Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Chương 222: Ở lằn ranh sống chết



Nước mắt Giản Nhuỵ Ái tuôn không kìm lại được, chẳng lẽ mình phải chết ở đây sao? Giản Nhụy Ái không muốn chết, nếu cô chết thì Đơn Triết Hạo và Hạo Hạo phải làm thế nào?. Ông trời có để cho người nào kịp chạy đến đến cứu cô không?

Giản Nhuỵ Ái nhìn xung quanh, chỉ thấy toàn một mảng tối đen thùi lùi không có bất cứ động tĩnh gì.

Mỗi một giây trôi qua là hi vọng ít đi một chút và càng cận kề cái chết gần hơn nhưng Giản Nhụy Ái vẫn hi vọng có thêm một chút thời gian chờ cho Đơn Triết Hạo kịp có thời gian đến cứu mình.

Dù cố gắng nghĩ đến người thân có thể đến cứu nhưng dần dần Giản Nhụy Ái cũng mất hi vọng. Chỉ còn chờ cho tiếng đồng hồ tích tích báo hiệu cái chết đang cận kề. Nhưng rồi cửa được mở ra, Đơn Triết Hạo đang đứng ở cửa giống như chiến thần trong huyền thoại.

"Hạo. . . . . ." Giản Nhuỵ Ái vừa nhìn thấy Đơn Triết Hạo, mọi sự cố gắng và kiên trì liền tan rã, nước mắt tuôn như nước suối.

Đơn Triết Hạo nhìn chằm chằm Giản Nhuỵ Ái, nhìn thấy Giản Nhụy Ái đang bị trói chặt trên ghế, dưới chân còn có một thứ gì đó đang phát ra tiếng động. Đơn Triết Hạo lo lắng đi tới gần "Tiểu Nhụy. . . . . ." Cúi đầu nhìn xuống quả bom đã chạy tới năm phút đồng hồ rồi.

"Hạo mau chạy khỏi nơi này, không cần lo cho em" Giản Nhuỵ Ái cũng lo sợ nhìn thời gian trên đồng hồ, nước mắt chảy xuống, nếu như thật sự phải chết thì hãy để cho một mình cô chết thôi.

Đơn Triết Hạo ngẩng đầu dịu dàng nhìn Giản Nhuỵ Ái. Giản Nhụy Ái cũng đau lòng đôi mắt đẫm lệ mông lung nhìn Đơn Triết Hạo.

Đơn Triết Hạo tự tay lau nước mắt cho Giản Nhụy Ái "Tiểu Nhụy, đừng nói như thế, chúng ta là vợ chồng cùng sinh cùng tử, chẳng lẽ em đã quên lời thề trước mặt cha xứ và mọi người rồi sao?"

"Em luôn nhớ, nhưng. . . . . ." Giản Nhuỵ Ái kìm nén nước mắt, không muốn Đơn Triết Hạo gặp chuyện gì bất trắc.

"Đồ ngốc, em không muốn anh gặp chuyện không may thì anh cũng vậy không muốn em gặp chuyện gì nguy hiểm". Đơn Triết Hạo hôn lên trán Giản Nhụy Ái rồi ngồi xuống im lặng nhìn kỹ quả bom.

Có thể Vương Hạo nghi ngờ Đơn Triết Hạo đã trở về nên cố ý chuẩn bị quả bom này hoặc nếu không thì chính là cố ý muốn hại chết Giản Nhụy Ái. Đơn Triết Hạo cười lạnh, mặc kệ là do cố ý hay là thế nào thì anh đều muốn cùng Vương Hạo chơi tiếp trò chơi do hắn bày ra.

"Không cần cố gắng cười như thế, anh nhanh đi khỏi đây đi. . . . . ." Giản Nhuỵ Ái nhìn thời gian sắp hết rồi, nếu như cứ loanh quanh ở đây không chạy đi thì sẽ không kịp. Giản Nhụy Ái vừa lo sợ, vừa kích động hầm hừ là muốn Đơn Triết Hạo nhanh rời khỏi vùng nguy hiểm.

Mới vừa rồi Giản Nhụy Ái còn hi vọng Đơn Triết Hạo giống như anh hùng xuất hiện sau đó sẽ cứu mình nhưng bây giờ thấy Đơn Triết Hạo gặp nguy hiểm thì cô lại không muốn có ai đến cứu mình, cứ để một mình mình chịu nguy hiểm mà thôi.

