Cô Vợ Nhỏ Thần Bí Của Tổng Giám Đốc

Chương 120: Dây dưa



Khi Nam Cung Diệu trở lại bên cạnh Mộ Hi, trong tay có thêm một đĩa đồ ăn.

"Bà xã, ăn chút gì đó đi, chút nữa, anh phải lên bục phát biểu, em có thể đi quanh một chút, sau đó chúng ta sẽ về nhà được không?" Nam Cung Diệu dịu dàng nói.

Mộ Hi gật đầu, còn cầm lấy tay Nam Cung Diệu, viết ở phía trên: Không cần lo lắng cho em, em rất tốt, ở đây còn có rất nhiều đồ ăn ngon em còn chưa ăn, anh đi làm việc của anh đi.

Mộ Hi cười ngọt ngào với anh, Nam Cung Diệu yên tâm rời đi.

Chẳng biết rằng, nụ cười ngọt ngào này, lại bị một ánh mắt lạnh lùng thu hết vào mắt, kỳ thật, từ khi Mộ Hi xuất hiện, cũng đã có một ánh mắt lạnh lùng vây quanh cô, ánh mắt này có suy đoán, có tìm tòi nghiên cứu, có một loại ái mộ biến thái, còn có nồng đậm hận ý.

Người này chính là Âu Dương Hàn, tại sao anh ta lại xuất hiện ở đây? Bởi vì sau khi Mộ Hi chạy trốn, anh taliền quan sát động tĩnh của Nam Cung Diệu, Nam Cung Diệu không có đối phó với anh ta, chỉ có một khả năng, chính là Mộ Hi không có nói gì cho Nam Cung Diệu, vậy anh ta có thể cây ngay không sợ chết đứng, xuất hiện trước mặt Mộ Hi, đương nhiên thân phận của anh ta vẫn là bạn trai của Vân Tĩnh Sơ.

Hôm nay tập đoàn Nam Cung chúc mứng, cho nên cán bộ nhân viên lớn nhỏ đều phải tham gia, Vân Tĩnh Sơ cũng không ngoại lệ, về phần tại sao Vân Tĩnh Sơ đi cùng Âu Dương Hàn?

Bởi vì Âu Dương Hàn có vẻ đẹp yêu nghiệt, Vân Tĩnh Sơ vẫn không cách nào ngăn cản mỹ nam dụ hoặc, hơn nữa bọn họ vốn có quan hệ nam nữ, cho nên ăn nhịp với nhau.

Âu Dương Hàn nói với Vân Tĩnh Sơ, bởi vì mẹ ở trong nhà đột nhiên ngã bệnh, cho nên chưa kịp tạm biệt với cô, liền rời đi, Vân Tĩnh Sơ lại ngây ngốc tin tưởng anh ta vô điều kiện .

Vân Tĩnh Sơ cảm thấy mang theo mỹ nam yêu nghiệt có khí chất như vậy tham gia bữa tiệc rất có thể diện.

"Tĩnh Sơ, em cứ trò chuyện với bạn bè đi, anh đã lâu không có gặp bạn tốt của em Mộ Hi, nên đi chào hỏi trước." Bởi vì Vân Tĩnh Sơ là nhân viên quản lý công ty, cho nên không thể tránh khỏi xã giao với các lãnh đạo.

"Nói Mộ Hi em có chút bận, chút nữa sẽ gặp cô ấy." Vân Tĩnh Sơ nhỏ giọng nói với Âu Dương Hàn.

"Anh sẽ chuyển lời tới cô ấy, yên tâm." Âu Dương Hàn cho Vân Tĩnh Sơ nụ cười anh tuấn, sau đó rời đi, lần này Âu Dương Hàn đã hạ quyết tâm, nhất định lấy ra ưu thế của mình để có được lòng của Vân Tĩnh Sơ, như vậy anh ta có thể thường xuyên gặp được Mộ Hi.

Mộ Hi đang ăn cái gì đó, không có chú ý Âu Dương Hàn đến gần, nhưng thật ra là Mộ Hi nằm mơ cũng sẽ không nghĩ tới người đàn ông này sẽ lại ở đây, lại không thể tưởng được anh ta còn dám trở lại.

