Cô Vợ Nhỏ Ngọt Ngào

Chương 26



Khả Ngân biết rằng trước khi kết hôn với Mạnh Khang, có một số chuyện có lẽ phải giải quyết rõ ràng. Hôm nay, có lẽ đã đến lúc chấm dứt mọi quan hệ với Từ gia rồi.

Chiếc ô tô màu đỏ sang trọng dừng lại trước cổng biệt thự Từ gia. Từ trên xe một cô gái quyến rũ mặc chiếc đầm màu đen huyền bí bước xuống xe. Khả Ngân lấy kính râm xuống, khẽ nhếch môi nhìn toàn bộ ngôi nhà gắn liền với tuổi thơ đau khổ của cô.

Đưa tay nhấn chuông cửa, rất nhanh quản gia xuất hiện cuối người chào cô.

"Đại tiểu thư"

"Không cần. Tôi không còn là đại tiểu thư của Từ gia nữa. Ông đừng kính cẩn như vậy. Tôi muốn gặp Từ tổng." - Cô lạnh lùng lên tiếng, toàn thân phát ra cái nhìn lạnh lẽo khiến viên quản gia rùng mình.

"Vâng. Vâng ạ!"

Rất nhanh viên quản gia bước ra, mời cô vào nhà.

Cô kiêu ngạo bước vào. Tại phòng khách mọi người đều có mặt đầy đủ. Mẹ con Tịnh Du liếc mắt to mắt nhỏ trừng cô. Còn Từ Mục thì lạnh nhạt bảo cô ngồi xuống. Khả Ngân nhếch môi khẽ cười rồi ngồi xuống đối mặt với ông.

"Có lẽ ông biết mục đích của tôi hôm nay đến đây?"

"Chúng ta là cha con, đâu cần phải căng thẳng như vậy chứ Ngân nhi." - Từ Mục ngoài mặt thì vui cười nhưng trong lòng thầm nghiến răng nguyền rủa đứa con gái chết tiệt này.

"Cha con sao?" - Khả Ngân bật cười. - "Ông nói chúng ta là cha con sao?"

"Ha ha"

"Từ Khả Ngân, mày đừng lớn lối." - Tịnh Du trừng mắt quát lên với cô.

"Du nhi, con ngồi im đó cho cha." - Từ Mục khẽ trách mắng Tịnh Du rồi quay sang mỉm cười thân thiện với cô.

"Sao con lại nói thế? Con là đại tiểu thư của Từ gia mà. Sao con lại tìm mọi cách làm hại chúng ta như vậy?"

"Cái danh Đại tiểu thư này tôi gánh không nổi đâu Từ tổng. Từ nhiều năm trước, đây không phải là nhà của tôi nữa rồi. Nói chính xác hơn là từ cái ngày mẹ tôi qua đời, số mệnh đã định sẵn tôi với ông không thể làm cha con được."

"Con..." - Từ Mục tức giận nhưng lại cố kiềm nén.

"Tôi sẽ nói thẳng vấn đề. Việc buôn bán trái phép của ông đã bại lộ. Bao nhiêu năm qua ông làm ăn phạm pháp như vậy, lần này tôi sẽ khiến ông phải ra hầu tòa."

"Hỗn láo. Sao mày dám đối xử với cha mày như vậy chứ?" - Từ đại phu nhân lớn tiếng quát mắt, tức giận nhìn cô.

Khả Ngân nhìn một lượt gia đình ba người này khinh bỉ. Rốt cuộc phải đi đến bước đường cùng đoạn tuyệt này là do họ tự rước lấy thôi.

"Không dễ đâu con gái. Đừng xem thường Từ Mục ta như vậy chứ! Ha ha" - Ông ta bật cười tự đắc.

"Thật ra rất dễ đó Từ tổng ạ!" - Giọng nói đùa bỡn vang lên từ phía cửa. Mọi người cùng quay lại thì đã thấy cảnh sát tiến vào từ lúc nào.

"Từ Mục, chúng tôi nhận được bằng chứng ông buôn bán trái phép, vượt cảng trái phép tới Hồng Công. Hiện tại, mời ông đi theo chúng tôi về đồn điều tra án." - Cảnh sát trưởng thành phố ra hiệu cho người bắt Từ Mục lại.

