Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Chương 224: Chuyện vui mừng nhất




""Mẹ đừng khóc nữa, chúng ta phải vui vẻ kẻo không sẽ khiến Hạo lo lắng" Giản Nhuỵ Ái thiện lương nói, "Về sau chúng ta phải cẩn thận một chút, không để cho Vương Hạo có cơ hội bắt được nếu không Hạo sẽ bị nguy hiểm"

"Đúng, Tiểu Nhụy nói rất đúng" Đơn Mộ Phi nhìn Giản Nhuỵ Ái tuy bề ngoài yếu đuối mềm mại nhưng lại có ý chí kiên cường, dũng cảm.

Đơn Triết Hạo dựa vào ghế, nhắm mắt lại để cho tâm trạng bình tĩnh lại, dưới sự uy hiếp của Giản Nhuỵ Ái đã ăn uống một tô cháo nên thể lực cũng được khôi phục thật nhiều.

"Tổng giám đốc Đơn . . . . . ." Y Thiếu Thiên cúi đầu, đều là do bất cẩn mới để cho Vương Hạo có cơ hội hại chết bà nội, là bản thân mình gián tiếp hại chết bà nội. Thế nên Y Thiếu Thiên hắn phải chịu tội, đưa thư từ chức đến trước mặt Đơn triết Hạo. "Thật xin lỗi tổng giám đốc"

Đơn Triết Hạo lạnh lùng nhìn Y Thiếu Thiên, chuyện lần này do Y Thiếu Thiên bất cẩn nhưng đó cũng không hoàn toàn do lỗi của Y Thiếu Thiên bởi Y Thiếu Thiên làm vậy cũng vì lo lắng cho an nguy của anh.

"Hãy giữ lại thư từ chức của cậu, tôi không đồng ý".

Chuyện lần này Y Thiếu Thiên làm chưa đúng nhưng là cánh tay đắc lực bên cạnh mình, có công lớn hơn tội hơn nữa anh đã hứa với chị của Y Thiếu Thiên sẽ chăm sóc hắn, cho nên Đơn Triết Hạo càng sẽ không để Y Thiếu Thiên từ chức.

"Tổng giám đốc . . ." Y Thiếu Thiên ngân ngấn nước mắt dù biết người đàn ông không nên để nước mắt rơi, nhưng vẫn không nhịn được.

Đơn Triết Hạo đã cho Y Thiếu Thiên có cảm giác đang được chị gái thương yêu nếu không có chuyện xấu xảy ra chị gái là người sẽ luôn bên cạnh chăm sóc mình. Bây giờ Đơn Triết Hạo là người quan trọng nhất trong lòng mà mình lại không bảo vệ tốt, nên thấy không còn thể diện ở lại tập đoàn Đan thị.

"Tôi sẽ tiếp tục ở lại tập đoàn chờ bắt được Vương Hạo, tôi sẽ tự động chào từ giã." Y Thiếu Thiên kiên định nói. Y Thiếu Thiên biết mình nên nhận hình phạt xứng đáng cho việc làm bất cẩn thiếu suy tính của mình.

Đơn Triết Hạo không muốn nói nhiều, ánh mắt lạnh lẽo, gật đầu một cái nheo mắt hỏi: "Ở hiện trường có tìm được manh mối gì không?"

Y Thiếu Thiên lắc đầu “Hiện trường bị xử lý rất sạch sẽ, không có dấu vết gì, Vương Hạo đã xóa sạch mọi chứng cớ rồi."

"Đi xem camera theo dõi" Đơn Triết Hạo đứng dậy đi tới phòng theo dõi camera quan sát, biệt thự nhà họ Đơn được theo dõi chặt chẽ, chỉ có một số góc chết mới không có camera theo dõi được. Nếu như Vương Hạo xuất hiện thì chắc chắn camera theo dõi của biệt thự phải ghi nhận được.

Thời điểm hai người bước đến phòng theo dõi, người giám sát camera vội vàng đứng lên, Đơn Triết Hạo ra hiệu cho bọn họ đi ra ngoài.

Đơn Triết Hạo ngồi xuống ghế, nhìn mười màn ảnh hiện ra trước mắt. Y Thiếu Thiên biết biệt thự nhà họ Đơn vô cùng lớn, sẽ không dễ dàng tìm kiếm được thông tin mà hai người đang cần. Rất nhiều hình ảnh được kiểm tra nhưng vẫn chưa có hình ảnh của Vương Hạo trong camera theo dõi.

Y Thiếu Thiên đang xem camera theo dõi ở nhà bếp bỗng thấy có người đang xách đồ ăn, ánh mắt có vẻ quái dị. Nhìn thật kỹ màn ảnh, lại nhìn thấy người đó đội cái mũ lưỡi trai che gần hết gương mặt, dáng người rất giống Vương Hạo.

"Tổng giám đốc, đã nhìn thấy hình ảnh của Vương Hạo".

Đơn Triết Hạo sắc bén nhìn Vương Hạo giả dạng người đưa đồ ăn lén vào nhà họ Đơn, lông mày càng lúc càng nhíu chặt, khóe miệng mỉm cười châm chọc, không ngờ Vương Hạo dễ dàng lừa gạt đi vào bên trong nhà họ Đơn như vậy.

"Gọi người đưa đưa đồ ăn đến." Đơn Triết Hạo lạnh lẽo ra lệnh.

Trời cao không phụ người có lòng, rốt cuộc người đưa đồ ăn cúng phải nói ra địa chỉ của Vương Hạo, thì ra Vương Hạo căn bản là không có đi xa, vẫn ở bên cạnh bọn họ.