"Tiểu Nhụy, anh sẽ không đi, chết cũng sẽ không đi, nếu như anh bỏ em lại một mình thì anh còn sống cũng chẳng có ý nghĩa gì, chẳng khác nào sống không bằng chết." Đơn Triết Hạo không ngẩng đầu nhìn Giản Nhuỵ Ái mà chỉ nhìn kỹ quả bom, dù sao đã lăn lộn nhiều năm đã từng nhìn thấy nhiều loại bom nhưng chưa bao giờ phá bom thôi.

"Hạo. . . . . ." Giản Nhuỵ Ái nhìn khuôn mặt anh tuấn của Đơn Triết Hạo đang đăm chiêu tìm cách khống chế quả bom cũng thấy hấp dẫn mê người.

"Đừng khóc" Đơn Triết Hạo dịu dàng dỗ dành "Thật xin lỗi, tại anh không chăm sóc và bảo vệ em cẩn thận nên đã để cho em phải sợ hãi"

"Không phải, mọi chuyện không liên quan đến anh" Giản Nhuỵ Ái cắn môi, kìm chế lo lắng trong lòng, kiên cường nói: "Hạo, chúng ta cùng nhau đánh cược với số phận một lần."

Nhìn thời gian chỉ còn lại mấy giây. Cứ như vậy trôi qua thì phải chết là chuyện không thể nghi ngờ, Đơn Triết Hạo ngẩng đầu nhìn Giản Nhuỵ Ái, hai người bốn mắt nhìn nhau, kiên định nói "Tiểu Nhụy, anh biết em là người dũng cảm, em hãy nguyện ý tin tưởng anh."

"Em luôn tin tưởng anh mà " Giản Nhuỵ Ái liều mạng gật đầu, rất sợ Đơn Triết Hạo không biết ý của nàng.

Thật ra sau lưng Đơn Triết Hạo đã ướt đẫm mồ hôi, lòng bàn tay cũng nhơm nhớp chảy mồ hôi. Trong hai dây nối phải cắt bỏ một dây, cơ hội sống sót cho cả hai chỉ có năm mươi phần trăm. Nếu như cắt sai dây thì cả hai đều phải rời khỏi thế giới này.

"Tiểu Nhụy, cám ơn em đã tin tưởng anh."

Đơn Triết Hạo cầm kéo lên nhìn chằm chằm vào dây dẫn màu đen, kéo trong tay nâng lên mà còn chưa dám dứt khoát cắt xuống. Cuối cùng cũng quyết định cắt đứt sợi dây màu đen

Giản Nhuỵ Ái không dám mở mắt, tim nhảy thình thịch sợ hãi, chờ mấy giây trôi qua, không có động tĩnh gì xảy ra, Giản Nhuỵ Ái hé mắt nhìn thấy Đơn Triết Hạo ướt đẫm mồ hôi .

Giản Nhụy Ái không thể tin được bản thân mình còn sống, cả người kích động run rẩy.

Đơn Triết Hạo vừa cởi dây trói cho Giản Nhuỵ Ái vừa động viên cô "Tiểu Nhụy, chúng ta không chết rồi".

"Hạo. . . . . ." Giản Nhuỵ Ái lao vào ngực Đơn Triết Hạo "Cám ơn anh . . . . . ."

Giản Nhụy Ái không kìm nén được òa khóc, Đơn Triết Hạo không nói gì, chỉ lẳng lặng ôm chặt Giản Nhụy Ái để cho cô khóc. Đơn Triết Hạo biết hôm nay Giản Nhụy Ái đã trải qua nỗi sợ hãi tột cùng trong cuộc đời cô.

Vốn dĩ Giản Nhụy Ái là cô gái bình thường chưa bao giờ phải trải qua sợ hãi, gian khổ nhưng khi đi cùng với anh thì cô sẽ phải chịu đựng nhiều bất trắc và nỗi sợ kinh hồn bạt vía.

