Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Chương 140: Bệnh sạch sẽ càng ngày càng nghiêm trọng



Không biết qua bao lâu, hai người rất ăn ý không nói chuyện, chỉ ở phòng tắm ôm nhau thật chặt, lắng nghe tiếng tim đập của nhau .

Bên ngoài phòng tắm truyền đến âm thanh của dì: "Nhụy Ái, Đơn tiên sinh, có thể ăn cơm rồi."

Giản Nhụy Ái phản ứng lại, đẩy Đơn Triết Hạo ra, chỉnh lại quần áo, gương mặt ngượng ngùng: "Ăn cơm."

Cô vội vàng đẩy cửa đi ra ngoài, gương mặt vẫn đỏ hồng như cũ, khóe miệng Đơn Triết Hạo cũng mỉm cười, đi theo phía sau cô ra ngoài. Bộ dáng thẳn nhiên giống như bọn họ cũng không làm chuyện gì. Dù sao bọn họ cũng là vợ chồng, thân mật liền đại biểu cho yêu nhau.

Tiểu Cảnh và Nụ Nụ ngồi ở trên bàn cơm, nhìn thấy Giản Nhụy Ái và Đơn Triết Hạo xuất hiện, liền che mặt cười.

Tiếng cười khúc khích, khiến Giản Nhụy Ái cảm thấy không được tự nhiên, tức giận trợn trừng mắt nhìn Tiểu Cảnh và Nụ Nụ, hai đứa tiểu quỷ này.

Người dì biết Giản Nhụy Ái da mặt mỏng, liền cốc lên đầu Tiếu Cảnh và Nụ Nụ mỗi người một cái "Nhanh ăn cơm đi."

"Mẹ, chúng ta đang dùng cơm mà." Tiểu Cảnh không phục nói qua.

"Đúng vậy ." Thật khó có lúc Nụ Nụ lại đứng trên cùng một thuyền với Tiếu Cảnh.

Đơn Triết Hạo xoa đầu hai tiểu tử, ôm lấy Giản Nhụy Ái vào bàn, khi nhìn thấy thức ăn trên bàn thì cả người cứng đờ, năm món ăn cùng một bát canh.

Điểm mấu chốt chính là tất cả món ăn đều là rau cải.

Giản Nhụy Ái nhìn vẻ mặt sững sờ của Đơn Triết Hạo, gắp một gắp rau cải đặt vào trong bát của anh: "Hạo, mau ăn đi, những thức ăn này đều là do dì tự tay trồng, không có chất gây ô nhiễm môi trường, ăn rất ngon, Cụ Duệ Tường thích nhất món ăn do dì nấu, anh cũng ăn thử một chút đi, đảm bảo sẽ thích."

Đúng vậy, không phải là do Giản Nhụy Ái khoa trương, món ăn do dì nấu, cho dù là đầu bếp của khách sạn năm sao cũng không sánh bằng.

Vẻ mặt Đơn Triết Hạo vẫn cứng ngắc như cũ, cau mày nhìn món ăn trên bàn, xoay người hướng về phía dì hỏi "Có khăn giấy hay không?."

"Có. Có. . . . . . Cậu chờ một chút." Dì vội vàng lấy khăn giấy đưa cho Đơn Triết Hạo, cũng không hiểu anh cần khăn giấy làm gì.

Bốn người liền mờ mịt nhìn Đơn Triết Hạo, thấy anh nghiêm túc lau đôi đũa và cái thìa, trong lòng mọi người đều có đủ loại suy nghĩ.

Giản nhụy cười ha ha đánh vỡ yên tĩnh, gắp thịt đặt vào trong bát Tiếu Cảnh và Nụ Nụ "Mau ăn cơm."

"Cảm ơn chị."

"Cảm ơn chị."

Tiểu Cảnh và Nụ Nụ trăm miệng một lời nói cảm ơn, cái loại đáng yêu đó không có ngôn ngữ nào có thể diễn tả.

Bất tri bất giác, bọn họ đã ở lại trong nhà dì cả ngày .

