Cô Vợ Nhỏ Ngọt Ngào

Chương 27: Ngoại truyện 1: Hối hận muộn màng



Khả Ngân lạnh lùng bước vào nhà tù, nên Từ Mục đang bị giam giữ. Nhìn thấy người đàn ông ngồi đó vẻ mặt già nua, không còn nét ngoan độc của một lão cáo già trên thương trường. Giờ đây nhìn Từ Mục chỉ như một người đàn ông trung niên khác, sức sống không còn nơi ông nữa rồi.

Dường như nhìn thấy Khả Ngân khiến ông rất kích động. Sự xấu hổ, phẫn uất đều hiện rõ trên nét mặt ông.

Khả Ngân hờ hững ngồi xuống chiếc ghế đối diện Từ Mục, lẳng lặng nhìn ông.

"Không ngờ mày còn đến đây thăm tao? Không lẽ mày muốn nhìn tao đau khổ sống ở nơi này tới cuối đời sao?" - Ông ta sẽ quát lên, đôi mắt hằn lên tia máu. Khả Ngân vẫn ngồi yên đó không nói gì, đôi mắt to sáng vẫn như cũ quan sát ông - cha cô.

"Mày và thẳng khốn kia, chúng mày nhất định sẽ không có kết quả tốt đẹp. Mạnh Khang, thằng nhãi ranh xấu xa, hắn dám dùng thủ đoạn độc ác như vậy đối phó với tao, tao có làm ma cũng không tha cho chúng mày."

Từ Mục như phát tiết lên với Khả Ngân. Cô nhìn thấy được sự hận thù trong đôi mắt đó, đáy lòng khẽ nhói lên.

Thật lâu, thật lâu sau khi Từ Mục không còn gì để nói nữa, không còn hơi sức mắng chửi nữa, Khả Ngân mới từ im lặng đột ngột lên tiếng.

"Năm ấy, khi hại chết mẹ tôi, các người có từng thấy ân hận không?"

Giọng nói của cô rất nhẹ, rất nhỏ đến nỗi Từ Mục giật mình thảng thốt nhìn cô. Đôi mắt trong veo trước mặt ông quá giống người phụ nữ đó. Cảm giác sợ hãi đột ngột bủa vây khiến Từ Mục rùng mình.

"Ta... ta..."

"Thật ra tôi đã không còn muốn truy cứu chuyện cũ nữa rồi. Từ lão gia, ông biết không? Bao nhiêu năm nay, tôi khao khát tình yêu thương của mẹ bao nhiêu thì cũng khát vọng sự quan tâm từ người cha như vậy." - Khả Ngân dừng lại, ánh mắt nhìn xa xăm nhớ lại chuyện xưa.

"Tám tuổi năm đó, trường học tổ chức hoạt động có sự tham gia từ phía phụ huynh học sinh. Hôm đó là "ngày hội của cha" thì phải? Tối trước ngày hôm đó, tôi có tới gõ cửa thư phòng, nài nỉ ông cùng tôi tham gia. Vậy mà thế nào, ông lạnh lùng quát lên bảo tôi cút ra ngoài. Ông bảo công ty đang gặp vấn đề, ông rất bận rộn. Hồi đó tôi không suy nghĩ được nhiều như vậy, ấm ức chạy về phòng khóc nức nở, nhưng rồi lại tự an ủi bản thân rằng không sao cả, chỉ là ông đang vất vả làm việc để nuôi tôi nên người. Một đứa trẻ tám tuổi đã lạc quan ngây ngô như vậy đấy. Niềm tin dành cho một người cha lớn lao như vậy. Nhưng có lẽ ông không biết, buổi chiều hôm ấy, khi thấy ông vui vẻ cõng Tịnh Du trên vai tham gia hoạt động của trường,niềm tin trong tôi liền vỡ nát từ đó. Nụ cười cưng chiều, yêu thương nơi ông chưa từng dành cho tôi. Suốt mười mấy năm qua, tôi đã cho ông rất nhiều cơ hội để quay đầu, nhưng hình như chúng ta không có duyên phận làm cha con."