"Ăn ngon không? Ăn nhiều một chút." Âu Dương Hàn bưng một đĩa đồ ăn ngồi xuống, đĩa này không phải cho Mộ Hi ăn, mà là chính bản thân anh ta ăn, bởi vì anh ta muốn che dấu tai mắt người khác, không thể cùng Mộ Hi tán gẫu, nếu không sẽ bị người khác hoài nghi.

Mộ Hi nghe được cái giọng nói này, liền nuốt ngay miếng dưa hấu vừa nhét vào trong miệng, may mắn rất nhỏ, nếu không thì thảm.

Mộ Hi ho khan kịch liệt hai cái, đương nhiên là không có tiếng, chỉ là thân thể run rẩy, nói cho Âu Dương Hàn cô bị nghẹn chút

"Chột dạ sao?" Âu Dương Hàn cúi đầu, tiếp tục ăn đồ, giống như hết sức bình thường, thỉnh thoảng còn mìm cười với Mộ Hi.

Mộ Hi bị hù dọa không dám ngẩng đầu, bởi vì cô sợ hãi Nam Cung Diệu thấy nét mặt của cô, cô cúi đầu, cầm lấy dĩa ăn trái cây, hy vọng ăn cái này có thể che dấu nội tâm bất an.

Mộ Hi nghĩ thầm: Anh ta, tại sao anh ta còn dám trở lại? Chẳng lẽ anh ta không sợ cô nói cho ông xã là chính anh ta bắt cóc cô? Người đàn ông này thật đáng sợ, người này thật sự can đảm, làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?

"Người phụ nữ, không phải em rất lợi hại hay sao! Dám dùng gậy điện đánh tôi, như thế nào? Bây giờ ngoan ngoãn như vậy? Nhìn thấy bạn cũ không muốn nói chút gì sao?" Âu Dương Hàn từ từ nói.

Mộ Hi không nói gì, từ từ ngẩng đầu lên nhìn về phía của Âu Dương Hàn, ánh mắt hết sức hoang mang, ý là vì sao anh còn dám tới?

Khi Âu Dương Hàn chống lại ánh mắt Mộ Hi, oán hận trong lòng đột nhiên giảm bớt, rốt cuộc người phụ nữ này có ma lực gì, thế nhưng làm cho anh ta không muốn hận cô, không muốn hận cô chạy trốn, cũng không muốn hận cô lừa gạt anh ta! di^enda!nle!quydon-Mèo Hoang

Trong mắt Mộ Hi bịt kín một tầng hơi nước, làm cho người ta nhìn mà đau lòng, chỉ một chút như vậy, đã làm cho Âu Dương Hàn không hiểu sao lại đau lòng, Mộ Hi lập tức cúi đầu xuống, ăn trái cây.

"Dự định giả bộ không biết tôi sao?" Âu Dương Hàn hơi nhíu mày.

Mộ Hi không nói.

"Mùi vị của cô không tệ, còn có thân hình của cô rất đẹp, nhất là xúc cảm rất tốt." Âu Dương Hàn thản nhiên nói, vẻ mặt biểu hiện hết sức tự nhiên.

Tay Mộ Hi khẽ phát run, người đàn ông này định uy hiếp cô sao? Hèn hạ, vô sỉ.

Mộ Hi không nói gì.

"Đừng bao giờ quên, chúng ta đã ở chung hơn bốn tháng." Âu Dương Hàn vẫn thản nhiên nói.

"Đồ lưu manh, không biết xấu hổ, dám uy hiếp bà cô đây, hèn hạ." Trong lòng Mộ Hi thầm mắng, nhưng không thể biểu hiện ra ngoài, ở đây nhiều người như vậy, cô sẽ xấu mặt mất, nhất là sẽ khiến nhà Nam Cung xấu mặt!

Mộ Hi tiếp tục không nói.

Âu Dương Hàn có chút thiếu kiên nhẫn, rốt cuộc người phụ nữ này muốn làm cái gì? Căn cứ với hiểu biết về Mộ Hi, cô không thể có loại phản ứng này, tối thiểu, vừa rồi chính mình nói như vậy, cô sẽ rất tức giận, vì sao cô không tức giận?

Kỳ thật, Vân Tĩnh Sơ biết rõ Mộ Hi mất tiếng, chỉ là bởi vì quá bận rộn, cho nên quên nhắc nhở bạn trai mình Mộ Hi không thể nói chuyện, mới để cho Âu Dương Hàn hiểu lầm lung tung.

