Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Chương 159: Con không muốn kết hôn với cô ấy



Mặc dù giọng điệu trách cứ, nhưng tay Trác Đan Tinh đều nắm thật chặt bàn tay Giản Nhụy Ái, cảm giác gặp lại này đáng quý biết bao, bây giờ Giản Nhụy Ái không có chuyện gì mới là quan trọng nhất.

"Thật xin lỗi, tớ không cố ý, thật ra thì tớ cũng là không muốn làm cho hai người lo lắng."

"Đồ ngốc, cậu không nói cho chúng tớ biết, mới làm cho chúng tớ lo lắng, nhưng cậu không có chuyện gì là tốt rồi." Trác Đan Tinh lau nước mắt ở khóe mắt Giản Nhụy Ái giống như là người chị chăm sóc em gái mình.

Trong mắt hai người phụ nữ đều ướt đẫm nước mắt, Giản Nhụy Ái phản ứng kịp đưa tay dắt Giản Tử Hạo, vui mừng nói: "Đan Tinh, đây là của con trai của tớ, tên là Giản Tử Hạo, Hạo Hạo, nhanh lên một chút chào dì đi."

Giản Tử Hạo nhìn Trác Đan Tinh, lễ phép chào: "Dì khỏe!"

Trác Đan Tinh nhìn Giản Tử Hạo, diện mạo của thằng bé thật đẹp trai nhưng không giống với Giản Nhụy Ái, cũng không giống Đơn Triết Hạo, cô không thể tưởng tượng nổi nhìn qua Giản Nhụy Ái "Nhụy Ái, thằng bé không phải là do cậu cùng người đàn ông khác sinh chứ."

Giản Nhụy Ái sững sờ nhìn Trác Đan Tinh, suy nghĩ của cô cũng thật phong phú "Mới không có, không cần nói chuyện lung tung, Hạo Hạo là đứa bé của tớ cùng Đơn Triết Hạo."

Mặc dù cô cảm thấy Hạo Hạo khi lớn lên, lại càng có vẻ không giống cô và Đơn Triết Hạo, nhưng là Giản Tử Hạo thực sự là đứa bé do cô sinh ra, cô đã nhìn nó lớn lên từ nhỏ.

"Cậu xác định không có ôm ấp sai?"

Lời nói của Trác Đan Tinh càng ngày càng thái quá "Yên tâm, sẽ không!"

"Dì khỏe!" Cô gái nhỏ nhìn Hạo Hạo đã chạy tới, hấp tấp đi theo tới đây, lễ phép nói.

Giản Nhụy Ái xoa đầu bé gái, nhìn Trác Đan Tinh nói: "Con của cậu thật thông minh, nếu như không phải do con bé, chúng ta cũng không gặp được nhau, cháu có muốn lớn lên làm con dâu cô không?"

"Tư Tư bị tớ và anh Quyền Hàn làm hư rồi, rất nghịch ngợm, nhưng nếu chúng ta kết thành thông gia, anh Quyền Hàn nhất định sẽ rất cao hứng, đúng rồi anh Quyền Hàn mà biết chuyện sẽ rất vui vẻ."

Hai người lớn thảo luận, người nói vô tâm, người nghe lại cố ý!

Giản Nhụy Ái vội vàng cầm lấy tay Trác Đan Tinh, cầu khẩn: "Đan Tinh, chuyện cậu gặp tớ, không cần nói với anh Quyền Hàn, được không?"

"Tại sao?" Trác Đan Tinh nghi hoặc không hiểu, Giản Nhụy Ái không có gặp chuyện không may, người muốn biết tin tức này nhất phải là Quyền Hàn đi!

"Cái này? Tớ đã lập gia đình, thân phận bây giờ của tớ là Giản Đơn, không còn là Giản Nhụy Ái, tớ làm như vậy là không muốn Đơn Triết Hạo biết những chuyện này, cho nên tớ sẽ tự mình tìm cơ hội nói rõ với anh Quyền Hàn."

Thật ra thì, Giản Nhụy Ái sợ nếu đột nhiên nói cho Quyền Hàn, anh sẽ nổi điên đi tìm Đơn Triết Hạo, như vậy chuyện cô lẩn trốn Đơn Triết Hạo sẽ bị bại lộ.

Cô không thể nói cho Quyền Hàn.

Trác Đan Tinh cũng cảm thấy việc lớn như thế, bản thân Giản Nhụy Ái giải thích sẽ rõ ràng hơn, hơn nữa cô còn có suy nghĩ riêng.

Cô sợ Quyền Hàn biết Giản Nhụy Ái không chết, liền đem toàn bộ chú ý đặt ở trên người Giản Nhụy Ái, trước kia, cô độc than chưa có co thì cũng không sao cả, nhưng hiện tại cô đã có Tư Tư rồi, phải vì Tư Tư mà suy tính.

"Được, tớ đồng ý với cậu, Nhụy Ái, chỉ cần cậu không có việc gì là tốt rồi."

"Đứa ngốc!" Giản Nhụy Ái vui vẻ, có thể được Trác Đan Tinh tha thứ.

"Ô ô. . . . . ." Tư Tư ngã xuống đất, oa oa khóc lớn.

Giản Nhụy Ái và Trác Đan Tinh cùng chạy tới, nhìn thấy Giản Tử Hạo đứng ở bên cạnh lạnh lùng nhìn Tư Tư.

"Làm sao vậy?" Trác Đan Tinh đau lòng đỡ con gái dậy "Ngã có đau không?"

