Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Chương 189: Sự kỳ lạ của Đơn Triết Hạo



Người phụ nữ nhìn Đơn Triết Hạo cao lớn đẹp trai, đôi môi run run muốn nói chuyện nhưng không biết nên nói cái gì.

Bỗng, phía sau vang lên tiếng Giản Nhụy Ái "Hạo!" . Người kia ngớ ngẩn, bận rộn lo lắng tránh khỏi Đơn Triết Hạo để chạy trốn. Giản Nhụy Ái chạy đến, nghi ngờ nhìn người phụ nữ vừa chạy trốn lại nhìn Đơn Triết Hạo giống như mất hồn tò mò lên tiếng gọi: "Hạo, hạo. . . . . ." Gọi mấy tiếng thấy Đơn Triết Hạo vẫn không phản ứng, mới đưa tay kéo Đơn Triết Hạo khiến anh tỉnh lại.

Đơn Triết Hạo biết mình mất hồn, ho khan mấy tiếng, đôi sắc bén nhìn bóng dáng vừa biến mất, cảm giác như trong mơ, liệu có phải là bà ấy không, rồi trấn định nói: "Tiểu Nhụy, em vừa nói gì?"

" À, không sao rồi, lúc nãy . . . . . Thôi, tiệc sinh nhật của bạn Hạo Hạo đã xong, em đi chào họ một tiếng, anh chờ em rồi về." Giản Nhụy Ái muốn nói cho anh nghe chuyện xảy ra, nhưng suy nghĩ một chút vẫn thấy nên thôi, dù sao chuyện đã qua, nói ra sẽ chỉ làm Đơn Triết Hạo lo lắng. Hơn nữa cũng đã lấy lại được chiếc nhẫn rồi.

Giản Nhụy Ái ngồi trên xe, nhìn Đơn Triết Hạo yên lặng lái xe, thấy ánh mắt anh nhìn thẳng phía trước, giống như đang suy nghĩ chuyện gì rất chăm chú, "Hạo, Hạo. . . . . .". Đơn Triết Hạo giật mỉnh, quay đầu nhìn Giản Nhụy Ái, nhẹ giọng hỏi: "Thế nào?"

"Anh không sao chứ?" Giản Nhụy Ái kỳ quái nhìn Đơn Triết Hạo, thầm suy đoán chuyện gì đã xảy ra với anh? Nếu không thì anh sẽ không nhíu mày, trầm tư như thế.

Trong mắt Giản Nhụy Ái tràn đầy nghi ngờ, hai mắt xinh đẹp chăm chú nhìn Đơn Triết Hạo, giống như muốn từ ánh mắt anh đọc được cái gì đã xảy ra, nhưng cô vĩnh viễn không có năng lực đó. Ánh mắt Đơn Triết Hạo âm u không đoán được tâm tư.

"Ừ. . . . . .không sao, có thể do họp quá lâu, đầu hơi đau." Đơn Triết Hạo nhìn Giản Nhụy Ái lo lắng, muốn nói ra chuyện đang suy tư nhưng cuối cùng vẫn im lặng không nói ra. Chuyện này, anh chưa xác định rõ ràng, căn bản là không có cách nào hiểu được nên cũng không biết nói với cô như thế nào.

"Hạo, anh không thoải mái phải không ? Có cần phải đến bệnh viện khám một chút không?". Giản Nhụy Ái lo lắng nhìn Đơn Triết Hạo, muốn đưa tay lên trán anh kiểm tra. Nhưng lại bị anh kéo lại "Tiểu Nhụy, anh không có chuyện, không cần khẩn trương như vậy."

"Nhưng. . . . . ." Giản Nhụy Ái không yên lòng, dù sao Đơn Triết Hạo đang mạnh khỏe sẽ không nói không thoải mái, nhất định có chuyện lớn xảy ra, cô cũng thấp thỏm không yên tâm. Cô chỉ muốn thay Đơn Triết Hạo chịu đựng tất cả phiền muộn nhưng sự cách biệt giữa nam và nữ luôn khác xa nhau, không thể hiểu hết ý nghĩ của đối phương.