Khả Ngân cười. Nụ cười rất đẹp nhưng đầy bi thương. Từ Mục ngồi đối diện cô sửng sốt, đôi bàn tay ông ta đặt ở mép bàn khẽ run run.

Cô gái trước mắt ông là đứa con gái của ông và người phụ nữ ấy. Nhiều năm qua dường như ông chưa một lần nhìn kĩ đứa con gái này. Chu cấp tiền để nuôi cô lớn lên dường như là bổn phận của ông, thật sự ông chưa từng quan tâm, thương yêu cô.

Cảm giác đau đớn trong ngực khiến ông khó thở. Hôm nay ông mới biết, thì ra vì một chuyện cũ rích từ đời trước mà ông lại vứt bỏ đi đứa con gái này - máu mủ của ông. Từ Mục kích động muốn nắm lấy tay cô. Nhưng bàn tay ông run rẩy không cách nào chạm tới.

"Khả Ngân... ta..."

"Từ lão gia, tôi tuy mang họ Từ, chảy trong người dòng máu của ông nhưng có lẽ chúng ta không thể làm cha con với nhau được.Từ nay, ông hãy ở trong này, trả giá cho tất cả những sai lầm của ông trong quá khứ. Ông nên nhớ, đây là cái giá phải trả khi cướp đi sinh mạng một người phụ nữ và chôn vùi tuổi thơ của một đứa trẻ đáng thương. Không hề đắt chút nào."

Khả Ngân không nhìn ông nữa. Cô không đủ can đảm để nhìn lại người đàn ông trước mặt này. Quá đủ! Đến lúc cô nên buông bỏ hận thù và quá khứ đớn đau kia.

"Khả Ngân... xin lỗi con. Tất cả đều là lỗi của ta. Ta quên mất rằng trong câu chuyện này, con không hề có lỗi. Nếu có, chỉ trách số phận trêu đùa khiến ta hận mẹ con sâu sắc đến nỗi không thể yêu thương con." - Nước mắt ông trào ra khỏi đôi mắt đầy nếp nhăn.

"Nếu.. Nếu có kiếp sau, ta sẽ đền bù tất cả những tổn thương mà ta đã gây ra cho con.. Khả Ngân..."

"Nếu thật sự có kiếp sau, tôi hi vọng chúng ta không có bất kì quan hệ gì với nhau. Tạm biệt".

Giọng nói lạnh lùng như kim đâm vào đáy lòng cả hai con người đều bị tổn thương. Sai lầm khiến con người ta lạc lối đến nỗi chẳng thể vãn hồi những đớn đau đã gây ra trong quá khứ.

Khả Ngân rời đi không ngoảnh đầu lại. Bỏ lại phía sau từng câu xin lỗi được thốt ra muộn màng từ người cha không xứng đáng.

Mây đen giăng kín cả bầu trời. Mưa từng giọt nặng hạt rơi xuống chẳng hề báo trước. Từng giọt mưa lạnh lẽo rửa sạch tất cả bụi bẩn, cuốn trôi hận thù trong lòng người đi.

"Ngân nhi." - Khả Ngân khẽ ngẩng đầu lên nhìn người đàn ông đang cầm ô đi tới gần cô. Bóng dáng anh cao lớn, bước đi kiên định khiến người ta có cảm giác áp bức.

Anh bước nhanh tới bên cô, ôm chặt lấy đôi vai đang run rẩy.

"Không sao rồi. Từ nay mọi chuyện cứ giao phó cho anh." - Giọng nói trầm ấm dịu dàng vang lên bên tai, cô xúc động ôm anh thật chặt.

Người đàn ông này đã hứa hẹn cả đời bên cạnh cô. May mắn sao cô đã gặp được anh trong đời.

"Mạnh Khang, ta về nhà thôi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.