Lão cáo già lăn lộn trên thương trường như Từ Mục có kết cục như ngày hôm nay âu cũng là ác giả ác báo. Mẹ con Tịnh Du kinh sợ khóc thét chạy theo Từ Mục bị bắt rời đi.

Khả Ngân nhìn lại chuyện ngoài ý muốn này không biết có dư vị gì. Cô quay sang người đàn ông lẽ ra không nên có ở nơi này.

"Lục Kiến Hoa, sao anh lại ở đây?"

"Ha ha. Mạnh đại gia có hội nghị quan trọng nên nhờ tôi đến để giải quyết chuyện này." - Anh cười nhìn cô đầy bí hiểm. - "Mạnh Khang nhà cô đấy, lần đầu tiên tôi thấy con người lạnh lùng đó lại để tâm đến một cô gái như vậy. Người ngoài như tôi còn có thể nhận thấy được tình cảm sâu sắc ấy nữa mà. Chúc hai người hạnh phúc."

"Cảm ơn anh, Kiến Hoa." - Cô chân thành cảm ơn anh. Nhìn lại người đàn ông này, tuy có vẻ lêu lỏng, không quan tâm thế sự nhưng lại là một con người rất sâu sắc. Cô nhìn ra có vẻ như anh ta trong ngoài đối lập vậy. Hi vọng rằng Yến Phương - chị em tốt của cô sẽ thật sự hạnh phúc.

"Lâu rồi tôi không gặp Phương Phương, không biết cô ấy..."

"Cô yên tâm. Phương nhi rất khỏe chỉ có điều... hơi mệt vì bảo bảo hành hạ thôi." - Nói tới đây gương mặt Lục Kiến Hoa ngập tràn cưng chiều và hạnh phúc. Nhắc tới người phụ nữ bướng bỉnh kia, anh liền yêu thích không thôi.

"Bảo bảo? Sao... chẳng lẽ hai người...?" - Khả Ngân trợn mắt há mồm không thể tin được nhìn anh. Ánh mắt xẹt qua tia kinh hỉ.

"Đúng vậy. Cha mẹ cô ấy nói tháng sau là có thể cử hành hôn lễ rồi."

"Wow. Chuyện trọng đại như vậy mà con nhỏ đó không thông báo với tôi một lời." - Khả Ngân tức giận trừng mắt.

"Phương nhi nói rằng cô gần đây rất bận rộn. Cô ấy hi vọng cô nhanh chóng giải quyết xong chuyện này rồi hạnh phúc sống cạnh Mạnh Khang. Như vậy chúng ta không phải song hỉ lâm môn rồi sao?" - Lục Kiến Hoa thầm nghĩ, không chừng bọn họ có thể tổ chức đám cưới cùng lúc đấy.

"Được. Nhất định vậy rồi. Cảm ơn hai người rất nhiều." - Cô cảm động nhìn Lục Kiến Hoa, khóe mắt rưng rưng.

"Thôi nào Mạnh phu nhân, Mạnh Khang có dặn xong chuyện bên này thì cô đến công ty của cậu ấy nhé!"

"Được rồi. Tôi đi trước." - Khả Ngân nhìn Lục Kiến Hoa ung dung rời đi. Cô đưa mắt nhìn lại căn biệt thự Từ gia một lần nữa. Nơi này có quá nhiều kí ức đau thương, nơi này có quá nhiều đau khổ mà cô không muốn nhớ... Nhìn lại căn nhà lần cuối, Khả Ngân ngước mặt lên trời. Những áng mây lãng đãng trôi bồng bềnh, cô khẽ mỉm cười như trút được gánh nặng.

"Mẹ ơi, tất cả đã qua rồi."

- Tập đoàn Tuyệt Thế.

Khả Ngân tiến vào thang máy chuyên dụng lên thẳng phòng chủ tịch. Tầng cao nhất rộng lớn, sang trọng nhưng lại hoàn toàn tĩnh lặng. Cô khẽ đẩy cánh cửa lớn bước vào. Người đàn ông cô nguyện ý dùng cả đời để yêu thương đang ngồi cạnh bàn làm việc, khẽ ngẩng đầu cười với cô.

"Ngân nhi lại đây". - Giọng nói vẫn lạnh nhạt như cũ nhưng lại ngập tràn tình yêu và ôn nhu.

Cô bước lại trước mặt anh, nhìn anh chăm chú.

