Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Chương 162: Đụng phải người phụ nữ ngu ngốc



Thật lâu cũng không thấy quả đấm rơi xuống, cô mới dám mở mắt, nhìn thấy Đơn Triết Hạo âm trầm nhìn mình chằm chằm, không có đánh xuống thật, toàn thân mới buông lỏng một hơi, vỗ vỗ ngực mình.

Giống như tìm được đường sống trong chỗ chết, nhẹ nhõm sung sướng!

Mới vừa rồi cô thật sự cho là Đơn Triết Hạo sẽ đánh mình, sợ hãi đến nín thở, không dám thở mạnh.

"Cút! Nhân lúc tôi còn chưa mất đi lý trí, cút ra ngoài cho tôi." Đơn Triết Hạo lạnh lùng ra lệnh.

Anh biết Vương Thiến Như là khách của bà nội, không thể đối với cô như vậy, nhưng cô lại đang khiêu chiến sự kiên nhẫn của anh, anh không thể bảo đảm có thể không thu hồi quả đấm hay không.

Căn phòng này, quét dọn cũng là do anh tự thân tự lực, người giúp việc cũng không thể đi vào, Vương Thiến Như dám tự tiện xông vào, tha thứ cho cô cũng đều là nể mặt mũi của bà nội.

Vương Thiến Như biết Đơn Triết Hạo thật sự nói được là làm được, hay là trước tiên chạy thì tốt hơn, cô cũng không muốn tuổi còn trẻ liền chôn ở trong tay Đơn Triết Hạo.

Khi cô đi tới cửa lại không yên lòng xoay người, nhìn thấy Đơn Triết Hạo ngồi trên mặt đất ở trong phòng, mất hồn uống rượu. Ánh mắt nhìn đến tấm hình bên cạnh, cô kinh ngạc đến ngây người nhìn hình cô gái có ánh mắt lương thiện, không quá xinh đẹp, nhưng lại rất chói mắt.

Vương Thiến Như rốt cuộc hiểu được tại sao tâm tình Đơn Triết Hạo lại bất định như thế, hóa ra là anh đang nghĩ đến một người phụ nữ.Người phụ nữ đó chắc chắn là Tiểu Nhụy.

Nghĩ như vậy, Đơn Triết Hạo cũng không phải là người đàn ông lạnh lung vô tình, ít nhất anh cũng là một người đàn ông si tình.

Cô cũng không yên lòng để mặc cho Đơn Triết Hạo uống rượu, xoay người quay trở lại, bởi vì cô không có cách nào không để ý tới Đơn Triết Hạo, dù sao trong lòng cô cũng rất thiện lương.

Đơn Triết Hạo ngẩng đầu nhìn người không rời đi, khẽ cau mày, giọng nói lạnh lẽo: "Tại sao cô trở lại?"

"Này, Đơn Triết Hạo, anh rốt cuộc có hiểu lễ phép hay không, tôi thấy anh buồn bực, tôi mới không thèm để ý tới anh, chỉ vì phụ nữ mà đem mình uống tới như vậy, anh đến cùng có phải là đàn ông hay không?"

Cô không quen nhìn loại người mượn rượu giải sầu, thích thì lập tức lớn mật theo đuổi!

"Tôi không cần cô quan tâm, cô mau rời đi cho tôi." Đơn Triết Hạo không muốn Vương Thiến Như xen vào việc của người khác, càng thêm không kiên nhẫn.

Bỗng nhiên anh rống giận khiến Vương Thiến Như nuốt một ngụm nước bọt, nói thật ra thì cô rất sợ, chỉ là cô cố cắn chặt hàm răng nhịn xuống.

Trong lòng mắng chửi, nếu không phải là bà nội, cô mới mặc kệ sự sống chết của anh "Kỳ quái, người cao ngựa lớn, thích cô gái kia thì theo đuổi ngay đi, anh ở đây uống rượu, nhìn tôi rống, như vậy chính là nam tử hán sao? Nhìn anh cảm thấy rất có khí chất đàn ông , không ngờ chỉ là con cháu họ rùa, đàn ông vô dụng."