Đơn Triết Hạo lông mày cau chặt, mỗi tình huống đối đầu nhau đều bị thu trước mưu kế quỉ quyệt của Vương Hạo. Nhưng lần này nhất định sẽ không thất thủ, nhất định phải chính tay anh tóm được hắn để báo thù.

"Tổng giám đốc, chúng ta nên làm gì bây giờ?" Y Thiếu Thiên vội hỏi, muốn tự tay bắt được Vương Hạo báo thù cho bà nội.

"Tìm vài người theo dõi thật kỹ Vương Hạo một thời gian, nắm rõ hành tung của hắn rồi tìm cơ hội ra tay. Lần này dù có phải trả giá cao thế nào tôi cũng muốn bắt được Vương Hạo, tuyệt đối không để thất bại cho hắn chạy thoát". Đơn Triết Hạo lạnh lùng giao phó.

Y Thiếu Thiên nghe Đơn Triết Hạo giao phó, trong lòng bừng bừng khí thế sẵn sàng xông pha, quyết tâm cam kết: "Vâng, chúng ta sẽ bắt được Vương Hạo". Y Thiếu Thiên đứng thẳng tắp lưng như đang tuyên thệ lời thề. Xoay người rời đi, ánh mắt kiên định, muốn mau chóng có cơ hội được báo thù, cả người tràn đầy khí thế bắn ra bốn phía.

Từ khi bà nội xảy ra chuyện, Đơn Triết Hạo cảm thấy nhà họ Đơn không đủ an toàn nên đã tăng cường số lượng vệ sĩ, hơn nữa toàn là vệ sĩ chuyên nghiệp đẳng cấp cao cấp nhất.

Hôm nay là ngày Giản Tử Hạo xuất viện, ba người vui vẻ ngồi ở phía sau xe.

"Ba, cuối cùng con đã được xuất viện, ba nên thưởng cho Hạo Hạo một phần thưởng gì đó đi" Giản Tử Hạo vừa kiêu ngạo vừa làm nũng đòi hỏi xong, nhìn chăm chăm gương mặt anh tuấn đẹp trai hơn cả diễn viên của Đơn Triết Hạo.

Đơn Triết Hạo vui mừng ôm Giản Tử Hạo tuy còn nhỏ tuổi nhưng lại dẻo miệng, hôn lên trán cậu bé một cái rồi sảng khoái đồng ý "Được thôi, cho con tự chọn quà".

Giản Nhuỵ Ái nhìn Giản Tử Hạo thật là khéo léo, từ khi biết bà nội qua đời, sợ Đơn Triết Hạo sẽ đau lòng khổ sở, mặc dù trong lòng đặc biệt tưởng nhớ bà nội, cũng không nhắc một câu nào liên quan đến bà nội trước mặt Đơn Triết Hạo.

Một đứa bé thật thông minh lại khéo hiểu lòng người, sớm hiểu chuyện khiến cho Giản Nhụy Ái có chút thương tâm.

Nhìn hai người vui vẻ nói chuyện, Giản Nhuỵ Ái mỉm cười, vui mừng nhìn bọn họ, đây là lần vui vẻ đầu tiện của Đơn Triết hạo sau khi bà nội qua đời. Giản Nhụy Ái lấy ra mô hình xe đua Bentley đưa cho Giản Tử Hạo “ Hạo Hạo xem có thích mô hình xe này không?” Có thể do chịu ảnh hưởng của Đơn Triết Hạo nên Giản Tử Hạo vô cùng thích xe, vừa nhìn thấy mô hình xe số lượng bản hạn chế Giản Tử Hạo sáng mắt, mỉm cười rực rỡ, "Cám ơn mẹ, con thật rất thích nha". Vừa nói vừa ôm lấy Giản Nhuỵ Ái hôn lên mặt cô một cái thật kêu.

Đơn Triết Hạo ghen tỵ nói: "Chẳng lẽ Hạo Hạo không yêu ba sao?"

"Có chứ, tại sao lại không thương ba được? Con vô cùng yêu ba" Giản Tử Hạo cũng hôn thật mạnh lên mặt Đơn Triết Hạo một cái, rồi mở miệng nói: "Ba có nhiều tiền hơn mẹ, có thể mua cho con nhiều đồ chơi hơn"

Giản Nhuỵ Ái nghe Giản Tử Hạo giải thích, quả thật khóc dở khóc dở cười, xem ra Giản Tử Hạo thật là tính toán tỉ mỉ "Tiểu tử, xem ra con chỉ nói ngoài miệng, chờ đến khi về nhà mẹ sẽ lấy hết tiền của ba không cho ba còn tiền đi mua đồ cho con nữa"

"Không được!" Đơn Triết Hạo và Giản Tử Hạo cùng kêu lên nói.

Giản Nhuỵ Ái xem mình ở nhà càng lúc càng không còn địa vị, ánh mắt nhìn chằm chằm Đơn Triết Hạo, giả bộ uất ức nói: "Xem ra Hạo yêu tiền hơn yêu em rồi, có chút tiền cũng không muốn cho."

"Tiểu Nhụy. . . . . ." Đơn Triết Hạo khẽ cau mày nghe Giản Nhuỵ Ái ca thán, mặc dù biết Giản Nhuỵ Ái giả vờ nhưng không thể không quan tâm đến Giản Nhụy Ái. Xem ra Đơn triết Hạo phải chịu thua Giản Nhuỵ Ái, "Tiểu Nhụy, tiền của anh đều là để dành cho em và Hạo Hạo, nếu như anh có chuyện không may thì số tiền đó vẫn đủ cho hai người sinh sống. . . ."

"Hạo, em không muốn nghe anh nói điềm xấu , phi phi. . . . . . Đều ném hết đi." Giản Nhuỵ Ái ngân ngấn ngước mắt hầm hừ.