Cô Vợ Nhỏ Thần Bí Của Tổng Giám Đốc

Chương 145-3: Lừa gạt (3)



Một tên bảo vệ trong đó vung mạnh quyền vào bụng Nam Cung Diệu, Nam Cung Diệu tay mắt lanh lẹ, một phát bắt được đòn tấn công bất ngờ, rắc rắc, cổ tay lập tức gãy, tiếp theo Nam Cung Diệu nhấc chân một cước đạp về phía thắt lưng của người đàn ông, một tiếng âm thanh của xương đứt gãy.

"A ——"

Bảo vệ a một tiếng té xuống đất, trong mắt lộ ra biểu cảm không thể tin được.

"Lý Tiểu Long của Trung quốc?" Một người nước ngoài giật mình nói.

"No No No, không phải Lý Tiểu Long, đây là kungfu Trung Quốc." Một người nước ngoài khác còn nói, bởi vì Lý Tiểu Long đã sớm không còn.

"Chi¬ne¬se kung¬fu Really¬ good." Người nước ngoài còn nói, kungfu Trung Quốc thật lợi hại.

Người vây xem không hẹn mà cùng nói.

Thời điểm Nam Cung Diệu đánh nhau với bảo vệ, quản lý ở đại sảnh, đã biết tại sao tổng giám đốc gọi anh ta tới? Chuyện rốt cuộc làm rõ ràng.

Anh ta biết tổng giám đốc đang chờ anh ta hồi báo, cho nên đi tới đại sảnh, vừa mới bước vào đại sảnh liền phát hiện rất nhiều người đứng xem gì đó?

"Nhường đường, nhường đường, nhường đường. . . . . ."

Dùng sức chen vào, đưa đầu nhìn vào bên trong.

"Ôi trời ơi!! ——" Quản lý dùng sức chui vào trong, bởi vì tổng giám đốc của bọn họ đang đánh nhau với đám bảo vệ, những người này thật là không sợ giết chết anh, vẫn chưa xong, vừa rồi là nhân viên tiếp khách chọc tới tổng giám đốc, lúc này làm sao bảo vệ cũng động thủ với tổng giám đốc, trời ạ.

"Dừng, dừng tay, dừng tay, đừng đánh. . . . . . A ——" Lúc quản lý liều mạng tiến lên kéo bảo vệ ra, những người này đều trải qua huấn luyện chuyên nghiệp, thời điểm quản lý còn chưa đến gần liền bị một cước đá ra ngoài.

"Ôi —— các anh mau dừng tay. . . . . ." Quản lý bị ném xuống đất, đau đến nhe răng nhếch mép, hai tay che bụng, trong miệng còn kêu to dừng tay, bảo vệ khác té xuống đất vừa nhìn là quản lý bị đá bay, cuống quít tới đây đỡ.

"Đừng động vào tôi, nhanh, mau kéo bọn họ ra, nhanh lên một chút, nhanh lên một chút!" Quản lý nhanh chóng một tay đánh mặt đất, phải làm sao bây giờ? Ở vùng đất của mình, đánh lão tổng của mình, đây không phải là không muốn sống sao!

Những người hộ vệ này thật là có mắt không tròng, người nào không chọc, lại chọc tà ma rung trời chuyển đất, xong rồi, lần này tất cả xong rồi!

Bảo vệ nhận được mệnh lệnh, xông lên, tiêu hao sức lực rất lớn mới có thể kéo những người đang đánh nhau ra.

"Tổng tổng giám đốc, ngài không sao chứ?" Quản lý khom lưng đi tới trước mặt Nam Cung Diệu. Hàn Băng Tâm <<dien-dan-le-quy-don>>

"Bảo nhóm người khốn kiếp này nói ra cô gái đi chung với tôi đi đâu rồi?" Nam Cung Diệu rống giận, giờ phút này anh chỉ muốn mau tìm được Mộ Hi, những thứ khác sau này hãy nói.

"Các anh nói mau, vị tiểu thư đi cùng tổng giám đốc đi đâu rồi?" Quản lý nói với bọn họ, người phụ nữ của tổng giám đốc ở trong mảnh đất của anh ta không thấy nữa vậy còn nói được gì!

