Cô Vợ Nhỏ Thần Bí Của Tổng Giám Đốc

Chương 144-3: Mộ Hi trong lúc vô tình nhận điện thoại của ba chồng (3)



Editor: Tuladen

"Nghỉ ngơi hai ngày thật có thể tốt sao?" Nam Cung Diệu vẫn không quá tin tưởng lời bác sỹ nói, vừa mới ở ngoài phòng khám bệnh, vẻ mặt Mộ Hi như hận không thể giết Nam Cung Diệu, thật ra, MộHi hận anh đi quá nhanh, mới có thể hại cô bị trẹo chân!

"Nếu anh vẫn lo lắng, tôi có thể cắt miệng vết thương ở trên người vợ anh ra, nghiêm túc kiểm tra một chút xem bên mèo hoang edit trong có thương tổn đến bên trong không!" Bác sỹ thật sự là không có biện pháp, mới có thể nói như vậy.

"Vậy, tôi sẽ giết cả nhà ông." Mặt Nam Cung Diệu âm trầm, lạnh lùng nói.

"Ách..." Trước mắt bác sỹ một đường hắc tuyến, xem ra nên gặp bác sĩ không phải vợ ddlqd anh ta, mà là người nhà đẹp trai này, hơn nữa rất vô lễ, rất không phân rõ phải trái!

"Vậy được rồi, nếu như vợ tôi có chuyện gì, tôi sẽ không bỏ qua cho ông!" Nam Cung Diệu nói xong đi ra ngoài.

Đi đến bên cạnh Mộ Hi, ôm ngang lên.

"Em..." Mộ Hi muốn nói mình có thể đi, nhưng, chân thật sự là đau!

"Đừng nói chuyện, thành thật đợi." Mặt Nam Cung Diệu âm trầm, nhìn không ra bất kỳ hỉ nộ ái ố gì.

"Nhưng..." Mộ Hi khó hiểu, vì sao anh bỗng nhiên giống như rất mất hứng, sái chân cũng không phải là anh, vì sao anh đưa mặt dài này ra, cho ai nhìn!

"Nói nữa, anh không ngại che miệng của em lại." Giọng Nam Cung Diệu khàn khàn, giống mèo con nhìn thấy cá, gắt gao nhìn chằm chằm môi đỏ mọng của Mộ Hi.

Mộ Hi nghe thấy Nam Cung diệu nói như vậy, một câu cũng không dám nói nữa, ngoan ngoãn im lặng.

Nam Cung Diệu dịu dàng ôm lấy Mộ Hi, Mộ Hi cảm thấy vòng tay ôm ấp này rất an toàn, ấm áp, mùi rất dễ chịu.

Nam Cung Diệu ôm Mộ Hi gọi xe, ngồi vào trong xe, vẫn như cũ ôm Mộ Hi vào trong ngực, mà Mộ Hi vẫn ngoan ngoãn bị ôm, bởi vì một ngày đi theo Nam Cung Diệu chạy tới chạy lui, quá mệt mỏi, hơn nữa chân rất đau, nếu dựa vào anh rất thoải mái, thì dứt khoát phải dựa vào, Nam Cung Diệu rất bất ngờ cô vợ nhỏ sẽ dịu dàng như vậy.

Xe chạy chưa được bao lâu, Mộ Hi cảm thấy mí mắt thật nặng, từ từ nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.

Rất nhanh đến khách sạn, Nam Cung Diệu biết Mộ Hi một khi đã ngủ sẽ rất khó đánh thức, cho nên liền không có uổng phí sức lực, ôm lấy cô xuống xe.

Tiếp tân thấy Diệu tổng ôm cô gái đến đây, vội vàng bước lên phía trước giúp đỡ, bởi vì mỗi lần Nam Cung Diệu đến Mĩ đều ở đây, cho nên Nam Cung Diệu là khách quen chỗ này, hơn nữa còn thuê phòng tổng thống cố định, tiêu phí rất cao, tiền boa cho cũng rất nhiều.

"Diệu tổng, muốn giúp gì không?"

"Giúp tôi đi mở cửa." Nam Cung Diệu lạnh lùng nói.

Thân là khách quý của khác sạn, tiếp tân đương nhiên là đích thân đi mở cửa, không chỉ có lấy được tiền boa, còn có thể chứng tỏ khách sạn phục vụ nhiệt tình.

"Bác sỹ, ông nói thật sự? Vì sao vừa rồi cô ấy rất đau?" Hai tay Nam Cung Diệu nắm lấy hai vai bác sỹ, vẻ mặt hiện ra rất rối rắm, giống như rất nghi ngờ lời bác sỹ nói, lại vẫn rất lo lắng cho vợ anh, vẫn không khỏi đau đớn!

