Cô Vợ Giả Mạo Rất Thần Bí

Chương 269



Noãn Các, Đông Đình Phong mở video kết nối với điện thoại di động nội bộ thao tín hiệu đường truyền mà phát hình ảnh lên TV trên tường.

Ngay sau đó trên màn hình xuất hiện một hình ảnh.

Trêm giường, một nữ nhân hai mắt nhắm nghiền đang nằm ngủ, phía trên có một quả cầu thôi miên đang chậm rãi chuyển động, phát ra ánh sáng kì dị mộng ảo đầy màu sắc, một nam nhân đứng ở bên cạnh, cầm hai cây châm đâm vào người cô... sau đó mở một cái bình nhỏ tinh xảo mê người để vào mũi cho cô ngửi một chút.

Trong chốc lát, nữ nhân chậm rãi mở mắt, ngơ ngác nhìn quả cầu kia.

Hoắc Khải Hàng nhíu mày, nữ nhân này là Cố Hiểu?

“Đây là ý gì?” – hắn quay đầu hỏi.

Hắn cảm giác, Cô Hiểu như là bị thôi miên. Mấu chốt vấn đề không nằm ở đây mà là tại sao bọn họ lại cho hắn xem cái này?

“Anh ngồi xuống xem đi.”

Kiều Sâm ngồi xuống nói tiếp.

“Thuật thôi miên của Trương Kiện vô cùng kỳ diệu. Chúng ta có thể nhìn xem, anh ta có thể làm cho cô ấy nói ra một ít bí mật kinh hoàng như thế nào...”

Hoắc Khải Hàng không có hỏi lại, cũng đi theo đến ghế sofa ngồi xuống, lẳng lặng nhìn.

Đông Đình Phong tiếp đón những người khác cùng nhau ngồi xuống, bởi vì vườn Tử Klinh bình thường không có khách nên không có người giúp việc, ngoại trừ quản gia, nên hắn không thể không pha trà mang lại đây, sau đó ngồi cạnh Hoắc Khải Hàng, nhìn sang nam nhân xa lạ mà Hoắc Khải Hàng đưa tới, hỏi:

“Đáng tin cậy sao?”

Ý nói là nếu không đáng tin cậy thì phải đi ra ngoài.

Hoắc Khải Hàng gật đầu.

Đông Đình Phong nói: “Vậy là tốt rồi.”

Trên màn hình, Trương Kiện chuẩn bị một loạt, sau đó mới mở miệng hỏi, thanh âm có vẻ vô cùng ôn hòa:

“”Vị tiểu thư này, xin hỏi cô tên gì?”

Cố Hiểu ngơ ngác chớp mắt một cái, chậm rãi nhẹ nhàng đứng lên trả lời:

“Cố Hiểu!”

Thôi miên đã có tác dụng, Trương Kiện hơi cười:

“Năm nay mấy tuổi?”

“Ba mươi mốt tuổi.”

“Nghề nghiệp là gì?”

Cố Hiểu ngậm miệng, chân mày cau lại, tựa hồ kháng cự.

Phía sau, bên trong màn ảnh thanh âm nhẹ nhàng của Ninh Mẫn vang lên:

“Trương tiên sinh, khi hỏi tốt nhất đừng đề cập tới nghề nghiệp. Trong phương diện này chúng tôi đã chịu qúa nhiều huấn luyện nghiêm khắc nên đã có một bản năng kháng cự vô điều kiện.”

Trương Kiện gật đầu, vòng vo đề tài:

“Xin hỏi, mẹ cô là ai?”

Cô hiểu rốt cục lại bắt đầu trả lời:

“Đổng Gia.”

“Cha đâu?”

“Cố Chấn.”

“Cha và mẹ, cô đều yêu cả hai?”

“Đều yêu.”

“Người trưởng bối cô kính yêu nhất là ai?”

“Bà nội.”

“Cô yêu nhất là ai?”