Những người bảo vệ anh nhìn tôi...tôi nhìn anh, nhất thời không biết nên nói gì? Thì ra vừa rồi đánh nhau với bọn họ chính là tổng giám đốc nơi này, nghe thấy quản lý gọi, cũng sợ đến phát run!

"Các anh mau nói đi?" Quản lý lo lắng nhìn chằm chằm những người bảo vệ bị Nam Cung Diệu đánh sưng mặt sưng mũi, trong lòng càng khẩn trương, nhiều người như vậy lại không thể quật ngã một người, còn bị tổng giám đốc đánh cho thương tích khắp người, có thể thấy được tổng giám đốc không phải người dễ chọc.

"Cái này, quản lý chúng tôi thật sự không biết!" Bảo vệ run sợ nói, bọn họ đã lĩnh giáo được sự lợi hại của tổng giám đốc, nên không dám nói láo.

"Cô ấy có nói chuyện với ai hay không?" Nam Cung Diệu lạnh lùng nói,

"Tôi thấy cô ấy và một cô gái thỏ thuê phòng nói chuyện với nhau, sau đó rời đi." Một bảo vệ cúi đầu nói.

"Mau dẫn tôi đến chỗ cô gái thỏ thuê phòng." Nam Cung Diệu lớn tiếng nói, bây giờ không phải là lúc truy cứu trách nhiệm, dưới mắt là nắm chặt thời gian tìm được Mộ Hi, suy nghĩ một chút Mộ Hi có thể là bị cô giá thỏ đó lừa bán, anh nghiến răng ngoan độc, thật là người phụ nữ ngốc, vậy mà dễ dàng bị lừa gạt như vậy!

Quản lý ngoan ngoãn dẫn Nam Cung Diệu tới chỗ thuê phòng, đi tới hành lang, Nam Cung Diệu có một dự cảm xấu, không khí nơi này khiến anh hiểu đây là chỗ nào, không ngờ trong sòng bạc của mình lại có phục vụ sắc tình, tại sao anh không biết?

Tài sản của anh rất nhiều, nhưng kiêng kỵ nhất chính là không cho phép làm phục vụ sắc tình, dĩ nhiên tổ chức Độc Dược là một ngoại lệ, phụ nữ nơi đó là đặc biệt phục vụ cho các anh em của mình, người ngoài không nhận, hơn nữa tất cả phụ nữ đều có tiền lương, giống như là nhân viên của mình, không phục vụ bên ngoài.

Mộ Hi vừa rồi vẫn đi theo cô gái thỏ về phía trước, chợt phát hiện có cái gì không đúng, bởi vì các cô đã rời khỏi khu vực của sòng bạc rồi, Mộ Hi chuẩn bị xoay người rời đi, lại phát hiện phía sau xuất hiện hai bảo vệ ngăn cản đường đi của cô, vừa quay đầu nhìn về phía cô gái vừa rồi đưa cô đi, ai ngờ cô gái kia đã sớm không thấy!

Hai tay cô nhanh chóng giơ lên, chuẩn bị tìm cơ hội chạy trốn, mặc dù mình có chút võ, nhưng hai người đàn ông trước mặt này rất cường tráng, chỉ sợ mình không phải đối thủ của bọn họ!

"Các anh muốn làm gì?" Mộ Hi dùng tiếng Anh nói lớn tiếng.

"Làm gì? Một lát nữa cô sẽ biết!" Một tên bảo vệ trong đó nói.

"Anh đã đến rồi?" Mộ Hi chỉ vào phía sau kêu, thật ra thì phía sau chẳng có cái gì cả.

Hai người bảo vệ đồng thời quay đầu lại nhìn về phía sau, Mộ Hi thừa dịp này, thật nhanh chạy tới chỗ bảo vệ, hi vọng có thể lợi dụng khe hở ở giữa hai người xông ra.

Động tác của Mộ Hi rất nhanh, khoảnh khắc hai người phát hiện mắc lừa, Mộ Hi đã chen ra ngoài, thật nhanh chạy về một đầu khác của hành lang.

"A ——"

Ai ngờ Mộ Hi chưa chạy được mấy bước, liền bị bắt lại, một người đàn ông bắt được tóc của cô dùng sức túm về phía sau, một người khác chợt nâng chân của Mộ Hi lên, sau đó cứ như vậy hai bảo vệ nước ngoài mang Mộ Hi vào bên trong, Mộ Hi kêu lớn cứu mạng, chợt bị người che miệng lại, ngay sau đó mí mắt mình nặng trĩu, tại sao buồn ngủ quá? Không cam lòng nhắm mắt lại.