Đúng lúc này.

"Trời ạ, Mộ Hi, là em sao Mộ Hi? Là em sao? Có phải anh đang nằm mơ hay không?" Hàng Thiên Vũ đột nhiên xuất hiện trước mặt Mộ Hi, hai tay năm lấy vai Mộ Hi, bắt buộc Mộ Hi nhìn mình.

Mộ Hi thấy là Thiên Vũ, lập tức trên mặt lộ ra mỉm cười.

"Là em, là em, Hi, em không chết, thật tốt quá." Hàng Thiên Vũ kích động ôm cổ Mộ Hi, hoàn toàn bất chấp đây là cái trường hợp gì, cũng mặc kệ bên cạnh có người nào đó.Truyện được edit trên diendanlequydon.com
Mộ Hi bị Thiên Vũ ôm vào trong ngực.

"Buông tay, người đàn ông này." Âu Dương Hàn nhìn thấy cực kỳ khó chịu, chính mình vừa rồi liên tục khống chế xúc động muốn ôm được cô, không có nghĩ đến cái người đàn ông không có bình tĩnh này, đi tới liền ôm.

Hàng Thiên Vũ cảm thấy được bụng Mộ Hi lớn, buông Mộ Hi ra nhìn phía dưới một chút.

"Em mang thai? Bụng đã lớn như vậy?" Hàng Thiên Vũ giật mình hỏi.

Mộ Hi gật đầu.

"Nam Cung Diệu ." Hàng Thiên Vũ lại hỏi, Mộ Hi thật muốn đánh miệng anh, cái gì mà Nam Cung Diệu, không phải của anh thì còn có thể của ai? Hỏi như vậy giống như chính mình rất là phóng đãng!

Tiếc rằng, Mộ Hi không thể nói chuyện, tha cho anh một lần.

Mộ Hi gật đầu,

"Hừ! Thực hâm mộ cái tên đàn ông đó! Rốt cuộc anh ta có chỗ nào tốt, làm cho em luôn thương anh ta như vậy?" Hàng Thiên Vũ không hiểu hỏi.

Mộ Hi trừng mắt nhìn Hàng Thiên Vũ, ý là không được phép nói bậy.

"Đồng cảm." Âu Dương Hàn không khỏi nói ra lời ở trong lòng.

Lúc này, Hàng Thiên Vũ mới phát hiện Âu Dương Hàn.

"Vị này là?" Hàng Thiên Vũ hỏi.

"Hàn Dương, gọi tôi Hàn Dương là được." Âu Dương Hàn thân sĩ nói, Mộ Hi không khỏi nhìn qua cái người đàn ông nguy hiểm này, rõ ràng mình không phải tên chó má Hàn Dương, gạt người, người xấu!

Âu Dương Hàn thấy vẻ mặt Mộ Hi không ngừng biến hóa, trong lòng có loại cảm giác chơi đùa rất vui vẻ, cho nên cứ chậm rãi chơi đùa với cô.

"Chào anh." Hàng Thiên Vũ thân sĩ vươn tay.

"Chào anh." Âu Dương Hàn cũng thân sĩ vươn tay.

Nam Cung Diệu cũng đi tới."Bà xã, sao náo nhiệt vậy." Nam Cung Diệu bưng ly rượu đỏ ưu nhã đi đến, một cánh tay đút vào trong túi quần, bộ dáng rất anh tuấn, cũng hết sức khốc.

Mộ Hi thấy Nam Cung Diệu đi đến, trong lòng có chút sợ hãi, vậy phải làm sao bây giờ? Ngộ nhỡ đánh nhau!

Nam Cung Diệu rút tay ra khỏi túi, rất tao nhã mà kéo Mộ Hi đến bên cạnh mình, còn tự nhiên đưa tay quàng ngang hông của Mộ Hi, động tác hết sức săn sóc hết sức dịu dàng, nhìn ra được, Nam Cung Diệu hết sức quan tâm tới người phụ nữu trước mắt. Truyện được edit trên diendanlequydon.com

"Thiên Vũ, tôi biết, là anh ngưỡng mộ bà xã tôi, xin hỏi vị này là? Chẳng lẽ cũng ngưỡng mộ bà xã tôi sao? Bà xã, em thật sự khiến tôi càng ngày càng thích em, bụng đã lớn như vậy, sức quyến rũ cũng không giảm, ông xã anh chỉ rời đi có chút, liền có hai đại suất ca làm hộ vệ, còn một trái một phải!"