"Mẹ, anh Hạo Hạo đẩy con ngã."

Khuôn mặt Tư Tư tràn đầy nước mắt, chỉ vào Giản Tử Hạo.

Giản Nhụy Ái nhìn Tư Tư, nghiêng đầu nhìn gương mặt Giản Tử Hạo, hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì? Tại sao con lại đẩy em ngã?"

"Cô bé kia thật sự rất phiền toái, vừa nghe mẹ nói một câu, liền lôi kéo con, nói lớn lên muốn kết hôn với con, con mới không cần cưới người xấu xí làm vợ." Giản Tử Hạo nói rõ ràng lý lẽ của mình, bộ dạng hiển nhiên.

Tư Tư nghe thấy lời nói của Giản Tử Hạo, uất ức khóc càng lớn hơn, làm cho Giản Nhụy Ái càng thêm khó xử.

Giản Nhụy Ái không ngờ lời nói trong lúc vô tình của mình lại khiến hai đứa bé gây gổ, cô cũng cảm thấy ngượng ngùng. Vội kéo Giản Tử Hạo, trách cứ: "Hạo Hạo, con là nam tử hán có đúng không?"

Giản Tử Hạo gật đầu một cái.

"Nam tử hán có phải nên bảo vệ em gái hay không?"

Giản Tử Hạo tiếp tục gật đầu một cái.

"Vậy hành động bây giờ của con, có phải là hành động cần có của nam tử hán hay không?"

Giản Tử Hạo biết mình làm sai, xấu hổ cúi đầu "Con biết rõ sai lầm rồi."

"Sai lầm rồi, phải làm như thế nào?" Giản Nhụy Ái nghiêm khắc nhìn Giản Tử Hạo, đứa bé làm chuyện bậy phải được chỉ dạy.

Giản Tử Hạo nhìn Giản Nhụy Ái, vẻ mặt xấu hổ, lại nghiêng đầu nhìn Tư Tư đang khóc, khẽ cau mày, nhưng do Giản Nhụy Ái đã dụ ép, cậu cũng chỉ có thể miễn cưỡng đi tới.

Bàn tay nhỏ bé kéo tay của Tư Tư "Thật xin lỗi, anh không cố ý, em không cần khóc, về sau anh sẽ chơi với em được không?"

"Thật sao?" Trong mắt Tư Tư lóe lên vui vẻ.

"Ừ, quân tử nhất ngôn tứ mã nan truy, ngoắc tay đóng dấu!"

Hai người lớn nhìn hai đứa nhỏ làm lành, cũng mỉm cười, đứa bé chính là đứa bé, nếu khi cãi nhau, có một người nhận sai thì sẽ rất dễ dàng hòa giải .

Nhưng nếu là người lớn cãi nhau thì sao?

Trác Đan Tinh kéo tay Tư Tư "Không có việc gì là tốt rồi! Tư Tư, con phải kiên cường lên, không nên hơi một tí sẽ khóc, con trai không thích con gái hay khóc nhè."

"Có thật không? Vậy con không khóc, anh Hạo Hạo có thể không thích, sau đó lấy con làm vợ không?"

Đối mặt với câu hỏi ngây thơ của Tư Tư, Giản Nhụy Ái và Trác Đan Tinh cùng á khẩu không trả lời được.

Nhưng là Giản Tử Hạo kêu to "Anh muốn chơi với em, anh mới không cần cưới em, anh lớn lên muốn cưới Amy."

"Amy là ai à? Cô ấy có xinh đẹp bằng em không?"

"Dĩ nhiên, cô ấy là công chúa xinh đẹp nhất trong trường anh, cô ấy có đôi mắt màu xanh lam, xinh đẹp lại trong suốt, mới không giống em, thật là không có khí chất của con gái."

"Ô ô. . . . . ."Tư Tư nghe thấy lời của Giản Tử Hạo, không khống chế được lại oa oa khóc lớn.

Giản Nhụy Ái nhìn chằm chằm Giản Tử Hạo, ngồi xổm xuống, ôm lấy Tư Tư "Không khóc, đều là Hạo Hạo không ngoan, dì đảm bảo với cháu, chờ cháu trưởng thành, dì sẽ để Hạo Hạo cưới cháu làm vợ, để cho cháu làm bà xã của Hạo Hạo, được không?"

"Mẹ, con mới không cần."Giản Tử Hạo kháng nghị nhưng lại bị ánh mắt của Giản Nhụy Ái trừng trở về, chỉ có thể vô tội quệt miệng.

"Thật, dì, dì nói thật chứ?" Tư Tư dừng khóc, lôi kéo tay Giản Nhụy Ái.

Giản Nhụy Ái có cảm giác nước mắt của Tư Tư thật sự giống như có một chốt mở tự nhiên, giống như van nước.

"Tốt, nhưng đó là chuyện khi các con lớn lên, Tư Tư đừng khóc, chiếc váy xinh đẹp cũng bị cháu khóc làm bẩn rồi."

Tư Tư ôm lấy cổ Giản Nhụy "Cám ơn dì."

Trác Đan Tinh bất đắc dĩ nhìn con gái mình "Nhụy Ái, cậu không cần quá cưng chiều con bé, nếu không cái đuôi của nó cũng sẽ nhếch lên tới trời."

"Mẹ, con không có cái đuôi!"Tư Tư vô tội nghiêng đầu nhìn cái mông của mình, nghiêm chỉnh nói khiến hai người lớn cười trộm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.