Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Chương 261: Ân ái ở nơi làm việc



"Không cần đánh nữa, anh sẽ bị em đánh chết." Cụ Duệ Tường mở mảnh vải trắng, ánh mắt dịu dàng nhìn Vương Thiến Như.

Thời điểm Cụ Duệ Tường giả chết đã nghe Vương Thiến Như thổ lộ mọi tâm tư trong lòng cũng biết Vương Thiến Như không quên mình, trong lòng tự nhiên rất vui .

Vương Thiến Như đang đau lòng khóc lóc, nước mắt nhạt nhòa khắp gương mặt, kinh ngạc nhìn Cụ Duệ Tường rồi quay sang nhìn những người bên cạnh, thấy bọn họ không nhịn cười, mới bừng tỉnh hiểu ra bọn họ đang đùa mình.

Đúng là quá đáng, loại chuyện xui xẻo như vậy mà mang ra đùa giỡn, cũng quá không có đạo đức.

Vương Thiến Như nổi giận đùng đùng đẩy Cụ Duệ Tường ra rồi xoay người muốn ra khỏi phòng bệnh quỉ quái này

Cụ Duệ Tường nhìn thấy Vương Thiến Như muốn rời khỏi, lo lắng túm được tay của cô kéo cô áp chặt tới trong lồng ngực mình, "Anh đều nghe hết những lời trong lòng của em."

Mọi người xem thấy bọn họ có lời muốn nói, cũng biết ý lui ra ngoài , trong mắt có chút ghen tỵ với Vương Thiến Như.

"Buông tay!"

"Vương Thiến Như, em không cần trốn tránh, anh hiểu rõ em rất yêu anh và vĩnh viễn đều không lựa chọn sai, anh cũng yêu em ."

"Buông tay!" Vương Thiến Như kịch liệt giãy giụa, bị Cụ Duệ Tường nắm rõ tâm tư của mình như vậy khiến cô không thoải mái.

Vương Thiến Như cô không cần là thứ đồ để cho đàn ông trói buộc, cũng không cần giống đồ ngốc đợi đàn ông mà không có thế giới riêng của mình.

Cụ Duệ Tường ôm Vương Thiến Như thật chặt, "Anh biết rõ em sẽ không đến ban công, cho nên chỉ có lựa chọn phương pháp này để cho em biết anh cũng yêu em, chẳng lẽ thì không thể cho anh một cơ hội sao?"

Vương Thiến Như toàn thân chấn động, từ trước đến nay chưa từng thấy Cụ Duệ Tường cầu khẩn. Kể cả lúc Giản Nhuỵ Ái vì Đơn Triết Hạo cố ý rời đi cũng không thấy anh ấy cầu xin Giản Nhuỵ Ái.

Cho anh ấy cơ hội bù đắp, mình thật cho nổi sao?

Mình thật có thể đang đánh cuộc một lần sao?

Vương Thiến Như lẳng lặng nhìn ánh mắt của Cụ Duệ Tường, cực kỳ lâu mới tìm lại được bình tâm nằm trong ngực Cụ Duệ Tường "Anh biết không em đã chờ đợi những lời này thật nhiều năm, anh là người xấu, Đại Phôi Đản. . . . . ."

"Dạ dạ, anh là người xấu, là bại hoại, về sau ở cũng sẽ không để em thương tâm, anh sẽ vĩnh viễn đều hầu ở bên cạnh em." Cụ Duệ Tường khép chặt cánh tay, tựa cằm lên đầu Vương Thiến Như.

Nếu như mình còn xấu hổ không có thổ lộ thì thậtsự sẽ bỏ lỡ người mà mình yêu thích nhất.

Cụ Duệ Tường sẽ không hối hận, ngược lại rất may mắn!

"Anh nhất định phải làm bạn với em. Em tìm anh bốn năm, nếu như anh còn muốn chạy trốn thì em vẫn sẽ đi tìm bằng được anh. . . Ưmh. . . . . ."