Nam Cung Diệu nhìn về phía Âu Dương Hàn, mặc dù vẻ mặt người này mỉm cười, nhưng ánh mắt kia lộ ra tà ác, đây là cảm giác lần đầu tiên Nam Cung Diệu nhìn thấy Âu Dương Hàn.

Nam Cung Diệu nói, tay không tự giác ôm Mộ Hi, làm cho Mộ Hi tự nhiên dựa gần mình hơn.

Âu Dương Hàn vừa định tự giới thiệu về mình, liền nghe thấy.

"Oa, ở đây thật náo nhiệt, Mộ Hi, mình thật sự muốn ghen tị với cậu, ba đại suất ca vây quanh cậu, chẳng qua rất may, còn có một người của mình." Vân Tĩnh Sơ nói xong ôm Âu Dương Hàn, làm cho người ta nhìn thấy cũng biết quan hệ không tầm thường, về phần Âu Dương Hàn thì không sao cả, chỉ cần Nam Cung Diệu không nghi ngờ, dù thế nào cũng được! Huống chi, anh ta đã đem hết mỹ nam kế ra, nhưng người phụ nữ mang thai này khiến anh ta phát điên!

Mộ Hi thấy Tĩnh Sơ ôm Âu Dương Hàn, trong lòng bất an, làm sao bây giờ? Người đàn ông này là người xấu, làm sao nói cho Tĩnh Sơ đây? Xem ra Tĩnh Sơ rất thích Âu Dương Hàn, mà người này là người vô cùng xấu!

"Diệu tổng, giới thiệu một chút, đây là bạn trai tôi Hàn Dương." Vân Tĩnh Sơ ở bên giới thiệu cho mọi người biết.

"Chào anh." Âu Dương Hàn chủ động vươn tay.

"Chào anh." Nam Cung Diệu vươn tay nắm lại, Mộ Hi thật sự muốn hôn mê, nếu như ông xã biết mình bị người đàn ông này làm hại, nhất định anh sẽ lên xé xác anh ta, nhưng mà, cô không muốn để cho bọn họ đấu nhau, nếu như ông xã biết, nhất định sẽ làm chuyện phạm pháp, cho nên cô không thể nói.

"Tôi phải đưa bà xã tôi đi, xin lỗi không thể tiếp được, xin lỗi."

Nam Cung Diệu ôm Mộ Hi rời đi, đi lên trân sân khấu. Mộ Hi ưu nhã ôm Nam Cung Diệu, trên mặt duy trì mỉm cười, mặc dù không cẩn thận sẽ thấy ánh mắt của Âu Dương Hàn như muốn phun lửa, thật sự là không giải thích được, là anh ta bắt cóc cô, con bà nó, anh ta tức giận cái gì! Bây giờ bà đây biến thành kẻ trộm, có còn đạo trời hay không?

"Các vị, xin mời yên tĩnh một chút." Nam Cung Diệu nói, một đôi mắt ưng sắc bén nhìn người bên dưới sân khấu, người bên dưới yên tĩnh.

"Hôm nay muốn mượn cơ hội này làm sáng tỏ một chuyện với mọi người, chính là mấy tháng trướcphu nhân của tôi xảy ra chút chuyện, chuyện này mọi người đều biết, hóa ra chỉ là hiểu lầm, người bên cạnh tatôi chính là phu nhân đã mất tích của Nam Cung Diệu tôi- - Mộ Hi." Nam Cung Diệu ôm Mộ Hi vào trong ngực, bộ dáng hết sức cưng chiều.

Mộ Hi liên tục duy trì mỉm cười.

"Còn có, phu nhân tôi đã có thai, mọi người cũng đều thấy được, ở chỗ này tôi muốn nói với phu nhân của tôi vài lời: Bà xã, khổ cực rồi, anh yêu em."

Ngay khi Mộ Hi bị cảm động, một đôi môi đón tới, hôn Mộ Hi thật sâu, Nam Cung Diệu vốn định nhẹ nhàng hỏi một chút, ai ngờ giữa bọn họ giống như có từ tính, hấp dẫn rất khó tách ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.