Mộ Hi bị đưa đến một gian phòng, bảo vệ đặt cô lên ghế sofa liền đi ra ngoài, một người đàn ông mập mạp đi từ bên trong ra, sắc sắc đi về phía Mộ Hi.

"Anh, người em đưa đến, phí vất vả của em?" Cô gái thỏ hỏi.

"Con điếm thối tha, không thiếu công của em, mặt hàng lần này không tệ, ông đây cho em hai phần, về sau cho lưu ý cho anh, không bạc đãi em đâu." Người đàn ông mập mạp nói đi về phía Mộ Hi, ánh mắt không chớp nhìn chằm chằm cô.

"Anh, đi cùng cô gái này còn có một người đàn ông, không biết sau đó người đàn ông kia đã chạy đi đâu? Anh cô gái này sẽ không gây phiền phức chứ?" Cô gái thỏ lo lắng hỏi.

"Phiền phức gì? Người đàn ông kia nhất định là đi đánh bạc, nếu không chính là đi thuê phòng hưởng lạc đi!" Người đàn ông mập nhìn cơ thể Mộ Hi không rời mắt.

"Anh, thuốc mê kia còn không? Cho em thêm chút." Thỏ cô nàng cười hì hì nói.

"Con điếm lại muốn chơi đàn ông phải không? Được rồi, xem hôm nay em lập công lớn, cho em một chút, chỉ là em đừng quên này trong thuốc mê có trộn một chút thuốc kích dục, đến lúc đó cẩn thận bị người ta giết chết!" Người đàn ông mập đi qua cầm thuốc mê nói.

Nam Cung Diệu cùng đám người quản lý tìm khắp chỗ thuê phòng, vẫn không có bóng dáng của Mộ Hi.

"Có còn phòng khác hay không?" Lúc này mặt của Nam Cung Diệu đã lạnh đến không thể hình dung được, giọng nói đã sắp muốn chết rét người, khiến người bên cạnh sợ đến không rét mà run.

"Không có, không có!" Quản lý run sợ trả lời, nhân viên phục vụ bên cạnh rất khó hiểu, bởi vì các cô còn chưa biết thân phận của Nam Cung Diệu, nhìn dáng vẻ của quản lý có chút dáng vẻ của nhân viên phục vụ, người có quyền lực thấy cũng nhiều, có tiền có thế thấy cũng nhiều, chưa bao giờ thấy như vậy, quản lý sợ đến khom lưng khụy gối! Thật không biết người đàn ông này có lai lịch gì, khiến quản lý phục vụ đến như vậy!

"Mấy người các cô mau nghĩ xem còn nơi nào chưa kiểm tra?" Quản lý quay đầu lại nói với nhân viên phục vụ sau lưng, không tìm được cô gái kia, thật lo lắng hôm nay sẽ chết ở chỗ này, không cần nhìn cũng biết tổng giám đốc đã nhẫn nại đến cực hạn, chỉ sợ tổng giám đốc giận, giết anh ta thôi!

"Quản lý còn có phòng làm việc của Tổng quản lý trước mặt chưa kiểm tra, những phòng khác toàn bộ đều đã kiểm tra." Một nhân viên phục vụ chỉ về chỗ không xa đằng trước, Nam Cung Diệu không đợi quản lý dẫn đường, liền đi thật nhanh tới bên kia.

Thật ra thì, tối hôm nay quản lý theo Nam Cung Diệu kiểm tra cũng không phải là chính, chỉ là Phó quản lý, Tổng quản lý chân chính còn chưa lộ diện.

Tên đàn ông mập mạp kia chính là Tổng quản lý chỗ này, là người rất háo sắc, thường chơi gái, hơn nữa thích chơi tươi sạch, nhất là khách nữ tới nơi này chơi, hắn ta thích nhất, bảo người chụp hơn mấy tấm hình, đe dọa người ta nếu dám lộ ra liền đem hình công khai, cho nên dường như không có người dám đối nghịch với bọn họ, coi như là ngậm bồ hòn làm ngọt, có khổ cũng khó nói!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.