Sau khi ăn xong, thời tiết cũng sáng sủa, Đơn Triết Hạo và Giản Nhụy Ái liền đi ra ngoài thăm quan .

Thời điểm ban đêm, lại vừa mới mưa xong, thời tiết ẩm ướt, Giản Nhụy Ái hơi run, Đơn Triết Hạo vội vàng cởi áo khoác trên người xuống khoác lên người cô.

Đem cô ôm vào trong lòng mình, để cô có thể không bị lạnh.

Hai người nắm tay đi dạo theo con đường nhỏ ở nông thôn, nam đẹp gái xinh đã thu hút ánh mắt của rất nhiều người.

"Hạo, nếu như không ở quen nhà của dì, chúng ta nên trở về thôi." Giản Nhụy Ái có chút bận tâm hỏi. Cả giờ nghỉ trưa Đơn Triết Hạo nằm ở trên giường đều trở qua trở lại, nhìn một cái cũng biết là không quen giường ngủ.

"Không sao, chỉ cần em muốn ở nơi nào, anh đều sẽ ở cùng với em." Mặc kệ là nơi nào, cho dù phải lên núi đao xuống biển lửa, anh đều tuyệt đối không cau mày.

Giản Nhụy Ái biết Đơn Triết Hạo quan tâm mình, ban đêm lạnh lẽo, hơi thở khi nói chuyện cũng lạnh như băng.

Đột nhiên, nhìn thấy bên kia tập trung rất nhiều người, phụ nữ vốn có tính tò mò, cô liền lôi kéo Đơn Triết Hạo đi về hướng người đang tập trung .

Oa, là một minh tinh đang biểu diễn, một thôn nhỏ như thế này lại cũng có thể có người đến biểu diễn, mà còn là một minh tinh rất nổi tiếng.

Ánh mắt của cô sáng bừng lên, bởi vì cô không biết minh tinh biểu diễn trên TV là như thế nào, xem ra hôm nay thật sự rất may mắn, bắt lấy tay Đơn Triết Hạo, hạnh phúc hét lên: "Hạo, anh nhìn người kia một chút, đó chính là minh tinh nổi tiếng nhất Đài Loan hiện nay, dáng dấp anh ấy rất đẹp trai nha."

Giản Nhụy Ái đang hưng phấn, hoàn toàn không biết đến người bên cạnh đang tức giận nhìn cô chằm chằm.

Lại dám ở trước mặt Đơn Triết Hạo khen người đàn ông khác đẹp trai, thật chính là kích thích Đơn Triết Hạo tức giận, anh cắn răng nghiến lợi nói từng chữ rõ ràng: "Đẹp trai không?"

Nghe được âm thanh rợn cả tóc gáy, cả người Giản Nhụy Ái liền run lên, nghiêng đầu nhìn thấy vẻ mặt ẩn nhẫn tức giận của anh, liền lập tức im lặng , gượng cười "Không đẹp trai, nào có ai đẹp trai như Hạo nhà chúng ta."

Đơn Triết Hạo xoa mái tóc mềm mại của Giản Nhụy Ái, lúc này mới lại mỉm cười.

Đúng là một người đàn ông hẹp hòi, người đàn ông thích sạch sẽ khó phục vụ.

Bỗng nhiên, Giản Nhụy Ái thấy người minh tinh kia đang đứng ở ngay trước mặt anh, hơn nữa còn mỉm cười nhìn bọn họ "Tổng giám đốc Đơn, không nghĩ đến ở chỗ này lại gặp được anh, anh khỏe chứ?"

Đơn Triết Hạo không thèm nhìn người minh tinh kia, chỉ gật đầu một cái, rồi mang theo Giản Nhụy Ái rời đi.

Giản Nhụy Ái nghiêng đầu nhìn thấy người minh tinh kia đang lúng túng đứng ở nơi đó, cô biết quan hệ của Đơn Triết Hạo rất rộng, nhưng không nghĩ đến ngay cả minh tinh cũng muốn nịnh hót anh. Cô nhìn thấy minh tinh mỉm cười với mình, xoạt một cái gương mặt khẽ ửng hồng, lễ phép vẫy tay chào.

