Cô Vợ Nhỏ Thần Bí Của Tổng Giám Đốc

Chương 138-2: Vũ khí bí mật (2)



Trong hội trường là một sàn khiêu vũ lớn, có dàn nhạc biểu diễn, vũ khúc tao nhã phiêu tán mỗi góc, trong sàn nhảy có cả trai lẫn gái nhẹ nhàng nhảy múa theo âm nhạc, kỹ thuật nhảy tươi đẹp.

Cả trai lẫn gái trong yến hội đều nhỏ giọng trò chuyện với nhau, thỉnh thoảng còn có tiếng đụng chạm ly rượu truyền ra, tất cả đàn ông đều dắt bạn gái có mặt, gần như là mỗi người đều có bạn gái.

Quần áo lụa là, rượu ngon món ngon, ca múa thanh bình.

Âm nhạc vang lên lần nữa.

"Mộ tiểu thư có thể nể mặt khiêu vũ với tôi một cái không?" Nam Cung Diệu rất lịch sự nói, nhưng Mộ Hi cũng không muốn nhảy, mặc dù cô nhảy vô cùng tốt, nhưng mà người đàn ông này lại có thể mang cô đến sinh nhật của tình nhân, Mộ Hi rất tức giận.

"Diệu tổng, thực xin lỗi, tôi không biết nhảy." Mộ Hi lắc đầu cự tuyệt nói.

"Anh Diệu, cô ta không đi, em nhảy cùng anh." Khang Hân cười đi đến, đi đến bên cạnh Mộ Hi, không vui liếc Mộ Hi một cái, làm nũng nói với Nam Cung Diệu.

"Tôi rất ghét lúc tôi nói chuyện bị người ta quấy rầy, chẳng lẽ cô đã quên, hả?" Trong mắt Nam Cung Diệu chợt lóe qua một tia cảnh cáo nguy hiểm, khóe miệng vẫn treo nụ cười, nhưng là nụ cười này làm người ta rợn cả tóc gáy!

Hắn phát tiết bực bội bị Mộ Hi cự tuyệt lên Khang Hân, thật là người phụ nữ không có có mắt, Nam Cung Diệu đangnổi nóng, cô ta chạy tới không phải là là kiếm chuyện sao?

Khang Hân có chút khiếp đảm trốn qua một bên, hai mắt tức giận tới mức bốc hỏa.

"Như thế nào? Mộ tiểu thư không nể mặt? Tôi có thể dạy cô." Vẻ mặt may mắn của Mộ Hi đã sớm bị Nam Cung Diệu thu hết vào mắt, muốn cự tuyệt, không dễ dàng như vậy!

Cho tới bây giờ không có người phụ nữ nào dám cự tuyệt anh ta mời, người phụ nữ này liên tục chống lại anh, rốt cuộclà vì cái gì? Rõ ràng giữa bọn họ đã có một đêm tình, cô lại làm như không có gì xảy ra, này làm cho anh rất khó chịu, từ một đêm kia, anh vẫn luôn lại muốn cô, nhưng mà, không thể gấp!

"Diệu tổng, tôi thật sự không biết nhảy!" Mộ Hi không biết làm sao nói.

"Cô rất không ngoan!" Nam Cung Diệu cưỡng chế kéo tay Mộ Hi vào sàn nhảy, nhảy theo âm nhạc du dương, Mộ Hi cố ý giả bộ cực kỳ ngốc, bắt được cơ hội liền giẫm mạnh lên chân của Nam Cung Diệu, còn giả bộ hết sức vô tội.

"Ôi trời, thực xin lỗi, thực xin lỗi, lại dẫm lên anh!" Mộ Hi nhìn giày của Nam Cung Diệu, hết sức thảm, trong lòng vụng trộm vui mừng.

Lúc này, Nam Cung Diệu đưa miệng nhẹ nhàng đến gần.

"Cô tiếp tục giả bộ, không cóbất kỳ chỗ nào tốt với cô, không thể cô thử xem!" Nam Cung Diệu lạnh lùng nói, một người phụ nữ sinh hoạt lâu dài ở Mỹ không biết khiêu vũ? Ai sẽ tin, hơn nữa lấy thân phận của cô, trường hợp này với cô mà nói hẳn là rất nhiều.

Đáng chết! Thế nhưng làm bộ không biết nhảy, còn liên tục giẫm chân của anh.

Mộ Hi ngẩng đầu lên, không thể tin nhìn Nam Cung Diệu, rõ ràng mình đã ngụy trang quá thật, vì sao vẫn bị anh phát hiện! Quá giảo hoạt!

Mộ Hi bất đắc dĩ, đành phải ngoan ngoãn nhày xong bản nhạc với Nam Cung Diệu, đây là một điệu nhảy rất gần nhau,

Nam Cung Diệu ngửi mùi thơm nhẹ nhàng của cơ thể Mộ Hi, nhẹ nhàng mà dễ chịu, giống như đục mùi thơm cơ thể Mộ Hi.

