Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Chương 143: Tử vong



"Vâng!" Y Thiếu Thiên thở dài nhìn Đơn Triết Hạo rời đi, nhìn thấy Giản Nhụy Ái ngơ ngác ngồi ở trên ghế, thấy cô ngoan ngoãn như vậy, chắc cũng sẽ không xảy ra chuyện gì, nên anh trở lại chỗ ngồi, bắt đầu làm công việc của mình.

Đơn Triết Hạo âm trầm tiến vào phòng họp, mọi người đều ngồi nghiêm chỉnh, rất sợ động tác của mình sẽ chọc giận anh, khả năng có thể cũng không chỉ đơn giản là chuyện công việc.

"Hội nghị bắt đầu" Anh ngồi ở trên ghế, cầm bút máy trong tay, mắt nhìn chằm chằm trên mặt bàn, trong lòng vẫn luôn nghĩ đến Giản Nhụy Ái, nghĩ đến nước mắt của cô, trong lòng anh liền co quắp đau đớn, làm cho dạ dày anh cũng quặn đau.

Họp được khoảng nửa chừng, từ đầu tới cuối Đơn Triết Hạo vẫn không yên lòng khi để Giản Nhụy Ái ở một mình, anh sợ cô yếu đuối sẽ không chịu nổi, anh liền quyết định trở lại xem một chút "Mọi người tạm nghỉ chờ tôi về bàn lại"

Mọi người kinh ngạc nhìn bóng dáng anh vội vàng rời đi, có chút ngơ ngác không hiểu, nhìn nhau cũng không ai dám có ý kiến.

Một khắc khi Đơn Triết Hạo đẩy cửa ra, nhìn thấy gian phòng không một bóng người, mọi dây thần kinh giống như bị đứt, trong lòng anh sợ hãi và hoảng hốt, ánh mắt lạnh lẽo, quát: "Y Thiếu Thiên"

Âm thanh chấn động đến ba thước, tất cả mọi người trong văn phòng đều mờ mịt nhìn phòng làm việc của Tổng giám đốc, cùng có chung cảm giác rợn tóc gáy, giống như là ngày tận thế sắp đến.

Y Thiếu Thiên vội vàng đi vào, trong lòng run rẩy "Tổng giám đốc, có gì sai bảo"

"Tiểu Nhụy đâu?" Đơn Triết Hạo tức giận trợn mắt trừng Y Thiếu Thiên, cắn răng nghiến lợi từng chữ.

"Không phải cô ấy ở đây……." Y Thiếu Thiên phát hiện Giản Nhụy Ái không còn ở trong phòng làm việc nữa, vẻ mặt ngập ngừng, ở bên cạnh Đơn Triết Hạo lâu nên cũng đã rèn luyện được năng lực phản ứng nhanh nhạy"Tông giám đốc, tôi sẽ đi tìm Giản tiểu thư"

"Nếu như không tìm được, cậu cũng không cần trở về " tâm tình Đơn Triết Hạo tồi tệ đến cực điểm, ánh mắt như muốn giết người.

Ở bên cạnh Đơn Triết Hạo nhiều năm, hôm nay mới được chứng kiến Đơn Triết Hạo kinh khủng như vậy, Y Thiếu Thiên rợn cả tóc gáy hoảng hốt chạy đi.

Đơn Triết Hạo ngồi không yên, ở trong phòng làm việc đi đi lại lại, bàn tay không khỏi nắm chặt, vừa định đi ra ngoài thì nhìn thấy Y Thiếu Thiên đầu đầy mồ hôi chạy về.

