Cô Vợ Hồ Ly Ngốc Nghếch

Chương 32: Ảo ảnh của thành chủ




Đại phu nói, việc phu nhân bị sốt cao, là do nhiễm tà từ vết thương bị cào trên mu bàn tay mà ra. Thu Hàn Nguyệt đương nhiên không thể ngồi yên, dù thế nào, thì trên danh nghĩa hắn cũng là phu quân của nàng ta.

Vì cái danh nghĩa này, vì nỗi hổ thẹn dần hình thành trong lòng, sau khi a hoàn cho nàng ta uống thuốc xong, hắn chưa rời đi ngay, mà ngồi ở bàn, đợi nàng ta tỉnh lại.

Quá nửa đêm, hắn chống cằm gà gật, đột nhiên nghe tiếng thứ gì đó rơi, ngước mắt thấy nàng ta đang ngã dưới đất.

“Có chuyện gì thế?”

“… Thiếp khát nước, muốn uống trà, không ngờ chân mềm nhũn, nên bị ngã.”

“A hoàn đâu rồi…” Nhưng hắn nhớ ra, chắc thấy hắn cứ ngồi mãi ở đây, nên bọn a hoàn nhiều chuyện đã tránh đi cả rồi.

“Nàng ngồi đó đi, ta rót trà cho nàng.”

“Thiếp không dám…”

“Ngồi yên đấy.”

Hắn khẽ cao giọng, nàng ta lập tức ngồi xuống giường. Khi hắn rót trà quay lại, nàng ta bối rối bất an đón lấy, uống thì ít mà đổ ra ngoài thì nhiều. Hắn thấy bất lực, đành quay bước ra sau bình phong mang khăn vào, “Bổn thành chủ khiến nàng sợ hãi tới thế sao?”

Nàng ta cúi đầu, ngượng ngùng đáp: “Không, chỉ là thiếp… Chỉ là không ngờ cũng có ngày thành chủ xuất hiện trong phòng của thiếp…”

Hắn hơi sững lại: “Cho dù trước kia giữa chúng ta đã có thỏa thuận gì, thì tuổi thanh xuân của nàng đúng là đã trôi qua uổng phí, nàng có hận bổn thành chủ không?”

“Không, sao thiếp dám chứ?” Nàng ta lắc đầu, vội vàng đáp: “Thành chủ là ân nhân của thiếp, không có thành chủ, thì phụ thân của thiếp sẽ không được an dưỡng, đệ đệ cũng không được đi học, thiếp sao dám oán hận?”

“Nàng rất hiền thục, nếu được gả đi như những người con gái khác, chắc chắn sẽ được vượng phu ích tử, cả nhà vui vẻ.”

“Không!” Nàng ta cuống lên, “Như thế, thiếp sẽ không được gặp thành chủ, sẽ không gặp được người đàn ông mà mình hết lòng yêu thương… á?”

Vì sự lỡ lời của mình, nàng ta vội bịt miệng kêu lên.

Hắn sững lại: “Cuối cùng thì, vẫn là ta đã hại nàng phải không?”

Nàng ta quỳ dưới đất, nước mắt giàn giụa: “Không không! Thành chủ, thiếp bệnh tới hồ đồ rồi, những lời vừa rồi không tính, ngài đừng đuổi thiếp đi, thiếp đã coi nơi này là nhà, coi mỗi người ở nơi này là người thân rồi, ngài đừng đuổi thiếp đi!”

“… Nàng nghỉ đi.” Hắn không còn mặt mũi nào đứng trước người con gái mà hắn đã làm hại chỉ vì sự ích kỉ của mình, quay người định bỏ đi.

“Thành chủ!” Nàng ta đột nhiên nhào tới, ôm lấy chân hắn: “Ngài đừng đuổi thiếp đi, thiếp đúng là bệnh tới hồ đồ rồi, nói năng hồ đồ … huhu…”

“Nàng…” Hắn cúi đầu, “Nàng hà tất phải thế?”