Đột nhiên một luồng nhiệt lưu nhanh chóng lan tỏa trong thân thể Nam Cung Diệu, hạ thân từ từ biến hóa, giống như cái mùi thơi dễ chịu này dễ dàng gọi lên dọc vọng của đàn ông,

Ngay lúc Nam Cung Diệu hưởng thụ, âm nhạc kết thúc, Mộ Hi cuống quít rời khỏi Nam Cung Diệu.

"Diệu tổng, âm nhạc đã kết thúc, đã nhảy xong điệu nhảy này, xin lỗi không tiếp được." Mộ Hi đi tới phòng vệ sinh.

Thật sự là oan gia ngõ hẹp, Mộ Hi đụng phải Âu Dương Hàn, anh ta cũng tới, người đàn ông này thật sự là âm hồn không tiêu tan!

"Trùng hợp như vậy, chúng ta lại gặp mặt, bạn gái trước của tôi." Âu Dương Hàn bưng ly rượu đỏ đứng ở trước mặt Mộ Hi nói.

"Đúng vậy, thế giới này thật đúng là nhỏ, càng không muốn gặp người nào thì lại càng nhìn thấy!" Mộ Hi không khách khí đánh trả.

"hình như cô vô cùng ghét tôi?" Âu Dương Hàn thấy tò mò, anh ta híp lại cặp mắt tà mị đào hoa, tập trung ánh mắt trên gương mặt xinh đẹo của Mộ Hi, cẩn thận quan sát cô, vì sao lại có cảm giác quen biết từ trước? Rất giống người phụ nữ mang thai kia, nhất là ánh mắt kia.

"Ghét? Tôi chỉ biết ghét lên người đáng ghét! Tránh ra." Mộ Hi lướt qua anh ta đi về phía nhà vệ sinh.

Ai ngờ, Mộ Hi vừa đi, Vân Tĩnh Sơ đi tới, đứng ở bên cạnh Âu Dương Hàn.

"Cô ta là ai vậy?" Vân Tĩnh Sơ thấy ánh mắt Âu Dương Hàn, đoán được người phụ nữ này có quan hệ không tầm thường với anh, cái loại vẻ mặt đó nhìn ra, rõ ràng chính là không tha.

Âu Dương Hàn biết rõ bị Vân Tĩnh Sơ phát hiện, người phụ nữ này có ngốc, nhưng chuyện như vậy cũng sẽ phải hiểu!

"Tĩnh Sơ, anh nói thật em cũng không thể tức giận?" Trong nháy mắt Âu Dương Hàn thay đổi vẻ mặt thành thật.

"Nói, em không tức giận." Kỳ thật, nói là không tức giận, chỉ muốn xem chuyện gì thôi!

"Cô ấy là bạn gái trước của anh, bọn anh đã lâu chưa có gặp mặt, hôm nay nhìn thấy cô ấy, không nghĩ tới cô ấy ở cùng một chỗ với Diệu tổng, anh hiếu kỳ, liền hỏi vài câu, ai ngờ cô ta còn mất hứng!" Âu Dương Hàn nghiêm túc nói, bộ dáng kia vừa nhìn cũng không phải là đang nói dối, vẻ mặt hết sức thành khẩn, Vân Tĩnh Sơ đơn thuần lại tin tưởng anh tavô điều kiện.

"A - -" hết sức hiển nhiên, Vân Tĩnh Sơ thật bất ngờ, người phụ nữ vừa rồi là bạn gái trước của bạn trai cô, hiện tại lại ở bên người Diệu tổng, tại sao có thể có trùng hợp như vậy, mặc dù người chị em tốt của cô mất tích hai năm trước, nhưng mà Mộ Hi và Diệu tổng vẫn còn là vợ chồng hợp pháp, tại sao Diệu tổng có thể tìm phụ nữ?

Vân Tĩnh Sơ sốt ruột, Diệu tổng là của Mộ Hi, tại sao người khác có thể đoạt, mấy năm này, Vân Tĩnh Sơ liên tục bí mật giám thị Nam Cung Diệu có tìm phụ nữ hay không, Diệu tổng biểu hiện cũng không tệ lắm, ngoại trừ cùng bạn bè đi quán bar uống chút rượu, buổi tối đều về nhà ngủ, xem ra nguyên nhân lần này ở trên ngừi phụ nữ kia! Không được, không thể khoanh tay đứng nhìn!

Bảo vệ hôn nhân của chị em là trách nhiệm của cô, đương nhiên, cô không thể một mình tác chiến, chỉ bằng một viên chức như cô mà muốn động tới tổng giám đốc, đây không phải là gậy ông đập lưng ông, sao! Ha ha... Cô có vũ khí bí mật.