Anh nhìn thấy sắc mặt Y Thiếu Thiên không được tốt, trong lòng cũng có dự cảm chẳng lành. Nhưng anh không dám nghĩ tới loại khả năng kia, anh cố gắng để cho giọng nói của mình không quá hoảng sợ "Tình huống thế nào"

"Tổng giám đốc, tôi……." Y Thiếu Thiên không biết phải mở miệng như thế nào, lo lắng nuốt một ngụm nước bọt "Tôi nói anh phải chịu đựng, trước cửa công ty xảy ra tai nạn xe cộ, người nữ………"

Khuôn mặt Đơn Triết Hạo tái nhợt, giống như là bị hút hết nguyên khí, tức giận đẩy Y Thiếu Thiên ra, không thể nào, Giản Nhụy Ái nhất định sẽ không xảy ra chuyện gì, Y Thiếu Thiên đang gạt anh.

Trước cửa công ty, Đơn Triết Hạo giống như mất hết sức lực, cũng có thể là không có dũng khí để đối mặt với tất cả chuyện này, hai tay của anh nắm chặt quả đấm khiến các đầu khớp xương cũng phát ra tiếng răng rắc, cố gắng khống chế cảm giác sợ hãi trong lòng chạy ra ngoài, trái tim đau đớn giống như muốn ngừng đập.

Y Thiếu Thiên chạy theo Đơn Triết Hạo, cũng chưa bao giờ thấy Đơn Triết Hạo đau lòng như thế, xem ra Giản Nhụy Ái gặp chuyện không may chính là đả kích trí mạng với anh.

"Tổng giám đốc!" Anh cẩn thận nhắc nhở.

Đơn Triết Hạo kinh hãi, đầu ong ong, tầm mắt từ từ mơ hồ, mỗi một bước đi lại tăng thêm một phần đau đớn trong lòng, đi về phía hiện trường xảy ra tai nạn xe cộ.

Mọi người nhìn thấy Đơn Triết Hạo xuất hiện đều nhanh chóng nhường vị trí, đám người vây quanh đa số đều là nhân viên của Đan Thị, nhìn thấy ánh mắt của Y Thiếu Thiên, mọi người đều thức thời rời đi.

Một người phụ nữ có thai cả người đầy máu, đang nằm trên mặt đất, không nhúc nhích.

Gương mặt quen thuộc như vậy, chiếc vòng ngọc quan âm quen thuộc, ngay cả chiếc nhẫn cũng quen thuộc như thế. Tất cả mọi thứ thuộc đều nhắc nhở Đơn Triết Hạo, người này chính là người phụ nữ mà anh yêu thương nhất.

Đơn Triết Hạo nhìn Giản Nhụy Ái nằm bất động trên mặt đất, thân thể to lớn cao ngạo cũng cũng không chịu nổi sự thật người phụ nữ mà mình yêu thương chết ngay trước mặt mình.

Thân thể cao lớn không chống trụ nổi, lảo đảo mấy bước, Y Thiếu Thiên nhanh tay đỡ lấy anh.

Y Thiếu Thiên nhìn Đơn Triết Hạo đau khổ như thế, nước mắt cũng đảo quanh hốc mắt, anh biết đàn ông không dễ dàng rơi lệ.

Chủ nhân của chiếc xe, ngây ngốc đứng ở bên cạnh, rất sợ sẽ bị đánh.

Đơn Triết Hạo bỏ qua bàn tay đang đỡ mình sang một bên, bất chấp tất cả ôm lấy Giản Nhụy Ái, hai tay đều run rẩy, anh liều mạng lau máu tươi ở bên miệng Giản Nhụy Ái.

"Tiểu Nhụy, ,Tiểu Nhụy…….. Cầu xin em đừng làm anh sợ, mau tỉnh lại………."

Nhưng mặc kệ anh lay động như thế nào Giản Nhụy Ái vẫn như cũ không có động tĩnh, anh nổi điên ôm chặt lấy Giản Nhụy Ái, để mặt cô áp sát vào ngực mình, ngửa mặt lên trời hét: "A"

Tiếng hét này giống như muốn đem tất cả tâm tình của mình hét ra ngoài, có vị mặn cùng vị chát hòa chung với nhau, nước mắt từ trong hốc mắt thi nhau rơi xuống, thì ra anh cũng có thời điểm rơi nước mắt.

