Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Chương 149: Giọng nói quen thuộc (2)



"Tiểu Nhụy, anh tới rồi, anh rất nhớ em!"Đơn Triết Hạo tựa vào bên cạnh bia mộ, bàn tay sờ lên tấm bia, giống hệt như Giản Nhụy Ái đang ở bên cạnh anh.

Nhắm mắt lại, chỉ có ở bên cạnh cô, anh mới biểu lộ ra cảm xúc chân thật của mình, cả trái tim mới có thể buông lỏng rất nhiều, nhắm mắt lại nghe tiếng kêu của ếch, khóe mắt có một chút chất lỏng không rõ chảy xuống.

Anh lấy tay lau đi, cho rằng đó là mồ hôi, nhưng hóa ra nó lại là nước mắt, gần đây anh càng ngày càng thích khóc, lúc trước cho dù có mười cây súng lục chĩa về phía anh cùng một lúc, lông mày Đơn Triết Hạo cũng không thèm nhíu lấy một cái, mà bây giờ anh lại hay lấy nước mắt để rửa mặt.

Có lẽ càng ngày anh càng không có tiền đồ!

"Tiểu Nhụy, làm sao vậy?"Cụ Duệ Tường không yên lòng nhìn Giản Nhụy Ái, từ khi anh và Đơn Triết Hạo nói điện thoại xong, Giản Nhụy Ái liền mất hồn mất vía.

Giản Nhụy Ái xoa lỗ tai, cảm thấy lỗ tai mình vô cùng nhột, giống như có người nói chuyện ở bên tai cô, thấy vẻ mặt không yên lòng của Cụ Duệ Tường, cười cười: "Không có chuyện gì, lỗ tai rất ngứa."

"Có muốn anh giúp em ngoáy lỗ tai không?"

"Không cần! Chỉ là có chút ngứa, hiện tại đã không có chuyện gì, Hạo Hạo, làm sao con đã trở về?"Giản Nhụy Ái mắt tinh nhìn thấy con trai mình đang đứng ở cửa, nắm tay dắt cậu vào.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Giản Tử Hạo mang theo nụ cười, cầm hai tờ vé ở trên tay "Mẹ, viện trưởng cho con hai tấm vé vào cửa của buổi biểu diễn, tối mai mẹ đi cùng con chứ?"

Giản Nhụy Ái biến sắc nhìn thấy hình cùng tên trên tấm vé, bàn tay cầm vé cũng run rẩy, tại sao khắp nơi đều là Đơn Triết Hạo? Tại sao anh lại luôn giống như âm hồn không tan cuốn lấy cô vậy?

"Hạo Hạo, mẹ con không thoải mái, ngày mai ba đi với con." Cụ Duệ Tường ôm lấy Giản Tử Hạo, cưng chiều vuốt đầu của bé.

"Mẹ, mẹ làm sao vậy?" Giản Tử Hạo tràn đầy lo lắng nghe thấy thân thể của Giản Nhụy Ái không thoải mái.

Giản Nhụy Ái nhìn Giản Tử Hạo, lại nhìn tờ vé, thật ra thì cô không muốn để cho Giản Tử Hạo đến xem buổi biểu diễn của Đơn Triết Hạo, cô không muốn Đơn Triết Hạo nhìn thấy Giản Tử Hạo, nhưng nhìn ánh mắt tràn đầy háo hức của cậu, cô lại không đành lòng ngăn cản.

"Mẹ, chỉ là thân thể có chút không thoải mái thôi, con đi với ba, được không?"

"Ừ. . . . . . Được rồi! Mặc dù mẹ không thể đi rất đáng tiếc, bất quá con sẽ chụp hình mang về." Giản Tử Hạo hôn một cái lên gương mặt của Giản Nhụy Ái "Mẹ, con đi tắm trước."

"Được, thật biết nghe lời !" Giản Nhụy Ái xoa đầu Giản Tử Hạo, con trai của cô mới năm tuổi, nhưng đã vô cùng hiểu chuyện, chuyện gì cũng đều không cần cô quan tâm, chuyện của mình đều làm được gọn gàng ngăn nắp.

Con trai cô thừa hưởng tính cách của Đơn Triết Hạo, còn nhỏ tuổi nhưng đã thích sạch sẽ vô cùng nghiêm trọng, về nhà là lập tức phải đi tắm, nếu không cả người liền không thoải mái, cô cũng không có ngăn cản cậu.

Nhìn dì Vương mang Giản Tử Hạo đi, cô mới thả lỏng quay đầu nhìn Cụ Duệ Tường "Cám ơn anh, Duệ Tường!"

"Tiểu Nhụy, chúng ta lựa chọn trở lại, khó tránh khỏi sẽ đụng phải Hạo, nếu em nghĩ mình đã chết rồi, cũng không cần lựa chọn trốn tránh, nếu không cậu ta sẽ nghi ngờ, dũng cảm đi đối mặt, em phải nhớ em không phải là Giản Nhụy Ái, hiện tại em có một thân phận khác chính là Đơn Giản."

Đúng! Giản Nhụy Ái đã chết, khi cô lựa chọn tiếp nhận sự giúp đỡ của Cụ Duệ Tường, thì cô cũng đã chết rồi, năm năm trước Cụ Duệ Tường đã an bài cho cô một thân phận khác, Đơn Giản chính là người đã thay cô chết đi.

Cô lựa chọn dùng cái tên này, là bởi vì cô ấy thay cô chết đi, cho nên cô phải thay thế cô ấy sống tiếp.

"Em chưa chuẩn bị xong? Em sợ. . . . . . Duệ Tường, em biết mình nhát gan, có thể cho em thêm chút thời gian không?"

Cô không dám chắc khi gặp Đơn Triết Hạo cô sẽ không lộ ra sơ hở nào, cô biết là mình mềm yếu, nhưng cô thật sự không có biện pháp.

"Anh không ép buộc em, anh hi vọng em có thể kiên cường, nhưng anh tin rằng ngày mai anh dẫn Hạo đi xem buổi biểu diễn, Hạo nhất định sẽ đến gặp em, dù sao em cũng là vợ anh, cậu ấy là anh em với anh, mà Hạo lại là người trọng tình cảm, cho nên em phải dùng thời gian nhanh nhất để điều chỉnh tốt tâm trạng của mình."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.