Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Chương 148: Giọng nói quen thuộc (1)



Ring. . . . . . ’ chuông điện thoại di động vang lên .

Cụ Duệ Tường cầm điện thoại di động, nhìn cái tên quen thuộc trên màn hình, không ngờ tin tức của anh vẫn như cũ nhanh như vậy, ngẩng đầu nhìn Giản Nhụy Ái, thấy cô đang nghiêng đầu nhìn về phía khác .

Anh lộ ra một nụ cười sâu xa, nhận điện thoại, giọng nói trầm thấp từ đầu bên kia tuyền tới: "Duệ Tường, trở về rồi, lúc nào ra ngoài uống một chai đi?"

"Không, gần đây không rảnh, để hôm khác đi? Hơn nữa có một người muốn cho cậu gặp một chút!" Cụ Duệ Tường nói.

Đơn Triết Hạo khẽ cau mày "Ai vậy?"

"Bà xã của tớ!" Cụ Duệ Tường kiên định nói.

Giản Nhụy Ái bị dọa sợ đến mức cái cốc đang cầm trong tay liền rơi xuống sàn nhà "A!"

Nước nóng trong cốc bắn hết lên bắp chân của cô, Cụ Duệ Tường vội vàng đẩy xe lăn qua "Làm sao vậy?"

Dì Vương cũng chạy tới "Cô chủ không sao chứ?"

Giản Nhụy Ái nhìn hai người vội vàng như vậy, tất cả mọi người trong nhà cũng đang nhìn mình, có chút xấu hổ cúi thấp đầu "Không có chuyện gì, chỉ là không cẩn thận bị bỏng, mọi người cứ làm chuyện của mình đi."

Dì Vương không yên lòng nhìn chân của Giản Nhụy Ái, thấy cô thật sự không bị việc gì, mới yên tâm nhặt mảnh vụn trên đất "Cô chủ, cô sang bên đó ngồi đi, cẩn thận không dẫm lên mảnh sành."

"Cám ơn dì Vương!"

Mọi động tĩnh của bọn họ, từ đầu đến cuối đều truyền vào trong tai Đơn Triết Hạo, không biết vì sao khi nghe thấy giọng nói của bà xã Cụ Duệ Tường, trong lòng Đơn Triết Hạo lại nhảy dựng lên, giọng nói rất quen thuộc, giống như. . . . . . Bà xã của anh, giọng nói của Giản Nhụy Ái, là cô sao?

Đơn Triết Hạo buồn cười nâng khóe môi lên, gần đây anh xuất hiện ảo giác ngày càng nghiêm trọng rồi, mệt mỏi ngắt điện thoại, liền nhìn thấy Y Thiếu Thiên đi vào phòng làm việc.

Anh dựa lưng vào ghế, hai tay gối lên đầu, hai nút áo ngực bị cởi ra, cơ ngực không chút kiêng kỵ nào lộ ra bên ngoài, quyến rũ lại đẹp trai, bất kỳ người phụ nữ nào cũng không chống cự lại được sức quyến rũ đó.

Nhưng người đi vào lại không phải là phụ nữ, mà là Y Thiếu Thiên!

"Chuyện gì?" Đơn Triết Hạo lạnh lẽo nói.

"Tổng giám đốc, buổi biểu diễn tối ngày mai, tôi thấy sắc mặt anh không được tốt, có muốn hủy bỏ hay không?" Y Thiếu Thiên không yên lòng vì Đơn Triết Hạo, cả ngày bận rộn xử lý công việc, lại còn phải luyện hát và vũ đạo, thật sự bận đến mức thời gian để thở cũng không có.

Anh cũng biết tại sao Đơn Triết Hạo lại muốn ép mình chặt như vậy? Bận nhiều việc…. là để lấy chuyện công việc giúp anh tạm thời quên đi Giản Nhụy Ái, nhưng mà như thế thân thể của anh cũng sẽ không gánh hết được.

"Không cần!"Đơn Triết Hạo âm trầm nói, đôi mắt lại nhìn về bức ảnh trên bàn, đó là ảnh chụp chung của anh và Giản Nhụy Ái, nụ cười trên mặt cô rất rực rỡ, đó chính là ảnh cưới của bọn họ.

Anh nhất định phải trở thành minh tinh đẹp trai nhất trong lòng Giản Nhụy Ái!

Sau khi làm xong mọi việc, cũng như thu xếp xong cho bà nội, anh sẽ đi tìm Giản Nhụy Ái, sẽ không để cho Giản Nhụy Ái phải cô đơn .

Y Thiếu Thiên thấy Đơn Triết Hạo kiên trì như vậy, cũng không tiện nói gì? Chỉ có thể yên lặng lui ra ngoài.

Ban đêm, xe của anh xuyên qua con đường không một bóng người, cửa xe không kéo lên, anh thích để gió thổi vào mặt mình, cảm giác đau rát sẽ làm cho lòng anh không đau đớn như vậy nữa!

Lái xe trên đường, anh đã không biết bao nhiêu lần, muốn đụng vào vạch ngăn cách, khiến cả người tan xương nát thịt, nhưng mỗi khi đến thời khắc mấu chốt anh lại không thực hiện được.

Mỗi khi nhớ đến Giản Nhụy Ái anh liền lái xe đến chỗ mộ của cô, lẳng lặng ngồi ở đó, tán dóc một hồi cùng với cô, hay là nói để cho cô bồi mình, cho đến rạng sáng anh mới lái xe trở về bộ dáng phong lưu thường ngày.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.