Đơn Triết Hạo càng thấy thương Giản Nhụy Ái nhiều hơn: "Tiểu Nhụy, chúng ta không sao rồi, em đừng khóc nữa"

"Hạo, em yêu anh, em rất yêu anh, mới vừa rồi em thật sợ bị mất anh, em sợ không còn được nhìn thấy anh "

Giản Nhuỵ Ái cả người cũng run rẩy, sau khi trải qua tột cùng nỗi sợ đối mặt với cái chết đã không còn che giấu tâm tình của bản thân mình, trong đầu chỉ suy nghĩ về Đơn Triết Hạo, không còn thấy xấu hổ bày tỏ toàn bộ tình yêu của mình dành cho Đơn Triết Hạo.

Đơn Triết Hạo vô cùng đau lòng thấy Giản Nhuỵ Ái nước mắt đầy mặt thổ lộ tình cảm, giọng nói mang theo nhiều thương yêu: "Đồ ngốc, anh sẽ không để cho em không thấy anh...anh sẽ luôn luôn ở bên cạnh em"

Giản Nhuỵ Ái nước mắt lại trào ra, vòng tay của Đơn Triết Hạo vô cùng ấm áp, Giản Nhụy Ái thích nhất lồng ngực của Đơn Triết Hạo, mùi vị tr ên người Đơn Triết Hạo có thể khiến tâm tình của Giản Nhụy Ái bình yên không còn hoảng sợ.

Bỗng nhiên điện thoại di động đổ chuông, Đơn Triết Hạo mở điện thoại, cảm thấy có chuyện chẳng lành nên lo lắng: "Bà nội!"

"Hạo, Tiểu Nhụy có làm sao không?"

Trong loa nghe rõ hơi thở không bình thường của bà nội khiến Đơn Triết Hạo nhíu chặt lông mày, trong đầu thoáng qua ý nghĩ kinh khủng khiến cả người run rẩy, tóc gáy dựng ngược cả lên.

Đơn Triết Hạo vừa định nói chuyện nhưng đầu dây bên kia bà nội bắt đầu run run lên tiếng "Hạo, bà biết cháu sẽ chăm sóc thật tốt cho Tiểu Nhụy. Cháu hãy đồng ý với bà nội, nếu như bà nội không còn trên nhân thế nhưng các cháu sẽ sống hạnh phúc, không cần để ý đến bọn người xấu mà bị ảnh hưởng. Bọn họ có làm chuyện gì xấu xa đối với các cháu thì cũng bởi ghen tỵ với tài hoa của các cháu. Với loại người như vậy thì không nên hận bọn họ làm gì mà nên thương hại và bỏ qua cho bọn họ…”

"Bà nội, đã xảy ra chuyện gì rồi phải không?" Đơn Triết Hạo vô cùng lo lắng, tay cầm điện thoại di động cũng run lẩy bẩy.

Giản Nhuỵ Ái bình tĩnh lại, ánh mắt nhìn Đơn Triết Hạo đăm đăm, lo lắng nhìn điện thoại di động, không biết đã xảy ra chuyện gì. Nhất định bà nội gặp chuyện không may mới có thể khiến cho Đơn Triết Hạo run rẩy lo lắng như thế, nghĩ tới khả năng Vương Hạo gây ra chuyện với bà nội khiến Giản Nhụy Ái sợ hãi tim đập thình thịch.

"Hạo đừng nói gì cả hãy nghe bà nội dặn vài điều. Cháu và Tiểu Nhụy cùng cha mẹ phải cố gắng sống thật hạnh phúc hòa thuận, không nên báo thù thay bà nội nghe không? Cháu hãy đồng ý với bà nhé."

Điện thoại truyền đến tiếng thở khó nhọc đứt quãng, tay Đơn Triết Hạo run rẩy đánh rơi cả điện thoại, sắc mặt tái nhợt tới cực điểm, bần thần không phản ứng nổi mắt chừng chừng mở lớn không nhìn thấy tiêu cự.

Giản Nhuỵ Ái đau lòng nhìn Đơn Triết Hạo đang khiếp sợ, lo lắng nói: "Hạo. . . . . ."

Đơn Triết Hạo vừa ôm thật chặt Giản Nhụy Ái vào trong ngực vừa run rẩy. Giản Nhụy Ái cũng biết tâm tình của Đơn Triết Hạo đang bị kích động nên cứ để cho anh ôm cô như muốn bẻ gãy xương đợi anh bình tĩnh lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.