Cô Vợ Nhỏ Thần Bí Của Tổng Giám Đốc

Chương 140-1: Con trai ra lệnh cho cha (1)



Mộ Hi cẩn thận nhớ lại, hiểu ra mình lại ngất xỉu, chẳng lẽ là bởi vì bệnh say máu, nên Nam Cung Diệu liền bắt đầu hoài nghi cô?

"Anh ngốc à? Ngay cả tôi cũng không nhận ra!" Mộ Hi cố gắng đưa tay sờ trán Nam Cung Diệu xem có phải đang nói mê sảng hay không?

"Đừng đụng vào tôi!" Nam Cung Diệu gầm lân, người phụ nữ đáng chết giả bộ ngây thơ, chẳng lẽ là mình hiểu lầm cô, hay là cô biết diễn trò?

"Chạm vào thì làm sao? Cũng không mất miếng thịt nào!" Mộ Hi bất mãn nói.

"Cô vẫn không trả lời tôi, rốt cuộc cô là ai?" Nam Cung Diệu lại hỏi.

"Anh thần kinh à, tôi là Mộ Vũ Hàn, làm phiền nhớ kỹ!" Mộ Hi bình tĩnh nói.

"Vì cái gì tôi cảm giác cô là người tôi muốn tìm?" Nam Cung Diệu lạnh lùng nói.

"Làm ơn, nhìn kỹ một chút rốt cuộc là tôi có phải người anh muốn tìm hay không?"

Nam Cung Diệu nhìn người phụ nữ quật cường trước mắt, tính cách là đúng, còn có đôi mắt, nhất là ánh mắt kia, nhưng mà, gương mặt này?

"Tốt nhất cô là Mộ Vũ Hàn, bằng không..." Nam Cung Diệu lạnh lùng nói.

"Nếu không thì thế nào?" Mộ Hi quật cường hỏi, người đàn ông này chơi đùa phụ nữ mà còn để ý, nếu như không phải năm đó là anh tổn thương cô, thì làm sao Mộ Hi có thể rời khỏi anh và con trai!

Làm sao lại biến thành một người phụ nữ khác, làm hại con trai của mình cũng không nhận ra mẹ rột!

Ngẫm lại tất cả đều là vì người đàn ông này, từ chuyện này, Mộ Hi thật sự chui vào sừng trâu không có ra được!

"Biến, cách tôi xa một chút..." Nam Cung Diệu tức giận quát lên, Mộ Hi chết tiệt, vì sao lại nhẫn tâm như vậy? Hai năm, còn không xuất hiện, quá tùy hứng!

Năm đó là lo lắng cô bị lời tiên đoán nguyền rủa, cho nên liên tục không dám đối tốt với cô, mới tạo thành hiểu lầm, Nam Cung Diệu suy nghĩ lại, không hối hận, bởi vì chỉ cần Mộ Hi có thể sống sót là được, nếu thực sự không trốn thoát được lời nguyền rủa tiên đoán, Nam Cung Diệu tình nguyện Mộ Hi hận anh cả đời, cũng không cần cô trở lại bên cạnh anh.

Mộ Hi thấy vẻ mặt Nam Cung Diệu mâu thuẫn, cũng không hiểu sao, vì giống như anh rất hy vọng tìm được cô, nhưng cũng giống như có chút sợ hãi khi như tìm được cô, chẳng lẽ là mình ảo giác? Vì sao vẻ mặt anh hết sức bất đắc dĩ? Nếu cô xuất hiện, anh sẽ vui vẻ hay là khổ sở? Giống như vừa rồi anh nói, nếu như cô là người anh muốn tìm, bằng không... Anh sẽ như thế nào?

Mộ Hi không biết? Nhưng mà, có thể chắc chắn sẽ không tốt, bởi vì nét mặt của anh hết sức dọa người!