Nàng ta khóc lóc, “Thiếp cầu xin ngài… ngài là người tốt… hãy để thiếp ở lại trong phủ… cầu xin ngài…”

“Nàng hãy đứng dậy trước rồi hẵng nói.” Cơ thể mềm mại của nàng ta gần như dựa hẳn vào chân hắn, hắn muốn hất nàng ta ra, nhưng lại không nỡ, đành cúi đầu xuống, đỡ nàng ta đứng dậy. “Bổn thành chủ tưởng rằng chúng ta đã thỏa thuận trước với nhau rồi, ta hoàn toàn không làm sai thỏa thuận, vốn cũng chẳng bạc đãi nàng. Nhưng bổn thành chủ quên mất, nàng chỉ là một nữ tử, tuổi thanh xuân dần trôi, trái tim cũng nhạy cảm, bổn thành chủ thực sự không nên làm liên lụy tới nàng khiến nàng phải chịu khổ…”

“Không!” Nàng ta dang tay ôm lấy hắn, “Không khổ, vì thành chủ, thiếp dù thế nào cũng không cảm thấy khổ. Chỉ cần được ở bên cạnh thành chủ, chỉ cần có thể nhìn thấy thành chủ, thiếp chết cũng không oán hận! Ngài đừng đuổi thiếp đi, cầu xin ngài…”

Nước mắt giàn giụa cầu xin bi thương, cơ thể mềm mại trong lòng, mùi hương tinh khiết bay lên mũi, một người đàn ông khỏe mạnh, nhưng đã cấm dục mười năm nay, thời khắc này, không còn sức mà đẩy nàng ta ra nữa, “Nàng hãy buông ra trước… buông ra..”

Đột nhiên, sắc mặt nàng ta hiện lên vẻ quyết tâm, cởi bỏ áo ngoài, chiếc áo yếm màu xanh nhạt làm nổi bật làn da trắng ngần, khuôn ngực đầy đặn, nàng ta cầm tay hắn áp lên ngực mình, “Thành chủ, hãy để thiếp được làm người phụ nữ của ngài, để thiếp sinh con cho ngài, lấy người nối dõi, an ủi vong linh lão thành chủ… Một đêm thôi, thiếp chỉ cầu một đêm phu thê, xin ngày hãy ban cho thiếp thân một đêm!”

“Không, không, ta…” Hắn giật lùi về phía sau hai bước, một sự sợ hãi từ trước đến nay chưa từng có, lúc này, hắn nên nghĩ gì? Mau giúp hắn nghĩ ra cái gì đó, mau giúp hắn nghĩ ra điều gì đó…

“Thành chủ, chỉ một đêm, một đêm cũng không được sao? Thiếp không muốn đến chết vẫn còn là một hoàng hoa khuê nữ, thiếp không muốn uổng phí kiếp nữ nhi này…”

“Ta không thể, ta không thể! Xin lỗi, ta không thể…” Mau giúp hắn nghĩ ra tại sao lại không thể?

Mau giúp hắn nghĩ ra đi!

“… Thiếp đã vọng tưởng mong muốn được thành chủ ân điển, hành động vô sỉ như thế, dâm dật phóng đãng như thế, thật không còn mặt mũi nào gặp ai nữa!” Nàng ta khóc như mưa, ánh mắt nguội lạnh như đã chết, quay người lao về phía đỉnh đồng đập đầu tự vẫn.

Nhưng hắn nhanh hơn, đã đứng chắn trước đỉnh đồng.

“Thành chủ… Thiếp không còn mặt mũi nào… Thiếp thật không biết xấu hổ…” Nàng ta cứ đập đầu vào người hắn, ngất đi tỉnh lại rồi lại cúi đầu khóc lớn, “… Thiếp không còn mặt mũi nào nữa… để thiếp được chết!”

“Nàng tại sao lại phải ngốc như thế?” Giọng hắn thê lương, đôi cánh tay dang rộng, thương xót ôm lấy người con gái vô tội bị hắn liên lụy vào lòng, “Ta…”

“Chít chít chít!” Cái đầu nhỏ xíu màu trắng xuất hiện ở cửa sổ, nhìn hắn chằm chằm.

“… Linh Nhi?” Hắn giật mình, đẩy người con gái trong lòng ra, lao về phía cửa sổ.

Song, hai giọt nước trong vắt như thủy tinh từ đôi mắt đen láy ấy lăn xuống, đúng vào lúc bàn tay hắn chạm vào bộ lông mềm mại, thì thân hình nhỏ bé biến thành làn khói trắng, biến mất trong không trung.