Trên khuôn mặt đông lạnh của Đơn Triết Hạo đầy tức giận, đứng lên nắm cổ tay của cô, giọng nói lạnh lẽo quát: "Cô ấy đã chết, tôi phải theo đuổi như thế nào? Vương Thiến Như cô đừng tưởng rằng cô là khách do bà nội tôi mời đến, tôi sẽ không dám đối xử với cô như vậy? Tôi cảnh cáo cô, khi muốn làm chuyện gì, thì hãy suy nghĩ một chút đến hậu quả."

Vương Thiến Như bị Đơn Triết Hạo hung hăng đẩy ra, lảo đảo mấy bước, đỡ vách tường, may mắn thoát khỏi lại bị anh đẩy ngã trên mặt đất, nhìn thấy Đơn Triết Hạo lại trở về chỗ cũ uống rượu.

Trong lòng cô kinh ngạc, người phụ nữ trong hình đã chết, người phụ nữ kia nhìn không phải còn rất trẻ tuổi, tại sao có thể như vậy?

Rốt cuộc đã hiểu rõ, Đơn Triết Hạo tại sao phải sống mơ mơ màng màng như vậy? Thì ra là trong lòng anh thích người phụ nữ đã qua đời, không biết vì sao giờ khắc này nhìn thấy Đơn Triết Hạo, cô lại cảm thấy anh thật đáng thương.

Cô ngồi ở bên cạnh anh, cầm chai rượu lên "Một người uống không thú vị, tôi uống cùng anh."

Đơn Triết Hạo khẽ cau mày, đưa mắt nhìn Vương Thiến Như, thấy cô uống một hớp rượu, sau đó gập người ho khan, ngoài miệng nhàn nhạt khinh thường, hừ lạnh.

Vương Thiến Như không hề kích động, cầm chai rượu nhìn Đơn Triết Hạo "Nói cho anh biết không nên coi thường tôi...tôi muốn thi đấu, người nào say trước, người đó phải đồng ý với một yêu cầu của đối phương."

"Hừ, đấu sao?" Trong mắt Đơn Triết Hạo tràn đầy khinh thường, uống rượu cũng có thể bị sặc, có thể có tửu lượng gì, hơn nữa mấy năm qua anh đã sớm luyện thành thần rượu rồi.

"Thế nào? Anh không dám?"

Vương Thiến Như coi thường ánh mắt khinh thường của Đơn Triết Hạo, xem ra sống chung lâu với Đơn Triết Hạo, có thể làm cho sức miễn dịch của mình tăng lên, dùng phép khích tướng hỏi.

"Được." Đơn Triết Hạo cầm chai rượu lên, bắt đầu rót rượu .

Vương Thiến Như nhìn Đơn Triết Hạo mãnh liệt uống rượu, le lưỡi một cái, không chịu yếu thế cầm chai rượu lên mãnh liệt rót .

Qua hai giờ rồi, hai người nằm ở bên giường, ánh mắt mê man không nhìn rõ, trên mặt đỏ ửng, Vương Thiến Như cầm cốc rượu, nghiêng đầu nhìn Đơn Triết Hạo nhắm mắt lại ngủ.

Cô hài lòng nhìn Đơn Triết Hạo ngủ, ha ha cười, tay không có hơi sức, lôi kéo quần áo của Đơn Triết Hạo "Này, đứng lên! Tiếp tục uống rượu !"

Mới vừa rồi, chỉ là cố ý bị sặc, cô trời sinh tửu lượng đã rất tốt, hơn nữa thường ra vào quầy rượu, cô rất có tự tin về tửu lượng của mình, tửu lượng của Đơn Triết Hạo căn bản là không có cách chống lại cô.