Cái loại khóc đến tê tâm phế liệt đó, giống như muốn đem cả ruột gan khóc ra ngoài.

Y Thiếu Thiên cũng không khống chế được đứng ở một bên khóc, anh tức giận nhìn người tài xế, thấy hắn ta sợ hãi muốn chạy trốn, Y Thiếu Thiên vội vàng túm hắn ta trở lại "Đụng người còn muốn chạy"

"Không phải tôi cố ý, tôi thật sự không phải là cố ý……." Người tài xế run rẩy cầu xin tha thứ.

Ánh mắt Đơn Triết Hạo giống như là ma quỷ nhìn người tài xế, giống như là hơi thở của satan từ địa ngục, đuôi lông mày thẳng tắp, tay rút khẩu súng ở bên hông.

Anh nổi điên tới cực điểm, đến trước mặt người tài xế, bàn tay xiết chặt khẩu súng cũng không chế được toàn thân đang run rẩy, kẻ nào dám làm tổn thương tình cảm chân thành của anh, Đơn Triết Hạo tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hắn.

Súng lục lên cò, chỉ vào trán của nguời tài xế, ánh mắt không còn chút huyết sắc nào nhìn chằm chằm vào người tài xế "Ngươi đi chết đi”

Y Thiếu Thiên vội vàng đem bàn tay của Đơn Triết Hạo hướng lên trời ‘ bùm ’ một tiếng, trên bầu trời xuất hiện đầy khói, mọi người đều khiếp sợ nhìn bọn họ.

Người tài xế sợ hãi quỳ xuống cầu xin "Thật xin lỗi, không phải tôi cố ý, là cô gái này đột nhiên lao ra đường, tôi……..tôi không tránh được cho nên mới………."

Trong mắt Đơn Triết Hạo đều là sát khí, Y Thiếu Thiên làm thế nào cũng không thể ngăn nổi hành động của anh "Tránh ra, nếu không tôi và cậu cùng nhau chết"

Y Thiếu Thiên buông tay ra, bởi vì anh biết Đơn Triết Hạo thật sự điên rồi, Giản Nhụy Ái chết, thế giới của anh hoàn toàn cũng bị tiêu hủy, anh tin tưởng Đơn Triết Hạo nói thì nhất định sẽ làm, anh ngăn cản Đơn Triết Hạo, chỉ là vì không muốn Đơn Triết Hạo quang minh chính đại giết người. Nếu không ngăn cản được, như vậy thì tùy anh, chỉ là công tác xử lý về sau sẽ rắc rối hơn một chút.

"Tôi không dám, tôi không dám…….." Người tài xế nhìn Đơn Triết Hạo giống như người điên, ánh mắt giống như tử thần nhìn mình chằm chằm, khiến cho anh ta hoảng sợ, người tài xế đứng lên, vừa định chạy trốn liền bị Đơn Triết Hạo đá vào giữa hai chân.

Hai chân như nhũn ra quỳ xuống ‘ bùm…….. ’ giống như nổi điên, liều mạng hướng về phía thân hình của người tài xế nổ súng. Trong nháy mắt trên người tài xế xuất hiện mấy chục lỗ súng, máu thịt be bét, người đi đường đều kinh hãi bịt lỗ tai chạy trốn.

Y Thiếu Thiên nhắm mắt lại không muốn nhìn hình ảnh chết thảm của người tài xế, ai bảo hắn đụng người nào không đụng, cư nhiên lại đụng vào người mà Đơn Triết Hạo yêu thương.

Không biết qua bao lâu, đạn hết Đơn Triết Hạo mới dừng lại, nước mắt mơ hồ lại cảm thấy trong cổ họng trào lên vị máu tanh ‘ộc’ máu tươi từ trong miệng Đơn Triết Hạo phun ra, ánh mắt anh tối sầm liền bất tỉnh.

Y Thiếu Thiên thấy Đơn Triết Hạo ngất xỉu, kinh ngạc thét chói tai: "Tổng giám đốc…….."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.