"Đáng giận, quả thực là không thể nói lý, anh cho rằng anh là miếng mồi ngon! Ai thích đến gần anh! A - -" kèm theo một tiếng thét hoảng sợ, cả người Mộ Hi nhanh chóng nhảy lên trên giường bệnh của Nam Cung Diệu, run lẩy bẩy.

Vừa rồi có một con chuột chạy nhanh qua trước mặt cô, cho nên cộ bị hù dọa nhảy lên trên giường bệnh Nam Cung Diệu.

"Đi xuống!" Nam Cung Diệu lạnh lùng nói, người phụ nữ đáng chết này đúng là khó dây dưa!

"Tôi không xuống." Mộ Hi đáng thương nói.

"Xuống - - đi!" Nam Cung Diệu gầm nhẹ.

"Tôi sẽ không xuống, phía dưới có con chuột, tôi sợ!" Mộ Hi vẫn đáng thương nói.

"Không phải là cô rất lợi hại sao? Còn sợ con chuột?" Nam Cung Diệu nhìn có chút hả hê nói.

"Tôi không đi xuống, con chuột thích cắn người, mới trước đây tôi vừa bị chuột cắn qua, hết sức đáng sợ!" Mộ Hi nghĩ đến trước đây liền đổ mồ hôi lạnh.

"Bây giờ tôi nói cho cô biết, cô lại không xuống, tôi liền cắn cô." Nam Cung Diệu lạnh lùng nói.

"Anh có chút đồng cảm hay không? Người ta là vì sợ con chuột nên bây giờ làm sao!" Mộ Hi mang theo tiếng khóc nói, cô sợ chuột, chuyện mới trước đây đã lưu lại bóng ma, cho nên Nam Cung Diệu nói cái gì cô cũng sẽ không xuống.

Thấy trong mắt Mộ Hi có ánh lệ, Nam Cung Diệu mềm lòng.

"Vậy được rồi, tôi phải ngủ, cô, chỉ có thể ngồi, không nên quấy rầy tôi nghỉ ngơi." Nam Cung Diệu nói xong cũng nhắm mắt lại , Mộ Hi ngoan ngoãn ngồi ở bên giường, nhìn người đàn ông trước mặt đang từ từ ngủ .

Ngày hôm sau, sáng sớm Nam Cung Diệu đã tỉnh, thấy người phụ nữ này nằm ở trên người mình ngủ sau, cau mày, thế mà người phụ nữ đáng chết này lại ở chỗ này cả đêm, khó trách anh cảm thấy cả đêm ngực mình khó thở, thì ra là bị cô đè nặng, có chút tức giận.

Ngay lúc Nam Cung Diệu muốn phát giận, phát hiện nước miếng của cô chảy xuống ngực anh, giờ phút này, trái tim anh nhảy dựng, trước kia Mộ Hi cũng ngủ như vậy, nước miếng chảy trên người của anh, ngay cả tư thế ngủ của người phụ nữ này cũng giống như Mộ Hi, tại sao có thể như vậy?

Ngay lúc Nam Cung Diệu trầm tư, bác sĩ đi tới, thấy hai tay Mộ Hi ôm Nam Cung Diệu, một chân còn đè ở trên người Nam Cung Diệu, lúng túng ho nhẹ một tiếng.

Mộ Hi có bị người quấy rầy mộng đẹp, hơi nhíu mày, dụi mắt, mở mắt ra, lập tức lau nước miếng, nhìn trước mắt.

"A - - Tại sao anh lại ở trên giường của tôi?" Mộ Hi hét lên, chất vấn Nam Cung Diệu, thế mà người đàn ông này lại ôm cô ngủ!

Quả thực là Nam Cung Diệu không nói gì, người phụ nữ đáng chết lại dám trả đũa, chính cô nhảy lên giường của anh, sau đó đổ thừa không đi, bây giờ còn cây ngay không sợ chết đứng nói anh lên giường của cô!

