Cô Vợ Minh Tinh Của Đại Boss

Chương 45: Cuộc nói chuyện trong phòng khách quý




Một tháng đối với minh tinh mà nói là khái niệm gì?

Là quay xong một bộ phim thần tượng bình thường! Hơn mười tập phim truyền hình!

Mấy trăm triệu tiền cát xê quảng cáo!

Đối với nhà sản xuất phim mà nói, có nghĩa là phải thay đổi thời gian PR phim đã được lên kế hoạch từ sớm.

Đương nhiên, vì phòng ngừa những việc này, đoàn phim có thể lược qua vai diễn của Tưởng Tịch, tạm thời quay những người khác. Nhưng thân là nữ chính, Tưởng Tịch có gần tám mươi phút xuất hiện trên màn ảnh trong “2033”.

Thiếu đi cô, có rất nhiều đoạn không thể tiến hành được.

Trong mấy chục giây ngắn ngủi, trên hành lang, những người có chút kinh nghiệm đã tính ra hậu quả của việc chậm trễ một tháng.

Chỉ có Dung An dựa vào trên ghế, tay gác ở trên đùi, không ừ hử một tiếng.

Phạm Vân Phàm đã ở cùng Dung An lâu nhất, vừa thấy anh như vậy thì biết trong lòng anh đã có quyết định.

Anh ta thấy thời gian đã trễ, liền nói với những người khác: “Các người về nghỉ ngơi trước đi, đạo diễn Dung đã có quyết định.”

Mấy người Trương Vân đưa mắt nhìn nhau.

Phạm Vân Phàm nói tiếp: “Từ trước đến nay đạo diễn Dung làm việc vững vàng, nếu tất cả mọi người đợi ở đây vì chuyện quay phim, để phóng viên nhận được tin tức tới thì sẽ không tốt lắm!”

Lúc này những người khác mới do dự rời đi.

Trong bệnh viện hiện giờ cũng không nhiều người, mấy người cùng nhau đi tháng máy của khách quý xuống lầu.

Phó đạo diễn thở dài trước, loại bỏ những lời thừa, nói thẳng: “Tôi đã hợp tác với đạo diễn Dung vài lần, lần này là lần đầu tiên xảy ra tai nạn lớn như vậy!”

“May là Tưởng Tịch không có việc gì!” Lâm Dật ủ rũ dựa vào cửa thang máy.

Một màn đó xảy ra quá nhanh, anh ta hoàn toàn không có thời gian phản ứng.

Trương Vân là người duy nhất trong ba người, bởi vì tạm thời có việc nên không thể xuất hiện ở phim trường để thấy toàn bộ quá trình, nghe vậy, ấn nút thang máy, nói: “Bây giờ cũng đừng nghĩ cái gì, tìm một chỗ nghỉ ngơi trước, ngày mai sẽ nghe đạo diễn Dung sắp xếp.”

Phó đạo diễn và Lâm Dật không yên lòng gật đầu.

Nhóm người bọn họ vừa mới ngồi xe rời bệnh viện, thì có nhóm người khác vô cùng lo lắng chạy lại đây.

Nhưng vì trời tối đen, đèn đường không chiếu tới nên bọn họ cũng không phát hiện sự tồn tại của đối phương.

Tần Thành được Lưu Viện đẩy, thạch cao trên đùi anh còn chưa có lấy ra, tạm thời không thể đi lại nhanh nhẹn. Đi theo đằng sau xe lăn là Lục Mạnh Nhiên và Đinh Mi, bên cạnh phía trước là Tề Minh Lật.

Mấy người hấp tấp lên lầu, vừa đi vừa nhìn số trên cửa.

Đinh Mi nhìn thấy Andy đang ngồi xổm ở trong góc phòng trước tiên, ngực chị ta căng thẳng, hô lên: “Andy, em sao vậy?”

Andy hoảng sợ ngồi bệch xuống, mặt phờ phạc, Đinh Mi còn chưa đi tới, cô ta đã khóc rống lên: “Chị Mi, em không phải cố ý, em chỉ là không cẩn thận, em không ngờ sẽ đẩy chị Tưởng ngã!”

Tiếng khóc la, trong hành lang vốn yên tĩnh, đặc biệt bén nhọn chói tai.

Đinh Mi vừa bối rối lại lo lắng sợ hãi nhìn Tần Thành.

Lục Mạnh Nhiên cũng nhìn Tần Thành, nhưng bình tĩnh tự nhiên. “Vẫn nên tìm đạo diễn Dung trước, hỏi tình hình một chút!”

Mắt Tần Thành rũ xuống, thâm ý liếc nhìn Andy một cái, chuyển ánh mắt ra hiệu cho Lưu Viện tiếp tục đi về phía trước.

Tưởng Tịch còn chưa tỉnh lại. Tề Minh Lật xin ý kiến của bác sĩ đi vào thăm trước. Tần Thành dừng ở trước mặt Dung An, nhìn chăm chú vào anh ta, nói: “Đạo diễn Dung, chúng ta có thể tìm một chỗ nói chuyện không?”

Phạm Vân Phàm nhận ra Tần Thành trước.

Ngay lập tức trong lòng có chút bất an, truyền thuyết nói vị tổng giám đốc Tần này máu lạnh, anh ta sẽ không vì Tưởng Tịch mà gây chuyện chứ!

Phạm Vân Phàm lo lắng ngăn cản: “Tổng giám đốc Tần, chuyện này thật sự…”

“Người tôi hỏi là đạo diễn Dung.” Tần Thành nhìn thẳng phía trước. Theo lý, người đang nằm trong phòng bệnh kia là nghệ sĩ của công ty anh, anh có quyền hỏi đến.

