân tỏa ra hơi thở mê người, tựa như một đóa hoa hướng dương màu vàng.

Ánh mắt người đàn ông này đầy cân nhắc xem xét cô, lại nhìn về hướng Đông Lôi

“Người này là......”

“Là chị dâu em, chị dâu , đây là tứ thiếu Cố gia, Cố duy...”

Đông Lôi giới thiệu cho bọn họ.

Người nhà Cố gia.

Ninh Mẫn không tự giác nhíu mày, Cố gia không có người nào là kẻ dễ bắt nạt cả.

Cố tứ này, cô đã nghr qua tên tuổi, cũng phật khẩu tâm xà (nham hiểm) không kém, ngoài mặt thì hiền lành, nhưng trong lòng thì rất thâm sâu.

Theo như cô biết , thì quan hệ hai nhà Cố Đông mấy năm nay không mặn không nhạt, Đông Lôi từ khi nào lại gần gũi với người nhà Cố gia như vậy?

“Xin chào, Cố tiên sinh”

Xuất phát từ lễ phép, Ninh Mẫn đưa tay ra, dù sao người ta cũng là em họ của Cố Hiểu.

“Thì ra chị chính là Ninh Sênh Ca...... chị em thân thiết của chị Hiểu Hiểu a ......trước kia luôn nghe chị Hiểu Hiểu nhắc tới chị. Nghe danh không bằng gặp mặt, chị so với tưởng tượng của em thật kém nhiều....”

Cố Duy bắt tay Ninh Mẫn, cười ấm áp.

“Trong tưởng tượng của anh Ninh Sênh Ca trông như thế nào?”

Đông Lôi nghiêng đầu tò mò hỏi.

“Ninh Sênh Ca tên này nghe rất khí phách a...Sênh Ca Sinh Ca, em không cảm thấy có loại mùi vị của lão đại à ? hơn nữa người ta còn trẻ tuổi như vậy đã làm quan chỉ huy, anh cảm thấy người này hẳn phải là người phụ nữ rất vũ lực, không nghĩ đến lại trẻ tuổi xinh đẹp như vậy, thật sự mở rộng tầm mắt..”

Cố Duy cười nói,thật có thể nói, rất biết cách vận dụng ngôn ngữ, hơn nữa lúc nói chuyện thường quan sát Đông Lôi, có vẻ để ý Đông Lôi..

Điều này lại làm Ninh Mẫn không khỏi nhíu mày: tên họ Cố này , không phải muốn theo đuổi Đông Lôi chứ.....

“Đúng rồi chị Đông, chị Hiểu Hiểu nhà em cũng ở đây, Na Dĩnh đang ở bên kia liên hoan, chị có muốn đi cùng không?”

Ninh Mẫn nghe vậy chần chừ cuối cùng vẫn gật đầu đi theo.

Trên đường đi Ninh Mẫn lại hỏi tại sao Đông Lôi ở chỗ này, Đông Lôi nói cùng bạn đi dạo vừa vặn lại gặp Cố Duy__ sau đó cùng đi ăn trưa chỉ là ngẫu nhiên gặp.

Việc này Ninh Mẫn có cẻ hoài nghi

Nhưng Ninh Mẫn lại không có chứng cớ chứng minh người đàn ông này tiếp cận Đông Lôi là có ý khác, hơn nữa người ta tao nhã như vậy, sao có thể là một quả trứng thối, đại khái là khi nhìn thấy Cố Duy đều sẽ nảy sinh ấn tượng đầu tiên.

Nhưng bằng kinh nghiệm nhìn người của cô, người đàn ông này rất phức tạp.

Đi vào dãy ghế, quả thực nhìn thấy bạn học của Đông Lôi ngồi ở đó, hai bạn học nữ đều nhỏ nhắn xinh xắn, vây quanh cái bàn đang ăn hải sản đậu lao, Cố Hiểu ngồi yên lặng bên cạnh uống trà, Na Dĩnh nhìn qua như là đang cùng người của công ty tiệc cưới nói cái gì đó..

“Ninh Ninh...”

Cố Hiểu tỏ vẻ kinh ngạc. “Sao cậu lại tới đây?”

“Có chút việc , đi ngang qua”

Ninh Mẫn ngồi xuống trước mặt cô, cùng Na Dĩnh chào hỏi một câu. Không quen chỉ chào một câu, sau đó liền hỏi một câu:

“Tổ chức ở công ty Hôn Khánh sao? Cho tôi mượn vị phu nhân này một chút được không?”

Na Dĩnh cười: “ Cứ tự nhiên, bên cạnh có phòng nghỉ, các người có thể ra chỗ đó yên tĩnh”

Vì thế Ninh Mẫn và Cố Hiểu hướng phòng nghỉ đi vào. Trong lúc đóng cửa lại, Ninh Mẫn nhìn thấy bạn học của Đông Lôi kéo tay cô ấy hỏi:

“Ai, Lôi Lôi, ai vậy?”

Đông Lôi chỉ cười , không có nói gì liền quay đầu lại ăn.

Cố Duy ở bên cạnh an cần bốc tôm cho cô. Các bạn học của cô cười nháy mắt ra hiệu

“Ai ai ai mùa xuân thứ hai của Lôi Lôi đến rồi...”

Đông Lôi phủ nhận, trừng mắt, vỗ tay bọn họ

“Nói bậy bạ , cái gì mà mùa xuân thứ hai, buồn tè quá đi......còn nói lung tung, về sau sẽ đoạn tuyệt quan hệ.”

Cố Duy chỉ cười, ánh mắt vẫn luôn nhìn Đông Lôi, không phủ nhận, cũng không thừa nhận, rất thanh thản.

Cửa khép lại: “Tại sao sắc mặt lại tiều tụy như vậy? Đã xảy ra chuyện gì?”

Ninh Mẫn ngồi xuống không trả lời : “Cố Duy, người kia....”

Cô không biết nên nói lời nào, nhìn mày hỏi:

“Hắn đã có đối tượng hứa hôn chưa? Hình như cũng đã 25, 26 tuổi rồi?”

“À, tại sao đột nhiên lại quan tâm tới hắn vậy?”

“Nhân phẩm người này thế nào?”

Cố Hiểu nghĩ nghĩ, nói một câu khái quát:

“Lúc còn nhỏ là một đứa trẻ bẽn lẽn, bây giờ thì, gặp người yêu người, gặp hoa hoa nở, bạn gái có rất nhiều, ở trong nhà cũng có mấy đám hôn nhân cho hắn, nhưng hắn dường như đều không có hứng thú, hôm nay mình nhìn thấy, hắn là có ý với Đông Lôi, chỉ là bây giờ hắn còn đang chờ đợi”

Vốn dĩ, không chỉ có cô là có cảm giác như vậy, Cố Hiểu cũng cảm thấy vậy.

“Rất hợp đôi, bất luận là về gia thế, hay tướng mạo, nếu hai nhà có liên hôn , vậy cũng không tồi,....Ninh Ninh cậu cảm thấy thế nào?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.