"Được rồi, Tiểu Nhụy, nếu như muốn thân thiết thì đợi về nhà đã, anh đang lái xe đó, không đơn giản đâu!" Tâm trạng Đơn Triết Hạo không tốt, nhưng ở cạnh Giản Nhụy Ái thì tâm tình trở nên tốt hơn nhiều, xem ra anh thật sự quá yêu cô rồi. Giản Nhụy Ái ngượng ngùng rút tay trở về, "Anh lái xe cẩn thận đi!" Thấy Đơn Triết Hạo tỏ ra không có chuyện gì cô cũng nhẹ nhõm hơn nhiều rồi.

Hai người theo đuổi tâm sự của mình, ánh mắt xa xăm nhìn cảnh đẹp bên ngoài xe đang chạy qua. Giản Tử Hạo thì nằm ở ghế sau ngủ say rồi.

Đơn Triết Hạo bế Giản Tử Hạo đi vào trong nhà, thì nhìn thấy Vương Thiến Như và bà nội đang ngồi ở trên ghế sa lông nói chuyện rất vui vẻ.

"Hạo Hạo làm sao thế?" Bà nội nhìn thấy Giản Tử Hạo liền khẩn trương.

Vương Thiến Như nói với bà nội, "Không sao đâu bà, cậu bé chỉ ngủ say thôi!". Lúc này bà nội mới thở phào nhẹ nhõm, bảo bối cháu chắt của bà đều không thể xảy ra chuyện gì, nhìn khuôn mặt ngủ say của cậu bé càng lớn càng đẹp trai, nhìn cha con Đơn Triết Hạo ôm nhau khiến bà cảm thấy rất vui mừng.

"Được rồi, Hạo mau ôm Hạo Hạo lên lầu ngủ, cậu nhóc này ngủ thật say."

"Đúng vậy, trong bữa tiệc nó đã chơi rất nhiều." Giản Nhụy Ái cũng rất dịu dàng với con mình, nhìn khuôn mặt nhỏ bé đỏ bừng, lại cảm thấy vui vẻ. Mới vừa rồi trải qua tình cảnh như thế mà Giản Tử Hạo không sợ, hơn nữa còn rất dũng cảm, điểm này thật giống với Đơn Triết Hạo.

Đơn Triết Hạo ôm Giản Tử Hạo đặt lên giường, liền lấy điện thoại di động ra, "Alô, Ý Thiếu Thiên giúp tôi điều tra xem người phụ nữ xuất hiện tại nhà Tiểu Hi là ai? Càng chi tiết càng tốt."

"Vâng!" Ý Thiếu Thiên vội vàng cúp máy liền lập tức đi làm.

Người thông minh chính là người sẽ phản ứng nhanh hơn người khác, nhìn trước chuyện sẽ xảy ra một bước, dù cho trong lòng đang khiếp sợ kịch liệt cũng không đánh mất lý trí. Ánh mắt Đơn Triết Hạo âm u, trầm tư đứng trước cửa thủy tinh, tay cầm điện thoại di động càng thêm chặt, sau khi nhận điện thoại xong, khuôn mặt anh tuấn càng âm trầm như sắp xảy ra chuyện quan trọng .

Giản Nhụy Ái kinh ngạc đến ngây người nhìn Đơn Triết Hạo vội vã chạy xuống, hôm nay Đơn Triết Hạo quá kỳ quái, vội lên tiếng hỏi "Hạo, anh đi đâu?"

" Anh đi ra ngoài một lát, anh sẽ về ngay." Đơn Triết Hạo không đợi ba người trong phòng khách kịp phản ứng, đã bước nhanh đi khỏi cửa.

Ngồi lên xe chạy như bay, hai tay phát run, sắc mặt rất khó chịu, trong lòng lo lắng điên cuồng.

Vương Thiến Như nhìn Đơn Triết Hạo rời đi, kỳ quái hỏi "Tiểu Nhụy, chồng em có việc gì gấp à, mới vừa trở về lại vội vàng rời đi."

Giản Nhụy Ái lo lắng nhìn ra cửa, mặc dù ở cửa đã không còn thấy bóng dáng Đơn Triết Hạo đâu, hôm nay anh ấy quá khác thường, khiến cho cô cảm thấy lo lắng rồi ngẩng đầu nhìn Vương Thiến Như lắc đầu không hiểu.