Cụ Duệ Tường dùng đôi môi để ngăn những lời trách cứ của Vương Thiến Như. Đôi môi áp sát vào một khối, không có bất kỳ khe hở, mềm mại đầu lưỡi lẫn nhau khuấy đều, vào giờ phút này linh hồn của bọn họ là ở cùng nhau, thật chặt tương liên.

Vương Thiến Như bị hôn trời đất u ám , đôi tay tự nhiên vòng lên cổ Cụ Duệ Tường không có nửa điểm muốn buông ra. Đã nhiều năm như vậy, rốt cuộc đã được như ý nguyện là đuổi kịp mình bạch mã hoàng tử, mặc dù rất thua thiệt, nhưng lại sẽ không hối hận.

Vương Thiến Như học hôn trả, hai người đầu lưỡi đại chiến, cho đến đối phương sắp không có hô hấp, mới thả mở đối phương ra .

Cụ Duệ Tường dịu dàng nhìn Vương Thiến Như "anh yêu em, thật rất thích em. . . . . ." rồi lại cúi đầu nhìn gương mặt của nàng, hôn lên khắp mặt Vương Thiến Như rồi ra sức gặm cái cổ trắng muốt.

Tiếng hít thở lần lượt thay đổi , Vương Thiến Như leo lên cổ của hắn, không để cho mình thiếu oxy mà ngã xuống.

Cụ Duệ Tường đẩy cô nằm trên giường, mê mải tận hưởng mùi vị của riêng Vương Thiến Như.

Bọn họ quấn lấy nhau, trong lòng yêu để cho bọn họ thân thể trùng hợp, bây giờ trong lòng chỉ có lẫn nhau.

Vương Thiến Như rúc vào trong ngực Cụ Duệ Tường, cười hưng phấn "Tổng giám đốc. . . . . ."

"Gọi anh là Duệ Tường!" Cụ Duệ Tường khẽ cau mày ra lệnh.

"Ai đã bắt em phải gọi anh là tổng giám đốc nhỉ?" Vương Thiến Như không quên nhạo báng.

"Anh đã nói cái gì hay sao?" Cụ Duệ Tường ngẩng đầu nhìn lại Vương Thiến Như đang nhìn chằm chằm mình, mỉm cười, bàn tay không ngừng vuốt ve da thịt cô. Từ trước đến giờ cũng không biết da dẻ Vương Thiến Như lại mềm mại như vậy, thật là vô cùng thoải mái.

"Không nên đụng em, nhột quá a!" Vương Thiến Như bị Cụ Duệ Tường trêu chọc cười ha ha, bởi vì thật sự là quá nhột.

Cụ Duệ Tường vuốt ve thân thể Vương Thiến Như mò lên trên đôi bánh bao trắng trẻo, cái bánh bao kia ở trong tay biến thành ngàn vạn hình dáng.

"Buông ra, thật là đau a!"

" Em nói có còn dám nhạo báng anh nữa không?." Cụ Duệ Tường đe dọa.

Vương Thiến Như biết Cụ Duệ Tường căn bản là ác ma, vội nói xin lỗi: "Không dám, không dám. . . . . ."

"Vậy chúng ta tiếp tục" Cụ Duệ Tường cúi người đè ở trên người Vương Thiến Như.

"Cái gì?" Vương Thiến Như ngăn cản Cụ Duệ Tường, mới vừa rồi mơ mơ màng màng mới có thể bị ăn đậu hũ, hiện tại không cần, "Không nên nháo, nơi này là bệnh viện."

"Không sao, đây là phòng bệnh cao cấp nhất căn bản cũng sẽ không có người qua lại, hơn nữa Đan Đan lúc đi đã khóa cửa cho nên chúng ta làm chuyện gì, cũng sẽ không bị người khác biết"

Cụ Duệ Tường còn bổ túc một câu nói, "Chúng ta đã lâu cũng không có quan hệ."