"Hàn Dương, nhân phẩm người phụ nữ kia như thế nào?" Vân Tĩnh Sơ hỏi.

"Oii trời! Còn có thể là vóc người, lúc đầu anh cũng bị bề ngoài của cô ta lừa gạt, hóa ra cô ta vì tiền là chuyện gì cũng làm, kể cả lên giường! Cho nên bọn anh liền chia tay !" Âu Dương Hàn hết sức bất đắc dĩ nói.

"Hóa ra là loại người này, em hận nhất loại người này!" Vân Tĩnh Sơ quyết tâm muốn xen vào chuyện này hơn.

"Tĩnh Sơ, em làm sao vậy? Dù sao bạn anh đã chia tay, ta anh chỉ lo lắng cô ta lại lừa Diệu tổng, cho nên vừa rồi nhắc nhởcô ta, Diệu tổng không phải là người dễ trêu chọc, ai ngờ cô ta không nghe khuyên bảo!" Âu Dương Hàn hết sức bất đắc dĩ nói.

"Em biết rõ nên làm như thế nào, Diệu tổng đúng là không dễ chọc, chỉ sợ anh ấy nhìn thấy mỹ nữ cũng không nhúc nhích chân!"

Vân Tĩnh Sơ không tin định lực của đàn ông, cô không so đo người phụ nữ này là bạn gái trước của Hàn Dương, dù sao trước kia cô cũng kết giao không ít bạn trai, huề nhau.

Nhưng mà, người phụ nữ này muốn tán tỉnh Diệu tổng, không được, ngộ nhỡ có ngày Mộ Hi trở lại, thấy trong lòng Diệu tổng có người phụ nữ khác thì còn gì nữa!! Tính cách Mộ Hi là không cho phép chồng mình phản bội, cô vô cùng hiểu rõ tính cách Mộ Hi, muốn có một không hai, nếu không thà rằng không muốn!

Chuyện văn thơ trước khi Diệu tổng kết hôn Mộ Hi không có so đo đã là kỳ tích , nếu cô ấy biết Diệu tổng ngoại tình, con nhóc Mộ Hi sẽ bỏ Nam Cung Diệu!

Chỉ chốc lát sau, Mộ Hi đi từ trong phòng vệ sinh ra, thấy Vân Tĩnh Sơ có chút cả kinh.

Mộ Hi không nói gì, đi qua Vân Tĩnh Sơ.

"Đứng lại." Vân Tĩnh Sơ nói.

"Xin hỏi có chuyện gì sao?" Mộ Hi mỉm cười nói, chẳng biết rằng, Mộ Hi nhìn thấy Tĩnh Sơ thật muốn đi lên ôm lấy cô ấy, rất nhớ cô ấy.

Tĩnh Sơ nghe Mộ Hi nói chuyện mà cả kinh, sao giọng nói này giống nha đầu Mộ Hi kia vậy, nếu như không nhìn gương mặt này, nhắm mắt lại nghe, cho là Mộ Hi trở lại!

"Tốt nhất cô cách Diệu tổng xa một chút, anh ấy đã là người đàn ông kết hôn." Vân Tĩnh Sơ tận lực bảo trì căn bản lễ phép.

Mộ Hi hiểu, thì ra cô ấy giúp cô trông coi ông xã, thật không hổ là bạn khuê mật, mình không ở bên cạnh, cô ấy còn giúp cô bảo vệ hôn nhân, Mộ Hi cảm động, nhưng mà, hiện tại cô vẫn không thể nhận thức cô ấy! Cô không muốn có bất cứ liên quan nào tới Nam Cung Diệu!

"..." Mộ Hi không biết nên nói gì với Tĩnh Sơ nói, vì vậy bảo trì trầm mặc.

"Cô nghe thấy chứ? Chớ trêu chọc Diệu tổng, cô không thể trêu vào!" Vân Tĩnh Sơ có chút kích động.

"Tôi hiểu rõ, cám ơn nhắc nhở của cô." Mộ Hi nhìn thoáng qua Tĩnh Sơ rồi chuẩn bị rời đi.

"Cô định thế nào? Tôi là nghiêm túc, anh ấy có vợ rồi, hơn nữa vô cùng yêu vợ, còn có vợ anh ấy xinh đẹp hơn cô." Vân Tĩnh Sơ thấy vẻ mặt Mộ Hi không chút thay đổi có chút nóng nảy.

"Tôi biết rõ, xin lỗi không tiếp được." Mộ Hi không đi nữa, sẽ muốn bật cười, khi nào thì con nhỏ xấu xa này khen ngợi cô quá đáng, không nghĩ tới hôm nay bảo vệ cô như vậy, Mộ Hi cảm động không thôi, nhất định phải rời đi, ngộ nhỡ mình nhất thời xúng động ôm lấy cô ấy, đến lúc đó cô ấy còn không bị dọa ngốc!