"Thiến Nhi, đừng hù dọa Tiểu Nhụy, cháu không thấy cô ấy bị cháu dọa sợ rồi sao?" Bà nội cười nhẹ, trong lòng bà cũng rất tò mò không biết Đơn Triết Hạo đang làm cái gì. Nhưng Đơn Triết Hạo từ nhỏ đã rất lý trí, không làm chuyện gì nóng vội như thế, nhưng sao hôm nay lại vội vàng chạy đi, nhất định anh có lý do nên bà cũng không quá lo lắng.

Vương Thiến Như nhận được ám hiệu của bà nội, liền đến ôm lấy mặt Giản Nhụy Ái, lấy lòng cười nói "Tiểu Nhụy, em không phải lo lắng, chị chỉ vừa trêu e thôi, có thể công ty xảy ra chuyện gì đó nên chồng em phải gấp gáp đi xử lý nên không kịp nói với chúng ta, đừng quá lo lắng, cười lên một cái đi."

"Đúng vậy, Tiểu Nhụy, bà nội nhìn Hạo lớn lên từ nhỏ , ưu điểm lớn nhất chính là nghiêm túc, cháu cũng đừng quá lo lắng."

"Bà nội, cháu không sao, cháu chỉ lo lắng cho anh ấy, nhìn anh ấy vội vàng chạy ra ngoài nên sợ xảy ra chuyện gì. Hôm nay không biết vì sao sau khi gặp một người phụ nữ, anh ấy rất khác thường." Giản Nhụy Ái nói ra suy đoán trong lòng mình.

"Phụ nữ?" Bà nội kỳ quái tự hỏi.

"Trông giống Triết Hạo không?"

"Rất giống, đặc biệt là ánh mắt nhìn rất giống"

‘Xoảng!", ly nước trong tay bà nội rơi xuống sàn nhà vỡ tan. Giản Nhụy Ái và Vương Thiến Như vội vàng chạy đến bên cạnh bà nội lo lắng hỏi: "Bà nội, bà không sao chứ?"

"Không sao, không sao. . . . . . Có lẽ tại tay trơn nên bị rơi xuống, không cần gấp gáp, gọi chị Ngọc lên quét dọn là được". Bà nội cười, nhưng trong lòng suy đoán, chẳng lẽ cô ta thật sự không chết?. Tai nạn xe lần đó, bọn họ cũng không tìm thấy thi thể. Tuy cảnh sát nói có thể bị rơi xuống vách đá, bị động vật ăn mất nhưng điều đó không đủ để chứng minh bọn họ đã qua đời.

"Bà nội, bà làm sao thế?" Giản Nhụy Ái không yên lòng kéo tay bà nội đang đứng ngơ ngẩn ngồi xuống.

Chị Ngọc đã quét dọn sạch thủy tinh bị vỡ, dặn dò: " Mọi người đừng ngồi bên này, cẩn thận bị thương."

Bà nội kéo tay Giản Nhụy Ái, "Tiểu Nhụy, nếu như cha mẹ Đơn Triết Hạo chưa qua đời, con có tha thứ bọn họ không?"

Giản Nhụy Ái không thể tưởng tượng nổi nhìn bà nội, không hiểu ý tứ trong lời nói của bà "Bà nội?"

"Không sao, bà nội chỉ suy đoán, không có ý tứ gì khác, cháu không trả lời cũng không sao, chuyện của các cháu không cần quá lo lắng, cứ tin tưởng Hạo sẽ thu xếp xong." Bà nội vuốt tóc Giản Nhụy Ái an ủi. Giản Nhụy Ái mỉm cười, gật đầu một cái.

Vương Thiến Như nhìn hai người đang nói chuyện rồi đứng dậy nói: "Được rồi, mọi người không có việc gì là tốt rồi, cháu muốn đi ngủ chúc bà nội ngủ ngon!". Nói xong cũng nhanh chóng về phòng mình. Cả phòng khách chỉ còn lại bà nội và Giản Nhụy Ái ngồi nói chuyện.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.