"Đã xong hết rồi sao?" - Thế đấy. Người đàn ông này chưa bao giờ hỏi đến quá trình, chỉ quan tâm kết quả. Dù cho có mỏi mệt rã rời với bao đau thương, chỉ cần một câu hỏi của anh cũng khiến cô xúc động như vậy. Anh không đích thân tham gia vào, anh chỉ đứng ngoài lẳng lặng quan sát và bảo hộ cho cô an toàn. Anh không hỏi cô những chuyện khiến cô thương tâm, anh chỉ ở cạnh bên nhẹ nhàng ôm cô vào lòng mỗi khi cô gục ngã.

May mắn biết bao nhiêu vì đã gặp được người như vậy.

Gặp được Mạnh Khang, đúng người đúng thời điểm là điều tuyệt vời ngọt ngào nhất trong cuộc đời Khả Ngân.

"Vâng ạ!" - Cô ngã vào lòng anh, đưa tay ôm lấy cổ anh thật chặt. Chỉ cần như vậy, chỉ cần một cái ôm của anh cũng đủ để rũ bỏ hết những mệt mỏi của em.

"Có anh ở đây rồi. Từ bây giờ anh sẽ là người nhà của em, gia đình anh sẽ là gia đình em."

Nước mắt Khả Ngân tuôn rơi trên đôi gò má ửng hồng. Cô lại càng ôm siết anh thật chặt như muốn dung nạp anh vào cơ thể mình.

"Em yêu anh, Mạnh Khang."

"Ngoan, bảo bối. Anh cũng yêu em." - Anh cuối đầu đặt làn môi mỏng mềm lên cánh môi đỏ mọng của cô. Khẽ khàng hôn mút như nâng niu một bảo vật. Anh mơn trớn bờ môi khẽ sưng lên của cô, cuốn lấy chiếc lưỡi thơm tho nhỏ nhắn vào lưỡi nóng bỏng của anh. Cứ như vậy, cả hai ôm hôn cuồng nhiệt rất lâu. Đến khi Khả Ngân không còn dưỡng khí nữa, anh mới nhẹ nhàng buông cô ra.

Cô tựa vào người anh thở dốc, khuôn mặt hồng hào mê người nhìn anh.

"Em - Từ Khả Ngân. Nghề nghiệp luật sư. Em là một cô gái bình thường vậy nên cũng cần một người yêu em thật bình thường. Vậy mà, gặp anh rồi em lại không còn bình thường nữa. Em muốn yêu anh cuồng nhiệt, yêu anh bằng tất cả yêu thương mà em có trong cuộc đời này. Tuy em có nhiều khuyết điểm, lại không biết quan tâm săn sóc người khác. Nhưng kể từ hôm nay trở đi, em sẽ quan tâm chăm sóc mỗi mình anh, yêu anh đến khi không còn tồn tại trên cõi đời này nữa. Mạnh Khang, hôm nay thật đẹp trời, anh cùng em đi đăng kí kết hôn nhé!"

Những lời chân thành, sâu sắc, ngọt ngào thế phát ra từ đôi môi nhỏ nhắn của cô. Khả Ngân si mê nhìn anh, nỉ non nói ra lời cầu hôn kinh người như vậy. Mạnh Khang ngẩn người. Nhưng rất nhanh anh đã lấy lại tâm trí, thú vị nhìn cô.

"Mạnh thiếu anh vậy mà có ngày bị một cô gái cầu hôn vậy? Từ Khả Ngân, có phải em quá to gan không? Ngay cả quyền lợi của anh cũng muốn tranh giành? Hữ?"

"Anh chỉ cần nói Yes hoặc No thôi mà?" - Khả Ngân chu môi hờn dỗi. Vì quá ngượng ngùng mà khuôn mặt trắng mịn lại càng ửng đỏ.

"Nhưng,... Nếu cô gái đó là em thì anh sẽ cho phép." - Mạnh Khang cười tà mị, ôm lấy cô âu yếm. - "Được, bởi vì em đã yêu thương anh như vậy, Mạnh Khang tôi cung kính không bằng tuân mệnh. Ta đi thôi."

Bầu trời hôm nay rất đẹp, từng cơn gió thổi qua hương thơm hoa cỏ của mùa xuân. Mạnh Khang ôm vai Khả Ngân bước ra khỏi tập đoàn Tuyệt Thế.

Hôm nay, họ đã hợp lại thành một. Yêu nhau đời đời kiếp kiếp.

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.