"Thật sự không có việc gì, không phải nghi ngờ!" Bác sỹ rất bất đắc dĩ nói, bây giờ là buổi tối, bản thân bác sỹ ít thời gian, công việc rất bận rộn, lại còn gặp phải người nhà khó dây dưa như vậy, đã rất không kiên nhẫn rồi!

Cửa phòng mở ra, Nam Cung Diệu nhẹ nhàng đặt Mộ Hi đến trên giường, sau đó lấy ra một chồng đô la cho phục vụ.

"Cảm ơn Diệu tổng." Phục vụ ngoan ngoãn đi ra, thật không hổ là ông chủ giới thương nghiệp, ra tay thật sự là hào phòng.

Mộ Hi nằm ở trên giường, lập tức thay đổi tư thế thoải mái, một đôi chân nhỏ không an phận vẫn ra sức đạp, Nam Cung Diệu cuống quít đỡ lấy chân lộn xộn, bởi vì chân vừa mới bị thương, không thể lộn xộn, nâng chân vừa rồi cầm lên, nhẹ nhàng đặt xuống, sau đó tự mình thay áo ngủ, cởi hết quần áo Mộ Hi xuống, lo lắng đánh thức cô, nên không mặc lại đồ ngủ, trực tiếp đắp chăn cho cô.

Đêm nay Nam Cung Diệu đều cầm lấy cái chân bị thương Mộ Hi kia mà ngủ, bởi vì cô ngủ rất không thành thật, ngộ nhỡ lộn xộn nữa chẳng phải tổn thương nặng hơn!

Ngày hôm sau, Mộ Hi nằm ở trên giường, bỗng nhiên rất nhớ hai bảo bối trong nhà, nhất là Lâm Lâm, nhóc con không lương tâm cũng không biết gọi điện thoại cho mẹ!

"Làm sao vậy?" Nam Cung Diệu thấy vẻ mặt của Mộ Hi, tưởng rằng chân lại đau, cho nên quan tâm hỏi.

"Không sao, em chỉ đang nghĩ đến Lâm Lâm, nhóc con vô lương tâm không biết nhớ em, một cú điện thoại cũng không có gọi cho em, trước kia rời đi một lát con bé đã chịu không nổi, bây giờ ngược lại, đã mấy ngày, con bé cũng không nhớ em! Thật sự là khổ sở!" Thật ra là Mộ Hi nhớ con gái, cố ý nói nhảm.

Nhưng vào lúc này, ở Trung Quốc Lâm Lâm đang nói chuyện với ông nội, từ sau khi Nam Cung Vân biết Lâm Lâm là cháu gái mình, ông tạm thời ở nhà con trai, dù sao con trai không có ở đây, đúng lúc ông ở cùng với hai tiểu gia hỏa.

"Hắt xì!" Nam Nam đang ở trước máy tính bận rộn, bỗng nhiên hắt xì thật to.

"Mẹ ngu ngốc, mẹ với ba bồi dưỡng tình cảm thật tốt đi, làm gì phải nhớ đến con với em gái đây!" Nam Nam bất đắc dĩ lắc đầu, không biết là mẹ con liền tâm, ngay khi Mộ Hi nhớ con trai, ở Trung quốc xa xôi Nam Nam vô cùng đúng dịp hắt xì thật to.

Nước Mĩ.

"Chờ chân em lanh, chúng ta sẽ trở về." Nam Cung Diệu ôn nhu nói.

"Ừ." Mộ Hi nhu thuận ừ một tiếng.

"Gọi anh là Diệu." Nam Cung Diệu bỗng nhiên nói.

"A?" Mộ Hi giật mình.

"Hoặc gọi là thân ái bảo em, Diệu với thân ái em chon một cái?" Nam Cung diệu nghiêm túc nói.

"Vì phải lựa chọn, không chọn được không?" Mộ Hi xấu hổ hỏi, xưng hô buồn nôn như vậy làm sao gọi ra ngoài! Bình thường đùa giỡn gọi anh thân ái, thật ra, đây là chỉ ngoài miệng của cô, nếu để cho cô thật sự gọi như vậy, cô gọi không được!

"Không được." Nam Cung Diệu lạnh lùng nói.

"Vì sao?" Mộ Hi khó xử hỏi.

"Anhi dám không gọi, anh sẽ xé em." Nam Cung Diệu hung tợn nói.

"Anh đây là khi dễ cô gái yếu đuối!"

"Anh chỉ thích khi dễ em, thế nào?" Dáng vẻ Nam Cung Diệu một bộ chơi xấu, lúc này dáng vẻ không giống như trùm giới thương nghiệp, lại càng không giống mọi người nói phò mã ác ma cực phẩm!

"Em có thể gọi khi không có người được không?" Mộ Hi hỏi.

"Đồng ý."

"Được rồi!" Mộ Hi buồn bực nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.