Nói thật ra, cô rất muốn được cùng minh tinh đó ký tên hoặc chụp ảnh chung nhưng nếu nói ra nhất định sẽ chọc Đơn Triết Hạo bùng nổ, cô đành im lặng không dám nói.

Những động tác nhỏ này đều bị Đơn Triết Hạo nhìn thấy, anh trực tiếp cầm lấy bàn tay trắng nõn của cô "Đáng chết, không cho phép cười với người đàn ông khác."

Giản Nhụy Ái thức thời le lưỡi một cái, Đơn Triết Hạo đúng là một bình dấm chua kinh khủng, ngoan ngoãn không dám quay đầu lại nhìn, tiếp tục cùng anh từ từ tản bộ.

Cô thỉnh thoảng ngẩng đầu lên lén nhìn Đơn Triết Hạo, nói thật ra Đơn Triết Hạo còn đẹp trai hơn gấp nghìn lần so với minh tinh kia, nếu anh có thể trở thành minh tinh, nhất định sẽ rực rỡ vô cùng. Nhất định sẽ trở thành minh tinh nổi tiếng nhất toàn thế giới.

"Em đang nghĩ gì vậy?"Đơn Triết Hạo phá vỡ bầu không khí trầm lặng.

"Em. . . . . ."Giản Nhụy Ái ngước mắt nhìn anh, len lén cười: " Em đang nghĩ nếu anh đi làm minh tinh, nhất định sẽ là một minh tinh đẹp trai nhất thế giới, hơn nữa em nghĩ nếu có ông xã làm minh tinh, nhất định sẽ hạnh phúc đến chết."

Đơn Triết Hạo nheo mắt nhìn chằm chằm Giản Nhụy Ái, thấy vẻ mặt say mê của cô , đôi môi nâng lên ý vị khiêu khích "Em. . . . . . Là muốn nói hiện tại em không hạnh phúc."

"Không. . . . . . Không có, anh không cần chuyển đề tài, em chỉ nói là. . . . . . Ai u. Anh biết em không phải có ý này mà." Giản Nhụy Ái bị Đơn Triết Hạo nhìn chằm chằm rợn cả tóc gáy, liền vội vàng nói.

"Tốt nhất là ." Đơn Triết Hạo nhéo gương mặt của cô, ý muốn trừng phạt cô.

Giản Nhụy Ái bụm má, không nghĩ đến Đơn Triết Hạo lại ra tay nặng như vậy, da đầu đều bị anh kéo xuống "Thật là đau."

"Đây là trừng phạt em, không cho phép lộ ra ánh mắt say mê nhìn người đàn ông khác."

"Em đâu có." Phấn khích càng lúc càng yếu, âm thanh cũng càng lúc càng nhỏ, cô thừa nhận mình có nhìn minh tinh đó nhưng cô không thừa nhận có dùng ánh mắt say mê nhìn anh ta.

Đơn Triết Hạo thấy cô cố tỏ ra quật cường, cộng thêm gương mặt trắng nõn đỏ ửng, bộ dáng cực kỳ đáng yêu lại mê người, giống như một bông hoa cúc đang cố kìm nén tức giận.

Mấy ngày chầm chậm trôi qua, Giản Nhụy Ái một lòng ở cùng Đơn Triết Hạo, giống như thật sự đã vượt qua được đau lòng, hoặc là nói cô đã không tiếp tục lún vào trong rừng sâu .

Mỗi ngày đều nhìn thấy cô mỉm cười, anh cũng buông lỏng đề phòng rất nhiều, chỉ cần Giản Nhụy Ái không có ý nghĩ muốn rời khỏi anh, anh cũng không dán lấy cô chặt như keo dính.

Ở chỗ của dì, hàng ngày bọn họ đều đến thăm mộ cha mẹ cô. Sau đó, hai người sẽ thoải mái ngồi bên bờ biển ngắm mặt trời lặn, thưởng thức ánh nắng đẹp của buổi chiều, tất cả mọi việc đều tốt đẹp như vậy, tất cả sự vật đều trở nên tốt đẹp như thế .

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.