“Tiểu Đan.”

“Tiểu Đan là ai?”

“Con ta.”

“Mấy tuổi?”

“Mười bốn tuổi.”

“Có phải hay không cô đã kết hôn?’’

“Đúng!”

“Chồng cô là ai?”

“Na Sính.”

“Cô yêu hắn sao?”

“Không yêu.”

“Vậy cô yêu ai?”

Trên mặt Cố Hiểu phảng phất vẻ đau đớn.

Trương Kiện thay đổi cách hỏi:

“Cô tham món lợi nhỏ của cha tiểu Đan sao?”

Cô nặng nề không nói một chữ, tựa như có một tòa núi đè nặng trong lòng cô.

“Vì sao yêu?”

Cố Hiểu không có đáp lại, mi tâm nhíu chặt.

Hỏi đến trọng tâm của vấn đề, toàn bộ câu hỏi phía trước chỉ là phụ, để làm cho cô buông xuống cảnh giác, tự nhiên thả lỏng mà mở cửa trái tim, rồi dẫn dắt để cô nói ra ý nghĩ thật trong lòng.

Trương Kiện là một bác sĩ đặc biệt có rất nhiều kinh nghiệm, vào lúc này, thanh âm hắn lặng lẽ thay đổi, toát lên vẻ dịu dàng làm cho người đang trong tình trạng vô ý thức cảm thấy hắn vô cùng tin vậy.

“Có phải hay không khi yêu vô cùng vất vả? Có phải hay không khi yêu vô cùng mệt mỏi? Nói ra đi... nói ra sẽ thoải mái hơn...”

Cố Hiểu trầm mặc thật lâu, một lúc sau mới mở miệng nói:

“Anh ấy thực vĩ đại. Anh ấy đã cứu tôi.”

Trương Kiện cẩn thận hỏi nhỏ:

“Anh ấy là ai vậy? Nói cho tôi biết, yên tâm , tôi sẽ giúp cô giữ bí mật.”

Ước chừng là giấu quá lâu, bình thường không muốn nhắc tới chuyện này cho nên cô vẫn suy nghĩ hồi lâu mới nói ra ba chữ:

“Hoắc Khải Hàng.”

Trương Kiện thở phào nhẹ nhõm một hơi, mỉm cười ôn hòa, tiếp tục hỏi:

“Anh ta yêu cô sao?”

“Không yêu.”

“Anh ta biết tiểu Đan tồn tại sao?”

“Không biết.”

“Vì sao không biết.”

“Vì tôi chạy trốn.”

“Vì sao chạy trốn?”

“Bọn họ muốn hại anh ấy.”

Cô khàn giọng trả lời, đáy mắt có chút khẩn trương xen lẫn với vẻ sợ hãi...

“Bọn họ muốn hại anh ta như thế nào?”

“Hít thuốc phiện, thông dâm, như vậy có thể hại anh ấy.”

“Cô làm sao có thể biết được chuyện này?”

“Trong lúc vô tình tôi đã nghe được.”

“Là ai muốn hại anh ta vậy?”

“Tôi không biết.”

“Cô là được người kia phái tới hại anh ta sao?”

“Không phải.”

Cô lắc đầu, cắn môi.

“Tôi chỉ muốn cứu anh ấy! Chỉ muốn cứu mà thôi!”

Giờ khắc này cô hơi kích động. Trương Kiện lại chấn an một lúc xong mới lại hỏi:

“”Cô cứu được sao?”

“Không có.”

“Làm sao có thể không cứu được?”

“Tinh thần anh ấy không tính táo lắm. Bọn họ lại còn khóa trái cửa.”

“Cô và anh ta bị nhốt chung một chỗ?”

“Đúng.”

“Tiểu Đan là do một lần kích động không kiềm chế được sao?”

Cố Hiểu hít một hơi thật sâu, trong đáy mắt ẩn hiện hơi nước, thật lâu sau mới đáp lại:

“Đúng.”

