Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Chương 131: Gả cho con trai kẻ thù



Trong quán cà phê, âm thanh trữ tình dịu dàng của đàn Violin, trong trẻo giống như tiếng suối.

Mới vừa vào cửa, Giản Nhụy Ái lập tức nhìn thấy Lạc Tình Tình vẫy tay với mình.

"Nhụy Ái, mau ngồi đi." Lạc Tình Tình bưng cà phê lên khẽ hớp một ngụm, miễn cưỡng nhướng mắt nói.

Giản Nhụy Ái làm sao còn tâm trạng uống cà phê, đứng ngồi không yên "Tình Tình, cậu muốn nói gì thì nói nhanh lên một chút."

Ánh mắt lạnh lẽo của Lạc Tình Tình rơi vào chiếc nhẫn màu vàng trên tay Giản Nhụy Ái. Trong lòng khinh thường " Nhụy Ái, chuyện kia thật ngại, nhưng đó không phải là chủ ý của mình, tất cả đều là chủ ý của Vương Hạo, là tôi bị ép buộc phải nghe theo người ta sai bảo. Thấy cậu không sao là tôi yên tâm, nếu không tôi sẽ tự trách mình đến chết."

"Không sao, Tình Tình, cậu không cần quanh co lòng vòng, những lời cậu nói trong điện thoại rốt cuộc là có ý gì." Giản Nhụy Ái tuy ngốc nhưng cũng biết Lạc Tình Tình đang giả vờ. Nếu như không phải là chủ ý của cô ta, thì cô ta có thể đến nói với Đơn Triết Hạo. Nhưng cô ta không đến gặp Hạo chứng minh căn bản là muốn dồn cô vào chỗ chết.

"Nhụy Ái, chuyện của bác trai bác gái, tôi thật sự không muốn làm tổn thương cậu. Nhưng mà tôi phải nói cho cậu biết, tôi không muốn để cho hai chúng ta sống trong ảo tưởng của chính mình. . . . . ." Lạc Tình Tình cố ý nuốt nước bọt mấy cái, khiến bầu không khí trở nên có chút nghiêm trọng hơn.

"Cái gì." Giản Nhụy Ái ngừng hô hấp, đã nhiều năm trôi qua giờ lại nghe thấy tin tai nạn xe cộ của cha mẹ không phải là tự nhiên mà là do người khác cố ý sắp xếp. Tâm tình này đã không có ngôn ngữ nào để diễn tả.

Nhìn vẻ mặt như muốn nói lại thôi của Lạc Tình Tình, cô đã suy đoán đến những tình huống nghiêm trọng nhất, chân tướng khó nói ra như vậy. Giản Nhụy Ái lo lắng sợ hãi, rốt cuộc Lạc Tình Tình muốn nói điều gì?

Cha mẹ chết, đến cùng là đã xảy ra chuyện gì?

"Tình Tình, cậu nói nhanh một chút, cha mẹ tôi mất nhiều năm như vậy, làm sao cậu xác định được là cha mẹ tôi chết oan uổng."

Lạc Tình Tình nhìn hai tròng mắt kiên định của Giản Nhụy Ái. Theo bản năng cụp mắt nhìn tài liệu, mắt lóe lên chút mâu thuẫn, khó nhọc nói: " Nhụy Ái, tôi sẽ nói với cậu, cậu không cần kích động, cho cậu xem cái này, cậu sẽ hiểu."

Giản Nhụy Ái hoang mang cầm lấy tài liệu, lật ra xem, bàn tay cô đã run rẩy, sắc mặt suy sụp, trong nháy mắt cả người liền biến hóa cực lớn.

Con người khi còn sống việc đời thật khó liệu, những chữ viết chói mắt trong đó, giống như là cái gai đâm sâu vào trong lòng cô, càng làm cho cô thêm sợ hãi.

Giản Nhụy Ái cố nén nước mắt trong hốc mắt "Tình Tình, tại sao cậu lại muốn làm như vậy. Cậu hại tôi thiếu chút nữa bị thất thân. Hiện tại lại đem những thứ giấy rách này đến để xúi giục tôi, cậu cho rằng tôi sẽ tin tưởng lời của cậu sao."

" Nhụy Ái, sao cậu có thể nói như vậy, tôi đâu muốn hại cậu, đó là do bị người khác ép buộc, nhưng tài liệu này hoàn toàn là thật, nếu không cậu có thể đi hỏi Đơn Triết Hạo, xem anh ta nói như thế nào." Lạc Tình Tình nhướng mi, không nghĩ đến Giản Nhụy Ái lại thông minh như vậy nhưng cũng đều nằm trong sự tính toán của cô ta.

"Đừng giả bộ, Lạc Tình Tình, vì dì Tần đã giao phó nhờ chăm sóc cậu, nên tôi nhịn cậu ở khắp nơi. Nhưng cũng không cần chèn ép người quá đáng. Đừng tưởng rằng tôi không biết. Tôi chỉ không muốn vạch trần mà thôi. . . . . . Tình yêu của tôi cùng Đơn Triết Hạo sẽ không vì bất kỳ xúi giục gì mà tan vỡ. Đây là chiếc nhẫn độc nhất vô nhị Đơn Triết Hạo dành cho tôi. Anh ấy yêu tôi, cậu không còn cơ hội đâu cho nên cậu buông tay đi."

Giản Nhụy Ái nói xong liền xoay người rời đi, cô không dám nhìn Lạc Tình Tình. Thật ra những lời đó lại giống như ma quỷ dang gào thét trong lòng cô.