"Khụ khụ, cô gái, giường của cô ở bên kia." Bác sĩ tốt bụng nhắc nhở nói.

"A, a, ha ha, tại sao có thể như vậy? Nhất định là mộng du, nhất định là mộng du!" Mộ Hi nói xong đi xuống giường, vẻ mặt hết sức lúng túng, lần này thật sự là nhảy vào Hoàng Hà cũng không hết tội!

"Cô gái, tôi biết rõ cô yêu tiên sinh, nhưng bây giờ anh ta thật sự không có cánh nào như vậy với cô, bởi vì ngộ nhỡ động đến miệng vết thương, sẽ rất phiền toái, cho nên cô phải nhịn một chút!"

Bác sĩ tốt bụng nhắc nhở, người đàn ông này mới nhặt được một cái mạng, nếu như miệng vết thương không tốt, bị lây nhiễm, rất nguy hiểm, cô gái này không hiểu, cho nên ông muốn giải thích, đây là nghĩa vụ của ông, cũng là trách nhiệm của ông.

"Tôi, bác sĩ..." Trong nháy mắt mặt mày Mộ Hi trở nên đỏ bừng, cô muốn nói mình bị oan! Nhưng là vừa nghĩ, nói ra ai tin!

Khuôn mặt Mộ Hi ủy khuất không có chỗ nói, thực hận không thể tìm khối bọt biển đâm chết!

"Bác sĩ, tôi nghĩnên gọi điện thoại về nhà báo bình an, nhưng điện thoại của chúng tôi đều rơi vào trong nước!" Nam Cung Diệu lịch sự nói.

"Dùng của tôi này, cứ báo bình an về nhà." Bác sĩ lấy điện thoại di động ra đưa cho Nam Cung Diệu.

"Cám ơn." sau khi Nam Cung Diệu nói cám ơn, bác sĩ liền đi ra ngoài trước.

Sau khi Nam Cung Diệu mất tích, Lãnh Đông lo lắng bất an, mỗi ngày anh đều ở trong biệt thự Nam Cung, bảo vệ Nam Nam còn có Lâm Lâm, Nam Nam là con trai ruột của Diệu tổng, về sau Lãnh Đông mới biết được ADN bị người động tay chân, nếu Diệu tổng thực sự không có ở đây, còn có Nam Nam, cho nên anh phải bảo đảm Nam Nam an toàn.

Lãnh Đông thấy một số xa lạ, trong lòng thấy lạ, sẽ là ai?

"Alo?"

"Là tôi." Nam Cung Diệu lạnh lùng nói.

"Diệu tổng." Lãnh Đông đứng mạnh lên, rất vui vẻ, Diệu tổng còn sống, thật tốt quá, thời gian qua anh luôn bình tĩnh, không có tin tức của Diệu tổng, bắt đầu đứng ngồi không yên.

"Bọn trẻ như thế nào rồi?" Nam Cung Diệu hỏi, anh lo lắng đối phương đối phó người nhà của anh.

"Diệu tổng yên tâm, bọn trẻ rất tốt, ngài ở đâu?" Lãnh Đông lo lắng hỏi.

"Tôi bị thương, tạm thời vẫn không thể trở về, cậu phải chăm sóc tốt người nhà tôi." Nam Cung Diệu dặn dò.

"Diệu tổng yên tâm, chỉ cần có Lãnh Đông tôi ở đây, người nhà sẽ an toàn." Lãnh Đông cam kết.

"Nam Nam có ở đây không?" Nam Cung Diệu đoán được nhất định Lãnh Đôngở cùng với Nam Nam.

"Ở trên lầu, tôi đi đưa điện thoại cho thằng bé." Lãnh Đông đi lên lầu.

"Cha." Nam Nam gọi vào, mặc dù Lãnh Đông cũng không nói gì, cậu cũng đoán được đã xảy ra chuyện, cha không có về nhà ngủ, lúc trước chưa từng xảy ra, còn cái người mẹ ngốc đang bị điều tra chưa đón Lâm Lâm, đã nói lên là xảy ra chuyện.