Dung An giũ giũ tay áo đứng lên, nói: “Mời.”

Vì thế Lưu Viện, Đinh Mi ở lại, bốn người Lục Mạnh Nhiên, Tần Thành, Dung An, Phạm Vân Phàm đi đến phòng nghỉ cho khách quý, được bệnh viện chuẩn bị cho người có tiền, “nói chuyện phiếm”.

Cẩn thận đóng cửa lại, sau khi xác định trong phòng nghỉ không có camera theo dõi, Lục Mạnh Nhiên mới thả lỏng trong lòng, nói: “Đạo diễn Dung, Tưởng Tịch là nghệ sĩ mới có tiềm năng phát triển nhất của công ty chúng tôi trong vài năm này, cho nên mời anh nhất định phải báo cáo lại chân tướng tình huống của tai nạn.”

“Đó là dĩ nhiên.” Dung An mỉm cười, từng chút từng chút hồi tưởng lại cảnh tượng ngay lúc đó.

Tần Thành vào lúc anh ta đang kể tới nữ thành viên của nhóm nghiên cứu thì kêu ngừng lại. “Người nữ thành viên là ai diễn?”

Phạm Vân Phàm chen vào nói: “Là Andy của quý công ty.”

“Nghệ sĩ của công ty chúng ta?” Tần Thành quay đầu hỏi Lục Mạnh Nhiên.

“Hình như vậy.” Lục Mạnh Nhiên nói với vẻ không chắc chắn lắm. Cũng không phải anh lãnh đạo tất cả minh tinh của công ty, ngoại trừ những người thường xuyên lộ diện trên ti vi ra, anh cũng không biết được nhiều.

“Thật sự là của quý công ty!” Dung An không nói nhiều, nhưng mỗi một câu đều mang nội dung chính. “Chính là người hồi nãy đó.”

Cái cô gái khóc hu hu thảm thiết với Đinh Mi?

“Tôi biết rồi.” Tần Thành cười tao nhã, tiếp đó trầm giọng nói: “Tôi có thể xem tình huống lúc đó một lần không? Nghe nói Tưởng Tịch bị thương lúc đang diễn, vậy camera của đạo diễn Dung chắc là có ghi lại?”

“Được.” Dung An sắc mặt như thường, nói.

Phạm Vân Phàm ngạc nhiên ngẩng đầu.

Dung An không cho người bên ngoài đoàn phim tiếp xúc trong quá trình quay phim, đây là luật bất thành văn của đoàn. Dù cho là vì Tưởng Tịch…

Phạm Vân Phàm cảm thấy sự việc thật khó giải quyết.

Lúc Tưởng Tịch diễn cảnh đó, anh ta đã đứng xéo phía sau cô, không khéo đúng lúc thấy được ánh mắt của Andy khi cô ta lơ đãng nâng mắt lên.

Đi theo Dung An làm việc nhiều năm như vậy, nhãn lực của Phạm Vân Phàm đã được luyện còn muốn độc hơn so với đạo diễn bình thường.

Andy cho rằng tất cả mọi người nhìn không thấy điều cô ta cố gắng che dấu. Trên thực tế, không thể thoát được anh. Mưu tính mà cô ta cố gắng che dấu không ẩn trốn được trong mắt anh.

Nhưng Dung An cho rằng là ngoài ý muốn, anh ta cũng tự thôi miên mình coi như là ngoài ý muốn.

Nhưng nếu Tần Thành nhìn thấy video thì Phạm Vân Phàm tin rằng Andy sẽ lập tức bị TRE khai trừ. Có ý xấu hại nghệ sĩ của công ty để nổi tiếng, đưa tin ra ngoài, sẽ không bao giờ trở mình nổi trong giới showbiz.

Anh ta cũng không phải lo lắng cho Andy, mà là cho bộ phim. Vai diễn của Andy trong phim, so với những nghệ sĩ mới khác mà nói, là tương đối khó. Nếu cô ta xảy ra chuyện, phim cũng sẽ gặp phải đủ thứ vấn đề.

Lòng bàn tay Phạm Vân Phàm đổ mồ hôi, lưng vô cùng cứng ngắc.

Dung An lại nói: “Bản thu hình của camera còn ở đoàn phim, nếu tổng giám đốc Tần muốn xem chỉ sợ không thể lập tức làm được.”

Vẻ mặt của Tần Thành dịu xuống một chút. “Không gấp, tôi đi thăm Tưởng Tịch trước.”

Ông chủ của công ty giải trí vì một nghệ sĩ mà suốt đêm chạy ngàn dặm tới, còn trước mặt người ngoài nói muốn đi xem nghệ sĩ của công ty. Phạm Vân Phàm cảm thấy cho dù có người ngoan đạo thành khẩn dùng mạng mình thề với anh ta, nói Tưởng Tịch và Tần Thành không có quan hệ, anh cũng không tin.

Cười hề hề, Phạm Vân Phàm nói: “Tổng giám đốc Tần đối với nghệ sĩ của công ty thật tốt.”

Tần Thành ngoài cười nhưng trong không cười, trong ánh mắt đông lạnh như băng. “Nghệ sĩ bình thường của công ty, tôi cũng không để vào mắt.”

Phạm Vân Phàm bị cái cười đó khiến cho da đầu run lên. Sau khi Tần Thành đi ra ngoài, anh ta yếu ớt nói: “Tần Thành thật đáng sợ!”

Dung An chống cằm, sắc mặt ngưng trọng.