Lạc Tình Tình cười cười nhìn bóng lưng hốt hoảng của Giản Nhụy Ái. Giản Nhụy Ái cố giả vờ trấn định, lời nói khí thế mạnh mẽ cũng không biết đang suy nghĩ gì. Chuyện phát triển đến bước này thì để xem hai người còn có thể ở chung một chỗ. Có lẽ sắp tới sẽ có kịch hay, cô vô cùng mong đợi.

Đơn Triết Hạo không nghĩ đến Giản Nhụy Ái lại đi lâu như vậy. Vừa định đi ra cửa tìm cô, lại thấy vẻ mặt Giản Nhụy Ái tái nhợt đi về phía mình. Vẻ mặt kia của cô khiến anh có dự cảm không tốt. Anh mỉm cười đi về phía cô đang cúi đầu, nhẹ giọng hỏi: "Sao vậy? Sao sắc mặt kém như thế? Có phải là do thử quần áo mệt rồi. Nếu không chúng ta không đi dạo phố nữa, cùng nhau trở về thôi."

Giản Nhụy Ái hoảng hốt bắt lấy cánh tay Đơn Triết Hạo, ánh mắt tin tưởng ngước lên nhìn anh. Khuôn mặt tuấn tú tràn đầy dịu dàng đó nhất định sẽ không gạt cô. Cô cắn môi, mắt đầy nước, nói: "Hạo, anh nói thật cho em biết, cái chết của cha mẹ em là ngoài ý muốn, Có đúng hay không?"

Thân hình cao lớn của Đơn Triết Hạo cứng đờ vì kinh sợ, trán toát mồ hôi lạnh, trong lòng lo lắng."Tiểu Nhụy đừng nghe ai nói bậy, không cần nghĩ quá nhiều. . . . . ."

"Em không muốn nghe lời an ủi." Giản Nhụy Ái cố tỉnh táo lại, lời nói có vẻ kích động "Cha mẹ anh có phải là hung thủ giết chết cha mẹ em không? Anh nói đi."

"Tiểu Nhụy, em nói linh tinh cái gì thế. Hôm nay em quá mệt mỏi rồi, chúng ta về nhà nghỉ ngơi trước đã." Đơn Triết Hạo cố gắng giữ bình tĩnh, rốt cuộc giấy không bọc được lửa, điều phải đến cũng sẽ đến.

"Vẻ mặt này của anh. Có phải là đã sớm biết không, có phải hay không?" Giản Nhụy Ái nhìn vẻ mặt khiếp sợ của Đơn Triết Hạo. Thái độ của anh đã nói cho cô biết rất rõ ràng. Chuyện này là thật, cô lảo đảo mấy bước.

Đơn Triết Hạo đón được Giản Nhụy Ái sắp ngã, đau lòng nhìn sắc mặt trắng bệch của cô."Tiểu Nhụy, mặc kệ có phải là thật hay không, nhưng anh yêu em, anh sẽ ở cùng em."

Âm thanh của bọn họ đã hấp dẫn ánh mắt của rất nhiều. Mọi người đều vây quanh Đơn Triết Hạo và Giản Nhụy Ái.

Thật. Là thật.

Giờ khắc này, Giản Nhụy Ái không khống chế được bật khóc. Cô vô lực ngã ngồi ở trên mặt đất. Giản Nhụy Ái đau khổ như vậy. lại càng hấp dẫn nhiều người quan sát hơn.

Mọi tế bào của Đơn Triết Hạo đểu sục sôi. Nhìn Giản Nhụy Ái đau lòng khóc. Mọi cao quý tôn nghiêm của anh đã hóa thành hư không. Trong mắt chỉ có Giản Nhụy Ái. Anh kéo cô lên, hung hăng ôm vào trong ngực, động tác quen thuộc. Anh dường như cảm giác được cô muốn rời khỏi của mình."Tiểu Nhụy, cầu xin em không nên như vậy. van xin em."

"Tại sao, anh tại sao không nói cho em, tại sao không để cho em biết rõ mọi chuyện. Tự nhiên em lại gả cho con trai của kẻ thù giết cha mẹ mình. Anh khiến em trở thành người bất nhân bất nghĩa. Như vậy anh sẽ cảm thấy vui vẻ sao?." Giản Nhụy Ái điên cuồng giống như một kẻ điên liên tiếp đánh vào lồng ngực Đơn Triết Hạo. Cô không khống chế nổi cảm xúc của mình nữa, sắp bộc phát tới cực điểm.

Lời nói nghiêm trọng như vậy, xẹt qua thật sâu khiến trái tim Đơn Triết Hạo chảy máu. Rất đau, anh phải khắc chế tính khí của mình. Mặc cho Giản Nhụy Ái cố tình gây sự. Dù sao tin tức này cũng là đả kích quá lớn đối với cô.

"Tiểu Nhụy, em đánh đi. Nếu như đánh có thể làm cho em bình tĩnh lại, em cứ đánh đi. Nhưng cầu xin em đừng rời bỏ anh. Đừng bảo anh là con trai của kẻ thù giết chết cha mẹ. như vậy không công bằng cho anh. Anh yêu em trước rồi mới biết chuyện kia. Không cần lại trách anh được không."

"Ô ô ô ô. . . . . ." Giản Nhụy Ái đánh đến không còn hơi sức. Chỉ có thể dựa vào trong ngực Đơn Triết Hạo, lớn tiếng khóc .

Đơn Triết Hạo biết mình nợ Giản Nhụy Ái. Anh cái gì cũng không làm được. Chỉ có thể lẳng lặng ở bên cạnh cô, đợi khi cô khóc đủ sẽ giải thích .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.