"Con trai, ngươi phải nghe chú Lãnh Đông nói, còn có gần đây không nên ra cửa, mặc dù bây giờ được nghỉ hè, cha vẫn hy vọng con có thể ở nhà học tập tốt. Còn có Lâm Lâm ngoan ngoãn chứ, con nên nhường con bé, đừng tìm nó gây gổ biết không?" Nam Cung Diệu lo lắng hai đứa bé ở một chỗ không tốt, cho nên lắm miệng dặn dò một câu.

"Cha yên tâm, Nam Nam là nam tử hán đại trượng phu, sẽ không chấp nhặt với con gái." Nam Nam lớn tiếng nói, kỳ thật, có thể Lâm Lâm em gái ruột của mình, làm sao cậu có thể bắt nạt cô bé, thương cô bé còn không kịp đâu!

"Ừm, con trai ngoan, mấy ngày nữa cha sẽ trở về." Nam Cung Diệu nói.

"Cha, cha ở cùng một chỗ với Mộ tiểu thư sao?"

Nam Nam nói, đối với cái tên Mộ Vũ Hàn bây giờ thằng bé cũng không muốn gọi, bởi vì có khả năng cô ấy chính là mẹ, mặc dù cô ấy có gương mặt không giống mẹ, nhưng sự thật sẽ chứng minh tất cả.

Người phụ nữ ngốc, dám vứt chồng bỏ con, thực sự cho rằng đàn ông nhà Nam Cung đều ngốc sao!

"Tôi muốn nói vài lời." Mộ Hi nói với Nam Cung Diệu, Nam Cung Diệu không nói gì, đưa điện thoại cho Mộ Hi.

"Alo, Nam Nam sao?" Mộ Hi dịu dàng nói, Nam Nam nghe được cái giọng nói này đã quyết định phán đoán của mình, có khả năng rất lớn là cô gái này chính là người mẹ ngu ngốc.

"Con là Nam Nam, cô là?" Nam Nam cố ý nói như vậy, cậu chuẩn bị tạm thời kiểm tra người mẹ che dấu này.

"Nam Nam, cô là, cô là..." Đây là con trai bảo bối của mình, Mộ Hi không có cách nào mở miệng, cô là dì Mộ! Bây giờ phải làm sao bây giờ? Con đường này không còn lối về, còn oán ai!

"Con biết rõ, cô là người phụ nữ ngốc, mẹ Mộ Hi." Nam Nam cố làm ra vẻ ngây thơ nói.

"Này, này, Nam Nam, Nam Nam, Lâm Lâm có ngoan hay không? Có nghịch ngợm hay không?" Mộ Hi không trả lời vấn đề của Nam Nam, đối với đứa con trai này, cô có quá nhiều áy náy.

Mộ Hi trốn tránh, Nam Nam không có tức giận, ngược lại khẽ mỉm cười, người phụ nữ này có 70 phần trăm là người mẹ ngốc rồi.

"Mộ tiểu thư, Lâm Lâm rất biết điều, con sẽ coi em ấy như em gái ruột." Nam Nam cười nói, nghĩ thầm, người phụ nữ ngốc này muốn âm thầm chơi đùa với cha! Con trai đây sẽ chỉ ngồi xem miễn phí!

"Cám ơn con Nam Nam, chúng ta sẽ trở về nhanh thôi." Mộ Hi thật xin lỗi nói.

Cuối cùng, Mộ Hi đưa điện thoại cho Nam Cung Diệu, còn mình thì đi ra ngoài, kỳ thật, cô nghe được Nam Nam gọi cô là Mộ tiểu thư trong lòng khó chịu, trước kia Nam Nam cũng gọi cô là Mộ tiểu thư, nhưng là lúc hai người đùa giỡn, bây giờ nghiêm túc gọi cô như vậy, cô rất đau lòng! Cô muốn nghe con trai gọi một tiếng mẹ.