Đơn Triết Hạo thua liền thua ở, anh quá tự cho đúng.

"Này, đứng lên! Chúng ta tiếp tục uống rượu." Vương Thiến Như cảm giác đầu rất nặng, hung hăng lắc đầu một cái, không biết vì sao sao Đơn Triết Hạo lại biến thành hai người?

Xem ra chính mình cũng có chút say, muốn đứng dậy cũng không có hơi sức, chỉ có thể vô lực nằm ở trên người Đơn Triết Hạo.

Thật ra thì, Đơn Triết Hạo nhắm mắt lại an tĩnh ngủ, thật sự rất tuấn tú, ngón tay đặt trên lông mày anh, lỗ mũi, đôi môi cho đến hầu kết của anh "Lại có đàn ông có vóc người còn xinh đẹp hơn so với phụ nữ."

An tĩnh nhắm mắt lại mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Sáng sớm, một luồng ánh mặt trời chiếu lên trên người bọn họ.

Đơn Triết Hạo khẽ cau mày mở mắt, nhức đầu vô cùng, phiền não ấn huyệt Thái Dương của mình.

Anh muốn đứng dậy, lại cảm giác có một lực đè ép trên bụng mình, giữa hai lông mày nhíu càng thêm sâu, cúi đầu nhìn Vương Thiến Như thở to ngủ, mấu chốt là cô ngủ, còn chảy nước miếng.

Nhìn quần áo dính nước miếng đang nhỏ giọt, anh tức giận hét lớn: "Vương. . . . . . Thiến. . . . . . Như. . . . . ."

Ba chữ này gọi ra, cả biệt thự cũng lay động mấy cái.

Vương Thiến Như theo bản năng vuốt lỗ tai, mở mắt, nhìn thấy vẻ mặt hung thần ác sát của Đơn Triết Hạo.

Cô hơi cau mày, vô duyên vô cớ gọi tên cô làm gì? Vương Thiến Như vuốt vuốt mắt mình, ngáp một cái, lấy mu bàn tay xoa nước miếng bên khóe miệng, một giấc ngủ này thật không thoải mái.

"Làm gì? Chúng ta ngủ cùng nhau, phải là giọng nữ hét, anh là đại lão gia thì hô cái gì chứ? Làm như tôi thật sự cưỡng gian anh không bằng."

Sắc mặt Đơn Triết Hạo càng thêm âm trầm, bàn tay nắm chặt quả đấm khiến khớp xương cũng vang lên tiếng kẽo kẹt, gắt gao nhìn chằm chằm Vương Thiến Như

Bị ánh mắt như muốn ăn thịt người của anh nhìn khiến Vương Thiến Như rợn cả tóc gáy, cô vội vàng đầu hàng nói: "Được rồi, anh không cần nhìn chằm chằm tôi, cùng lắm thì tôi phụ trách với anh là được."

"Vương Thiến Như, cô xem một chút là mình đã làm chuyện tốt gì?" Đơn Triết Hạo nhìn người phụ nữ không có não, đã không biết nên nói cái gì cho phải?

Anh chỉ vào quần áo của mình, tất cả đều dính nước miếng của cô, con gái mà ngủ như vậy thật không có hình tượng.

Vương Thiến Như vô tội nhìn bộ quần áo ngủ màu trắng, vẫn không hiểu ý tứ của anh, ngẩng đầu nhìn vẻ mặt âm trầm của anh "Quần áo đẹp quá, không có vấn đề gì?"

Đơn Triết Hạo hoàn toàn bị Vương Thiến Như chọc giận, anh thật sự không muốn tranh cãi với một người phụ nữ ngu ngốc, đứng dậy muốn đi ra ngoài.

Cô cũng không để cho anh rời đi dễ dàng như vậy. Sao Đơn Triết Hạo lại giống như phụ nữ, nói gì cũng luôn nói một nửa như thế thì làm sao cô hiểu nổi

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.