Nghe Cụ Duệ Tường nói, khiến Vương Thiến Như đỏ mặt xấu hổ không chịu nổi, trong lòng hung hăng mắng Khiết Đan Đan, là người bán em cầu vinh.

"Không sợ thì không sợ" Vương Thiến Như đỏ mặt, đáp lại động tác của Cụ Duệ Tường.

Thật ra không chỉ đàn ông thích nói chuyện trên giường, Vương Thiến Như cũng phát hiện mình rất ưa thích chuyện trên giường, cảm giác rất thoải mái.

Thật chẳng lẽ chính là kỹ thuật của Cụ Duệ Tường phục vụ rất được phải không?

"A!" Vương Thiến Như không chịu được Cụ Duệ Tường đang vô cùng hưng phấn đòi hỏi liên tục trên thân thể "Duệ Tường, sắp kết thúc được chưa, em mệt lắm rồi."

Vương Thiến Như đã sắp muốn thở không nổi, cũng không biết chuyện này còn kéo dài bao lâu.

"Thật là không biết đang có may mắn, người đàn ông của em làm được kéo dài mà còn không hiểu để quý trọng, những người phụ nữ khác muốn như thế cũng không có nên em nên cảm thấy may mắn." Cụ Duệ Tường không cảm thấy xấu hổ mà nói chuyện.

Vương Thiến Như mặt đỏ bừng, không muốn nói gì thêm nữa với Cụ Duệ Tường chỉ liều mạng hít thở.

Cũng không biết bọn họ làm bao lâu, cho đến Vương Thiến Như chống đỡ không nổi, mí mắt nặng vô cùng ngủ thiếp đi mà trên mặt vẫn là nụ cười.

Trở lại phòng làm việc.

Vương Thiến Như đỏ bừng mặt đi theo Cụ Duệ Tường vào phòng làm việc, có thể cảm nhận được ánh mắt hiếu kỳ của mọi người.

Vương Thiến Như ngượng ngùng cúi thấp đầu, ở chung một chỗ cùng Cụ Duệ Tường muốn khiêm tốn cũng không được .

Mọi người trong phòng làm việc nhìn thấy hai người tay trong tay vào đến, cũng biết quan hệ của bọn họ thay đổi.

Rất nhiều cô gái chỉ có thể ẩn núp khóc thút thít, bởi vì gia cảnh nhà các cô không giàu có như nhà Vương Thiến Như lại không có được sự quan tâm của Tổng giám đốc.

Cụ Duệ Tường đã nhờ nhân viên trong tập đoàn giúp một tay mới đạt được tình yêu của Vương Thiến Như quay về bên cạnh nên thấy không có gì phải giấu giếm họ, cũng có thể không chút kiêng kỵ thể hiện tình cảm của hai người đang yêu.

"Buổi tối, chờ anh cùng ăn cơm!" Cụ Duệ Tường kéo Vương Thiến Như lại gần rồi hôn nhẹ lên trán.

Cụ Duệ Tường thật không muốn thả Vương Thiến Như ra nhưng công việc của anh cần giải quyết vô cùng nhiều nên phải miễn cưỡng buông cô ra, dù thế nào đi nữa thời gian còn dài, những lúc có thời gian rảnh rỗi là có thể thoải mái nếm mùi vị Vương Thiến Như vĩnh viễn đều không chán chỉ ham muốn nhiều hơn.

Vương Thiến Như lớn lên ở Mĩ nên cũng rất cởi mở không ngại ngùng nhón chân hôn nhẹ lên mặt Cụ Duệ Tường "Vâng! Buổi tối em muốn ăn bữa tiệc lớn"

Cụ Duệ Tường cưng chiềuu vuốt đầu Vương Thiến Như trên mặt là nụ cười mà mọi người chưa từng được nhìn thấy "Tốt!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.