"Cha , còn có chuyện gì sao?" Nam Nam khôn khéo hỏi.

"Cha không ở nhà, con phảitự chiếu cố mình tốt." Nam Cung Diệu không yên lòng nhất chính là Nam Nam, đây là liên hệ duy nhất giữa Mộ Hi và anh, đây cũng là đứa con trai quý giá nhất Mộ Hi để lại cho anh.

"Cha, cha rất giống mẹ, khi nào thì trở nên nói nhiều như vậy!" Nam Nam giễu cợt Nam Cung Diệu.

"Thằng nhóc thúi, là cha lo lắng con, có biết hay không? Ngươi nhưng bảo bối của cha, ngộ nhỡ một ngày nào đó mẹ con trở lại phát hiện con gầy, cô ấy không cắn chết ta!" Nam Cung Diệu quát lên, thằng nhóc thúi này lại đem sự quan tâm của mình như mẹ, nào có người mẹ đẹp trai vậy!

"Người mẹ ngốc kia dám vứt chồng bỏ con, Nam Nam sẽ không bỏ qua cho mẹ! Lại dám sinh con xong không quan tâm ngó ngàng! Cha tha thứ mẹ, Nam Nam còn phải suy nghĩ một chút nên không tha thứ cho mẹ!"

Nam Nam cố ý lớn tiếng nói, bởi vì cậu nhóc biết rõ nhất định Mộ Hi ở bên nghe, chính là nói cho cô nghe, quả nhiên, đúng lúc Mộ Hi tiến vào nghe được những lời này, ngay sau đó lại chạy ra ngoài, lo lắng đã xảy ra, lo lắng con trai hận cô, Nam Nam thực sự hận cô! Không trách Nam Nam, do cô lúc trước quá ích kỷ, bỏ Nam Nam lại!

"Con trai, không cho phép con nói mẹ như vậy." Nam Nam không muốn con trai hận Mộ Hi.

"Vì sao không cho phép? Vì sao mẹ lại vụng trộm rời đi? Hơn nữa lâu như vậy cũng không tới tìm chúng ta, hừ! Rõ ràng là đã quên Nam Nam!"

"Con trai ngoan, cha cúp máy trước, bởi vì đây là điện thoại di động của người khác, tạm biệt, cha sẽ liên lạ sau với con." Nam Nam cúp điện thoại .

Sau khi Nam Nam cúp điện thoại, đi về phía máy tính, cậu nhóc khá bận rộn, nhất định cha đã xảy ra chuyện, nó muốn tra ra là ai hại cha? Không thể công khai giúp cha, nhưng có thể giúp trong tối.

Nam Cung Diệu cúp điện thoại, thấy mắt Mộ Hi hồng hồng, biết rõ là cô khóc.

"Vì sao khóc?" Nam Cung Diệu lạnh lùng hỏi.

"Tôi nhớ Lâm Lâm, con bé chưa bao giờ rời khỏi tôi, trước kia đi làm tôi đều mang theo con bé." Mộ Hi bởi vì Nam Nam mà khóc, cũng rất nhớ Lâm Lâm.

"Ừm." Nam Cung Diệu cũng đã được nghe nói, vị họa sĩ này rất thích mang con đi làm, kỳ thật, trong lòng anh rất bội phục người phụ nữ này.

Đến mấy ngày kế tiếp, Mộ Hi hoài nghi Nam Cung Diệu được cái mặt than, không nhìn ra vui buồn, càng không biết cả ngày lẫn đêm anh đang nghĩ gì? Cái gương mặt tuấn tú ngạo nghễ căng thẳng, một đôi mắt có thần không thể nhìn ra bất luận cái cảm xúc không ổn gì.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.