“Phát hiện ra mình mang thai tại sao không nói với anh ta?”

“Tôi sợ mình không xúng với anh ấy.’’

“Vì sao cô không có đi phá thai?”

“Vì tôi yêu đứa bé này.’’

Nước mắt tràn ra khóe mi.

Trương Kiện sâu sắc liếc mắt mội cái, xong mới hỏi:

“Mấy năm nay đứa bé biết đến sự tồn tại của cha nó không?”

“Không biết.”

“Vì sao không nói?”

“Vì không thể nói.”

“Vì sao không thể nói?”

Cô Hiểu im lặng, đôi môi run rẩy...

Trương Kiện ôn hòa khuyên bảo:

“Có khó khăn gì nói ra đi. Cô không muốn cho tiểu Đan một cuộc sống bình thường như bao đứa trẻ khác sao?”

“Muốn.”

“Vậy nói đi.”

“Tiểu Đan bị tiêm RE.”

“Vậy đây là nguyên nhân sao? Ai ở sau lưng khống chế cô?”

Nước mắt của cô nhất thời tuôn xuống.

“Ba ta!”

Cô đau khổ nói ra hai chữ.

“Ba cô muốn đạt được kết quả như thế nào?”

“Quyền lực.”

“Cô hận ba cô sao?”

“Vừa yêu vừa hận.”

“Muốn đi tố giác ba cô sao?”

“Không muốn.”

“Vì sao không muốn?”

“Bà nội lớn tuổi không chịu nổi kích thích.”

“Vì sao gả cho Na Sính?”

“Bà nội vừa ý.”

“Nếu cho cô một cơ hội, cô muốn gả cho Hoắc Khải Hàng sao?”

“Không lấy chồng.”

“Vì sao?”

“Anh ấy không yêu tôi, hôn nhân như vậy không có hạnh phúc!”

~~~

Trong phòng khách, nước mắt Ninh Mẫn không ngừng tuôn rơi, một câu trả lời kia chịu đựng không biết bao nhiêu đau đớn, thật sự làm cho người ta đau lòng.

Cả đời Ninh Mẫn. Hai mươi năm trước, trôi qua vô cùng bình yên, xuất thân từ gia đình quân nhân, cô từ nhỏ đã nhận sự giáo dục quân sự thuần khiết mà tốt đẹp từ gia đình. Bẩm sinh Cô đã có tài năng và trí tuệ, giỏi hơn hẳn các bạn cùng lứa tuổi. Yêu cầu nghiêm khắc đối với mình, cùng với sự khao khát theo đuổi tri thức, đã làm cô thành tài. Huấn luyện quân sự nghiêm khắc, đã giúp cô trở nên vô cùng tinh anh. Ở tốt trong hoàn cảnh, cô trưởng thành rất tự nhiên, không có áp lực từ gia đình, tính cách của cô lạc quan vui vẻ, cũng là đến từ cuộc sống gia đình.

Sáu năm sau, mặc dù cô phải xa quê, nhưng đời sống sinh hoạt hàng ngày cũng không vì thế mà kém đi. Sinh ra một cô con gái vô cùng xinh đẹp đáng yêu, đã làm cho cô vô cùng hạnh phúc vui vẻ trong suốt sáu năm. Có lẽ cũng hơi cô đơn, gia đình không hoàn chỉnh, nhưng hạnh phúc cũng không ít, bởi vì cô và Vãn Vãn sống rất vui vẻ hạnh phúc.

Cuộc sống hiện giờ mà cô đang có cũng là do nhiệm vụ tháng chín không thành mà dựng nên.

May mắn là, trong cái họa có cái phúc, cô tìm được một nam nhân rất yêu thương cô.

Hai mươi bảy năm nay của cô tóm lại là rất hạnh phúc.

Trái lại cuộc đời của Cố Hiểu chính là một cơn ác mộng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.