Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Chương 138: Chăm sóc đơn triết hạo



Gương mặt quật cường lã chã rơi lệ, trong lòng cô giãy giụa và tự trách trộn lẫn với nhau liên tiếp hành hạ cô đau đến không muốn sống.

Hành hạ khổ sở cô cũng phải kiên trì, cô còn phải sống thật tốt. Từ nhỏ đến lớn cho dù gặp phải bất kỳ khó khăn gì, cô đều chưa nghĩ tới sẽ buông tha tính mạng của mình. Bởi vì cô biết sinh mạng của mình là do cha mẹ dùng sinh mạng để đổi lấy.

Cô phải thay thế cha mẹ sống cho thật tốt, vuốt ve đứa bé trong bụng, dùng ống tay áo lau sạch nước mắt ở trên mặt "Cha mẹ, con sẽ kiên cường sống, nếu lại phạm phải sai lầm, con sẽ dũng cảm đứng lên sửa chữa ."

Giản Nhụy Ái dựa vào trên bia mộ, giống như khi còn bé cô thích rúc vào trong ngực cha mẹ. Ánh mắt mơ màng nhớ lại thời thơ bé. Khi đó cô giống hệt như một tiểu công chúa. Trong sự quan tâm và yêu thương của cha mẹ mà lớn lên, cưng chiều cho cô làm nũng, tỉ mỉ chăm sóc cho cô.

Bất tri bất giác, có lẽ là do khóc mệ, mí mắt cô dần trở nên nặng nề, khẽ nhắm mắt lại.

Bỗng nhiên, có người lay lay người cô. Giản Nhụy Ái bừng tỉnh lại, nhìn thấy người phụ nữ trung niên đứng ở trước mặt mình mỉm cười.

"Cô gái! Sáng sớm rất lạnh không nên ngủ ở nơi này, sẽ bị cảm. Buồn ngủ thì mau trở về." Người phụ nữ trung niên tốt bụng nhắc nhở.

Giản Nhụy Ái nheo mắt nhìn dì ấy lấy các vật dụng ra, bắt đầu mải miết quét dọn phần mộ của cha mẹ. Thì ra mộ được sạch sẽ như vậy đều là do người phụ nữ trung niên này giúp một tay.

Hai mắt cô tràn đầy cảm động, cắn môi, không nhịn được rơi nước mắt "Cám ơn dì, người thật tốt, giúp con quét dọn sạch mộ cha mẹ như vậy, làm sao dì biết để đến quét dọn giúp."

Người phụ nữ trung niên ngẩng đầu lên, chần chừ nói: "Đây là phần mộ của cha mẹ cháu sao? Cháu thật là hạnh phúc, lúc trước có một vị tiên sinh cho tôi năm vạn, bảo tôi giúp một tay quét dọn phần mộ, chắc vị tiên sinh đó là chồng của cháu đi, dáng dấp các cháu thật xứng đôi."

Giản Nhụy Ái không hiểu, vị tiên sinh được người phụ nữ này nhắc đến là ai. Chẳng lẽ là Cụ Duệ Tường. Lần trước khi cô trở về quê đã gặp Cụ Duệ Tường, chẳng lẽ là anh ta mời người đến quét dọn.

Trên khóe miệng khẽ mỉm cười, không nghĩ đến Cụ Duệ Tường có thể tỉ mỉ giúp cô nghĩ tới chuyện này.

"Dì, cháu cũng đến giúp dì một chút." Giản Nhụy Ái muốn đến cầm vật dụng.

Vừa định đi lấy, liền bị dì ngăn trở về."Cháu bụng lớn, hoạt động không tiện, cứ để dì là tốt rồi. Chồng cháu sao lại không đến cùng cháu."

"Tiểu Nhụy, em ổn không?." Đơn Triết Hạo không yên lòng đi đến, dù sao đã lâu như vậy mà vẫn không nhìn thấy bóng dáng của cô.

Người phụ nữ trung niên nhìn thấy Đơn Triết Hạo, hai mắt tỏa sáng, bắt lấy tay Đơn Triết Hạo "Tiên sinh, cậu xem phần mộ tôi quét dọn sạch như vậy, không phải cậu đã nói nếu tôi làm tốt, cậu sẽ thêm tiền lương à."

Đơn Triết Hạo ngạc nhiên không nghĩ đến người phụ nữ này lại ở đây. Ngước mắt nhìn ánh mắt ngạc nhiên của Giản Nhụy Ái khiến anh lúng túng, lấy ra mấy tờ tiền lớn đưa cho người phụ nữ trung niên.

"Cám ơn, tiên sinh thật sự rất hào phóng, Chúc hai vợ chồng đầu bạc răng long ." Người phụ nữ trung niên cầm tiền, vui đến quên cả trời đất chỉ mải mê ngắm nhìn mấy đồng tiền Đơn Triết Hạo đưa.

Thì ra phần mộ của cha mẹ đều là do Đơn Triết Hạo chăm sóc, chẳng lẽ là muốn chuộc tội, hay là suy nghĩ thay cho cô. Bất quá cô lại nghĩ đến phương diện anh cũng đang vì cô mà suy nghĩ. Ánh mắt tràn đầy cảm động "Cám ơn Hạo."

Đơn Triết Hạo cúi đầu nhìn Giản Nhụy Ái ở trong ngực, nhướng mày, mỉm cười "Được rồi, giữa chúng ta không cần phải nói cám ơn. Nếu như em thật sự muốn cám ơn anh, vậy hãy đi theo anh đi. Hình như trời mưa rồi, phụ nữ có thai gặp mưa sẽ không tốt ."