“Linh Nhi! Linh Nhi! Linh Nhi!…”

Hắn lao qua cửa sổ đuổi theo, điên cuồng gọi cái tên đã được ghi lòng tạc dạ ấy, điên cuồng tìm kiếm, trong bụi hoa, trên cây, trong suối nước nóng, mỗi góc trong phủ, mỗi con đường hẹp. Hắn tìm, sai người trong phủ tìm, hắn cầm chiếc đùi gà thơm nức béo ngậy, giọng nghẹn đi, cơ thể mệt mỏi, nhưng vẫn không ngừng tìm kiếm,

Nhưng, không tìm thấy Linh Nhi, không phải là giận dỗi nhất thời, không phải là chơi trò trốn tìm như mọi ngày, không thấy nàng đâu nữa, chính là đã biến mất. Một ngày, một tháng, một năm qua đi, Linh Nhi đã hoàn toàn biến mất trong cuộc đời hắn…

“Linh Nhi____________”

“Linh Nhi, Linh Nhi, Linh Nhi, quay về đi, quay về đi! Linh Nhi…”

Xoa cằm đứng nhìn người đàn ông đáng thương mặt mày hoảng loạn miệng lẩm bẩm gọi tên Linh Nhi trên giường, Thu Quan Vân sờ sờ cằm, lắc đầu thở dài: “Ngươi không phải là người, quả nhiên không phải là người.”

Bách Diêu nhấp một ngụm trà thượng hạng của Tỉnh Xuân sơn trang, đáp: “Các hạ là người, đáng tiếc không phải người bình thường.”

“Bổn mĩ thiếu niên ghét nhất chính là loại người bình thường, vì vậy bổn mĩ thiếu niên rất yêu quý bản thân mình, ha ha ha…”

“…” Bách Diêu chẳng có gì để nói.

Nhưng, Vu giới đệ nhất mĩ thiếu niên luôn là người thích gợi chuyện, “Ngươi còn định để hắn phải chịu đựng bao lâu nữa?”

“Một năm.”

“… Hả?”

“Một năm trong ảo cảnh của hắn. Hắn cần phải ở trong đó đủ hai mươi năm, phải biết rằng có những chuyện hứa thì dễ mà thực hiện thì vô cùng gian nan. Như thế hắn sẽ không dám gặp ta đòi Linh Nhi nữa.”

“Hồ ly kia, ngươi đã từng phải chịu đựng sự tổn thương nặng nề bao giờ chưa?”

Hỏi kiểu gì vậy? Bách Diêu chau mày.

“Ví dụ bị lừa gạt bởi người mà ngươi tin tưởng nhất, ví dụ bị người mà ngươi cho rằng thân cận nhất đem bán, vì dụ bị người ngươi thương yêu nhất phản bội… Ngươi là loại nào?” Cũng biết hắn sẽ không trả lời, Thu Quan Vân lại tự đáp. “Mẹ ta nói với ta rằng, phàm những người trải qua sự tổn thương cực lớn, thì tâm địa sẽ vô cùng nham hiểm lắt léo, kiểu giày vò người khác để thỏa mãn lạc thú biến thái của mình như ngươi, chính là loại người ấy. Ngươi xem bổn ác bá, tâm địa sáng sủa, rạng rỡ như mặt trời, vừa nhìn đã biết từ nhỏ tới lớn được thương yêu chiều chuộng, ngưỡng mộ ta không? Ha ha ha…”

“…” Bách Diêu bóp chặt cái chén trong tay, coi nó như cổ của kẻ nào đó.

“Cũng may cũng may, Hàn Nguyệt ca ca, huynh có được một đệ đệ lương thiện khẳng khái khỏe mạnh như đệ, đệ sẽ không để huynh phải chịu giày vò trong đó một năm nữa đâu…”

Bách Diêu không kịp ngăn cản, Thu Quan Vân đã hất tay áo, phá vỡ ảo ảnh tàn khốc.

“Linh Nhi…” Thu Hàn Nguyệt toàn thân toát mồ hôi lạnh, mặt đầy nước mắt, thảng thốt kêu rồi bật dậy.

Bách Diêu liếc mắt hỏi: “Tỉnh rồi à?”

