Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Chương 139: Nhìn đơn triết hạo tắm



Giản Nhụy Ái trợn trắng mắt, cô cứ cho là đã xảy ra chuyện gì kinh thiên động địa. Chẳng qua chỉ là con gián, có nhất thiết phải kêu thảm thiết như vậy không?.

Hôm nay được nhìn thấy một vẻ mặt sợ hãi như bị rút gân của Đơn Triết Hạo khiến cô không nhịn nổi bật cười ra tiếng.

Dì cùng Tiểu Cảnh và Nụ Nụ cũng đã đến không biết từ lúc nào, có thể là từ lúc nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Đơn Triết Hạo. Bọn họ cũng ôm bụng cười lăn lộn.

Có thể là do tất cả mọi người đều đang cười anh khiến Đơn Triết Hạo đang đâm lao cũng phải theo lao chỉ biết quát to: "Không được cười, còn không nhanh đuổi nó đi."

Người dì nhịn đến mức cả khuôn mặt đỏ bừng, đập chết con gián, nhặt lên mang ra ngoài "Đơn tiên sinh, phòng ốc tương đối rách nát, nên có hơi nhiều gián, cậu chịu khó một chút, hãy tắm qua một cái đã."

Đơn Triết Hạo đỏ mặt, lúng túng đứng tại chỗ. Bỗng nhiên nhìn thấy Giản Nhụy Ái định đi, liền kéo tay của cô lại.

Giản Nhụy Ái kỳ quái nhìn anh, không phải đã không sao rồi ư, anh kéo cô lại làm gì?.

"Em không thể đi, theo anh tắm." Đơn Triết Hạo đỏ mặt, tim đập thình thịch giống như cậu bé nói chuyện xấu hổ với chị gái.

Ngay lập tức, cả khuôn mặt của Giản Nhụy Ái đều đỏ ửng, hét lên: "Hạo anh không cần nói đùa, anh mau tắm nhanh đi."

Đơn Triết Hạo cũng không muốn thả cô đi, nếu như con gián lại đến nữa, vậy thì phải làm thế nào. Ánh mắt anh vô tội nhìn Giản Nhụy Ái, bàn tay gắt gao nắm chặt.

Không khí như ngưng đọng lại, người dì khéo hiểu lòng người liền mang theo Tiểu Cảnh và Nụ Nụ dời đi. Làm như không nghe thấy, cũng không nhìn thấy gì.

Nhưng hai tiểu quỷ này lại không dễ dàng bỏ qua cho bọn họ, nghiêng đầu hướng cô làm mặt quỷ."Tu tu. . . . . ."

Giản Nhụy Ái tránh khỏi tay Đơn Triết Hạo, gương mặt đỏ bừng như sắp nhỏ ra máu "Không được náo loạn, nhanh tắm. . . . . ."

Còn không chờ Giản Nhụy Ái nói xong, cô đã bị Đơn Triết Hạo kéo vào phòng tắm. Trong nháy mắt cửa bị khóa trái, Đơn Triết Hạo gắt gao đứng chặn trước cửa.

Hai mắt Giản Nhụy Ái trợn tròn, cô biết tính khí bá đạo của Đơn Triết Hạo lại tái phát "Hạo, anh làm gì vậy?"

"Theo anh tắm." Đơn Triết Hạo lẳng lặng nói ra, giống như đây là chuyện rất bình thường, một chút xấu hổ cũng không có.

"Em. . . . . ." Bị lời nói của Đơn Triết Hạo dọa sợ, Giản Nhụy Ái không biết nói gì, giọng nói cà lăm "Không. . . . . . Không cần, đây không phải là nhà. . . . . ."

Đơn Triết Hạo giúp Giản Nhụy Ái yên lặng, chặn hết những lời lảm nhảm của cô. Thời điểm buông cô ra, cô đã ở vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê, thì ra muốn chặn lại lời nói của cô, lại đơn giản như vậy.

Xem ra anh trong họa lại lấy được phúc, liền có kinh nghiệm "Thứ nhất theo anh tắm, thứ hai chúng ta cùng nhau tắm rửa, hai lựa chọn này em tự chọn một cái đi."

"Không phải đều giống nhau sao." Giản Nhụy Ái bất mãn kêu lên.

"Lần này thông minh." Đơn Triết Hạo đặt cái ghế ở trên bậc thang, sau đó bế cô ngồi lên đó. "Ngồi xong, nhìn anh tắm."

Gương mặt Giản Nhụy Ái đỏ đến muốn nhỏ máu, không nghĩ đến lại có người vô sỉ như vậy. Ra lệnh cho người khác đi nhìn anh tắm.

Lúc nhìn thấy anh cởi quần áo, Giản Nhụy Ái xấu hổ xoay mặt, hô hấp cũng từ từ trở nên dồn dập, cùng Đơn Triết Hạo ở chung một chỗ, cô sớm muộn gì cũng bị sốc mà chết.

Cô chỉ có thể xoay người nhìn vách tường, cố gắng tránh nhìn thân thể của anh. Nghe thấy tiếng nước chảy rào rào, còn có mùi sữa tắm nhàn nhạt. Cô không nhớ khi ra cửa anh có mang theo sữa tắm, xem ra anh đã mắc chứng sạch sẽ vô cùng nghiêm trọng rồi.

Nghe tiếng nước chảy, suy nghĩ của cô từ từ phiêu bạt, không biết qua một tháng nữa, cô và Đơn Triết Hạo có thể thân mật ở chung một chỗ như vậy nữa hay không? Cô cũng không bỏ được Đơn Triết Hạo .

