Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Chương 133: Dẫn em đi



Cô thật sự rất mệt mỏi, mệt mỏi đến nỗi một chút hơi sức cũng không có, tại sao lòng của cô lại đau như vậy?

Giản Nhụy Ái khẽ nhắm mắt không nhìn đến Cụ Duệ Tường lạnh nhạt mở miệng: "Năm tuổi, cha em là trưởng thôn trong làng, dựa vào sức lực của mình bảo vệ được đất đai của tất cả mọi người trong làng, khiến mọi người không phải chịu nỗi khổ sống lang thang, ngày đó tất cả mọi người đều rất vui vẻ, mẹ mua quần áo mới cho em, cha lái xe dẫn cả nhà đi ăn mừng, không ngờ. . . . . ."

Toàn thân cô run rẩy, những kí ức đau khổ kia giống như côn trùng gặm cắn trong đầu cô, khiến cho cô đau đớn hít thở không thông.

Cụ Duệ Tường nhìn Giản Nhụy Ái xúc động, bàn tay đặt ở bả vai cô " Nhụy Ái, không nên xúc động, không có chuyện gì!"

Anh nhẹ nhàng đem cô ôm vào trong ngực, dịu dàng vỗ về sau lưng cô, cho cô cảm giác an ủi vô tận, cho đến khi Giản Nhụy Ái từ từ khôi phục lại bình tĩnh.

Không biết từ lúc nào cô đã khóc ướt hai má, gượng cười, cố gắng áp chế sự đau đớn trong lòng mình.

"Cha mẹ vì bảo vệ em, cho nên cả hai đều qua đời ở trước mặt em. . . . . . Em vĩnh viễn nhớ khắp người bọn họ đều là máu, có máu bắn vào trên người em, bàn tay đều là máu tươi. . . . . ."

Không đợi Giản Nhụy Ái nói xong, cánh tay Cụ Duệ Tường liền ôm lấy Giản Nhụy Ái chặt hơn, đau lòng vì quá khứ của cô "Đừng nói tiếp , đừng nói tiếp. . . . . . Tất cả đã là quá khứ, không có việc gì. . . . . ."

Cô đã từng cho rằng cái chết của cha mẹ chỉ là ngoài ý muốn, hiện tại cô biết cha mẹ là bị người khác hại chết, cô vĩnh viễn sẽ không quên thù hận, cho nên cô không có cách nào để bình tĩnh đi gặp Đơn Triết Hạo, cũng không biết phải đối mặt với người nhà họ Đơn như thế nào?

Cụ Duệ Tường đau lòng không hề che dấu, anh đang vì Giản Nhụy Ái mà đau lòng.

Thân thể mềm mại của Giản Nhụy Ái hung hăng chấn động, mãnh liệt ngẩng đầu, khát vọng nhìn Cụ Duệ Tường, cô biết Cụ Duệ Tường là cọng cỏ cứu mệnh của mình, anh nhất định sẽ giúp đỡ cô "Duệ Tường, dẫn em rời đi có được không?"

Đúng, cô không muốn đợi ở chỗ này, cô không muốn đối mặt với bà nội, càng không muốn đối mặt với Đơn Triết Hạo, nhìn thấy bọn họ cô sẽ cảm thấy mình thật có lỗi với cha mẹ.

"Đi, nhưng Hạo không thể nào buông em ra được, em là toàn bộ quan tâm của Hạo." Cụ Duệ Tường không ngờ Giản Nhụy Ái lại nói ra lời này, nhìn ánh mắt kiên định của cô "Em thật sự có thể bỏ được Hạo, bỏ được bà nội không? Họ đối với em thật sự rất tốt, em không thể bỏ xuống thù hận để tiếp nhận bọn họ sao?"

"Em không làm được, nhớ tới cái chết của cha mẹ em có quan hệ với Hạo và bà nội thì em không có cách nào để đối mặt với bọn họ. Em muốn rời đi, chỉ có rời đi mới có thể để em suy nghĩ rõ ràng, nếu không em sẽ điên mất."

Giản Nhụy Ái khổ sở dùng hai tay che mặt, nước mắt long lanh trào ra khỏi khe hở kẽ tay chảy ra ngoài.

Cụ Duệ Tường nhìn Giản Nhụy Ái đau khổ, trầm mặc hồi lâu, mới mở miệng nói: "Một tháng, cho anh một tháng, nếu như đến lúc đó em còn muốn rời đi, anh sẽ an bài xong tất cả, khiến Đơn Triết Hạo vĩnh viễn cũng không tìm được em."

Suy nghĩ này là để giúp Đơn Triết Hạo, nhưng nếu cô vẫn không thoát khỏi được bóng ma của mình, anh sẽ giúp cô chạy trốn.

Giản Nhụy Ái hơi sững sờ: "Được!"

Thật ra thì, trong tiềm thức cô vẫn muốn cho mình và Đơn Triết Hạo một cơ hội!

Trác Đan Tinh tươi cười như hoa khi nhìn thấy Giản Nhụy Ái tới, nhướng lông mày lên "Nhụy Ái, làm sao cậu lại đến đây?"

Giản Nhụy Ái ngây ngẩn nhìn Trác Đan Tinh "Xảy ra chuyện gì? Tâm tình cậu có vẻ rất tốt."