Thu Hàn Nguyệt nhìn y, nhìn đủ một tuần trà, rồi mới mấp máy môi hỏi: “Linh Nhi đâu?”

“Bên kia.” Thu Quan Vân giơ ngón tay lên chỉ.

Trong đài sen được làm bằng ngọc, tiểu hồ ly cuộn tròn người lại như một quả bóng lông, ngoan ngoãn nằm ngủ. Thu Hàn Nguyệt vịn cột giường đứng dậy, hai chân vừa tiếp đất, mỗi bước đi đều vạn phần thận trọng, chỉ sợ làm kinh động đến tiểu nha đầu, khiến nàng giận dỗi bỏ đi.

“Linh Nhi…” Hắn giơ tay, sờ sờ vào mũi nàng, cái tai mềm mềm của nàng, cùng với cơ thể ấm áp của nàng. Khi hắn tỉnh lại, bắt gặp ánh mắt của Bách Diêu, hắn biết ngay, hai mươi năm trải nghiệm vừa rồi là ảo ảnh. Nhưng nó rất thật, thật đến mức như hắn đã sống đủ mười chín năm rồi, mỗi niềm vui nỗi buồn trong đó hắn đều cảm nhận được, như đang hiện ra trước mắt hắn. Đặc biệt là, trong ký ức ủa hắn, sự đau khổ khi Linh Nhi biến mất rất rõ ràng, hắn vẫn còn nhớ nỗi thê lương khi không tìm thấy Linh Nhi và cả sự chờ đợi vô vọng của mình. Nhớ hắn đã tuyệt vọng thế nào khi vĩnh viễn mất Linh Nhi…

Hắn sờ lên ngực mình, không tìm thấy vết sẹo phanh ngực khi trích máu cho Linh Nhi đâu, kinh ngạc hỏi: “Ta còn chưa tặng máu tim mình cho Linh Nhi ư?” Đấy cũng là ảo ảnh ư? Vậy thì, ảo ảnh này bắt đầu từ bao giờ? Và bao giờ kết thúc?

“Mặc dù là ảo ảnh, nhưng những gì ngươi trải qua, những gì ngươi nếm trải có việc nào là không thiết thực đâu? Ngươi vì phụ thân mà đã lấy vợ, trong vòng mười năm giữ thân như ngọc, nhưng vì cấm dục quá lâu, lại thêm nỗi hổ thẹn thương xót người con gái vô tội ấy, ngươi đã phản bội lời thề, khiến Linh Nhi đau lòng vô cùng, rời bỏ ngươi mà đi…”

“Ta không phản bội lại lời thề!” Cho dù là ảo ảnh, nhưng hắn không cho phép người khác vu cáo mình. “Ta và cô gái đó chưa hề…”

“Ngươi hãy nghĩ kĩ lại đi, nếu Linh Nhi không xuất hiện, ngươi có trụ nổi không?”

“… Ta không cần phải giải thích cho ngươi về một chuyện chưa từng xảy ra!”

“Nhưng, nếu những cảnh ấy không phải ảo ảnh, Linh Nhi của ta sẽ bị tổn thương. Mà thực ra ngươi hiểu rõ hơn ai hết, ảo ảnh ấy rất thật, nỗi khổ sở vì phải cấm dục quá lâu khiến ngươi thậm chí còn không chịu đựng nổi sự cám dỗ của một cô gái bình thường, không đúng sao?”

Thu Hàn Nguyệt chẳng có gì để nói. Ảo ảnh ấy, đúng là quá thật, trong những năm tháng cấm dục, vì muốn giết thời gian, nửa đêm hắn múa kiếm, ngâm mình trong nước lạnh, thậm chí ngâm mình trong băng…

“Ở ngoài đời thật, có lẽ ngươi sẽ không vì phụ thân mà thành thân, nhưng, không có thê tử đó, còn có những nữ tử khác. Tóm lại rồi sẽ đến lúc, ngươi bị dục vọng chi phối, không nghĩ ra được lý do vì sao mình không gần nữ sắc, không nhớ ra Linh Nhi mà ngươi khốn khổ chờ đợi bao năm. Như vậy, ngươi còn dám đòi Linh Nhi của ta nữa không?”