Nhiều kỉ niệm như vậy, nhiều thử thách sinh tử như vậy, bọn họ đều đã dắt tay nhau đi qua. Cô thật sự có thể bỏ được sao? Nghĩ tới có một ngày cô sẽ rời đi, trong lòng cô đau đến không thở nổi, lỗ mũi ê ẩm, hít hít mũi, đem nước mắt muốn chảy ra hung hăng ép trở lại.

"Tiểu Nhụy. . . . . ." Đơn Triết Hạo đứng ở sau lưng cô, gọi mấy tiếng cũng không thấy Giản Nhụy Ái trả lời, còn tưởng rằng là cô ngủ quên, tắt vòi nước.

Giản Nhụy Ái không nghe thấy tiếng nước chảy, nghĩ rằng Đơn Triết Hạo đã tắm xong, xoay người ngẩng đầu lên, trong nháy mắt sắc mặt đỏ hồng trở lại. Nhìn thấy bộ vị quan trọng của Đơn Triết Hạo đối diện ngay với mình, sau một khắc cô không khống chế nổi: "A." Thét chói tai liền xoay người đi.

Đơn Triết Hạo nhìn phản ứng của Giản Nhụy Ái, vui vẻ cười ra tiếng "Em hét cái gì chứ, cũng không phải là chưa từng nhìn qua."

"Đơn Triết Hạo, anh đúng là không biết xấu hổ, tại sao tắm xong lại không mặc quần áo." Giản Nhụy Ái nhắm mắt lại nhưng hình ảnh đó không ngừng hiện lên trong đầu cô, giống như ma quỷ kiềm chế ý nghĩ của cô.

Cô biết phương diện kia của anh rất cường hãn, nhưng mà lúc chưa có bành chướng dựng thẳng dậy, đã có thể lớn như vậy, cô không nhịn được nuốt một ngụm nước bọt .

Có lẽ là do ở cùng Đơn Triết Hạo đã lâu, cô cũng nhiễm theo dục vọng của anh. Mới vừa rồi trong ít giây kia, trong đầu cô có vụt qua một chút ý niệm muốn, cô quả thực là sắp điên mất rồi.

"Được rồi, có thể xoay người." Khóe miệng Đơn Triết Hạo mỉm cười, nhìn gương mặt ngượng ngùng Giản Nhụy Ái, anh cũng cảm thấy tâm tình của mình rất tốt.

Anh chỉ thích trêu đùa Giản Nhụy Ái, chỉ có trêu đùa cô, anh mới có cảm giác Giản Nhụy Ái đang ở bên cạnh mình.

Giản Nhụy Ái xoay người nhìn thấy Đơn Triết Hạo đã mặc quần áo đơn giản, cộng thêm làn da khỏe mạnh do đã trải qua bao nhiêu năm tháng rèn luyện, lông mày thô lộ ra hơi thở bá chủ.

Đơn Triết Hạo gần gũi như vậy, từ trước đến giờ Giản Nhụy Ái chưa từng gặp qua. Đầu còn chưa lau khô, một giọt nước theo tóc chảy qua cái mũi kiên định, nhỏ xuống sàn nhà.

Trong thời tiết lạnh thế này, tóc Đơn Triết Hạo còn ướt sẽ rất dễ dàng cảm mạo. Giản Nhụy Ái cầm khăn lông, giọng điệu ra lệnh nói: "Ngồi xuống ."

Bắt đầu cẩn thận tỉ mỉ lau tóc cho Đơn Triết Hạo , sợ mình quá dùng sức sẽ làm anh đau, liền dịu dàng thận trọng lau, giống như đang che chở cho bảo bối mà mình yêu thích.

Đơn Triết Hạo hưởng thụ Giản Nhụy Ái lau tóc cho mình, lông mày nhướng lên, nhàn nhạt mỉm cười "Tiểu Nhụy, kỹ thuật lau tóc của em rất tốt, về sau ngày nào cũng lau tóc cho anh nhé ."

‘ về sau ngày nào cũng ’ khiến bàn tay đang lau tóc của Giản Nhụy Ái không khỏi run lên, thoáng qua chút hoảng hốt. Những biểu hiện của cô đều rơi vào con mắt quan sát tinh tế của Đơn Triết Hạo, anh cau mày đem Giản Nhụy Ái ôm vào trong ngực "Thế nào."

"Không có gì, không được ôm em, em giúp anh lau tóc" Giản Nhụy Ái giãy giụa muốn thoát ra, lại bị Đơn Triết Hạo kềm chế không thể động đậy. Cô cũng lười phải giãy giụa, Đơn Triết Hạo muốn buông tự dưng sẽ buông, cho dù cô có tốn nhiều hơi sức đi chăng nữa cũng không làm nên chuyện gì. Cho nên, cô sẽ không ngốc đi làm những chuyện lãng phí hơi sức như vậy.

"Không cần, tóc của anh không cần phải lau nữa, anh chỉ muốn ôm em." Đơn Triết Hạo nhìn thấy Giản Nhụy Ái buồn bã, trong lòng anh vô cùng đau đớn, anh thật sự rất sợ Giản Nhụy Ái sẽ rời khỏi mình.

Không biết vì sao khi anh ôm Giản Nhụy Ái, vẫn luôn cảm thấy ôm không đủ, giống như chỉ có ngày hôm nay, sẽ không bao giờ có ngày mai nữa .

Không biết qua bao lâu, hai người rất ăn ý không nói chuyện, chỉ ở phòng tắm ôm nhau thật chặt, lắng nghe tiếng tim đập của nhau .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.