"Cô biết là tốt rồi, nếu không, hậu quả nghiêm trọng!" Vân Tĩnh Sơ chỉ là vũ khí bí mật cảu cô.

Mộ Hi rời đi, Tĩnh Sơ nhìn thấy bóng lưng cô ấy không khỏi hít sâu một hơi.

"Thật là, trên thế giới lại có người tương tự như vậy, vì sao người phụ nữ này lớn lên giống Mộ Hi như vậy?" Vân Tĩnh Sơ sa vào trầm tư.

Mộ Hi đến một bên ngồi xuống, trong lòng hết sức kích động, cái tên biến thái còn ở bên Tĩnh Sơ, đáng giận, Tĩnh Sơ là cô gái tốt, làm sao lại vừa ý tên khốn đó!

"Cô đang mắng ai trong lòng vậy?" Âu Dương Hàn thấy vẻ mặt Mộ Hi, cũng biết trong lòng cô đang có chuyện!

"Mắng người nên mắng !" Mộ Hi uống rượu đỏ, không để ý tới anh ta, thật sự là thuốc cao bôi trên da chó, cũng không bỏ rơi được!

Nam Cung Diệu đi vào sau, vì hôm nay gặp được người hợp tác, mặc dù đối phương trò chuyện, nhưng thỉnh thoảng đôi mắt liếc Mộ Vũ Hàn.

Anh thấy Âu Dương Hàn ngồi ở bên cạnh cô, chẳng lẽ người đàn ông chết tiệt đó lại muốn dây dưa với cô, trong nháy mắt vẻ mặt Nam Cung Diệu trở nên lạnh lùng.

"Xin lỗi không tiếp được." Nam Cung Diệu chào hỏi với đối phương một tiếng, trực tiếp đi về phía Mộ Vũ Hàn đang uống rượu.

Vân Tĩnh Sơ thấy Nam Cung Diệu đi tới trước mặt Âu Dương Hàn và người phụ nữ kia, vì vậy, đoạt trước một bước.

"Diệu tổng." Vân Tĩnh Sơ gọi Nam Cung Diệu lại.

"Vân quản lý." Nam Cung Diệu thấy Vân Tĩnh Sơ có chút ngoài ý muốn, chẳng lẽ cô không nhìn thấy bạn trai của mình đang nói chuyện với một người phụ nữ khác.

Kỳ thật, Vân Tĩnh Sơ thấy bạn trai ở một chỗ với người phụ nữ kia, cô tin tưởng Hàn Dương đang khuyên người phụ nữ kia đừng đi quấy rối Nam Cung Diệu, vả lại trước kia bọn họ vốn là tình nhân, trò chuyện hết sức bình thường!

"Diệu tổng, Nam Nam sao rồi?" Vân Tĩnh Sơ không chuyện nói nhảm, cô không thể để cho Nam Cung Diệu đi tìm người phụ nữ kia, Mộ Hi làm sao bây giờ?

"Ừm, rất tốt." Nam Cung Diệu nhìn Mộ Vũ Hàn nói. Vân Tĩnh Sơ cảm giác được linh hồn nhỏ bé của Diệu tổng đã bị người phụ nữ kia gọi đi, xong rồi, nhất định phải dùng vũ khí bí mật! Chỉ tiếc bây giời không có mang vũ khí bí mật đến, nên trước tiện nghi cho bọn họ!

"Diệu tổng, một mình ngài đến sao?" Vân Tĩnh Sơ còn tiếp tục bám Nam Cung Diệu, kéo một lát lại một lát!

"Cùng bạn đến ." Nam Cung Diệu lạnh lùng trả lời.

"A, vậy..." Vân Tĩnh Sơ thực sự không có nghĩ ra đề tài thích hợp tán gẫu, dù sao người ta là tổng giám đốc cao thượng, cô chỉ là một hạt vừng quản lý nhỏ, bình thường muốn gặp tổng giám đốc rất khó, hiện tại nào có lắm lời tán gẫu!

"Tĩnh Sơ, cô không thấy bạn trai cô đang làm sao?" Nam Cung Diệu nhắc nhở cô, ý là bạn trai cô đang tán gái.

"A, đó là bạn gái trước Hàn Dương, chúng tôi biết." Vân Tĩnh Sơ nói là bạn gái của Hàn Dương, để cho Nam Cung Diệu biết người phụ nữ này không đáng tin cậy.

"Oh?" Nam Cung Diệu thu hồi ánh mắt, nhìn Vân Tĩnh Sơ, chẳng lẽ xã hội này cởi mở như vậy, hay là mình lạc hậu, nhìn bạn trai mình ở cùng bạn gái trước cũng không ăn giấm?

Cô Vân Tĩnh Sơ đúng là hào phóng!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.