"Đúng vậy!" Trác Đan Tinh tươi cười, nhìn thấy sắc mặt Giản Nhụy Ái không tốt lắm, nghi ngờ hỏi "Làm sao vậy?"

"Không có. . . . . . Không có chuyện gì." Giản Nhụy Ái hít sâu một hơi, khó khăn mỉm cười, kéo tay Trác Đan Tinh "Nói, bộ mặt xuân phong hả hê, có phải đã chạm vào hoa đào rồi phải không?"

"Nói bừa, mình nào có tốt số như vậy! Nhụy Ái, nói cho cậu biết! Tớ mang thai." Trác Đan Tinh kéo tay Giản Nhụy Ái, vui vẻ cười.

Giản Nhụy Ái ngạc nhiên nhìn Trác Đan Tinh, sau đó mỉm cười, kéo tay Trác Đan Tinh, vui vẻ nói: "Chúc mừng!" Cô thật sự rất vui vẻ, nói chuyện cùng Trác Đan Tinh có thể khiến cho nguời ta vui vẻ.

"Cám ơn!" Trác Đan Tinh hạnh phúc mỉm cười, bởi vì quá hạnh phúc, cho nên cũng không phát hiện ra vẻ mặt Giản Nhụy Ái có nét mất tự nhiên.

Quán cà phê buôn bán vẫn tấp nập như thế, "Cậu là phụ nữ có thai, nên nghỉ ngơi thật tốt, không nên quá vất vả, hơn nữa cũng là bà chủ, công việc cứ để cho người khác làm."

"Cậu còn không phải như vậy, bụng đã lớn còn chạy loạn khắp nơi, cậu và Đơn Triết Hạo đi xem áo cưới thế nào?" Trác Đan Tinh nhìn phía sau Giản Nhụy Ái một chút, nghi vấn hỏi: "Tại sao anh ta không tới cùng cậu?"

"A. . . . . . Anh ấy đang ở bên ngoài đợi mình...mình. . . . . . Bọn mình vừa qua Quán Nhân Ái, nên muốn tới thăm các cậu một chút, nếu như không có chuyện gì. . . . . . Tớ đi trước." Giọng nói của Giản Nhụy Ái run rẩy.

Trác Đan Tinh mới phát hiện ra Giản Nhụy Ái có chút không bình thường, với cá tính của cô ấy, thử áo cưới là chuyện vui vẻ như vậy, nhẽ ra vẻ mặt cô ấy phải vui vẻ hạnh phúc , làm sao mà đôi mắt lại sưng tấy? Hình như giống như đã khóc .

Là thật, cô ấy đang khóc rồi !

Trác Đan Tinh bưng lấy gương mặt nhỏ gầy của Giản Nhụy Ái "Cậu làm sao vậy? Đã khóc sao? Có phải Đơn Triết Hạo khi dễ cậu không?"

Nghe thấy những lời quan tâm này, Giản Nhụy Ái cố gắng kìm nén nước mắt thiếu chút nữa đã trào ra, hốc mắt trở nên ướt át, cô hít hít mũi nhỏ giọng nói "Không có chuyện gì, tớ làm sao có thể khóc được? Có thể là hạnh phúc tới quá nhanh, cho nên có chút khó tiếp nhận."

Trác Đan Tinh buông lỏng, mỉm cười kéo tay Giản Nhụy Ái để cho cô ngồi ở trên ghế sa lon "Cậu đó! Sinh ở trong phúc mà không biết, cuộc sống hạnh phúc cũng tới rồi mà sao cậu còn sợ hãi ."

"Đúng ! Đan Tinh, tớ muốn kết hôn, chúng ta đã rất lâu không ở cùng nhau, tối nay tớ có thể ở chỗ này được không, chúng ta tụ họp một chút." Giản Nhụy Ái sợ một tháng nữa cô rời đi, có thể sẽ không nhìn thấy bọn họ nữa, từ lúc nghe được lời nói hạnh phúc của Trác Đan Tinh, cô liền quyết định không kể cho bọn họ biết chuyện của mình nữa .

"Được! Làm sao lại không được? Ba người chúng ta đã rất lâu không có tụ họp, ngẫm lại cuộc sống lúc trước một chút, đều là ba người chúng ta ở cùng nhau, nói thật tớ rất nhớ cuộc sống lúc đó, bình thường mà hạnh phúc." Trác Đan Tinh mỉm cười.

Giản Nhụy Ái tràn đầy tâm sự nhìn Trác Đan Tinh tươi cười tràn đầy hạnh phúc, xem ra Trác Đan Tinh thật sự rất hạnh phúc, ngày ngày được ở cùng cùng người đàn ông mình thích, cuộc sống đơn giản mà hạnh phúc .

"Vậy cậu mau nói với Đơn Triết Hạo một chút, để cho anh ta đi về trước ." Trác Đan Tinh nhìn thời tiết nóng bức ở bên ngoài, Giản Nhụy Ái làm sao cam lòng để cho Đơn Triết Hạo ở bên ngoài phơi nắng.

Giản Nhụy Ái kinh ngạc ngước mắt nhìn Trác Đan Tinh, mới phản ứng "Được!" Vẻ mặt vội vàng hoảng hốt, xoay người đi về phía Quán Nhân Ái, nước mắt lăn dài theo gương mặt.

May mắn, khi cô xoay người Trác Đan Tinh không nhìn thấy biểu hiện trên mặt cô .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.