"Vâng" Giản Nhụy Ái ngẩng đầu hướng Đơn Triết Hạo cười cười, cầm lấy tay anh, liền đi theo xuống.

Tiểu Cảnh và Nụ Nụ nhìn thấy Giản Nhụy Ái cùng Đơn Triết Hạo xuất hiện. Vui vẻ mỉm cười"Anh, chị. . . . . ."

"Tiểu Cảnh, Nụ Nụ có nhớ đến chị hay không?" Giản Nhụy Ái khom người sờ sờ đầu Tiểu Cảnh và Nụ Nụ.

Đơn Triết Hạo hướng về phía người dì cười cười, lễ phép chào hỏi. Đưa tay ôm lấy hai tiểu tử kia, tránh cho Giản Nhụy Ái bụng bự phải khom người, sẽ rất khó chịu.

Ánh mắt Nụ Nụ nhìn về phía sau bọn họ: "Chồng em không đến cùng hai người sao?"

Lời của cô bé khiến Đơn Triết Hạo và Giản Nhụy Ái sững sờ mấy giây. Đơn Triết Hạo rất nhanh trả lời trước: "Chồng em còn muốn kiếm tiền, chờ khi anh ấy rảnh sẽ trở về gặp em."

"Thật không?" Nụ Nụ ngây ngô nhìn chằm chằm bọn họ, khiến Giản Nhụy Ái có chút chột dạ cúi đầu xuống.

Người mẹ nhìn mọi người nói: "Tiểu Cảnh, Nụ Nụ mau xuống đi, Đơn tiên sinh chắc cũng mệt rồi."

"Không sao ." Đơn Triết Hạo mỉm cười, anh thật sự rất thích Tiểu Cảnh và Nụ Nụ. Cân nặng của hai tiểu tử này nói không đến nỗi khiến anh mệt, có tăng nhiều thêm hai bé nữa cũng không sao cả.

"Vậy. . . . . . Nhanh vào đi, không nên đứng ở bên ngoài." Người dì thu xếp .

Giản Nhụy Ái dắt tay bà đi vào, gian phòng vẫn ấm áp giống nguyên như mấy tháng trước cô đến, rất có cảm giác của gia đình.

Không biết vì sao nhưng có lẽ đó là cảm ứng thân thuộc của cô đối với ngôi nhà này. Đi vào phòng bên trong, cô đều có cảm giác quen thuộc. Hơn nữa cảm giác quen thuộc này càng ngày càng mãnh liệt.

"Nhụy Ái. Đơn tiên sinh. . . . . . Hai người ở gian phòng này đi. Trước kia mỗi khi Cụ Duệ Tường đến đây, cũng đều ở gian phòng này ."

Giản Nhụy Ái nhìn mọi vật rất đơn giản: một cái giường, một cái tủ sách "Cảm ơn dì."

"Không có cái gì tốt mà phải cám ơn, có khả năng trời sẽ mưa, hai người cũng không cần phải đi ra ngoài, cứ ở trong nhà, tôi đi chuẩn bị chút cơm trưa."

"Dạ, được, cám ơn dì nhiều." Giản Nhụy Ái nhìn bà đi ra, xoay người nhìn thấy Đơn Triết Hạo đang cau mày vuốt cái giường. Cô biết giường này không thể so sánh được với giường ở trong nhà họ Đơn.

Giường được làm từ những ván gỗ, ngồi lên liền phát ra những tiếng kẽo kẹt. Bởi vì phòng đã cũ, trên vách tường màu trắng đã chuyển thành màu đen, cả căn phòng này đối với Đơn Triết Hạo thích sạch sẽ mà nói sẽ khiến anh khó chịu.

Anh khẽ cau mày, ngón tay bịt mũi, giống như đang cố chịu đựng.

Giản Nhụy Ái không nhìn vẻ mặt của anh "Hạo, chắc anh đã mệt rồi, mau nghỉ trước một chút đi."

Phải ở lại trong hoàn cảnh này khiến Đơn Triết Hạo cảm thấy có chút sợ hãi: "Anh muốn tắm."

"Được." Giản Nhụy Ái dẫn anh đến phòng tắm.

Còn chưa có đi vào, vẻ mặt Đơn Triết Hạo lại giống như muốn ói, phòng tắm chỉ rộng có mấy mét vuông, hơn nữa còn đi chung với cả nhà vệ sinh, vách tường đã ố vàng.

"Hạo, anh làm sao vậy." Giản Nhụy Ái lo lắng nhìn gương mặt khó chịu tới cực điểm của Đơn Triết Hạo. Từ nhỏ anh đã quen sống trong nhung lụa, cho nên chưa từng sống qua những nơi cũ nát như thế này.

Đơn Triết Hạo nhìn Giản Nhụy Ái bằng vẻ mặt áy náy, cắn chặt hàm răng nhịn xuống "Không sao, hoàn cảnh có chút không quen mà thôi, em nhanh đi ra ngoài đi, anh muốn tắm, nếu không em sẽ phải giúp anh tắm."

"Hạo, em không thèm để ý đến anh nữa." Giản Nhụy Ái giận dỗi, đỏ mặt rời đi.

Cô còn chưa đi được mấy bước, lại nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết từ trong phòng tắm vọng ra. Trong lòng giống như có một tia chớp xẹt qua, liền chạy như bay đến phòng tắm. Nhưng hình ảnh trước mắt khiến cho cô phải sững sờ, một đấng mày râu cao lớn tự phụ như Đơn Triết Hạo lại đang đứng ở trên ghế run rẩy nhìn một con gián trên sàn nhà.

"Tiểu Nhụy, con gián." Đơn Triết Hạo không sợ trời không sợ đất, nhưng lại sợ con gián. Anh thấy con gián rất ghê tởm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.